Hệ Mặt Trời.
Tại vùng không gian cách không xa Sao Hoả có một cỗ quan tài đóng bằng gỗ lim đang trôi nổi.
Mặc dù bề ngoài của nó rất rách nát nhưng thông qua khe hở có thể thấy được ở bên trong đang nằm thi thể một nam thanh niên khoảng chừng ba mươi tuổi.
Thi thể này được bảo tồn vô cùng hoàn hảo, da không tái nhợt, không khô quắt, không có dấu hiệu phân hủy.
Dáng người nằm ngay ngắn, hai tay để trên ngực, vẻ mặt bình thản giống như người này chỉ là đang nằm ngủ chứ không phải đã chết.
Trong tay nam thanh niên còn ôm một quả cầu kim loại màu đồng cổ.
Quả cầu cấu tạo tinh xảo như quỷ công cầu, bốn mươi chín lớp kim loại mỏng với những họa tiết kỳ quái đan lồng vào nhau thành những vòng xoay phức tạp.
Các lớp ngoài khép kín, cứng đờ, bất động.
Chỉ có lớp trong cùng khác biệt.
Ở trung tâm là một viên cầu thủy tinh trơn nhẵn, trong suốt như giọt nước đông cứng.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Có thể là vài ngày.
Có thể là vài năm.
Có thể là vài thế kỷ.
Hoặc lâu hơn cả lịch sử loài người.
Rồi đột ngột
Viên cầu thủy tinh phát sáng.
Ánh sáng ban đầu yếu ớt như một đốm lửa nhỏ.
Sau đó lan rộng, xuyên qua các khe kim loại, thắp sáng toàn bộ không gian chật hẹp của quan tài gỗ và bao trùm lấy thi thể của nam thanh niên.
Sau một thoáng, ánh sáng dần yếu đi, bên trong lõi của viên cầu thủy tinh nơi vốn trong suốt vô sắc thì lúc này nhiều hơn một thân ảnh nhân loại thu nhỏ vô số lần.
Nam thanh niên từ từ mở mắt, khuôn mặt ngơ ngác giống người vừa tỉnh ngủ.
Trong thoáng chốc, hắn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tầm nhìn đột ngột bị kéo giãn.
Không phải là nhìn xa hơn.
Mà là mọi thứ cùng lúc tràn vào.
Ầm… ầm… ầm…
Không có âm thanh trong chân không, nhưng trong ý thức hắn lại vang lên những nhịp chấn động nặng nề như tiếng trống đập thẳng vào linh hồn.
Nắp quan tài ngay trước mắt bỗng trở nên trong suốt.
Không, không phải trong suốt.
Mà là hắn đang nhìn xuyên qua nó.
Nhìn xuyên qua gỗ lim mục nát.
Nhìn xuyên qua lớp bức xạ vũ trụ mỏng như sương.
Nhìn thấy phía sau lưng mình.
Nhìn thấy bên trái.
Nhìn thấy bên phải.
Nhìn thấy cả phía dưới thân thể.
Tất cả đồng thời.
Không có khái niệm xoay đầu.
Không có khái niệm quay người.
Không có “phía sau”.
Nam thanh niên hoảng sợ phát hiện bản thân đang ở trung tâm của một quả cầu nhận thức khổng lồ.
Quan tài gỗ lim chỉ là một lớp vỏ gỗ mỏng manh.
Xa hơn nữa là khoảng không đen thẳm.
Sao Hỏa hiện ra rõ ràng đến mức hắn có thể thấy những hẻm vực cắt ngang bề mặt đỏ thẫm, thấy các cơn bão bụi cuộn tròn đang chuyển động chậm chạp.
Xa hơn nữa, một hành tinh xanh xám.
Vỡ nứt.
Không mây.
Không ánh sáng.
Không có bất kỳ nhiễu sóng nhân tạo nào.
Ý thức hắn run rẩy:
“Không thể nào… kia là Trái Đất?
Nhịp chấn động trong đầu càng lúc càng dồn dập.
Hắn không nghe bằng tai.
Hắn nghe được dao động điện từ quét qua thân quan tài.
“Nghe” được sóng vũ trụ trong không gian.
Nghe được cả sự im lặng khủng khiếp của một hành tinh đã chết.
Dòng thông tin khổng lồ ép thẳng vào nhận thức.
Mọi hướng.
Mọi khoảng cách.
Mọi kích thước.
Tầm nhìn tiếp tục phóng đại.
Hắn thấy đường cong của quỹ đạo.
Thấy vành đai tiểu hành tinh lấp lánh như bụi kim loại.
Thấy ánh sáng Mặt Trời đang tỏa ra từng lớp plasma.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn hoảng loạn nhận ra cơ thể mình vẫn nằm bất động trong quan tài.
Nhưng ý thức lại bao trùm cả không gian.
Hai tay hắn vẫn ôm chặt quả cầu kim loại màu đồng cổ.
Ở trung tâm quả cầu, viên thủy tinh phát ra quầng sáng nhàn nhạt.
Trong lõi trong suốt ấy, hình bóng nhân loại thu nhỏ mở mắt cùng lúc với hắn.
Giống hệt.
Không sai một chi tiết.
Một ý nghĩ lạnh buốt nổi lên:
“Kia là linh hồn của mình?
Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác 360 độ xung quanh bỗng trở nên méo mó.
Không gian như co lại, hắn lại một lần nữa bị kéo trở về trong không gian của viên cầu thủy tinh kia.
Lúc này hắn có thể khống chế bản thân trong trạng thái linh hồn bay lượn bên trong không gian của viên thủy tinh, đồng thời các kỹ ức lúc trước cũng trở về.
Hắn gọi Trương Thành Công.
Một cái tên nghe đầy khí thế.
Nhưng cuộc đời khi còn sống của hắn lại không hề giống cái tên ấy.
Đã gần ba mươi tuổi.
Bạn bè dần dần lập gia đình.
Đồng nghiệp khoe ảnh mua nhà, mua xe, đầu tư chứng khoán, du lịch, khoe thành tựu trên mạng xã hội như chiến tích thì hắn vẫn là một thanh niên “ba không” điển hình của thế kỷ hai mươi mốt.
Không nhà.
Không tiền.
Không xe.
Căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông nằm chen giữa những khối bê tông cũ kỹ của vùng ngoại ô thành phố Hà Nội.
Mùa hè nóng hầm hập như lò nung, mùa đông gió lùa qua khe cửa sắt rỉ sét.
Chiếc giường đơn kêu cót két mỗi lần trở mình.
Một chiếc bàn gỗ ọp ẹp đặt cạnh cửa sổ nhìn ra bức tường xám xịt của tòa nhà đối diện.
Tiền lương đủ trả tiền trọ, tiền điện nước và những bữa cơm đơn giản.
Thỉnh thoảng dư ra chút ít, cũng chẳng đủ để gọi là “tích lũy”.
Xe?
Trương Thành Công từng có một chiếc xe máy không giấy tờ mua lại với giá rẻ ở hiệu cầm đồ.
Nhưng trong một lần tan ca muộn, trời Hà Nội mưa lất phất, mặt đường loang loáng ánh đèn vàng.
Hắn nhớ rất rõ mùi xăng dầu lẫn trong không khí ẩm lạnh.
Nhớ tiếng còi inh ỏi phía sau.
Nhớ ánh đèn pha chói lòa đột ngột nuốt trọn tầm nhìn.
Một chiếc xe bồn chở đầy xăng mất lái.
Khoảnh khắc đó kéo dài vô hạn.
Âm thanh kim loại nghiền nát.
Cảm giác cơ thể bị hất tung.
Rồi một tiếng nổ.
Sau đó.
Không còn sau đó nữa.
Ký ức của Trương Thành Công dừng lại ở đúng giây phút chiếc xe bồn đâm trúng mình.
Không có bệnh viện.
Không có cấp cứu.
Không có cảnh người thân khóc bên giường.
Chỉ là một khoảng trắng tuyệt đối.
Vậy mà khi mở mắt ra lần nữa, hắn lại thấy mình nằm ngay ngắn trong một cỗ quan tài gỗ lim trôi giữa vũ trụ.
Thân xác nguyên vẹn.
Không vết thương.
Không cháy xém.
Không máu.
Như thể tai nạn kia chưa từng tồn tại.
Chỉ có Trái Đất phía xa lạnh lẽo, nứt vỡ, không còn dấu hiệu của sự sống.
Hắn chết vì một tai nạn giao thông tầm thường, chẳng có gì đặc biệt.
Khi tỉnh lại thì quê hương đã hóa thành hành tinh chết.
Bạn bè, đồng nghiệp, căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông, bức tường xám xịt ngoài cửa sổ… tất cả đều bị hủy diệt.
Tin tức tốt là không cần phải xóa lịch sử trình duyệt và tiêu hủy ổ cứng 3T chứa đầy tài liệu học tập tiếng Nhật, Hàn và Trung nữa.
Đây có lẽ là điều an ủi duy nhất của hắn lúc này.
Trương Thành Công im lặng vài giây.
Rồi chính hắn cũng nhận ra sự buồn cười cay đắng trong đó.
Ba mươi năm sống tầm thường.
Chết vì tai nạn giao thông.
Tỉnh dậy giữa vũ trụ.
Và điều khiến hắn nhẹ nhõm đầu tiên lại là một chuyện nhảm nhí như vậy.
“Có lẽ nhân loại cũng không có hoàn toàn tuyệt diệt.
” Trương Thành Công thầm nghĩ.
Hắn nhớ được lúc mình còn sống là năm 2026, khi đó thám hiểm vũ trụ đã không phải điều gì quá xa vời, thậm chí là có một tay tỷ phú Đế Quốc còn thành công chế tạo ra phi thuyền vũ trụ đưa con người lên mặt Trăng.
Nghĩ đến đây Trương Thành Công giật mình vội vàng đưa tầm mắt nhìn về phía mặt Trăng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập