Hắn tên là Chu Mặc.
Trạm trưởng trạm số 18 của Vương gia Khâu Hác.
Từ nhỏ đã sùng bái võ thuật, rất thích múa đao.
Từ nhỏ, hắn đã luôn ước mơ rằng lớn lên sẽ trở thành một đại anh hùng.
Thế nhưng không có cơ hội, cũng chẳng có thiên phú gì.
Dốc hết sức lực cũng chỉ đột phá được đến tu hành giả cấp 2 rồi từ đó chẳng có thêm thành tựu nào.
Hắn ta cứ thế sống vất vưởng, làm trạm trưởng cho Vương gia suốt mấy năm trời.
Vốn tưởng bản thân cứ sống trong vô định mãi, cho đến khi mùa mưa kéo đến, hắn đi theo Trần Phàm, tận mắt chứng kiến Tiểu Khâu liều chết ra khỏi thành rồi xả thân bảo vệ thành trì.
Trái tim vốn luôn khao khát làm anh hùng của hắn lại một lần nữa không kìm được mà rạo rực trở lại.
Mưa rất lạnh.
Nhưng máu chảy trong người Chu Mặc chưa bao giờ lại sục sôi nóng bỏng đến vậy.
Tiểu Khâu làm được, chẳng lẽ Chu Mặc hắn lại không làm được hay sao?
Đời này, thế là đáng giá rồi.
Chu Mặc sẽ không còn là kẻ vô danh tiểu tốt nữa, hắn ta tin rằng những người ở trên thành kia nhất định sẽ ghi nhớ kỹ cái tên của mình.
Thế nhưng…"Hửm?"
Chu Mặc vẫn cứ đứng đó, hai tay dang rộng, ngửa mặt giữa làn mưa.
Cảm nhận từng đợt mưa lạnh buốt đổ xối xả xuống mặt mình, hắn không nhịn được mà dụi mũi một cái.
Người ta thường bảo trước khi chết sẽ thấy đèn kéo quân* hiện về, thời gian như ngưng đọng lại.
(*)
đèn kéo quân:
khi sắp chết, con người sẽ nhớ lại những ký ức quan trọng như một thước phim quay chậm.
Nhưng hắn ta không ngờ nó lại chậm đến mức này.
Đợi nửa ngày trời mà vẫn chưa thấy chết.
Lúc này hắn bắt đầu cảm thấy hối hận đôi chút, đáng lẽ vừa rồi không nên đưa cây đao của mình cho Tiểu Khâu.
Nếu không, giờ này đã có thể tự mình kết liễu cho xong đời, chứ để lũ Nhục Trùng Quỷ kia tông trúng rồi tự bạo, bị ăn mòn thân xác thì e là đau đớn lắm.
Lát nữa lúc chết có đau đến mấy cũng không được kêu thành tiếng, nếu không sẽ làm mất đi phong thái của một vị anh hùng.
Hắn cứ lặng lẽ tự nhủ như vậy trong lòng.
Một lúc lâu sau.
Vẫn chưa chết sao?
Chu Mặc có chút nghi hoặc mà mở mắt ra, thời gian của cái đèn kéo quân này chẳng lẽ lại dài đến vậy sao?
Khi đưa mắt nhìn ra bốn phía, hắn mới phát hiện đám Nhục Trùng Quỷ xung quanh đã biến mất sạch sành sanh từ lúc nào không hay.
Cứ như thể tất cả những gì vừa trải qua chỉ là ảo giác vậy.
Dù là bên trong doanh trại hay giữa làn sương xám xịt, đều chẳng còn thấy bóng dáng của một con Nhục Trùng Quỷ nào nữa.
Chỉ có lớp chất lỏng đặc quánh dưới chân là đang nhắc nhở hắn rằng, tất cả những chuyện này không phải là ảo giác.
Chu Mặc đứng ngây người giữa đống dịch xanh nhầy nhụa, nhìn về phía mấy người trên tường thành, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Lên đây đi.
"Trần Phàm vốn dĩ đứng trên tường thành nén cười, cuối cùng cũng không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng:
"Đừng có tạo dáng nữa, giơ tay mãi thế cũng mỏi lắm đấy."
"Thiên mệnh tại ta.
"Trần Phàm đứng trên tường thành lẩm bẩm cảm thán, hai tay vịn vào mép tường bia nhìn về phía xa.
Lúc này, làn sương xám bao quanh doanh trại vô cùng sạch sẽ, không còn thấy bóng dáng của bất kỳ con Quỷ Vật nào.
Đám Nhục Trùng Quỷ kia đã rút quân rồi.
Hay nói chính xác hơn là.
chúng bị buộc phải rút quân.
Nhục Trùng Quỷ vốn không có tứ chi, toàn thân chỉ là một khối thịt tròn xoe, chúng cũng chẳng biết bò hay trườn.
Cách duy nhất để chúng di chuyển chính là dựa vào gió.
Gió thổi hướng nào thì Nhục Trùng Quỷ sẽ đi theo hướng đó.
Đó cũng là lý do tại sao khi tiến gần đến Quỷ Hỏa, đám Nhục Trùng Quỷ đó lại lộ rõ vẻ đau đớn trên mặt, nhưng vừa rời khỏi doanh trại, chúng lại lập tức trở nên hớn hở, vui sướng.
Có lẽ bởi vì Nhục Trùng Quỷ căn bản không thể tự điều khiển được lộ trình di chuyển của chính mình.
Tất cả đều phải phó mặc cho hướng gió.
Chúng giống như những bông hoa bồ công anh, rơi ở đâu hoàn toàn đều do ý trời.
Và ngay vào lúc Chu Mặc ném túi Quỷ Thạch vào trong thành, rồi dang rộng hai tay chờ chết, thì hướng gió đã thay đổi.
Một trận cuồng phong thổi về phía Tây, vốn dĩ họ đã nằm ở rìa của đợt quỷ triều, nên ngay khi gió chuyển hướng, đại quân Nhục Trùng Quỷ trong nháy mắt đã bị cuốn sạch, biến mất vào Vĩnh Dạ theo cơn gió lộng.
Đó chính là lý do vì sao Trần Phàm lại nói tất cả là do thiên mệnh.
Nếu khi đó gió thổi về phía Đông, thì đừng nói là Chu Mặc ném vào một túi Quỷ Thạch, cho dù có ném vào mười túi đi chăng nữa, doanh trại này cũng cầm chắc kết cục diệt vong.
Thực ra…
Nếu ngay từ khi màn đêm buông xuống, trận cuồng phong không thổi về phía Nam, thì bọn họ đã chẳng phải đụng độ đám nhục trùng quỷ này.
Tất nhiên, đó là chuyện mà họ không cách nào quyết định được.
Lúc này,
Trần Phàm cũng đã hiểu ra tại sao nữ quỷ kia lại muốn rút lui nhanh đến vậy.
Một đợt quỷ triều với quy mô thế này đủ sức san phẳng cả một tòa thành, ngay cả những Quỷ Vật bậc cao cũng buộc phải nhún nhường né tránh.
Kẻ nào dám cản đường, chỉ có chết.
Trong từ điển của lũ Nhục Trùng Quỷ không hề có khái niệm sợ hãi hay lùi bước.
Bởi đơn giản là chúng vốn chẳng thể tự điều khiển được quỹ đạo hoạt động của mình, có muốn lùi cũng không thể lùi được.
Theo phán đoán của Trần Phàm.
Nhục Trùng Quỷ có lẽ là một loại Quỷ Vật chỉ bắt đầu hoạt động khi mùa mưa tới.
Khi những cơn mưa trút xuống kèm theo cuồng phong, chúng sẽ trôi dạt khắp nơi, tập hợp lại tạo thành những đợt quỷ triều.
Dường như chúng cũng chẳng có mục tiêu cụ thể nào cả.
Chỉ thuần túy là đi đến đâu, tàn phá đến đó.
Đụng phải thứ gì, là tai họa ập đến thứ đó.
"Chu Mặc.
"Trần Phàm nhận lấy thanh đại đao từ tay Tiểu Khâu, trao lại cho Chu Mặc đã trở về trên tường thành, vẻ mặt chân thành nói:
"Tu hành giả cấp 2 có lẽ chưa giúp ích được gì nhiều, nhưng lên đến cấp 3, cấp 4 rồi cấp 5, khi đẳng cấp càng cao, nhất định sẽ có lúc có tác dụng."
"Chỉ cần huynh ở lại doanh trại, sau này ta sẽ dùng Quỷ Thạch để hỗ trợ huynh nâng cao tu vi.
"“Huynh chịu trách nhiệm bảo vệ cho doanh trại.
Tu vi của huynh, ta bảo đảm.
An nguy của doanh trại, Chu Mặc huynh bảo đảm.
Rõ!
Chu Mặc lúc này có chút ngượng ngùng nhận lấy thanh đại đao từ tay Trần Phàm, ánh mắt hắn né tránh, lí nhí đáp:
Trạm trưởng cứ yên tâm, có ta ở đây, doanh trại nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Tay không sao chứ?"
Trần Phàm đưa mắt nhìn bàn tay của Chu Mặc, lớp da đã bị ăn mòn đến mức trắng bệch và bắt đầu bong tróc.
Không sao.
Chu Mặc vội vàng xua tay:
Cũng may là nhờ trận mưa lớn này, nước mưa đã làm loãng không ít chất dịch tiết ra sau khi lũ Nhục Trùng Quỷ chết, nên không bị ăn mòn quá sâu, chỉ bị lột mất lớp da thôi.
Ngoài việc hơi đau một chút thì không vấn đề gì cả, để một thời gian là khỏi thôi.
Lúc nãy trông ngầu quá đấy.
Vương Khuê sáp lại gần, khoác vai Chu Mặc rồi nháy mắt trêu chọc:
Tạo dáng không xấu chút nào đâu nha.
Cút đi!
Chu Mặc vốn đã đang ngượng chín mặt, nay lại bị Vương Khuê trêu chọc thì lập tức thẹn quá hóa giận, hất văng cánh tay của Vương Khuê ra rồi mắng:
Huynh còn nói nữa là ta đấm cho đấy nhé, tu hành giả cấp 2 như ta đây xử là chuyện nhỏ thôi!
Đúng là nam tử hán.
Tàn Hầu nhìn Chu Mặc với vẻ mặt đầy khâm phục và đưa ra lời nhận xét của mình:
Giỏi hơn Tiểu Hầu nhiều.
Cũng.
cũng thường thôi mà.
Chu Mặc ngượng ngùng né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt mọi người.
Nếu lúc đó hắn ta mà chết đi thật thì chắc chắn là ngầu lắm, nhưng ngặt nỗi lại không chết, thế nên giờ đây chỉ còn lại sự sượng sùng.
Hắn thực sự có chút chịu không nổi cái cảnh này.
Dẫu sao thì hắn cũng có tuổi rồi…
Trần Phàm đứng trên tường thành, mỉm cười không nói gì, cứ mặc kệ cho đám người phía sau đùa giỡn.
Không khí căng thẳng đã tan biến đi không ít, lúc này để họ nô đùa thư giãn một chút cũng tốt cho cả thể xác lẫn tinh thần, chứ cứ gồng mình căng thẳng mãi thì sớm muộn gì cũng nảy sinh vấn đề.
Trần Phàm tin rằng.
Sau đêm nay, cả doanh trại này sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Không chỉ là về thực lực.
Mà quan trọng hơn hết chính là lòng người.
Một doanh trại không thể được xây dựng chỉ bởi một Kiến Trúc Sư đơn độc.
ắn bắt buộc phải có đội ngũ thân tín của riêng mình.
Hiện tại, đội ngũ này trông cũng không đến nỗi nào, xét về phương diện này, hắn lại thấy mình khá may mắn.
Hơn nữa.
Nguy cơ và cơ hội luôn luôn tồn tại song song với nhau.
Một khi nguy cơ đã vượt qua, thứ còn lại chính là cơ hội.
Cả bãi Quỷ Thạch nằm rải rác ngoài tường thành chính là phần thưởng xứng đáng nhất.
Trong số đó, vài món dị bảo đang tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, như thể đang nhắc nhở rằng, giờ thu hoạch đã đến.
Tàn Hầu.
Trần Phàm quay sang dặn dò Tàn Hầu đang đứng bên cạnh:
Nữ quỷ kia chỉ là đang né tránh Nhục Trùng Quỷ thôi, với cái tính thù dai của nó thì nhất định sẽ tìm cách quay lại.
Ngươi dẫn thêm hai người nữa xuống dưới nhặt hết số Quỷ Thạch kia về đây.
Nhớ dùng vải thô trong nhà bọc kỹ tay lại, đừng để bị thương.
Rõ!"
Tàn Hầu nghiêm mặt đáp lời, sau đó vội vàng tập tễnh dẫn theo thuộc hạ của Chu Mặc và Tề Sùng ra ngoài thành để thu gom Quỷ Thạch và dị bảo.
Trong một tập thể.
Phải quan tâm đến cảm xúc của mỗi người.
Đêm nay, Tiểu Khâu và Chu Mặc đều đã có màn thể hiện của riêng mình, nhưng chỉ có Tàn Hầu vì tật ở chân mà nãy giờ vẫn chưa có cơ hội ra tay.
Nếu không giao cho việc gì đó để làm, chắc hẳn Tàn Hầu sẽ cảm thấy khó chịu.
Đối với hai người còn lại cũng vậy.
Cùng một đạo lý đó.
Cũng cần phải để họ bắt tay vào việc gì đó.
Có như vậy, sau này khi ngồi lại trò chuyện, mọi người mới có thể tìm được tiếng nói chung, không ai cảm thấy mình bị gạt ra rìa hay là kẻ thừa thãi.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:
https:
//www.
facebook.
com/share/g/1HVDT3aj Ka/?
mibextid=ww XIfr
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập