Chương 17: “Chợ phiên Giang Bắc”

“200 viên Quỷ Thạch”

Trần Phàm khẽ nheo mắt nhìn về bảng điều khiển trước mặt.

Vốn dĩ theo kế hoạch của anh, có thể ung dung vượt qua giai đoạn đầu, nhưng mùa mưa đột ngột đến sớm đã hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của anh, khiến anh trở tay không kịp.

Hiện giờ anh buộc phải tăng cường sức mạnh của doanh trại hết mức có thể, mới có hy vọng sống sót.

Trước mắt anh lúc này có hai lựa chọn.

Tổng cộng 200 viên Quỷ Thạch, có thể tiêu hao 100 viên Quỷ Thạch, nâng hai tòa tháp tên cấp 2 đến cấp 3.

Hoặc là…

Gom đủ 320 viên Quỷ Thạch, xây dựng một vòng tường thành hình tròn dài 32 mét, tạo thành bức tường bảo vệ bên trong doanh trại.

Dĩ nhiên không phải phạm vi an toàn của Quỷ Hỏa cấp 2, mà là phạm vi an toàn của quỷ hỏa cấp 1, muốn xây một bức tường thành bao quanh doanh trại Quỷ Hỏa cấp 2, chi phí quá cao.

Xét về phương diện cái nào giúp nâng cao sức mạnh của doanh trại nhiều nhất.

Dĩ nhiên là phương án sau.

Có tường thành chặn lại Quỷ Vật xông vào doanh trại, có thể bảo đảm tháp tên bắn tên liên tục nhiều nhất có thể, không đến mức bị quỷ triều đánh sập.

Nhưng trong tay anh hiện không có nhiều Quỷ Thạch đến vậy.

Nếu Vương Khuê sau khi đi tiếp nhận người ở các trạm khác có thể mang về đủ Quỷ Thạch, tường thành có thể xây dựng được trước khi trời tối.

Nếu không chỉ có thể tạm thời nâng cấp tháp tên, chế tạo bẫy và các công trình khác hết mức có thể.

Anh không thể chờ.

Đêm qua chỉ là món khai vị, có thể sống qua đêm nay hay không, chỉ có trời mới biết.

Anh nhìn về phía Tàn Hầu cách đó không xa vẫn đang đào ruộng chôn lấp xác Quỷ Vật, trong mảnh nông điền này đã chôn không ít xác Quỷ Vật rồi, trong một thời gian dài không cần lo thiếu phân bón nữa.

Hôm qua giết trọn vẹn 47 con Quỷ Vật dạng sâu dòi, vậy mà không rơi ra một dị bảo nào.

Anh chợt nhớ đến đôi mẹ con kia.

Sớm biết vậy đã không giết, nuôi nhốt ở vòng ngoài doanh trại.

Biết đâu anh cũng có thể làm ra kiểu dây chuyền sản xuất Quỷ Vật gì đó.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Chợ phiên Giang Bắc.

Đây là chợ phiên lớn nhất trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh, chủ nhân là một vị kiến trúc sư cấp 2, nằm ở phía tây thành Giang Bắc.

Vì quá nổi danh, người ta thường gọi việc đi Giang Bắc thành là đi chợ phiên Giang Bắc.

Mưa lớn dầm dề.

Vô số thương nhân, du khách dạo quanh giữa các cửa tiệm và những quầy hàng che ô giấy dầu.

Mọi người đều hiểu rõ, mùa mưa đến sớm, quỷ triều đã từng càn quét toàn bộ vùng hoang nguyên 37 năm trước, rất có thể sẽ bùng phát lần nữa!

Cần phải chuẩn bị trước thật tốt, phòng khi bất trắc.

Mùa mưa đến sớm rồi.

Một chưởng quầy trong Thương hội Bình Thiên đứng ở cửa nhìn cơn mưa xối xả bên ngoài, trên mặt tràn đầy lo lắng và bất an:

“Lần này không biết sẽ lại chết bao nhiêu người, cũng không biết Giang Bắc thành có chống đỡ nổi hay không.

“Chưởng quầy.

Tiểu nhị phía sau đúng lúc từ ngoài trở về, đội mưa lớn bước vào cửa hàng, trước tiên cởi quần áo trên người ra vắt mạnh trong tay, rồi tiện tay lau nước mưa trên mặt, thản nhiên nói:

“Thật ra chúng ta cũng không cần phải quá căng thẳng.

“Hệ thống phòng thủ của Giang Bắc thành này, là do ba thế lực Trần gia Giang Bắc, Vương gia Khâu Hác và Dã Lang Bang liên thủ xây dựng.

“Bức tường thành đắt đỏ kia bảo vệ cả Giang Bắc thành rất vững chắc.

“Tháp tên thì cách mười bước lại có một tòa.

“Mấy năm nay chưa từng bị Quỷ Vật tấn công, lần này chắc chắn cũng sẽ không.

“… ”

Chưởng quầy sắc mặt phức tạp nhìn tiểu nhị, cũng không nói gì, chỉ có thể nói người không biết thì không sợ.

Nếu là mùa mưa bình thường, dựa vào vị trí địa lý của Giang Bắc thành và những bức tường thành cấp 1 kiên cố quả thực có thể bảo đảm an toàn vô sự.

Nhưng lần này mùa mưa đến sớm, khả năng cao sẽ có quỷ triều kéo tới!

Quỷ triều 37 năm trước, ông đã từng trải qua.

Cả tòa thành nghìn người không sống nổi.

Ông là một trong rất ít người may mắn sống sót.

Sở dĩ thoát được đại nạn là nhờ chút khôn lỏi.

Thấy tình hình không ổn đã sớm trốn vào khu vực trung tâm của Dã Lang Bang, nhờ có tường thành cấp 3 và hệ thống phòng thủ mạnh mẽ của khu trung tâm mới sống sót.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao những năm qua ông luôn ở lại Thương hội Bình Thiên.

Hiện giờ Thương hội Bình Thiên và Trần gia Giang Bắc là một thể.

Mỗi thế lực lớn đều có khu trung tâm riêng, tường thành ở nơi này có cấp bậc cao hơn, các công trình phòng thủ cũng có uy lực lớn hơn.

Một khi thành bị phá.

Lực lượng nòng cốt sẽ khẩn cấp rút về khu trung tâm, nhờ đó mà có thể sống sót.

Một lúc lâu sau.

Chưởng quầy đứng ở cửa, chắp hai tay lại, nhìn về phía bầu trời âm u đang mưa dầm xối xả kia, lẩm bẩm.

“Ông trời phù hộ.

“Hy vọng không có quỷ triều xuất hiện.

Mùa mưa đến sớm dự báo khả năng có quỷ triều cao, chứ không phải chắc chắn, nên nếu không có quỷ triều là tốt nhất.

Thời thế như này.

Muốn được chết già e cũng là chuyện quá khó.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Giang Bắc thành, Trần gia Giang Bắc.

Trong một khoảng sân rộng, một người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt, bước đi lảo đảo, đang ôm Quỷ Bì Đồ, vẻ mặt nịnh nọt tiến đến trước một thiếu niên trong nhà, bẩm báo:

“Thiếu gia, trạm số 37 của Trần gia Giang Bắc vẫn đang ở trạng thái thắp sáng, xem ra vận khí đêm qua không tệ, không có Quỷ Vật tập kích trạm.

“Nhưng trong mùa mưa, Quỷ Vật sẽ hoạt động ngày càng thường xuyên, e rằng tối nay sẽ không còn may mắn như vậy nữa.

“Ừm.

Thiếu niên ngồi trong nhà, tay mân mê chuỗi hạt phỉ thúy, trong mắt lóe lên một tia hài lòng, nhận lấy Quỷ Bì Đồ mà người đàn ông đưa tới, ánh mắt chăm chăm nhìn vào trạm số 37 nằm sâu nhất ở phía bắc hoang nguyên.

Dường như muốn dùng ánh mắt để trạm đó tắt hẳn.

Theo kế hoạch.

Trạm này lẽ ra đã phải tắt từ lâu, dù sao bọn họ chỉ cho tên đó 3 viên Quỷ Thạch, không ngờ đã qua mấy ngày vẫn chưa tắt, chứng tỏ vận khí không tệ, nơi hẻo lánh như vậy mà vẫn có người qua đường ghé lại.

Nhưng vận may này cũng nên đến lúc chấm dứt rồi.

Mùa mưa đến sớm, quỷ triều hoành hành.

Một trạm không có bất kỳ công trình phòng ngự nào, anh ta cũng sẽ không biết phải sống tiếp kiểu gì.

Mặc dù bọn họ vẫn luôn gọi tên kia là con riêng, nhưng trong nội bộ Trần gia, tất cả mọi người thật ra đều hiểu rõ, tên đó mới là đích trưởng tử thực sự của chính thất Trần gia, có quyền thừa kế tuyệt đối.

Tên này không chết, thì lòng hắn khó an.

Mẹ hắn là con gái duy nhất của hội trưởng Thương hội Bình Thiên, cũng là chủ mẫu hiện nay của Trần gia, chỉ cần Trần Phàm chết, hắn sẽ là người thừa kế chính thức và duy nhất.

“Đúng rồi…”

Thiếu niên khẽ nhíu mày:

“Chuyện điều Trần Phàm vào sâu trong hoang nguyên có để lộ sơ hở gì không?

“Không có.

Người đàn ông trung niên sắc mặt nghiêm túc lắc đầu:

“Mọi thứ đều làm theo quy củ, theo tổ huấn Trần gia, tất cả tộc nhân họ Trần sau khi trưởng thành đều phải đến các trạm trực thuộc luân phiên một năm, Trần Phàm cũng nên đi rồi.

”Trước khi đi cho hắn 3 viên quỷ thạch, đây cũng là quy định trong tổ huấn.

”Đều hợp quy trình.

“Chỉ là…”

Người đàn ông nhếch miệng cười:

“Phái hắn đến một trạm bỏ hoang gần như không có bất kỳ người qua đường nào mà thôi, cho dù lão gia có truy cứu, cũng không bắt bẻ được gì.

“Hơn nữa.

“Chuyện này lão gia sao có thể không biết, sớm đã ngầm chấp nhận rồi.

“Dù sao hiện giờ lão gia còn phải trông cậy vào vị cung phụng là kiến trúc sư cấp 5 mà mẹ ngài mang đến.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập