Nền đất như vỡ ra, rung chấn động đất càng ngày càng mạnh mẽ như thể có thể khiến cho cả ngôi đền sụp đổ bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên dù cho vài phút đã trôi qua thì Hirio vẫn đang đứng rất vững trên sàn đá, cậu thổi phù đi lớp bụi, một khoảng lớn giữa nền đá được tạo ra và có một cầu thang đá dẫn thẳng xuống dưới lòng đất.
Ngọn đuốc trên tay Hirio vẫn đang cháy rất cuồng nhiệt, Hirio lấy một hơi can đảm và bước những bước đầu tiên xuống lòng đất.
Sau khi có được chìa khoá từ nữ tử váy đỏ kia thì Hirio cũng có thể nhanh chóng đi sâu vào Vương mộ, mặc dù cậu cũng có chút khẩn trương do nơi đây quá ư là bí hiểm và cũng rất có thể cô gái kia đã làm gì đó với cơ thể Hirio, cũng có thể ngay sau khi cậu tìm thấy những thứ đáng giá thì cô ta sẽ xuất hiện và giết người cướp của cũng nên.
Một vị đắng chát ngay đầu lưỡi Hirio, cậu bước nhanh và một hành lang hẹp cùng với độ dài khá lớn hiện hữu trước mắt.
Không chần chừ, Hirio bước nhanh vào, mặc dù cậu cũng khá sợ những chiếc bẫy có thể nằm đâu đó xung quanh nhưng tâm trạng rối bời của Hirio hiện tại không cho cậu đủ tỉnh táo để nhớ đến những điều đó.
Rất may là hàng lang tuy rằng rất đáng sợ nhưng cũng không có bất kỳ cái bẫy nguy hiểm nào cả, Hirio rất thoải mái đi thẳng một đường đến một căn phòng rộng lớn và cũng giống như ngôi đền bên trên mặt đất, nơi đây hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ khác là dưới đây có thêm một tảng đá khá bằng phẳng trông khá giống một chiếc bàn không chân.
“Lại không có gì!
Hirio bước nhanh về phía phiến đá kia, cậu quan sát một hồi lâu và tức giận nói lớn.
Mặc dù bản thân đang khá bực tức, Hirio vẫn không quên kiểm tra thật kỹ xung quanh.
Cậu dùng đuốc soi sáng từng nơi một, phòng khi lỡ bỏ qua cái lỗ nhỏ nào.
Khoảng vài giờ sau Hirio cũng quyết định bỏ cuộc, cậu lau đi vài giọt mồ hôi trên trán và đi lại chỗ phiến đá rồi ngồi nhanh xuống.
Ngọn đuốc bị quăng ra một góc vẫn đang cháy tạo ra những âm thanh lách tách vui tai, Hirio nhắm chặt mắt lại, cậu bắt đầu trạng thái thiền định để ổn định tâm tình.
Nguồn năng lượng trong đây không đặc như ở trên mặt đất, cho dù thế thì nó vẫn gây cho cơ thể Hirio một vài sự đau đớn nhất định.
“Khoan đã!
Hirio nhận ra điều gì đó không đúng, thay vì hấp thu năng lượng để chúng chạy qua cơ thể và thoát ra ngoài thì khi ngồi trên phiến đá này thì Hirio cảm giác được nguồn năng lượng thoát ra từ cậu đang được phiến đá hấp thụ hoàn toàn.
Giống như thể Hirio chỉ là một vật dẫn trung gian mà thôi.
Ánh sáng từ ngọn đuốc yếu dần và biến mất, để lại một màu đen nơi đây.
Hirio vẫn đang giữ cho mình một tâm thế bình tĩnh, cậu đang cố thoát ra trạng thái tu luyện hiện tại nhưng điều đó gần như không thể.
Cơ thể Hirio run lên và cậu cảm giác được hai chiếc xương sườn bị gãy đang dần hồi phục.
Sau hơn một giờ liên tục rót năng lượng vào phiến đá, đôi mắt Hirio mở ra và ánh sáng le lói trước mặt làm cậu theo phản xạ lấy tay che chắn trước mặt.
Một màu bạc sáng bóng của lưỡi kiếm đang bị những sợi xích trói chặt trước mặt Hirio, cậu nuốt một ngụm nước bọt và khẽ bước lại gần đó.
Chuôi kiếm mang một màu xám nhạt có hình dạng xoắn như vỏ ốc nhưng lại có độ dài khá lớn nếu so với các loại chuôi kiếm thông thường, một mảnh vải được cột chặt giữa chuôi và lưỡi kiếm cũng khiến Hirio có chút nghi hoặc trong lòng nhưng cậu nhanh chóng bỏ qua và cố nghĩ xem thứ đang bay xung quanh thanh kiếm đó là gì.
Một thứ trông như mảnh lụa dài màu hồng sậm trong suốt lượn lờ ở lưỡi kiếm bạc, mặc dù nó trông không quá đe dọa như lại mang tới một cảm giác sinh động như thể nó là một sinh vật sống tồn tại ý thức.
Hirio đưa tay gãi đầu, cậu chưa tìm ra cách giải quyết những sợi xích tỏa nhiệt và đang trong tình trạng tan chảy trước mặt.
Nhìn chúng trông có vẻ rất chắc chắn, không phải dạng sẽ tự tan chảy hết đi, vì thế Hirio cũng không thể chọn cách chờ đợi chúng tan chảy hết được.
“Dù sao cũng chẳng thể tệ hơn được nữa, cùng lắm thì để lão Daint cười mình một chút thôi vậy!
Hirio cười cười rồi nói lớn, cậu như thể đang tự thức tỉnh bản thân.
Đôi chân bước đến và Hirio ngập ngừng một vài giây trước khi đưa tay lên với ý định cằm lấy chuôi kiếm.
Một cảm giác nóng cháy đến tận xương tủy làm Hirio giật mình rút nhanh tay lại, một vết bỏng lớn làm cả bàn tay của cậu biến dạng nghiêm trọng, mùi thịt cháy khéo phảng phất lên mũi Hirio.
Cậu nhăn mặt mình lại và đứng dậy, bàn tay vẫn đang run rẩy do da thịt cháy tiếp tục hướng về chuôi kiếm đen kia.
Xèo!
Hirio nghiến chặt răng mình lại, cơn đau truyền sâu vào não làm cả cơ thể gần như bị co giật, mạch máu trên mắt cậu như thể muốn vỡ ra.
Mặc dù thế, bàn tay Hirio vẫn nắm rất chặt thanh kiếm, mảnh lụa trong suốt đang lượn lờ cũng bỗng dưng dừng lại như thể đang quan sát Hirio.
Mùi khét của thịt và máu cháy khiến Hirio vô thức bịt mũi lại, cậu cố dùng lực ở tay để rút thanh kiếm ra nhưng gần như bất lực, cơn đau gần như rút cạn sức mạnh cơ thể cậu.
“Có quyết tâm, nhưng đáng tiếc lại quá yếu.
Một thanh âm vang lên giữa những tiếng thịt và máu cháy khiến Hirio không khỏi bàng hoàng, cậu nghiêng đầu nhìn mảnh lụa theo một bản năng.
“Ô!
Biết ta là thứ gì luôn ư?
Dải lụa không động đậy gì cả nhưng Hirio có thể chắc chắn giọng nói đang phát ra từ nó.
“Bản năng cả thôi, ở những nơi kỳ ảo thì chuyện ảo ma gì chả xảy ra được.
Hirio gạt cảm giác đau đớn qua một bên, cậu rút tay mình lại và nhìn vào lòng bàn tay đã cháy đến tận xương.
“Do tôi quá yếu ư?
“Tôi?
Giọng nói mang theo vài phần ngạc nhiên đáp trả Hirio.
“Cậu trai trẻ là đến từ đất nước khác phải không?
Tim Hirio nảy lên một nhịp, một ngụm nước bọt cũng nhanh chóng trôi qua cuống họng cậu.
“Serbia, giờ tôi nên xưng hô với cậu bạn như thế nào đây?
Lụa?
“Ta tên Vương Tử Nghiên, nhưng cậu trai trẻ cứ thoải mái gọi ta là Tử Nghiên, dù sau cũng coi như có thêm bằng hữu!
Dải lụa tỏ ra vui vẻ nói, Hirio gật đầu và thở dài một hơi.
Cậu vẫn chưa thể tìm ra ngọc hay mảnh ngọc mà nữ tử váy đỏ đã giao cho, việc này thì cũng chẳng khác nào đeo thêm một cái án tử trên đầu cả.
Chưa kể đến việc nàng ta dường như có thủ đoạn để đánh dấu vị trí của cậu, cái chạm vào vai kia chắc chắn có mục đích như vậy.
“Anh là người canh giữ thanh kiếm này sao?
Hirio ngồi phịch xuống nền một cách mệt mỏi.
“Hiện tại thì có thể nói như thế, nhưng ta cũng không có ngăn cản những ai muốn lấy kiếm đâu!
Dải lụa tiếp tục lượn lờ xung quanh thanh kiếm, Hirio cúi gằm mặt xuống thì thào yếu ớt.
“Không thể làm gì cả, cảm giác giống như là sâu bọ vậy.
“Chà, ta không thể đồng cảm với ngươi rồi.
Hirio nhìn vào lòng bàn tay của mình một lần nữa, thịt bị thiêu cháy trở nên đen ngòm và máu đông xung quanh, phần xương trắng cũng đã lộ ra một phần.
Bàn tay cậu giờ chẳng khác gì một nhánh cây xấu xí tởm lợm.
Đôi mắt Hirio nóng ran, răng cậu nghiến chặt lại và một dòng nước mắt chảy dài trên má.
Không gian xung quanh vẫn rất yên tĩnh, Hirio chẳng phát ra bất kỳ âm thanh nào, cậu chỉ lặng lẽ tuôn ra từng đợt nước mắt cho đến khi ướt đẫm cả cổ áo.
Răng cậu nghiến chặt để giữ không cho miệng mình phát ra thanh âm yếu đuối nào cả.
Trái tim Hirio cảm giác mệt mỏi, cảm giác bản thân vô lực làm cho hơi thở của cậu cũng trở nên khó khăn, cơ đau từ bàn tay vẫn còn đó, nhưng Hirio vẫn nắm chặt tay lại và đấm liên tục xuống nền như thể đang trút giận.
Dải lụa vẫn đang lượn lờ như thể chẳng có việc gì xảy ra, nhưng dường như cảm nhận nỗi đau cùng sự tuyệt vọng của Hirio, nó dừng lại và tỏa ra một làn năng lượng ấm áp bao trùm lấy thân thể cậu.
Mặc dù cũng chẳng thể giúp Hirio trở nên mạnh hơn hay giúp thương tổn trở nên tốt hơn, như hiện tại đó là sự an ủi lớn nhất Tử nghiên có thể dành cho Hirio.
“Ta từng có đoạn thời gian cũng đã ngồi trách móc bản thân, mặc dù lúc đó thì ta không có khóc.
Nhận thấy Hirio vẫn đang im lặng không có phản ứng, Tử Nghiên tiếp lời.
“Nhẹ lòng rồi thì cố mà đứng dậy đi, còn mạng thì còn thay đổi được.
Hirio thở dài một hơi, cậu dùng hai ngón tay xoa cặp chân mày của mình.
“Anh là thứ gì?
Cậu hỏi, đôi mắt vẫn đang nhắm chặt.
“Ta từng là một người thuộc về Eilrine, vì vài biến cố nên chỉ có thể lưu lạc đến nhân giới.
“Eilrine?
Tôi từng nghe một người kể về nơi đó, là nơi ở của Tiên nhân.
Hirio nhớ lại một hình bóng xinh đẹp với mái tóc bồng bềnh màu vàng kim óng ánh, đôi mắt nhẹ nhàng trong sáng luôn tạo cho cậu cảm giác thanh bình.
“Họ cũng có danh xưng là Eilrine, nhưng đa số nhân loại thường gọi họ là tiên.
” – Tử nghiên
“Tiên tử?
Họ thật sự là thần tiên ư?
– Hirio
“Chỉ là nhân loại nghĩ vậy thôi, mà chuyện đó cũng không quan trọng đâu.
Tử Nghiên nói đoạn, dải lụa xoay nhanh quanh thân kiếm.
Làn năng lượng màu hồng sậm bao trọn lấy lưỡi kiếm và nó nhanh chóng kết tinh lại thành hình dáng con người.
Dáng người hiện ra khá nhỏ nhắn và có phần thon gọn, mặc dù có phần hư ảo nhưng Hirio vẫn có thể thấy một mái tóc trắng muốt dài đến thắt lưng được tết tóc đuôi sam xinh xắn, đôi mắt to tròn ánh lên màu tím trong trẻo, chiếc mũi nhỏ cùng đôi môi hồng hào tự nhiên.
Ngũ quan tinh tế tạo nên một gương mặt thoát tục như tiên, kiêu sa mà lộng lẫy hoàn toàn tách biệt với không khí nơi mộ địa.
“Anh là con gái?
Hirio có chút ngạc nhiên, cũng vì cậu không thể phân biệt được thông qua chất giọng nặng nề ban nãy.
“Cái tên Tử Nghiên cũng chẳng phải quá rõ ràng hay sao?
Dòng năng lượng hồng tinh bao lấy cơ thể Tử Nghiên và tạo ra một bộ quần áo bó sát với phần áo choàng trên vai cùng chiếc váy ngắn rời, đôi chân nàng được bọc bởi một đôi tất dài đến đùi và đôi giày đẹp đẽ màu xám tro.
Giơ cánh tay lên trước mặt, Tử Nghiên lắc đầu nhè nhẹ.
“Giờ ta chỉ là một tàn hồn sót lại trên thanh Truy Hồn Kiếm mà thôi.
Hirio ngước đôi mắt có chút đỏ nhìn về phía thanh trường kiếm lưỡi bạc vẫn đang bị xích kia, cậu mấp máy môi mình vài lần trước khi hướng về phía Tử nghiên nói:
“Tàn hồn?
Truy Hồn Kiếm?
Vậy ra cô là người chết?
“Có thể nói như thế, linh hồn của tu sĩ sau khi đến giai đoạn Ngũ Đạo cảnh đều sẽ trở nên cường đại hơn.
Thân xác có thể tan nát nhưng linh hồn thì vẫn tồn tại.
Tử nghiên lướt về phía Truy Hồn Kiếm, tay nàng giơ lên nhưng lại xuyên qua chuôi kiếm.
“Như ngươi thấy đấy, giờ ta chỉ là một tàn ảnh đang dần dần tan biến mà thôi, sống không bằng chết.
Âm giọng nàng như thể đang buồn bã nhưng biểu cảm thì vẫn rất dửng dưng vô cảm.
“Chúng ta giống nhau nhỉ, được chôn chung với cô cũng không hẳn là quá tệ.
Hirio hẩy vai, cậu nói với chất giọng chua chát của mình.
“Tại sao lúc đó ngươi bị thiêu cháy cả bàn tay nhưng vẫn cố rút kiếm?
“Tôi cũng chẳng biết, tôi chỉ đơn giản cảm thấy mình nên làm thế.
“Và sau khi thất bại thì ngươi lại ngồi đó và khóc lóc?
Tử nghiên hỏi với gương mặt bình thản vô lo.
Hirio nắm chặt tay lại và thở dài một hơi sau vài giây.
“Dù sau cũng chẳng có thể làm gì nữa, tôi.
“Vẫn còn, ta đã nói rồi mà?
Tử Nghiên bước đến trước mặt Hirio, nàng giơ bàn tay thon trắng nõn lên trước ngực Hirio.
“Ta có thể ký với ngươi một khế ước để cho ngươi khả năng nhấc thanh Truy Hồn Kiếm kia ra và sử dụng nó, nhưng ngươi sẽ phải làm cho ta một việc.
“Tôi không có quyền năng hồi sinh người chết đâu.
“Hiện tại đúng thật là ngươi không thể.
Nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa rằng tương lai ngươi cũng không thể.
Và ta cần là một câu trả lời xác đáng của ngươi, có hay không?
Tử Nghiên xoay nhẹ cổ tay, một loạt các dấu ấn năng lượng trôi nổi trước mặt nàng.
“Được!
Hirio bật người dậy, với biểu cảm như thể chẳng còn gì để mất, cậu giơ tay chạm vào các dấu ấn.
Ngay thời điểm tay cậu chạm vào dấu ấn, cảm giác có một thứ gì đó được đẩy văng ra khỏi cơ thể không khỏi khiến Hirio phản xạ mà xoay đầu tìm kiếm, nhưng chẳng có gì hiện hữu cả.
Khế ước được ký thành công chỉ sau vài giây, cũng chẳng có sự biến đổi gì lớn lắm đối với Hirio, tay cậu vẫy vẫy như thể đã cầm nắm một vật gì đó rất lâu dẫn đến mỏi mệt nơi bàn tay.
“Tàn hồn của ta tồn tại bên trong Truy Hồn Kiếm, ngươi chỉ cần luôn giữ nó bên người thì có thể giao tiếp với ta bất cứ lúc nào.
Tử Nghiên dứt lời và cơ thể nàng tan biến trở thành dải năng lượng tử tinh bay về phía Truy Hồn Kiếm.
Hirio nhanh chóng bước đến, bàn tay cậu vẫn có một vết bỏng nặng, mặc dù thế, bàn tay đó lần nữa đưa lên, chạm vào chuôi kiếm.
Khác với lần trước, sự nóng cháy đã không còn nữa, chỉ có một sự mát mẻ êm ái đến dễ chịu.
Hirio vô thức mỉm cười, tay cậu nắm chặt và rút mạnh thanh kiếm ra, rất nhiều sợi xích như thể tan biến trong hư vô.
Thanh trường kiếm óng ánh một màu bạch kim nằm trong tay Hirio vẽ vài đường trong không gian, vài tiếng rít gió được tạo ra.
Cậu hoàn toàn có thể khẳng định đây chính là thanh kiếm tốt nhất mà cậu từng biết, một thanh kiếm vừa tay.
“Truy Hồn Kiếm.
Hirio lẩm bẩm.
“Tử Nghiên.
Cô có biết nơi đây có thứ gì như ngọc hay mảnh ngọc không?
“Từ vài trăm năm trước đã chẳng còn thứ nào như thế rồi.
Dải lụa năng lượng màu hồng sậm cũng xuất hiện, nhưng lần này nó lượn lờ xung quanh Hirio thay vì Truy hồn kiếm như lúc ban đầu.
Hirio cảm giác bản thân vừa có một hòn đá nặng trịch đè lên thâm tâm mình, dù cho có Truy Hồn Kiếm trong tay thì Hirio vẫn vững tin rằng mình chẳng có cơ hội nào đối đầu với huyết sắc nữ tử kia cả.
Thất Đạo cảnh vẫn nằm ở tầng quá cao so với cậu.
“Cô nói rằng tôi cần phải luôn giữ Truy Hồn Kiếm bên mình?
“Đúng thế!
Hirio gật đầu và dùng một sợi dây băng từ trong nạp giới ra để cột thanh kiếm lên lưng.
Xong xuôi cậu phủi phủi tay vài cái và đốt thêm một ngọn đuốc.
“Cô tự xây mộ cho mình sao?
Hirio hỏi, cậu đang lục lọi tìm tòi một đường khác để thoát khỏi đây.
“Vương mộ thì cũng chỉ có đám đần độn mới dám dùng để gọi nơi đây.
Tử Nghiên nói với chất giọng không mang theo tức giận, chỉ hoàn toàn một âm thanh bình thản.
“Nơi đây là Tử môn điện, nơi ta đã ẩn cư sau khi đến nhân giới.
“Trước đó cô có nói cô là người Eilrine nhỉ?
Tại sao lại lưu lạc xuống tận đây?
Hirio phủi phủi nền đất và ngồi xuống, thức ăn và nước uống chỉ có thể giúp cậu cầm cự thêm vài ngày ngắn ngủi.
“Cũng không quan trọng, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều về Eilrine, đó không phải là nơi kẻ yếu như ngươi có thể tưởng tượng đến.
“Cô cũng là Tiên sao?
Như thể không để ý đến lời nói của Tử nghiên, Hirio hỏi nhỏ.
“Cửu Đạo cảnh hậu kỳ, ta có chút vấn đề với việc đột phá cảnh giới Thập Đạo cảnh.
Còn có phải là Tiên hay không, ta không rõ.
“Và vấn đề đó là gì?
Lý do cô thất bại.
“Chẳng biết, nếu có thể thì ta sẽ thử lại một lần nữa.
Hirio có chút ngạc nhiên, một chút tôn trọng trong cậu dâng trào với Tử Nghiên.
“Cô không sợ lại thất bại sao?
“Thì cùng lắm là tan xác và hồn siêu phách tán thôi, cũng chẳng phải là ta chưa từng thất bại.
Hirio chợt lắc đầu cười khổ, cậu gãi gãi đầu và đứng dậy.
Bước nhanh về một khoảng không tối đen.
“Phù ~ Cuối cùng cũng đột phá thành công cảnh giới Tam Đạo cảnh sơ kỳ rồi!
Daint vui vẻ vỗ vỗ hai bàn tay vào nhau, anh cười cười một cách hạnh phúc.
Dựa theo thời gian từ khi Hirio đạt Tam Đạo cảnh thì Daint vẫn cách quá xa, nhưng như thế cũng đã đủ khiến anh rất vui mừng.
Từ khi Hirio rời đi cũng đã hơn nửa năm, mặc dù trong đoạn thời gian này Daint vẫn rất chăm chỉ tu luyện nhưng chắc hẳn do anh không hề có thiên phú nên vẫn chỉ có thể dậm chân tại chỗ.
Dường như Tiên đan của Atthy cũng không thể kéo lên sự thối nát của Daint, anh đúng thật là không có chút thiên phú tu luyện nào.
Mặc dù Hà gia đã cố gắng hết mình để hỗ trợ Daint, bọn họ thậm chí còn có ý muốn gả Hà Thanh Chi cho anh, nhưng Daint đã giải thích với họ về trò đùa lần đó.
Anh không muốn bức ép ai để thỏa mãn bản thân mình cả.
Một đoạn ký ức về những ngày tại Sebria hiện lên trong đầu Daint, lúc đó anh và Hirio là những người bạn rất thân thiết và sống ngày qua ngày một cách vui vẻ thoải mái.
Công việc của những người lính thời kỳ hoà bình cũng chẳng có nhiều sức ép lắm, chỉ riêng Hirio vẫn phải gồng gánh nợ nần của mẹ mình.
Daint chợt thở dài một hơi, anh cười cười nhớ lại lần Hirio phải chạy đi mượn tiền khắp khu chỉ để thanh toán mấy bộ quần áo xa hoa của mẹ mình.
Daint nhận định bản thân chẳng thể hiểu được tại sao Hirio lại cố gắng chịu cực khổ như thế chỉ vì người mẹ chẳng hề nuôi dạy cậu tới nơi tới chốn.
Daint là trẻ mồ côi từ năm chín tuổi, anh đã phải sống trong một gia đình quý tộc lớn với vai trò là người chạy việc nặng nhọc.
Tuy rằng rất may khi đến năm mười bốn tuổi thì anh đã đậu kỳ thi sát hạch và trở thành một người lính hộ vệ trong cung điện.
Daint bật người dậy, chuyện về mối oan của Hirio tuy rằng rất đáng ngờ, nhưng Daint lại chẳng phải người trong cuộc.
Anh đâu có thể làm gì, dựa theo tính cách của Hirio thì cậu cũng sẽ chẳng thể anh nhúng mũi vào, nên Daint cũng chỉ đành gác bỏ qua một bên.
“Thu Sinh công tử, chúc mừng ngài đã đột phá thành công Tam Đạo cảnh!
Một lão già râu tóc đã điểm bạc mấy phần cung kính cúi đầu chào Daint.
Hàn Thu Sinh là tên mà anh dùng khi ở Miqdeni, mặc dù là người nghĩ ra cái tên này nhưng đôi khi anh cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
“Ừm, cũng nhờ sự giúp đỡ của Hà gia rất nhiều.
Daint vẫy tay và nói với phong thái bình tĩnh, anh đã khá quen với việc hành xử và nói chuyện nơi đây.
Lão già gật đầu và bước đi, giơ tay ra hiệu nhường Daint đi trước mình.
Nếu ở Sebria thì đây là chuyện gần như không thể nào xảy ra được, một nơi đề cao địa vị và tuổi tác, tiền bạc sẽ không có chuyện một người già với gia thế cao hơn lại hành xử tôn kính với người chẳng có gì như Daint được.
Nhưng đây lại là Miqdeni, nơi thực lực bản thân được đề cao hơn tất cả, luật pháp nơi đây cũng rất chi là mờ nhạt, hầu như đối với tu sĩ mà nói, luật pháp chả có một chút ảnh hưởng đến họ.
Daint đã từng may mắn nhìn thấy một trận chiến giữa hai tu sĩ, mặc dù thứ anh nhìn thấy chỉ là tàn cuộc tanh một màu máu và quang cảnh đổ nát.
“Thanh Chi đã ở trong xe ngựa đợi ngài.
Lão gia dừng lại trước một chiếc cổng lớn bằng đá, cung kính cúi đầu với Daint.
Công việc hằng ngày của Daint là bảo hộ những đoàn xe vận chuyển dược liệu quý của Hà gia, dược quán tuy rằng có những hộ vệ lo chuyện này, nhưng những người phàm không có sức mạnh thì chẳng có mấy sức để bảo vệ dược liệu cả.
Daint gật đầu và xoay người bước đi về phía một đoàn xe ngựa dài, ước chừng khoảng hơn hai mươi chiếc đang nối đuôi nhau.
Anh bước lên chiếc đầu tiên, Hà Thanh Chi cũng đang ngồi yên bên trong mỉm cười cúi đầu chào anh.
Gương mặt nàng đã đỡ đi phần nào ngượng ngùng căng thẳng của những lần trước, đặc biệt là sau khi Daint giải thích về hôn sự kia chỉ là trò đùa nhỏ của anh cùng với Hirio.
Hà Thanh Chi diện một bộ váy xanh lục bích mỏng, đôi mắt sáng có vài phần vui vẻ nhìn vào Daint.
Hôm nay có vẻ tâm trạng của nàng khá tốt.
“Sao thế?
Daint cười cười hỏi, anh phủi phủi một chút nơi mình ngồi.
“Ngài vừa đột phá đúng không, Thanh Chi có thể cảm nhận được một chút vào khi nãy, ”
“À.
Daint gật đầu và dùng tay xoa xoa cằm, đây là thói quen từ lâu của Hirio, chẳng biết khi nào mà Daint đã bị lây và trở thành thói quen của bản thân.
“Nhưng cũng chỉ là Tam Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi, để có thể tiếp tục đột phá cảnh giới thì chẳng biết bao lâu!
Sau vài giây trầm ngâm, Daint nói nhẹ.
“Có khi là thằng Tư Không kia cũng đã lên đến cảnh giới mới rồi cũng nên.
Anh cười và ngả người về sau, chắc chắn Hirio cũng đã đột phá cảnh giới tiếp theo rồi, hoặc ít nhất cũng đang là Tam Đạo cảnh hậu kỳ.
Khoảng cách vẫn rất xa đối với Daint.
Gương mặt Hà Thanh Chi có chút đỏ, Daint tuy rằng có để ý thấy nhưng cũng chỉ giả vờ không biết và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mỗi lần nhắc đến cái tên Hàn tư không là cô nàng này đều có chung một biểu cảm rất đáng tiền, Daint tuy rằng rất thưởng thức nhưng lại có một chút tiếc nuối.
Thằng nhóc Hirio này có số hưởng thật sự đấy, Aria đáng yêu và Hà Thanh Chi xinh đẹp đều có cảm tình đặc biệt với cậu, so với con người cục súc như Daint thì không khỏi có chút chạnh lòng.
Gần đây anh mới hiểu gương mặt đẹp hay cũng không quan trọng, phụ nữ dễ bị cảm hoá bởi sự chân thành hơn, và Hirio có thừa điều đó.
Ngồi xe ngựa khoảng chừng nửa ngày, vùng trời cũng bắt đầu trở nên nắng gắt và chói chang hơn.
Daint bước ra khỏi xe và quan sát một lượt tình hình xung quanh.
Tuy rằng đã vào vùng lãnh địa của Hà gia nằm sâu bên trong rừng Man Tiêu, nhưng Daint không phải là chưa từng gặp nguy hiểm tại đây, tập kích từ những nhóm cướp, ma thú đều có thể đột ngột ập tới.
Nếu không sớm phát hiện ra những dấu hiệu bất thường thì khi có chuyện xảy ra sẽ không kịp phản ứng.
Việc thu thập dược liệu nơi đây cần khoảng thời gian bốn đến năm ngày, Daint trong đoạn thời gian này cũng có thể coi là rảnh rang.
Những lần khác thì anh thường tranh thủ tu luyện hoặc đi tuần xung quanh đề cao cảnh giác.
Nhưng lần này có một dự cảm không lành xuất hiện sâu trong tiềm thức Daint, gáy anh có chút lạnh lẽo.
Bàn tay Daint chợt đổ vài giọt mồ hôi lạnh, một cảm giác căng thẳng bỗng nhiên tràn ngập trong anh.
“Có gì đó, Thanh Chi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập