Trên hoang nguyên.
Người đàn ông áo xanh nấp sau sườn đất thấp, sau khi xác định chắc chắn rằng thiếu niên kia từ góc độ này không thể nhìn thấy mình, ông ta mới thở dài nhẹ nhõm.
Từ trong ngực, ông rút ra một tấm bản đồ da quỷ, chuẩn bị đi đường vòng để đến “chợ phiên Giang Bắc”.
Theo lộ trình đã định.
Lẽ ra ông phải đến trạm này, sau đó cứ thế tiến thẳng về hướng Đông.
Vùng bình nguyên này cực kỳ bằng phẳng, tầm nhìn trải dài không một vật cản.
Ông cảm thấy mình là một cao nhân, nếu để tầm mắt của hai người cứ thế chạm nhau suốt một quãng đường dài đằng đẵng như vậy, thì trông sẽ có chút mất đi phong thái.
Cao nhân ấy mà, lẽ ra phải là người vung vẩy ống tay áo, trong chớp mắt biến mất không để lại chút dấu vết nào, chẳng để lại lấy một gợn mây.
“Mình thật là.
Ông không kìm được mà lắc đầu, cảm thấy bản thân có chút nực cười trước những suy nghĩ trẻ con vừa rồi.
Một lúc sau, nụ cười nơi khóe miệng dần tắt ngấm, trong đôi mắt lóe lên sự bạo ngược và bực bội.
Ông nghiêng đầu nhìn về hướng trạm gác số 37 ở Giang Bắc, lẩm bẩm:
“Nếu trước đây có người nào đó nguyện ý kéo ta một tay như hôm nay…”
“Có lẽ đã không có một Giang Bắc Lão Ma của hôm nay rồi.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Sau khi xác định người đàn ông áo xanh đã đi xa, Trần Phàm mới nhanh chóng tiến về phía đống cỏ khô phía sau căn nhà gỗ, lấy ra một chiếc bẫy thú cấp 1 cùng với con quỷ vật đã sập bẫy từ đêm qua.
Chiếc bẫy thú này có thể tái sử dụng nhiều lần, nhưng nhược điểm là mỗi đêm chỉ có tác dụng một lần duy nhất.
Con quỷ vật này có hình dáng giống khỉ, trông như một con khỉ nhỏ tinh khôn.
Miệng của nó chiếm gần hai phần ba khuôn mặt, với những hàm răng dày đặc san sát nhau trông cực kỳ rơn người.
Bên trong cơ thể của mỗi quỷ vật đều sở hữu một viên Quỷ Thạch.
Quỷ thạch là loại tiền tệ quan trọng nhất của thế giới này.
“Thiếu gia, con quỷ vật này tên là “Hầu Đầu Quỷ”, một loại quỷ vật cấp thấp thường gặp, cấp độ thường từ 1 – 3, ít nguy hiểm.
Đặc điểm của chúng là tốc độ di chuyển cực nhanh, Quỷ Thạch nằm ở trong não.
“.
Trần Phàm hơi lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Tàn Hầu:
“Sao cậu biết được?
Trong đầu anh không có đoạn ký ức này, nhưng Tàn Hầu ở Trần gia chỉ có một mình thì làm sao có thể biết rõ như vậy được.
“Trước khi được phân đến dưới trướng thiếu gia, chúng tôi đều đã trải qua ba tháng huấn luyện, trong đó bao gồm cả một số khóa học tại tư thục.
Trên lớp đã giảng giải khá nhiều kiến thức liên quan đến quỷ vật như thế này.
“Thì ra là vậy.
Trần Phàm như có điều suy nghĩ, nhìn xuống tấm bản đồ trên tay.
Trong đầu anh quả thực có một đoạn ký ức mờ nhạt về việc này.
Thực tế, gia tộc có mở lớp tư thục dành cho các thành viên nòng cốt, chẳng qua trước đây nguyên chủ luôn tự sa ngã, buông thả bản thân nên chẳng bao giờ thèm để tâm đến.
“Tôi nhớ ra rồi, gia tộc có phát một viên Quỷ Thạch, hấp thụ hết viên Quỷ Thạch đó để trở thành tu giả phải không?
“Đúng vậy.
Giọng của Tàn Hầu nhỏ dần đi:
“Sau khi đợt huấn luyện kết thúc, mỗi người đều nhận được một viên Quỷ Thạch.
Có mấy kẻ may mắn đã trở thành đặc thù tu giả và được đích thân gia chủ dẫn đi.
“Kể từ đó, dù tôi có nhận thêm Quỷ Thạch đi chăng nữa, tố chất cơ thể cũng không có bất kỳ sự khác biệt nào.
“Dù là tu giả, nhưng trên người lại chẳng có chút khí tức nào của người tu hành cả.
Trần Phàm gật đầu, không nói gì thêm.
Anh nhớ ra rồi, vốn dĩ ở trong tộc, tuy nguyên chủ bị chèn ép nhưng cũng không đến mức quá lộ liễu.
Cho đến năm mười sáu tuổi, anh hấp thụ một viên Quỷ Thạch nhưng lại không thể thức tỉnh thành đặc thù tu giả, ngay cả vị gia chủ vốn đặt nhiều kỳ vọng vào anh cũng triệt để từ bỏ anh.
Từ đó, địa vị của anh rơi dốc không phanh, một bước xuống tận vực thẳm.
Rất nhanh sau đó.
Tàn Hầu xắn tay áo, từ trong ngực rút ra một con dao găm, thuần thục rạch xác con quỷ vật rồi móc ra một viên Quỷ Thạch còn dính đầy vết máu.
Cậu lấy áo vải lau chùi sạch sẽ nó rồi mới cung kính đưa cho Trần Phàm.
Đến thời điểm này, cộng thêm hai viên Quỷ Thạch từ chỗ Quỷ Hỏa, anh đã sở hữu tổng cộng ba viên Quỷ Thạch.
Trần Phàm bê chiếc ghế dựa từ trong nhà ra, ngồi xuống bên cạnh Quỷ Hỏa, trầm tư suy tính kế hoạch kiếm thêm Quỷ Thạch tiếp theo.
Anh cần đến “chợ phiên Giang Bắc” để tìm một kiến trúc sư về xây dựng các công trình mà mình không thể chế tạo ra.
Tuy nhiên, nếu muốn vậy anh phải có đủ Quỷ Thạch.
Trong đầu anh lúc này hiện đang có một phương thức để thu hoạch “Quỷ Thạch’ nhanh nhất.
Đó là bán sỉ “Quỷ Hỏa”.
Loại kiến trúc này được ứng dụng rất rộng rãi trong thế giới này, thị trường tiêu thụ cực kỳ lớn.
Rất nhiều “kiến trúc sư” chế tạo “Quỷ Hỏa” rồi đem ra chợ phiên bán với giá niêm yết khoảng sáu mươi viên Quỷ Thạch.
Vốn sản xuất mất khoảng năm mươi Quỷ Thạch.
Hầu như các kiến trúc sư đều chế tạo được công trình này nên mức chênh lệch sẽ không cao.
Vốn dĩ anh có ba viên Quỷ Thạch, dù bán với giá năm mươi viên Quỷ Thạch, anh cũng có thể nhanh chóng vơ được một khoản tiền lớn.
Nhưng .
Làm vậy thì có vẻ hơi phô trương, không khéo lại còn đập bát cơm của không ít người.
Hơn nữa, nơi này cách “chợ phiên Giang Bắc” một quãng đường rất xa, tạm thời anh chưa thể đi đến nơi xa như vậy.
Trước hết nên tập trung vào cái ‘bẫy thú’ này.
Bẫy thú mỗi đêm chỉ bắt được một con quỷ vật, chủ yếu vì đây là loại bẫy tấn công đơn thể*.
Nếu sau khi nó bắt được quỷ vật, thu bẫy và đặt lại vị trí cũ ngay lập tức thì nó có thể tiếp tục hoạt động.
Nhưng khi Vĩnh Dạ buông xuống, anh chắc chắn không đời nào dám dấn thân vào bóng tối để đặt lại bẫy.
Nếu không thể vào, anh chỉ cần chế tạo một sợi dây thừng đủ dài, kéo chiếc bẫy từ trong bóng tối về vùng an toàn, rồi đặt lại vị trí cũ lần nữa là xong.
“Tàn Hầu.
Trần Phàm ngẩng đầu nhìn về phía Tàn Hầu:
“Cậu có biết dùng cỏ khô để bện thành dây thừng không?
“Quả thực là thiên tài.
Anh không kìm được mà cảm thán một câu:
“Nhiệm vụ hôm nay là dùng đống cỏ khô trong nhà gỗ bện ra vài sợi dây thừng, không cần quá dài, tầm ba bốn mét là được.
Tôi đi thăm dò tin tức một chút, làm xong thì ban ngày tranh thủ ngủ bù đi, tối nay có việc đại sự đấy.
“Đã rõ.
Tàn Hầu trả lời một cách dứt khoát, hoàn toàn không hề hỏi xem sợi dây thừng dùng để làm gì.
Sau khi giao xong việc cho Tàn Hầu, Trần Phàm vào trong nhà ăn vội mấy miếng bánh khô, uống ngụm nước trong ấm đồng cho no bụng, rồi mới rời khỏi doanh trại.
Anh mang theo quỷ bì đồ đi về phía ngọn Quỷ Hỏa gần nhất.
(*)
“quỷ bì đồ”:
bản đồ da quỷ
Anh chuẩn bị đi tìm hiểu tình hình ở các trạm dừng khác.
Khó khăn trước mắt không chỉ là thiếu hụt Quỷ Thạch, mà còn thiếu cả lương thực và nước sạch.
Tấm quỷ bì đồ này rất hữu dụng, nó không chỉ hiển thị tình trạng thực tế của các ngọn Quỷ Hỏa lân cận, mà trên bản đồ còn hiện lên một điểm sáng màu xanh lá cây đại diện cho người sở hữu, đảm bảo không bị lạc đường.
Trên bản đồ còn có những ngọn Quỷ Hỏa màu đỏ với sắc độ khác nhau, thậm chí là doanh trại của anh.
Vượt qua sườn núi cao, đi thẳng về phía Tây.
Khoảng chừng ba mươi phút sau, anh đã nhìn thấy doanh trại Quỷ Hỏa gần mình nhất.
Anh nằm sát người xuống cánh đồng hoang khô nứt, cẩn thận quan sát.
“Có lẽ là Quỷ Hỏa cấp 2.
“Nếu không thì phạm vi an toàn chẳng thể nào chứa nổi ngần ấy nhà gỗ.
Tổng cộng có bảy căn nhà gỗ, hai căn lớn và năm căn nhỏ.
“Còn có cả tường thành nữa.
“Còn có cả một mảnh ruộng đã được khai khẩn.
“Tổng cộng có bốn người.
Anh vừa quan sát vừa lẩm bẩm.
Cả bốn người này trông đều có vẻ là người của doanh trại này, dường như không có người ngoài lui tới.
Quả đúng như lời người đàn ông áo xanh kia nói, môi trường ở trạm gác này thực sự tốt hơn hẳn so với trạm của bọn anh.
Với mức phí một viên Quỷ Thạch mỗi đêm, thì trạm gác của anh hoàn toàn không có chút khả năng cạnh tranh nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập