"Trạm trưởng đâu rồi?"
Ngay lúc này.
Chu Mặc lao thẳng lên tường thành, ngơ ngác nhìn quanh một lượt rồi quay sang hỏi Tàn Hầu đang đứng gần đó:
"Vừa nãy ta còn thấy Trạm trưởng ở đây mà?
Chớp mắt đã biến đâu mất rồi?"
"Thiếu gia đi tắm gội rồi."
"Lại có chuyện tốt à?"
Chu Mặc đầu tiên là ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp.
Trạm trưởng hễ mỗi lần gặp chuyện tốt là y như rằng sẽ đi tắm gội trước, hắn liền gãi đầu cười toe toét.
"Thế thì phải chúc mừng Trạm trưởng song hỷ lâm môn rồi, ta cũng có một chuyện tốt cần báo cáo đây."
"Chuyện gì tốt?"
"Phải đích thân nói với Trạm trưởng mới được.
"“.
Tàn Hầu bĩu môi, thu hồi tầm mắt khỏi người Chu Mặc, không thèm nói gì thêm.
Rất nhanh sau đó, Trần Phàm tắm gội thay quần áo xong trở lại, đứng trên tường thành một lần nữa, xác nhận chọn hướng nâng cấp
[Có thể đột biến]
Ngay khoảnh khắc xác nhận.
Pháo tháp đặt trên mặt thành bắt đầu biến hóa thần tốc.
Pháo tháp cấp 5 nguyên bản có kết cấu là những khối đá hình vuông, toàn thân màu nâu, dài rộng đều 1 mét, mặt hướng về kẻ thù có một khe hở hình chữ nhật, bên trong treo một chiếc lồng đèn giấy trắng.
Nhưng sau khi nâng cấp.
Lớp đá nâu trên bề mặt Pháo tháp bắt đầu tan chảy nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt đã biến thành.
một Quỷ Nhãn dựng đứng!
Cao 1 mét!
Bề ngang hơi hẹp.
Bề mặt bao phủ bởi một lớp đường vân như mạch máu màu tím sẫm, gõ nhẹ vào thấy ấm nhuận mà cứng cáp.
Không hề có cảm giác dính nhớp.
Ở vị trí con ngươi của Quỷ Nhãn là một vòng xoáy bóng tối sâu hun hút không thấy đáy, liên tục xoay tròn, phần lòng trắng thì chằng chịt những đường vân huyết sắc.
Ngay sau đó.
Quỷ Nhãn có đồng tử dựng đứng này từ từ khép lại, mí mắt bao bọc hoàn toàn con ngươi, đứng sừng sững trên tường thành trông như một bức tượng điêu khắc hình con mắt đứng.
Chỉ khi khởi động, Quỷ Nhãn mới mở ra lần nữa.
"Mẹ kiếp.
"Trần Phàm có chút chấn động nhìn tòa Pháo tháp Quỷ Nhãn cấp 6 này, thậm chí nhất thời quên cả xem hướng nâng cấp sau khi đột biến.
Pháo tháp lên cấp 5 hay cấp 6 đều cần nguyên liệu.
Ví dụ như Điếu Tang Đăng Lung, Quỷ Nhãn…
Bất kỳ nguyên liệu nào cũng được, chỉ cần đưa vào một loại là xong.
Đến giờ hắn mới biết, hóa ra nguyên liệu khác nhau tuy đều nâng cấp được Pháo tháp, nhưng hình thái sau khi nâng cấp lại hoàn toàn khác biệt.
Không ngoài dự kiến, phương thức tấn công chắc chắn cũng sẽ khác nhau.
Hiện tại vẫn chưa biết Pháo tháp nâng cấp từ Quỷ Nhãn hay Điếu Tang Đăng Lung cái nào mạnh hơn.
Hắn nhìn vào bảng hệ thống hiện ra trước mắt.
[Bắt đầu đột biến.
[Đột biến hoàn thành.
[3:
Tầm bắn của Pháo tháp này giảm xuống còn 1 mét, nhưng uy lực tăng mạnh.
(Hiếm)
Trần Phàm nhìn cái hiệu quả đột biến này mà mặt không cảm xúc.
Pháo tháp bình thường chắc chắn phải có tầm bắn xa, nhưng hắn không rõ số liệu cụ thể và cũng chưa bao giờ để ý.
Bởi lẽ Pháo tháp chỉ có thể tấn công kẻ địch trong phạm vi doanh trại.
Mà phạm vi doanh trại thường không quá lớn.
Hầu hết trường hợp tầm bắn của Pháo tháp đều bao trùm được doanh trại nên không cần lo lắng.
Nhưng mà.
Tầm bắn giảm xuống còn 1 mét, thì cảm giác này quá rõ ràng rồi.
Thế này thì bắn được ai?
Giả sử một con quỷ vật cao 3 mét đến sát chân tường thành, hắn cũng chẳng bắn tới…
Vì khoảng cách không đủ.
Dù uy lực có tăng mạnh đi chăng nữa.
Cảm giác cũng khó mà bù đắp nổi cái nhược điểm này.
Hắn im lặng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định dùng thử xem sao, lập tức khởi động tòa Pháo tháp Quỷ Nhãn cấp 6 đầu tiên của doanh trại.
Giây tiếp theo.
Con ngươi dựng đứng của Quỷ Nhãn đột ngột mở trừng!
Vòng xoáy bóng tối trong đồng tử bắt đầu xoay tròn điên cuồng.
Lần này nó không bắn ra cột sáng hay nỏ tiễn nữa, mà phun ra một tia xạ tuyến màu nâu đen.
Điểm khác biệt lớn nhất so với cột sáng chính là nó không hề gián đoạn!
Cột sáng của các Pháo tháp thông thường thường bắn theo nhịp, duy trì khoảng một hơi thở rồi ngưng lại để chuẩn bị cho phát tiếp theo.
Nhưng tia xạ tuyến nâu đen này lại duy trì liên tục.
Hơn nữa còn có thể tự do lắc lư theo ý muốn.
Có thể tưởng tượng, một khi đã trúng mục tiêu, nó sẽ giống như dòi bám vào xương liên tục thiêu đốt kẻ địch.
Pháo tháp Quỷ Nhãn không thích hợp để đánh quần thể vì đã mất đi kỹ năng tấn công dây chuyền, nhưng đối với những quỷ vật đơn thể có thực lực mạnh mẽ thì lại cực kỳ hữu dụng.
Chỉ có điều…
Tia xạ tuyến này tuy tỏa ra khí tức cường đại, nhưng lại ngắn ngủn chỉ có một mét, cứ liên tục ngoe nguẩy bên ngoài tường thành.
"Ừm.
"Trần Phàm trầm ngâm nhìn Pháo tháp Quỷ Nhãn.
Khoảng cách tấn công ngắn nhưng uy lực cực mạnh.
Nếu lấy Quỷ Vương làm kẻ thù giả định, thì trong trường hợp nào Quỷ Vương mới chịu tiến lại gần Pháo tháp Quỷ Nhãn trong phạm vi một mét?
Vẻ mặt hắn dần trở nên kỳ quái, hắn nhìn xuống Vương Khuê đang bận rộn chuyển hàng dưới chân thành.
"Vương Khuê."
"Bộ da quỷ lột từ trên người Thu Quỳ ở doanh trại cũ có còn trong kho không?"
"Còn ạ.
"Vương Khuê buột miệng trả lời ngay lập tức.
Những ngày qua hắn ta kiểm kê vật tư mỗi ngày nên trong kho có gì hắn ta nắm rõ như lòng bàn tay, chỉ chờ đợi khoảnh khắc được hỏi đến này.
"Đang được bảo quản cẩn thận trong Sinh Cơ Thất, da thịt vẫn chưa thối rữa.
Chính tay A Lạc lột, đao pháp rất tốt, gần như không có tổn hại gì."
"Ừ.
"Trần Phàm gật đầu, không nói gì thêm, phẩy tay ra hiệu cho Vương Khuê tiếp tục làm việc.
Nếu vậy thì có lẽ hắn đã có cách để Quỷ Vương tiến lại gần Pháo tháp Quỷ Nhãn rồi.
Quỷ vật có linh trí tuy khó đối phó.
Nhưng cũng đồng nghĩa với việc chúng có nhược điểm.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Tình tình ái ái, có thể coi là nhược điểm lớn nhất của một con người.
Giống như tử huyệt vậy.
Chỉ cần bị người ta bóp đúng chỗ đó thì sẽ không còn sức phản kháng.
"Thế nên mới nói, yêu đương cái gì chứ.
"Trần Phàm cảm thán thở dài một tiếng, rồi tiếp tục giả định các tình huống trong đầu.
Nhân lúc tâm thần đối phương không ổn định, hắn sẽ bật chế độ Bạo Phong Hấp Nhập của Phong Tháp.
Lực hút của nó tuy không thể cuốn trôi vật quá nặng, nhưng nếu đối phương không phòng bị, có lẽ sẽ có tác dụng.
Hắn thích giả định mọi tình huống đột xuất trong đầu rồi tìm giải pháp đối phó, để khi chuyện thực sự xảy ra, hắn sẽ không bị lúng túng.
Cái gọi là Thái Sơn sụp đổ trước mặt mà sắc mặt không đổi, Hoàng Hà vỡ đê ngay đỉnh đầu mà mặt không biến sắc, đều là giả cả.
Nếu làm được thật, thì là do chuyện đó chưa chạm đến bản thân mình thôi.
Ngay cả Thánh nhân cũng không làm được.
Nhưng chỉ cần giả định tình huống đủ nhiều, khi ngày đó thực sự đến, hắn có thể giữ được vẻ thản nhiên.
Không phải vì quá bình tĩnh, mà vì cảnh tượng đó đã diễn ra trong đầu hắn hàng vạn lần rồi.
Trần Phàm hắn không phải người thông minh xuất chúng.
Nên đành dùng sự cần cù để bù thông minh vậy.
Nửa đêm đầu trôi qua như thế.
Khi nửa đêm sau đến.
Nhóm Tàn Hầu đã lần lượt đi ngủ.
Bận rộn cả ngày, dù là người sắt cũng chịu không nổi.
Từ khi Uẩn Linh Các được xây dựng xong, chẳng có ai vào đó cả.
Mấy ngày nay chỉ có mình Trần Phàm vào tu luyện.
Đơn giản là vì mọi người không có thời gian.
Ngay cả Chu Mặc cũng chỉ mới vào tham ngộ Đoạn Thủy Đao Pháp một chút lúc đầu, sau đó cũng chẳng còn thời gian nữa.
Trần Phàm ngược lại trở thành người thong thả nhất trong doanh trại.
Trần Phàm bước vào nhà kho số 1.
Đứng ngoài Giới Tử Thất, nhìn đống Quỷ Thạch chất cao như núi được sương mù xanh bao bọc lơ lửng giữa không trung, hắn bật cười.
Quỷ Thạch?
Hắn chẳng thấy Quỷ Thạch đâu cả.
Hắn chỉ nhìn thấy một sơn cốc xác quỷ chất chồng sau khi hệ thống Máy xay thịt giai đoạn 2 được khởi động.
"Trạm trưởng.
"Vương Khuê bưng cuộn thẻ tre, đứng bên cạnh hào hứng báo cáo:
"Hiện tại trong trại có tổng cộng 92.
022 viên Quỷ Thạch.
Quỷ triều Nhục Trùng Quỷ này đã mang lại cho chúng ta lợi nhuận mấy vạn viên, tương đương với mười mấy cái hố phân của Uy Uy."
"Số Quỷ Thạch này đủ để gây dựng nên vài cái Thương hội Bình Thiên rồi ạ."
"Nghe nói người đứng đầu Thương hội Bình Thiên là người vùng Giang Nam, năm xưa cầm 5.
000 Quỷ Thạch mà tạo dựng nên một Thương hội Bình Thiên độc quyền vài ngành nghề ở Giang Bắc Thành như hiện nay."
"Nhưng đó cũng chưa tính là thương hội lớn.
“Nếu có thể làm được như Thương hội Giang Bắc thì mới thực sự là tiền vào như nước."
"Thương hội Giang Bắc?"
Trần Phàm trầm ngâm.
Trong ký ức của hắn có chút thông tin về nơi này, nhưng không nhiều, chỉ là những mảnh vụn rời rạc:
"Nói kỹ hơn chút xem.
"Kiến thức của hắn về các thương hội thực sự chưa nhiều lắm.
"Được.
.."
"Trạm trưởng, chuyện này hay là huynh hỏi Vương Ma Tử đi.
Trước khi gia nhập Trần gia ở Giang Bắc, ông ấy vốn là dân buôn, ông ấy biết nhiều hơn tiểu Hầu đấy."
"Gọi ông ấy đến đây.
"Rất nhanh sau đó, Vương Ma Tử đi theo sau Vương Khuê vội vã chạy đến kho:
"Trạm trưởng, huynh tìm ta."
“Sau khi mùa mưa kết thúc, cơ hội kiếm Quỷ Thạch bằng cách giết quỷ vật như đêm nay sẽ ngày càng ít đi.
Chúng ta chắc chắn phải thành lập thương hội của riêng mình.
Huynh có kinh nghiệm buôn chuyến, ta có ý định để huynh tổ chức thương hội cho chúng ta."
"Nhưng ta chưa rõ cách thức vận hành cụ thể và lợi nhuận của thương hội, huynh biết gì thì nói hết ra xem."
"Được!
"Mắt Vương Ma Tử sáng lên, cảm giác như thấy một tương lai rạng rỡ.
Hắn từ nhỏ đã thích đi đây đi đó, việc được làm người đứng đầu một thương hội đối với một kẻ vốn chỉ là dân buôn chuyến thôn quê như hắn chẳng khác nào một bước lên mây.
Hắn hít sâu một hơi, ho khẽ vài tiếng để lấy giọng rồi cân nhắc từ ngữ nói tiếp.
"Trước tiên nói về bảo bối.
“Sau khi Vĩnh Dạ giáng lâm, có ba loại bảo bối chính là Dị bảo, Thiên tài địa bảo và Linh bảo."
"Dị bảo là thứ rơi ra sau khi giết quỷ vật, không thể chế tạo thủ công.
Thiên tài địa bảo là tinh hoa do trời đất sinh ra.
Còn Linh bảo là do các Luyện khí sư đúc thành."
"Thương hội cũng chia làm bốn quy mô là Đại, Trung, Tiểu và không có cấp bậc."
"Thương hội không có cấp bật chủ yếu kinh doanh gạo mì, vải vóc, cuốc xẻng cho người phàm, chẳng kiếm được bao nhiêu, cũng không có người hộ tống.
Làm nghề này cơ bản đều là người phàm.
“Thường họ không đi quá xa, chỉ hoạt động quanh quẩn giữa thành trì và các thôn làng lân cận.
“Một thương hội ít nhất cũng mười mấy người, chỉ cần nghỉ lại một đêm tại một trạm dừng là mất tiêu mười mấy viên Quỷ Thạch rồi, tiền đó còn nhiều hơn cả lợi nhuận cả chuyến đi.
“Thế nên những thương hội thực sự kiếm ra tiền là ba loại Đại, Trung, Tiểu."
"Đầu tiên là.
"Một món Dị bảo phẩm cấp Trắng, tại chợ phiên Giang Bắc giá bán cơ bản khoảng 500 viên Quỷ Thạch.
“Không phải vì nó chỉ trị giá 500 viên, mà vì những người mua nổi nó chỉ có ngần ấy tiền, giá cao hơn nữa thì không bán được."
"Nhưng nếu mang món Dị bảo đó tới vùng Giang Nam, hay những nơi trù phú hơn.
“Giá có thể vọt lên 1.
000 viên, thậm chí là 2.
000 viên Quỷ Thạch.
“Giá trị tăng gấp vài lần!"
"Nhưng vận chuyển được tới đó mới là nan đề.
Đường xá xa xôi, phí nghỉ lại các trạm dừng lượt đi lượt về không hề nhỏ, trên đường còn dễ gặp cướp, cần có cường giả hộ tống.
Hơn nữa còn phải có mặt mũi đủ lớn, nếu không đi ngang qua lãnh địa của thế lực khác là bị cướp ngay.
Hộ tống giỏi đến mấy cũng không đánh lại được Pháo tháp.
“Một phát pháo bắn xuống là chết sạch."
"Thương hội nhỏ không có tư cách vận chuyển, cũng không gánh nổi rủi ro.
Chỉ cần một chuyến thất bại là không chỉ mất sạch Quỷ Thạch mà người cũng chết hết.
"Vương Ma Tử dừng lại một chút, hắng giọng rồi nói tiếp.
"Vì vậy trên mảnh đất Giang Bắc này, các thương hội nhỏ thường phụ trách việc đi nhặt nhạnh Dị bảo, Thiên tài địa bảo từ các khu chợ rồi bán lại cho các thương hội vừa như Thương hội Bình Thiên để ăn chênh lệch."
"Thương hội vừa thường chiếm giữ một thành trì.
“Ví dụ các thương hội nhỏ ở Giang Bắc Thành thu gom đồ xong chỉ có thể bán cho Thương hội Bình Thiên, sau đó Thương hội Bình Thiên lại tăng giá chút ít bán cho Thương hội Giang Bắc, một thương hội lớn nhất vùng này.
“Cuối cùng, Thương hội Giang Bắc mới là bên hộ tống hàng đến Giang Nam để ăn trọn khoản lợi nhuận khổng lồ."
"Nếu chúng ta muốn lập thương hội, sau mùa mưa có thể đến Giang Bắc Thành lập một thương hội nhỏ.
Tề Sùng và A Lạc trước đây làm việc dưới trướng Thương hội Bình Thiên, nhờ họ tìm mối chắc là sẽ tìm được người kết nối.
Trần Phàm cau mày, trầm tư một lúc lâu:
"Nếu một món Dị bảo trắng ta thu vào 500 viên, bán cho Thương hội Bình Thiên thì ta được bao nhiêu?"
"600 viên."
"Chỉ 600 viên thôi?"
"Vâng, lời được 100 viên."
"Thế nếu món đồ trắng đó của ta rất mạnh, cũng chỉ đưa 600?"
"Cái này phải tùy tình hình.
"Vương Ma Tử giải thích thêm:
"Dị bảo khi mới lấy được đều ở trạng thái chưa giám định, không ai biết hiệu quả cụ thể là gì, lúc này gọi là đồ chưa bóc tem, giá niêm yết đồng giá 500 Quỷ Thạch.
“Đồ đã giám định rồi nhìn là biết ngay.
“Nếu huynh mua về rồi tự bỏ tiền thuê người giám định, lỗ hay lãi huynh tự chịu.
“Huynh cũng có thể bỏ ra 30 Quỷ Thạch thuê người giám định rồi mới bán, nếu là món Dị bảo phẩm cấp Trắng hiệu quả mạnh, Thương hội Bình Thiên cũng sẵn sàng trả thêm để thu mua, nhưng nếu hiệu quả kém thì giá còn thấp hơn nữa.
“Thường thì mọi người đều bán đồ chưa bóc tem, vì tỉ lệ Dị bảo phẩm cấp Trắng sau giám định ra hiệu quả phế là cực kỳ cao.
Trần Phàm gật đầu nhẹ:
"Hiểu rồi.
Ý huynh là ta tốn công lập thương hội, rồi mỗi món đồ chỉ lãi được 100 Quỷ Thạch, đã thế sau giám định còn có nguy cơ bị lỗ, đúng không?"
"Ờ.
đúng là như vậy ạ.
"Vương Ma Tử ngập ngừng rồi nhỏ giọng:
"Thực ra lãi 100 viên là cũng không hề ít đâu.
Vương Khuê trước đây làm Trạm trưởng ở Vương gia, tiền lương một tháng cũng chỉ có 10 viên Quỷ Thạch, hắn ta phải làm cả năm mới kiếm được 100 viên đấy."
"Huynh nói chuyện của huynh đi, lôi ta vào làm gì!"
Vương Khuê đứng bên cạnh cáu kỉnh nói.
"Thực lực của Thương hội Bình Thiên thế nào?"
Trần Phàm hỏi.
"Không bằng chúng ta.
"Vương Ma Tử khẳng định chắc nịch:
"Dù không rõ bố phòng cụ thể của họ, nhưng chắc chắn không bằng chúng ta, thậm chí bố phòng của Giang Bắc Thành và mấy đại gia tộc cũng chưa chắc bằng chỗ này."
"Vậy thì tiêu diệt Thương hội Bình Thiên, chúng ta trực tiếp làm thương hội luôn."
"Cái đó.
cũng không dễ tiêu diệt thế đâu.
"Vương Ma Tử rụt cổ lại, nói nhỏ:
"Trạm trưởng, muốn diệt một thế lực cần mưu tính rất lâu.
Dù sao cũng là tác chiến trên địa bàn người ta, tu giả mà xông thẳng vào lãnh địa của kẻ khác thì cơ bản chỉ có con đường chết.
“Nhưng chúng ta có thể dùng kế tằm ăn lá dâu, ví dụ tìm cách kết nối trực tiếp với Thương hội Giang Bắc, sau đó mua chuộc các thương hội nhỏ ở Giang Bắc Thành để họ ưu tiên giao hàng cho mình.
“Từ từ cắt đứt nguồn hàng của Thương hội Bình Thiên.
“Cứ thế mà nuốt chửng họ dần dần.
"Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập