Đương nhiên.
Những thứ quá mức chi tiết này, hắn không cần phải giải thích cặn kẽ với đám người Chu Mặc.
Qua những ngày chung đụng vừa rồi, chỉ cần không phải kẻ mù thì đều có thể nhìn ra hắn khác biệt với Kiến trúc sư thông thường.
Điểm rõ ràng nhất chính là mức tiêu hao khi hắn xây dựng công trình ít hơn hẳn.
Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán, không cần thiết phải vạch trần.
Trần Phàm điều khiển pháo tháp trên lô-cốt ngoài tường thành, nhắm chuẩn vách đá phía trên hang động số 1 tiếp tục oanh kích tạo ra vài cái hố nông.
Đây đều là khối lượng công việc đêm nay của con cá sấu kia, nếu như nó không mệt.
Tạm thời không còn dư Quỷ Thạch để chế tạo pháo tháp cấp 5 nữa.
Điếu Tang Đăng Lung phẩm cấp màu trắng thì hắn có rất nhiều, lúc trước đã thu thập được cả ngàn cái, chỉ là Quỷ Thạch không quá đủ dùng.
Phải đào hố trước đã, coi như chuẩn bị cho sau này.
Làm xong tất cả những việc này.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía con cá sấu.
Tên này lập tức hiểu ý, há to miệng, cái lưỡi dán sát hàm dưới khẽ cong lên, từng tia chất lỏng màu xanh lục không ngừng bắn vọt ra, găm chuẩn xác vào những cái hố nông mà hắn vừa dùng Pháo tháp oanh kích.
“Lợi hại.
Trần Phàm không nhịn được khẽ tán thán.
Khả năng định vị thật tuyệt diệu.
Con cá sấu này sinh ra từ tay Đấng Tạo Hóa dường như chỉ để đào hang vậy.
Nhưng đúng lúc này.
Lưỡi cá sấu không ngừng dùng sức cong lên, lại chẳng có chút chất lỏng màu xanh lục nào phun ra nữa, tựa như đã kiệt sức.
Nó xoay người nhìn về phía Trần Phàm, dùng chân cào một cái hố trên mặt đất, đầu không ngừng hướng về phía hẻm núi.
Hắn hiểu rồi.
Ý của nó là.
chất lỏng không đủ nữa, cần phải về nhà bổ sung.
“Đi đi.
Tuy nhiên cá sấu vẫn không nhúc nhích, phần bụng hơi ngọ nguậy, một lần nữa nôn ra cục đá hình “sao biển” trong miệng giống như ngày hôm qua, rồi lại nuốt
ngược vào trong bụng.
“Được thôi.
Trần Phàm bất đắc dĩ cười một tiếng, xoay người lên ngựa:
“Ngươi đi phía trước dẫn đường đi, ta theo ngươi về nhà xem thử.
Tên này vẫn muốn tặng hắn một món đồ chơi để báo đáp.
Thực ra báo đáp hắn nhận được đã đủ nhiều rồi, chỉ là tên này dường như không coi những thứ đó là báo đáp.
Mặc dù hắn không cần mấy món đồ chơi này, nhưng để nó khỏi mất hứng, hắn vẫn quyết định đi theo xem sao.
Đôi mắt đầy hưng phấn, con cá sấu nhanh chóng bò về phía hẻm núi, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn hắn, xem hắn có theo kịp hay không.
Rất nhanh.
Một người, một cá sấu, một ngựa đã tới dưới chân núi ở lối ra hẻm núi.
Xem ra, nhà của cá sấu nằm trên đỉnh núi.
Nhưng Khô Lâu Mã lại không có khả năng leo núi.
Con cá sấu hiển nhiên cũng ý thức được điểm này.
Nó không ngừng ngọ nguậy trên mặt đất, đầu lắc lư qua lại, thiếu điều đem bốn chữ “cưỡi lên người ta” dán luôn lên trán.
“.
Trần Phàm chần chừ chốc lát, cuối cùng vẫn xoay người xuống ngựa leo lên lưng cá sấu.
Hắn nằm rạp người, ép sát vào lớp giáp lưng rắn chắc như nham thạch của nó, hai tay bám chặt vào khe hở giữa những lớp vảy thô ráp để cố định thân hình.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo!
Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh thuần túy bùng nổ.
Cơ thể khổng lồ dưới thân dùng một phương thức bề ngoài có vẻ vụng về nhưng lại cực kỳ hoang dã, điên cuồng lao thẳng lên đỉnh núi.
Cây cối dọc đường toàn bộ đổ sập, rõ ràng đây là con đường đã được mở ra từ trước.
Cự ngạc mỗi khi bước ra một bước, đều có thể cảm nhận được chấn động vững chãi làm rung chuyển cả mặt đất.
Cảnh vật hai bên nhanh chóng vút qua phía sau, chim chóc giật mình bay tán loạn.
Hắn ngoái đầu nhìn lại phía sau, hô hấp vô thức ngưng trệ.
Tốc độ này so với Khô Lâu Mã còn nhanh hơn.
Nước mưa và gió rít gào quất vào mặt mang đến cơn đau rát khiến hắn vô cùng tỉnh táo.
Hắn thậm chí cảm thấy con cá sấu này có thể trực diện chống đỡ lồng đèn của “thủ lĩnh Điếu Tang Quỷ”, sau đó mạnh mẽ xé xác con quỷ đó!
Thân hình đồ sộ này mang tới cảm giác áp bách, đồng thời cũng tràn đầy cảm giác an toàn.
Tốc độ lên núi cực nhanh.
Hắn thậm chí có cảm giác mới chỉ trôi qua mười mấy nhịp thở, tâm trí hắn thẫn thờ không nhận ra thời gian đã qua bao lâu.
Chỉ cảm thấy thoắt cái đã đến đỉnh núi, cá sấu đưa Trần Phàm dừng lại bên cạnh một vách đá trên đỉnh.
Trần Phàm bước đến vách đá nhìn xuống phía dưới.
Dưới đáy chính là cái hố sụt hình vuông kia, cũng là hậu phương lớn của hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn quan sát hố sụt từ góc độ này, xuyên qua màn mưa mù sương, hắn lờ mờ nhìn thấy đám người Chu Mặc đang hoạt động dưới đáy hố.
“Này!
Trần Phàm chụm hai tay lại để bên miệng, nhìn về phía đám người Chu Mặc dưới đáy hố sụt gầm lớn.
Tuy nhiên…
Thanh âm của hắn đã hoàn toàn bị tiếng mưa và tiếng gió gào thét át đi, những người bên dưới hoàn toàn không nghe thấy gì.
Ngược lại, con cá sấu bên cạnh lại nghiêng đầu đầy nghi hoặc nhìn hắn, dường như đang khó hiểu tại sao khoảng cách gần thế này mà hắn lại phải hét lớn gọi nó.
“Không có gì.
Trần Phàm bật cười thu hồi ánh nhìn, lúc này mới nhìn về phía một tảng đá khổng lồ bị khoét rỗng ở bên cạnh:
“Đây là nhà của ngươi sao?
Tảng đá khổng lồ này gắn liền với mặt đất, cá sấu đã đào một lối vào ở mặt bên tảng đá, hướng chéo xuống lòng đất, cửa hang cao hơn so với mặt đất.
Cá sấu tỏ vẻ vui sướng vỗ vỗ cái đuôi, dẫn đầu bò về phía cửa hang để mở đường.
Lối vào trông có vẻ khá tồi tàn.
Nhưng bên dưới lại hệt như một toà địa cung.
Cá sấu đã dọc theo đường chính đào ra không ít hang động.
Mỗi khi đi ngang qua một hang, nó đều sẽ dừng lại lắc lư cái đầu để hắn tham quan cặn kẽ, hệt như một đứa trẻ dẫn người bạn mới đi xem căn cứ bí mật của mình vậy.
Trần Phàm cũng cung cấp giá trị cảm xúc cực kỳ đầy đủ, thật ra hắn cũng thấy rất kinh ngạc.
Hắn chưa từng nghĩ một con cá sấu lại có thể.
sắp xếp nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp đến mức này.
“Đây là phòng dự trữ thức ăn của ngươi sao?
Trần Phàm nhìn thấy một hang động bên trong chất đầy xác quỷ vật, trong số đó còn có không ít xác quỷ vật đã được nướng chín.
Đó chính là mẻ thịt do hắn nướng, hiển nhiên tên này đã khuân hết số thịt nướng lần trước mang về hang để cất dành ăn dần.
“Thức ăn ở chỗ ngươi đâu có thiếu, sao mấy lần đầu chúng ta gặp mặt, trông ngươi lại sốt sắng như sắp chết đói tới nơi vậy.
Câu nói này quá phức tạp.
Cá sấu nghe không hiểu.
Nó chỉ nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chốc, rồi tiếp tục men theo đường chính đi sâu vào trong.
Vẫn là phòng dự trữ thức ăn.
“Ba cái.
“Bốn cái.
“Năm cái…”
“Huynh đệ, ngươi khá sợ đói nhỉ?
Trần Phàm im lặng đi theo sau cá sấu, dọc con đường này hắn đã nhìn thấy tận năm cái phòng dự trữ thức ăn.
Bên trong chứa ít nhất vài ngàn cái xác quỷ dị, hơn nữa không biết con cá sấu đã dùng thủ đoạn gì mà nhiệt độ bên trong phòng lại khá thấp, hoàn toàn không có dấu hiệu thối rữa.
Dọc theo vách tường hai bên đường chính và bên trong các phòng dự trữ, cứ cách vài bước lại được khảm một viên đá toả ra ánh sáng vàng nhạt để thắp sáng.
Hắn không biết loại đá này.
Cuối cùng.
Sau khi đi qua mấy cái phòng dự trữ thức ăn.
Tầm nhìn phía trước bỗng nhiên mở rộng.
Bọn họ đi đến một cái hang động khổng lồ, nơi này cũng là điểm cuối của đường chính.
Trong góc trải đầy cỏ khô và da lông quỷ vật, hiển nhiên là chiếc giường êm ái mà con cá sấu tự thiết kế cho mình.
Còn ở một góc khác thì chất đống số lượng lớn.
tạp vật.
Hay nói đúng hơn là đồ chơi.
Trong đó có những hòn đá hình dáng giống sao biển, một bộ xương cá rất lớn gần như hoàn chỉnh, một cái cuốc, và cả.
một thanh đại đao đã rỉ sét, vân vân.
Đủ mọi đồ vật tạp nham.
Có vài món trong số này có lẽ đã bị nó đào lên từ phế tích thôn làng.
Tất cả những thứ xem như kỳ lạ và hiếm có trên ngọn núi này đều bị tên này đào lên rồi mang về sào huyệt.
Lúc này, nó đang lắc lư cái đầu, dẫn hắn đi tới trước đống đồ chơi, ý bảo hắn cứ thoải mái chọn lựa.
“Ta rất thích cái cuốc này, hay là…”
Trần Phàm hơi dở khóc dở cười, định tùy tiện cầm một món đồ chơi đi để không làm mất hứng nó.
Nhưng lời vừa nói được một nửa đã im bặt, hắn sững sờ đứng tại chỗ, gắt gao nhìn chằm chằm vào mấy món Dị bảo đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh chen lẫn trong đống đồ chơi kia.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập