"Huống chi sống ở đời, những kẻ đáng giết mà chưa giết sạch thì dù có trốn ở một nơi an ổn cũng chẳng có gì thú vị.
"Người nam nhân áo xanh không đợi nữ tử trả lời, cứ thế tự mình nói tiếp.
"Huynh đánh không lại họ đâu.
"Thấy người nam nhân hoàn toàn không hề lay chuyển, nữ tử bắt đầu hoảng loạn, trong đôi mắt lộ ra một tia khẩn khoản và bất lực, nàng đưa tay nắm lấy vạt áo hắn ta:
"Ở lại có được không?
Huynh quay về sẽ chết đấy."
"Nam tử hán không được nói mình không làm được."
"Đánh có lại hay không, phải đánh mới biết.
"Người nam nhân áo xanh lắc đầu, cười:
"Lần này tới là muốn cáo biệt với nàng.
Cả đời này người tốt với ta không nhiều, nàng cũng tính là một trong số đó."
"Vậy tại sao huynh không thể quên đi quá khứ, trân trọng một người tốt với huynh chứ?"
Nữ tử bắt đầu trở nên nôn nóng, nàng có thể cảm nhận được cuộc chia ly hôm nay sẽ là vĩnh biệt.
Người nam nhân hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh luồng lệ khí tràn ra từ sâu trong đáy mắt khiến hắn ta tỉnh táo lại, hắn ta mỉm cười gỡ tay nữ tử:
"Nếu quá khứ dễ dàng bị lãng quên như vậy, thì tương lai cũng chẳng có gì đáng để mong đợi nữa."
"Dù sao thì rồi cũng sẽ quên cả thôi."
"Nhưng nàng lại làm ta nhớ đến một tiểu tử ta từng gặp trước đây, trải nghiệm của hắn có vài phần giống ta thời trẻ."
"Chỉ tiếc là.
.."
"Tiếc cái gì?"
"Tiếc là mùa mưa ở Giang Bắc đến sớm, vị trí của tiểu tử đó xác suất cao là không kịp rút khỏi hoang nguyên rồi."
"Vận khí hắn không tốt, chưa báo được thù đã chết trong mùa mưa."
"Vận khí của ta tốt hơn hắn, ta phải báo thù."
"Ta đi cùng huynh."
"Hửm?"
Người nam nhân nhướng mày nhìn nữ tử đang đầy vẻ kiên định.
"Huynh làm Giang Bắc Lão Ma, ta làm Giang Nam Tiểu Ma."
"Nàng á?"
Người nam nhân bật cười:
"Người Giang Nam các nàng chẳng phải khinh thường Giang Bắc nhất sao?
Nói Giang Bắc đến một tòa thành ra hồn cũng không có, mùa mưa đến chỉ có thể đứng chờ chết tại chỗ."
"Ta muốn đi theo huynh, Giang Nam không có huynh cũng chẳng còn thú vị gì.
"Nữ tử ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người nam nhân không chớp mắt.
".
"Người nam nhân nhìn về phương xa hướng Giang Bắc, im lặng hồi lâu mới khàn giọng nói:
"Được, mang nàng theo."
"Mùa đông là mùa thích hợp để giết người.
"…
Hoang nguyên Giang Bắc.
Núi Vô Danh.
Nghe nói ngọn núi này ngày xưa vốn có tên, sau này mới dần trở thành Núi vô danh.
Chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, lịch sử liên quan cũng không còn ghi chép, chỉ còn lại những lời đồn đại trong dân gian.
Người từng sống ở ngọn núi này không nhiều.
Nhóm người gần nhất sống tại đây chính là ngôi làng cũ của Đại Ngư.
Bên trong hố sụt.
Trần Phàm đã hoàn thành việc ra ngoài thiết lập các trạm gác và trở về.
Hắn dựng thêm được 5 trạm, tiêu tốn 800 viên Quỷ Thạch, hiện tại doanh trại còn lại 1.
335 viên Quỷ Thạch.
"Đại Ngư.
"Hắn nằm trên chiếc ghế bập bênh đặt trên tường thành, khẽ đung đưa, nhìn sang Đại Ngư đang nhìn con cá sấu đến ngẩn người mà cười nói:
"Mấy ngày nay ngươi cứ thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào Uy Uy mà thẫn thờ, có tâm sự gì sao?"
Uy Uy
Đó là cái tên hắn đặt cho cá sấu.
Trong vài lần tiếp xúc trước đây, hắn toàn gọi nó là ‘này’*, cá sấu cũng dần coi từ này là mật danh của mình, thế là hắn tiện thể đặt luôn cái tên Uy Uy.
(*)
(喂 – Wèi – này)
– (喂喂 – Wèiwèi)
Đại Ngư ngồi một bên, hai tay ôm gối im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không kìm được mà thấp giọng nói:
"Trạm trưởng, Uy Uy rất ngoan, chưa bao giờ làm hại người, nó cũng rất nhát gan, thậm chí còn không chủ động tấn công quỷ vật."
"Nó chỉ xua quỷ vật xuống vực để săn mồi thôi."
"Thế nhưng.
"Tại sao ngày hôm đó Uy Uy lại xua những con quỷ vật mạnh mẽ như vậy xuống vực.
có lẽ.
cha ta đã không cần phải chết.
"Nụ cười trên mặt Trần Phàm dần cứng đờ, chiếc ghế bập bênh cũng từ từ ngừng đung đưa.
Hắn hơi nhíu mày nhìn Uy Uy đang nằm ngủ trong hang.
Mấy ngày nay bận rộn quá, hắn chưa hề nghĩ đến chuyện này.
Nếu xét từ góc độ đó…
Uy Uy thực chất là kẻ thù giết cha của Đại Ngư sao?
Hắn không muốn xuất hiện tình huống cẩu huyết như vậy trong doanh trại đâu.
Cực kỳ ảnh hưởng đến sự hòa hợp của tập thể.
Hiện tại hắn đã coi Uy Uy là một thành viên của doanh trại, một trợ thủ đào hang đắc lực.
Sau một hồi suy nghĩ.
Hắn lắc đầu phủ nhận giả thuyết này.
"Chuyện này chắc không liên quan đến Uy Uy đâu.
Nó xua quỷ vật xuống vực chỉ là để kiếm ăn, mà những con quỷ vật rơi từ độ cao hàng trăm mét xuống mà không chết thì chắc chắn không nằm trong thực đơn của nó.
Huống hồ, chẳng phải lúc đó ngươi nói những con quỷ vật kia rơi thẳng vào khu vực Quỷ Hỏa tự nhiên sao?"
"Đúng vậy."
"Thế thì chuẩn rồi.
Khu vực Quỷ Hỏa tự nhiên nằm ở chính giữa hố sụt, nếu bị ngã từ vách đá xuống thì sẽ không rơi trực tiếp vào vùng Quỷ Hỏa được, trừ khi chúng chủ động nhảy từ rìa vách đá xuống thì mới có khả năng trúng vào đó."
"Cũng đúng.
"Đại Ngư nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi công nhận câu trả lời này.
Ngay sau đó nàng mới nhận ra mình đã ngồi thẫn thờ ở đây quá lâu, vội vàng đứng dậy:
"Trạm trưởng, tôi đi làm việc tiếp đây."
"Đi đi.
"Sau khi Đại Ngư rời đi.
Trần Phàm nhìn Uy Uy đang ngủ say, lông mày nhíu chặt, im lặng không nói gì.
Hắn không hề bịa ra lý do để lừa Đại Ngư, hắn cảm thấy lời mình nói thực sự có lý, nhưng chuyện này đã nhắc nhở hắn một điều.
Không được buông lỏng cảnh giác.
Đã có thể đến lần thứ nhất, thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.
Phải chuẩn bị thật sẵn sàng.
Hắn nhìn vào tấm Quỷ Bì Đồ trong tay.
Đây là một vật phẩm đặc biệt, không tính là Dị bảo rơi ra từ quỷ vật, cũng không tính là linh bảo do người rèn.
Hiệu quả rất đơn giản.
Khi chế tạo có thể phác thảo ra địa hình cơ bản của một khu vực, và tất cả Quỷ Hỏa được thắp sáng trong khu vực đó sẽ hiển thị thời gian thực trên bản đồ, bao gồm cả các vùng Quỷ Hỏa tự nhiên.
Tuy nhiên, những vùng Quỷ Hỏa tự nhiên nhỏ sẽ không hiện lên.
Ví dụ như vùng Quỷ Hỏa tự nhiên trong hố sụt này không hề có trên bản đồ, chỉ có một điểm sáng duy nhất, đó chính là từ Quỷ Hỏa cấp 5 của hắn tỏa ra.
Lữ khách đi lại trên hoang nguyên nếu có Quỷ Bì Đồ trong tay sẽ có thể xác định rõ đêm nay mình có thể nghỉ chân ở đâu gần nhất.
Nó tương đương với một chiếc la bàn giữa sa mạc.
Trên Quỷ Bì Đồ, hoang nguyên Giang Bắc không có một vùng Quỷ Hỏa tự nhiên nào.
Chỉ thấy được hai nơi, một là Giang Bắc Thành ở phía Đông, hai là Bình Thành ở phía Tây hoang nguyên.
Đây cũng là hai vùng Quỷ Hỏa tự nhiên lớn nhất ở vùng lân cận này.
Hiện tại trên hoang nguyên chỉ có hai đốm Quỷ Hỏa của con người.
Một là Quỷ Hỏa ở doanh trại cũ.
Đốm còn lại chính là Quỷ Hỏa cấp 5 sau lưng hắn.
Lát sau.
Hắn nhét bản đồ vào ngực, nằm trên ghế bập bênh nhắm mắt suy tính về con đường tiếp theo.
Trời dần tối.
Trần Phàm nằm trên ghế bập bênh thuận miệng hỏi:
"Đến đâu rồi?
Trời sắp tối rồi đấy.
"Ngay sau đó.
Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
"Trạm trưởng, đã đi qua doanh trại cũ rồi.
Chúng ta đang dọn dẹp xác quỷ vật ở các trạm không người gần hẻm núi, số lượng hơi nhiều, không tiện chuyển về cho lắm."
"Trần Phàm liếc nhìn cá sấu đang đào hố trong hang, khựng lại một chút rồi men theo bậc đá đi xuống tường thành, vào trong Nhà gỗ của Chu Mặc, cầm lấy cái vỏ chăn của hắn ta đi đến trước mặt cá sấu, thử quơ quơ trước mặt nó.
"Uy Uy, đi tìm hắn ta đi, giúp hắn ta chuyển xác quỷ vật về đây, tối nay cho ngươi ăn thịt nướng.
"Chỉ thấy cá sấu ghé mũi vào vỏ chăn ngửi ngửi, rồi đầy vẻ mong chờ bò đến dưới chân tường thành, quay đầu nhìn Trần Phàm ra hiệu mở cổng.
Rõ ràng nó đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn thưởng thức bữa thịt nướng tối nay ngay lập tức.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập