Chương 106: Vận mệnh đan xen và Lời sấm truyền.

Audio

00:0011:01

“Lần này, là thật?

Hoàng Nghi bỏ xấp giấy tờ xuống bàn và gãi gãi đầu, đã có thêm hai thôn làng vừa yêu cầu được xác nhập với Thôn gia, điều đó tuy rằng rất tốt nhưng cũng đồng thời mang theo rất nhiều rủi ro.

Bên cạnh hắn là Tuyền Ly vẫn đang châm trà một cách rất từ tốn, nàng đang là người giúp ích rất nhiều cho công việc hiện tại.

“Cuộc sống hiện tại thật sự đã rất ổn rồi.

Nàng nói, nhẹ nhàng bưng trà cho Hoàng Nghi.

“Nếu có thể, ta mong rằng sự yên bình sẽ dành cho tất cả mọi người.

Hoàng Nghi tiếp trà, hắn thật sự chỉ có mong muốn về cuộc sống bình yên dài lâu mà thôi.

“Vậy thì huynh cần phải thật chăm chỉ đấy.

Tuyền Ly mỉm cười và rời đi, nàng đóng cửa và biến mất khỏi tầm mắt Hoàng Nghi.

Cạch!

Cạch!

Hoàng Nghi tiếp tục công việc và viết thêm những dòng chữ mới lên đống giấy tờ được đặt ngay ngắn trước mắt.

Hắn chợt ngừng tay và với lấy tách trà, chậm rãi uống.

“Đệ không biết rằng huynh có sở thích hù doạ người khác như vậy đâu.

“Haha… Nhạy bén đấy, có lẽ sao bao năm thì đệ cũng có tiến bộ.

Hàn Tư Không cười lớn và hiện thân, cậu đang có ngoại hình giống hệt trước đây khi xâm nhập Tôn gia.

“Nếu huynh thật sự muốn che giấu thì đệ có tiến lên cõi trời cũng chẳng thể cảm nhận được.

Hoàng Nghi lắc đầu và nói, hắn thật sự chỉ mới vừa cảm nhận được Hàn Tư Không một cách rất yếu ớt mà thôi.

Thậm chí cậu còn chẳng sử dụng tu vi để ẩn nấp.

Hoàn toàn chỉ là lẩn trốn bình thường.

“Vậy, huynh đến đây chắc hẳn không phải là vì muốn ôn lại chuyện cũ chứ?

Hàn Tư Không lần nữa ghé thăm sau khi đã cho cậu Tuỷ Cốt Đan vào hai tháng trước, Hoàng Nghi hoàn toàn có thể hiểu rằng lần này sẽ là cái giá của thứ đan dược quý báu kia.

Làm gì tồn tại bữa trưa miễn phí chứ.

“Cũng không hẳn, đệ có vẻ vẫn đang rất tốt.

Ta chỉ là ghé qua xem chút ít, trong lúc đang tìm cách đột phá cảnh giới bị vướng bận mà thôi.

“Chuyện này e là đệ chẳng thể giúp được gì, huynh biết thiên phú của đệ rác rưởi đến thế nào mà.

“Vậy sao?

Dựa lưng vào tường và thở dài, Hàn Tư Không đã đến đây trong vô thức mà chẳng có kế hoạch cụ thể nào cả, cậu thật sự muốn thoát khỏi cảm giác này, có lẽ cũng là lúc dành thời gian cho Tịnh Y rồi.

“Hãy cố gắng làm tốt, đệ hiện tại có thiên phú hoàn toàn hơn hẳn ta rồi, không cần phải tự coi khinh bản thân như vậy.

Nói đoạn, Hàn Tư Không tan biến vào hư không và để lại không gian tĩnh mịch như lúc ban đầu.

Trên mặt cậu là một nụ cười đầy ẩn ý.

“Làm tốt sao, đệ cũng mong là như vậy.

Trên đầu Hoàng Nghi chậm rãi hiện lên một vầng sáng, danh hiệu

[Khí vận chi tử]

chậm rãi khắc vào mệnh cách của anh đầy lặng lẽ.

Cơ thể hóa thành luồng sáng bắn thẳng giữa hư không, Hàn Tư Không lặng im đứng giữa trời.

Cảm nhận được từng làn gió mát thổi qua mái tóc đen của mình, cậu thở dài một hơi.

“Tịnh Y!

“Đi đâu rồi nhỉ?

Đinh!

Một âm thanh như tiếng chuông đồng vang lên, giữa hư không ẩn hiện bóng người thon thả cùng mái tóc dài đến hông.

Đôi mắt sáng rực và dung nhan vượt trên cả tuyệt sắc.

Nàng mỉm cười nhìn Hàn Tư Không, trong đôi mắt kia ẩn chứ nhu tình hiếm thấy.

“Muội tưởng huynh lại biến mất.

“Sẽ không, vì đó là lời hứa.

Biểu cảm dịu dàng, nàng đạp trên hư không và bước đến trước mặt cậu.

Khi cả hai gần đến mức Tịnh Y gần như chạm trán mình vào ngực Hàn Tư Không, cậu khẽ giơ hai tay mình ra.

Một nụ cười đã lâu không xuất hiện trên gương mặt bỗng chốc được vẽ lên.

“Lần này là thật.

“Huynh sẽ không cho phép nó trở thành lời nói bịa đặt.

Tịnh Y mỉm cười lao thẳng vào cơ ngực săn chắc của cậu, nàng tham lang hít sâu mùi hương nam tính kia, đôi mắt bao quanh bởi màng nước mỏng và cái mũi khẽ đỏ lên dễ nhìn đến lạ.

“Vậy về sau ngươi có dự tính gì?

Âm thanh nữ nhân vang lên trong đầu Hàn Tư Không, cậu ngẩn cao đầu và thấy một đốm lửa màu trắng xóa đang lơ lửng phía trên đầu Tịnh Y.

Khẽ lắc đầu, cậu đáp.

“Ta nợ nàng ấy ba mươi năm thời gian chờ đợi, dĩ nhiên sẽ ở bên cạnh ba trăm năm để bồi tội.

“Rồi sau đó?

Lại tiếp tục bỏ rơi con bé?

Diệu Tiên hiếm thấy có chút cáu gắt, nhưng nàng thật lòng cảm thấy khó chịu và nếu không phải hiện tại không thích hợp thì nàng đã nhảy thẳng vào cào cho tên nam nhân vô trách nhiệm này vài nhát rồi.

“Ba ngàn năm, ba vạn năm, .

dù bao nhiêu cũng có thể.

“Mong ngươi làm được một phần của những lời này.

Diệu Tiên chậm rãi tán đi đóm lửa trắng, nhưng câu tiếp theo của Hàn Tư Không bỗng làm nàng sững người lại.

“Ta sẽ tìm cách giúp cô có lại cơ thể, cả ba chúng ta sẽ lần nữa ở cùng nhau.

“Ai muốn ở cùng với ngươi chứ.

“Ta hứa!

[Thông tin:

Cảnh báo!

[Thông tin:

Xuất hiện sát khí!

Hàn Tư Không dừng lại một nhịp, thần thức toả mạnh ra và cậu cảm nhận được một thứ gì đó khóa chặt lại cơ thể mình.

Như một đôi mắt của hoang thú viễn cổ đang nhìn chằm chằm vào cậu, toàn bộ năng lượng trong cơ thể Hàn Tư Không bị xáo trộn điên cuồng.

“Là thứ gì?

Nhưng rất nhanh như một cơn ảo giác nhẹ, sát khí đó hoàn toàn biến mất và trước mặt Hàn Tư Không hiện lên một phong thư nhỏ.

Cậu cảm nhận được khí tức quen thuộc trên phong thư kia và chậm rãi mở nó ra.

Bên trong chẳng có chữ viết nào cả, duy nhất một âm thanh vang lên bên tai Hàn Tư Không.

“Bí cảnh ngàn năm đã có dấu hiệu xuất thế, kính mời Lâm trưởng lão hồi tông.

Hàn Tư Không thở dài một hơi, cậu bước chân về trước và ôm lấy vòng eo thon gọn mềm mại của Tịnh Y, đôi mắt nhu hòa nói.

“Về tông thôi, tiên lộ sắp mở rộng rồi.

“Huynh cũng có dự định đi vào đó sao?

Tịnh Y mỉm cười và áp người vào sát Hàn Tư Không, nàng dùng cả hai tay ôm chặt lấy cậu.

“Cũng có dự tính thử một lần, biết đâu có bảo vật giúp đỡ Diệu Tiên có thân thể mới.

“Dù biết rằng ngươi chỉ nói phét, nhưng ta cảm thấy rất dễ nghe.

Diệu Tiên bỗng cất tiếng, cả ba cười lớn và không trung nổ oành một tiếng động lớn đồng thời một vệt sáng rực xé toạc bầu trời hướng về Tiên Huyệt Tông.

Tiên Huyệt Tông – Chính điện.

“Lâm trưởng lão!

“Cung nghênh ngài xuất quan, tu vi lại tăng tiến vượt trội!

Tôn Ngọc khẽ cúi người đầy duyên dáng, nàng đã đứng chờ tương đối lâu chỉ để đón Hàn Tư Không trở về, đây cũng là đãi ngộ chưa từng có ai nhận được ở quá khứ.

“Tông chủ khách sáo rồi, ta trước đó đã cảm nhận được có gì đó ở phía bắc.

Hàn Tư Không khẽ nói, Tịnh Y cũng nhẹ gật đầu và Tôn Ngọc lấy ra một tấm lệnh bài nhỏ.

“Đây là lệnh bài tham dự bí cảnh mà tông môn đoạt được, có tổng cộng mười danh ngạch tham gia vào đợt thăm dò bí cảnh này đã được tìm thấy, Tiên Huyệt Tông chúng vãn bối chỉ hữu duyên có được ba tấm lệnh bài, dự định sẽ tiến cử đệ tử xuất sắc nhất tham gia.

“Vậy ngươi dự định ai sẽ là người đi.

Hàn Tư Không cần lệnh bài, hệ thống lập tức hiện lên một bảng thông tin xác nhận chính xác đây chính là “tấm vé” vào cửa bí cảnh kia.

“Chuyện này, hiện tại dự định vẫn chưa được cái tên nào, nhưng dựa theo thông tin mà vãn bối có được thì nơi đây không hạn chế tu vi.

Vì thế mà…”

Tôn Ngọc liếc nhìn Hàn Tư Không, ý nghĩa phía sau hoàn toàn dễ đoán đến nực cười.

“Nếu không có hạn chế tu vi thì đương nhiên người càng mạnh càng tốt hơn, còn bao lâu nữa thì bí cảnh sẽ mở ra?

“Thưa… chuyện này vẫn chưa xác định được, nhưng có lẽ sẽ không quá lâu.

Oành!

Oành!

Oành!

Bỗng bầu trời vang lên những âm thanh như sấm gầm, cảm giác như thể dị tượng vừa xảy ra và một luồng sát khí mạnh mẽ bắn thẳng đến toàn bộ không gian xung quanh.

Hàn Tư Không dậm chân tạo ra một kết giới phòng hộ và toàn bộ Tiên Huyệt Tông được an toàn tạm thời.

Cậu nhìn về phía mây đen khổng lồ kia và khí tức bên trong đó cực kỳ áp đảo.

“Khí tức này… Cửu Đạo cảnh đại năng?

Tịnh Y ôm chặt tay Hàn Tư Không, nàng thở thật chậm và giữ bản thân bình tĩnh nhất có thể.

“Bí cảnh, sát khí, luồng khí tức mạnh mẽ này liệu có liên quan đến nhau hay không?

Hàn Tư Không giơ hai ngón tay lên, một đạo thần thức của cậu bay thẳng về hư không và trước mắt Hàn Tư Không là cảnh tượng kinh khủng đến nghẹt thở.

Một vầng sáng khổng lồ phía trên những tầng mây, hàng loạt trận pháp hiện lên khiến thần thức Hàn Tư Không dao động mãnh liệt.

“Quầng sáng mang theo nồng đậm sát khí kia chắc chắn là của cường giả Cửu Đạo cảnh.

Hàn Tư Không xoa cằm, cậu chợt cảm nhận được nhiều luồng khí tức khác cũng đang quan sát nơi đây, họ có vẻ là các tu sĩ thuộc thế lực khác, và tu vi cao nhất cũng chỉ là Lục Đạo cảnh hậu kỳ mà thôi.

Cảnh giới tất cả là quá thấp đối với Hàn Tư Không nên hiển nhiên bọn họ không có cách nào cảm nhận được sự hiện diện của cậu, và có vẻ như bí cảnh lần này thật sự rất đáng giá mạo hiểm.

Ít nhất nó đã chứng minh mình có liên quan đến cường giả Cửu Đạo cảnh.

Thu lại thần thức của mình, Hàn Tư Không bắt đầu suy nghĩ về việc tiến vào bí cảnh kia.

Nhưng có nhiều điểm khá đáng ngờ xung quanh chuyện này, và dường như Nhân giới cũng không ít tu sĩ quan tâm đến sự kiện này.

Thế mà số lượng lệnh bài để vào bí cảnh chỉ có mười cái, và lại còn không giới hạn tu vi tiến vào.

“Có gì đó rất kỳ quái.

“Lâm trưởng lão cảm thấy thế nào?

“Ta sẽ cùng Tịnh Y tiến vào, tông môn các ngươi có thể cử thêm một đệ tử để bọn ta đưa đi cùng.

Cậu đáp lời Tôn Ngọc, nàng chỉ khẽ gật đầu và nói với giọng kính cẩn.

“Vậy thì khi nào ngài quyết định khởi hành thì vãn bối sẽ đưa đệ tử xuất sắc nhất đi cùng ngài và Tịnh Y tiền bối.

“Ừm.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu ôm chặt Tịnh Y và cả hai biến mất lập tức.

“Vậy… chúng ta tuyển chọn đệ tử nào có đủ khả năng tham gia chuyến đi đột phá bí cảnh này?

Kim La Chinh chậm rãi hiện thân, lão vỗ tay và con trai Kim Dân Khải bộc phát khí tức mạnh mẽ.

“Chuyện này không thể vội vàng, phải tiến cử người giỏi nhất đi theo Lâm trưởng lão.

Ít nhất sẽ không làm vướng chân ngài ấy.

Chúng ta không gánh nổi tội đâu.

Huỳnh Lý Thế Quân cười nói, mọi người còn lại cũng dần dần hiện thân.

Nguyệt Dao, Nguyệt Kỳ khẽ nhìn nhau và cất tiếng đồng thời.

“Nguyên Thiên Địa Linh Hải liệu có cử hắn đi không?

“Hắn?

Bọn chúng cũng có ba tấm lệnh bài tiến nhập bí cảnh, và chắc chắn hắn sẽ ra mặt.

Tôn Ngọc chậm rãi nói, nàng siết chặt tay mình lại và Kim La Chinh khẽ cười khẩy.

“Ha… Tôn Ngọc tông chủ vẫn còn non nớt như vậy, mỗi lần nhắc đến hắn thì cô đều chẳng thể kiềm lòng mình lại.

“Kim trưởng lão là ý gì?

“Chẳng có ý gì cả, dù sao thì cũng là quá khứ đã qua, chúng ta vẫn nên tập trung vào bí cảnh lần này.

Có hay tồn tại mạnh mẽ là Lâm trưởng lão và Tịnh Y cô nương kia thì cơ duyên của bí cảnh này đã là vậy trong túi.

Kim La Chinh cười nói, nhưng đáp lại lão chỉ là cái liếc mắt từ phía Tôn Ngọc, ngay phía sau nàng là Tôn Như và Khương Hi chậm rãi tiến tới.

Dung mạo Khương Hi dường như trở nên già nua đi rất nhiều so với vài ngày trước, như thể nàng vừa tăng thêm vài tuổi vậy.

“Khương Hi thánh nữ… nàng…?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập