Lâm Uyển Nhi ngừng cơn nấc và chậm rãi rời khỏi người Hàn Tư Không, nàng đã khóc và lăn lộn cũng được vài giờ.
Và hiện tại thì gương mặt tuyệt sắc đã chỉ còn một màu đỏ bừng như trái cà chua.
“Tư Không huynh vẫn ổn, thật tốt quá.
“Ổn sao?
Có lẽ vậy.
Lâm Uyển Nhi vẫn đang ngồi trong lồng của Hàn Tư Không, nàng tựa đầu vào ngực anh và hai tay vẫn đang nắm chặt đôi vai cường tráng kia.
Ánh mắt nàng mang theo rất nhiều xúc cảm khác nhau, nhưng rõ ràng nhất là một cỗ nồng nhiệt tình ý mãnh liệt dâng trào không ngừng.
“Ưm.
Nàng hôn lên ngực anh, lần nữa áp mặt vào sát Hàn Tư Không tham lam hít lấy mùi hương nam tính kia và cơ thể co giật nhè nhẹ.
“Cô ấy đã bị giam trong suốt thời gian qua sao?
Dường như đang suy nghĩ gì đó nên Hàn Tư Không hoàn toàn không chú ý đến hành động của Uyển Nhi phía thân dưới mình, anh hướng ánh nhìn về phía Lauriel đang đứng quay
lưng và trong lòng khẽ thở dài.
“Nàng ấy đang cảm thấy khó xử sao?
Là vì những gì đã xảy ra với Uyển Nhi?
Hàn Tư Không lắc đầu, bàn tay to lớn khẽ vỗ nhẹ lên lưng Lâm Uyển Nhi và nói.
“Muội có thể buông huynh ra được chứ?
Huynh cần nói chuyện với Lauriel một chút.
“Huynh cần nói chuyện… vâng.
Lâm Uyển Nhi chậm rãi buôn Hàn Tư Không và ngoan ngoãn ngồi xuống một bên, nhưng ánh mắt nàng vẫn thủy chung dán chặt vào anh.
Hàn Tư Không rời khỏi Uyển Nhi chốc lát và trở về cạnh Lauriel, nàng với đôi mắt mang theo chút ít phức tạp và dường như có gì đó khó nói.
“Nếu anh muốn đem nàng ta trở về thì không thể đâu, thứ sức mạnh đó nguy hiểm quá tầm kiểm soát.
Sự tự do của nàng cũng không còn thuộc về nàng nữa.
“Đó chỉ là khi muội ấy không thể tự kiểm soát khả năng của mình thôi, ý tôi là…”
Lauriel nhìn Hàn Tư Không và quay đầu.
“Gấp gáp đưa tiểu tình nhân của mình trở về như vậy sao?
“Cô đang… ghen sao?
Cậu nói với chất giọng phấn khởi, Lauriel dường như rất để ý đến chuyện của Uyển Nhi.
Mặc dù Hàn Tư Không cũng rất thích nàng, nhưng phần lớn anh vẫn đang cố gắng thực
hiện ý nguyện mà cha của Uyển Nhi đã từng nhờ vả mình, và coi như đền đáp công ơn chỉ đường của người đó.
“Nhân tiện, ta gọi Lâm Thiên Nghi.
Giọng nói ấy lần nữa vang lên, Hàn Tư Không chợt nhớ và quay sang Lauriel.
“Cô biết người tên Lâm Thiên Nghi chứ?
“Biết thì sao?
Không biết thì lại thế nào?
Giọng nói Lauriel thản nhiên như cũ, nhưng Hàn Tư Không lại cảm giác nàng có pha trộn sự tức giận trong đó.
“Cô giận tôi à?
“Anh đánh giá bản thân mình quá cao rồi.
Lauriel tặc lưỡi.
“Tôi cao thật mà?
Hàn Tư Không hẩy vai, anh đã đạt chiều cao đến 1m97 trong khi Lauriel dường như chỉ ở tầm 1m64.
Rõ ràng nàng thấp hơn trông thấy.
“Lại còn thích chơi chữ à?
“Tôi xin lỗi, tôi sai rồi.
Cúi đầu nhận tội, Hàn Tư Không chấp tay và Lauriel nhắm chặt mắt mình.
Nhưng cả hai người đều không để ý đến Lâm Uyển Nhi, nàng nhìn Hàn Tư Không với đôi mắt tràn đầy tình ý và khi nhìn sang Lauriel thì ánh mắt lại ẩn ẩn nổi lên một tia sát khí.
“Hiện tại anh chưa thể làm gì khác ngoài chờ đợi cuộc họp chín năm sau cả, cho đến lúc đó thì cố đừng để bị Tiên Tử Đoàn tìm thấy và trục xuất trở về nhà đấy nhé.
“Hở?
Tôi có thể bị trục xuất nếu bị phát hiện?
– Hàn Tư Không.
“Hãy để tôi nói rõ ràng.
Tu sĩ nhân tộc có thể phi thăng lên Eilrine một khi và chỉ khi tu vi đạt Thập Đạo cảnh trở lên, đó chính là thường thức.
Nhưng nếu tu sĩ tại Eilrine phát hiện
một nhân tộc thuần chủng, không lai tạp với bất kỳ huyết mạch nào lại chỉ có tu vi Bát Đạo cảnh tại đây.
Sẽ có chuyện gì xảy ra?
Lauriel khoanh tay và nghiêng đầu mỉm cười.
“Chuyện gì?
“Thì nghĩa là tu sĩ đó có bí mật gì đó giúp hắn ta đi xuyên qua màn sương ngay cả khi tu vi chưa đủ điều kiện phi thăng!
Bởi vì tu sĩ nhân tộc tại Eilrine đều không có ai có huyết
mạch thuần chủng cả.
Lauriel nháy nháy mắt như thể đang trêu ghẹo Hàn Tư Không.
“Vậy tôi có thể làm gì để tránh việc đó, ít nhất tôi cần ở lại đây thêm một thời gian.
“Khoảng bao lâu?
– Lauriel.
Hàn Tư Không trầm ngâm chốc lát và đưa ra bốn ngón tay.
“Bốn trăm năm, tầm đấy.
Hoặc ít nhất tôi đạt được những gì mình cần.
“Với thời gian như thế thì các biện pháp cải trang hay che giấu đều không thể duy trì được.
Anh nếu thật sự muốn thì cần phải bỏ đại giới.
“Là gì?
Tiếp cận Lauriel và cúi đầu hỏi, chỉ cần có thể ở lại Eilrine này thì những vấn đề kia sẽ chậm rãi được giải quyết mà thôi.
Hoặc ít nhất là Hàn Tư Không nghĩ thế.
“Thay đổi chủng tộc!
Đơn giản mà.
“Vậy tôi phải bỏ ra những gì?
Chẳng có bữa trưa nào miễn phí, và dù Lauriel có muốn làm nó không công thì Hàn Tư Không cũng sẽ không đồng ý.
Bản thân anh đã nợ nàng quá nhiều lần rồi.
“Một vật phẩm có khả năng thay đổi chủng tộc của ngươi, tuy nhiên điều kiện là phải thay đổi trước khi bản thân đạt Nhị Linh cảnh và sở hữu tinh huyết của chủng tộc mà mình
muốn chuyển đổi.
“Nghĩa là cả hai điều kiện đó tôi đều không thực hiện được?
Hàn Tư Không đang là Bát Đạo cảnh hậu kỳ đỉnh phong, đồng nghĩa là Bát Linh cảnh hậu kỳ tại Eirline.
Và tinh huyết của bất cứ ai cũng mười phần quý giá, làm gì có ai ngu ngốc
đến mức đưa cho cậu tinh huyết của mình cơ chứ.
“Cái này thì anh có thể tự xử lý được, nhưng sẽ tốn nhiều công sức lắm.
Yêu cầu cũng khá khắt khe.
Lauriel xoa cằm nói, về việc cảnh giới thì nàng hoàn toàn biết cách giúp Hàn Tư Không thay đổi.
Hay nói cách khác là phong ấn Bát Đạo cảnh trở thành Nhất Linh cảnh như bất kỳ
bán nhân nào.
Nhưng còn tinh huyết thì…
Nàng nhìn vào mắt cậu, vẫn là đôi mắt đen tuyền không lọt chút ánh sáng nào.
Nhưng dường như có gì đó khiến nàng cảm giác thật bình yên.
Giống như những ngày tại nơi đó vậy, cậu chính là người bạn đồng hành duy nhất của nàng.
“Rốt cuộc, mình là bị sao vậy chứ.
“Lauriel?
Hàn Tư Không hỏi dò, cậu cảm giác nàng dường như đang bối rối.
“Theo tôi, nơi đây cũng không thích hợp cho việc đó.
“Được.
Xoay người bước đến chỗ Lâm Uyển Nhi và vuốt nhẹ mái tóc nàng, Hàn Tư Không mỉm cười nói.
“Huynh cần làm một số việc, bất cứ khi nào rảnh thì huynh sẽ đến thăm muội.
Được chứ?
“Huynh không cần phải lo, Uyển Nhi sẽ đợi huynh.
Nàng tận hưởng bàn tay ấm áp của Hàn Tư Không, gương mặt tuyệt sắc khẽ cười dịu dàng.
Hàn Tư Không và Lauriel đồng loạt rời khỏi lồng giam, chỉ để lại một mình Lâm Uyển Nhi vẫn đang mỉm cười nhìn theo bóng lưng người đàn ông cao lớn kia.
Cả hai nhanh chóng dựa theo con đường cũ trở về, tiến nhập một gian phòng rộng lớn khác với nhiều hình thức bày trí xa hoa cùng tráng lệ đến ngộp thở.
Nơi đây tuy đơn giản nhưng lại tạo cảm giác thánh khiết đến khó tin.
“Đây là thứ anh cần để thực hiện việc chuyển đổi.
Lauriel đưa ra một thanh dao găm có thiết kế trông rất kì lạ, nó như thể là lưỡi của một loài động vật nào đó bước ra từ truyện cổ tích.
“Dao?
Đúng thật là nếu dùng nó tôi có tỉ lệ sẽ đổi chủng tộc được, nhưng lỡ nhưng đầu thai vẫn là nhân tộc thì lỗ vốn sao?
Hàn Tư Không nhận lấy thanh dao và vuốt vuốt nó trước cổ mình, một mặt nghiêm túc nói.
“Cái gì… phụt!
Há há…”
Lauriel bỗng bật cười, nàng xoay người và lấy một tay che miệng mình.
Cái cách tên to con này tư duy, cũng thật thú vị.
“Không phải đâu, nhưng nếu anh muốn thì cứ việc.
“Vậy nó sử dụng như thế nào?
Lauriel giang tay lấy thanh dao và giữa lòng bàn tay nàng ngưng tụ một giọt máu đỏ tươi đậm đặc như thuỷ tinh.
Cả hai thứ hoà trộn vào nhau và thanh dao ngay lập tức tan rã thành từ đoàn bột mịn bay lơ lửng xung quanh Lauriel, nàng xoay ngón trỏ và đoàn bụi mịn chuyển hướng sang Hàn
Tư Không.
“Tốt nhất là anh nên suy nghĩ một cái tên mới cho mình đấy, hay là định giữ cái tên thật mà mình đã từ bỏ?
Hirio?
“Hả?
Hàn Tư Không ngạc nhiên, anh không phản kháng đoàn bột đang bao lấy mình và chậm rãi tiến vào bên trong cơ thể to lớn kia.
Cảm giác ớn lạnh khiến khó chịu đến cùng cực, và
cảm giác cơ thể bị dồn nén mang lại áp lực khó tin.
Tu vi Bát Đạo cảnh hậu kỳ đỉnh phong bị phong bế lại ngay lập tức, Hàn Tư Không mất đi hoàn toàn lực lượng bản thân vốn có, anh mất dần ý thức và những lời Lauriel nói là thứ
duy nhất được nghe trước khi hoàn toàn bất tỉnh.
Đoạn thời gian rất nhanh lướt qua, sau hai tháng ròng thì đoàn bụi mịn cũng tan đi dần, lộ ra cơ thể hiện tại đã thon thả hơn trước khá nhiều.
Mặc dù vẫn rất nhiều cơ bắp to lớn,
nhưng ít ra thì hiện tại đã dễ nhìn hơn.
Làn da không ngăm đen như trước nữa, mái tóc ngắn màu xám tro trông tương tự Lauriel, gương mặt tuy vẫn giữ nét đàn ông như trước
nhưng lại có góc cạnh khá giống với nàng.
Tay trái vẫn chỉ là một khoảng trống, nhưng Lauriel đã có ý tưởng cho việc giúp Hàn Tư Không hồi phục cơ thể nên cũng không phải vấn đề gì quá lớn cả.
Lauriel vuốt cằm nhìn một lượt, gật đầu thể hiện sự hài lòng.
Trừ bộ phận giữa háng có hơi quá cỡ thì mọi thứ đều đã trở nên dễ nhìn hơn trước nhiều lắm, nhưng bản thân Lauriel bằng cách nào đó thì lại thích Hàn Tư Không của trước kia hơn.
[Thông tin:
Hệ thống tái kích hoạt – Khu vực hoạt động:
Eilrine]
Tái kích hoạt thành công]
[Tra xét bảng thông tin?
“Để sau đi.
Chậm rãi mở mắt, một màu đen tuyền vẫn còn đó.
Nhưng cơ thể ngoài cảm giác gọn nhẹ hơn thì dường như lực lượng mạnh mẽ như thể đủ sức phá huỷ cả thiên không chẳng còn
đọng lại chút nào.
“Đây là chủng tộc bán nhân?
“Ừm, anh hiện tại đã trở thành một Fairyn lai Elf lai nhân tộc.
Lauriel nói, nàng đưa cho anh một bộ quần áo mới và biểu cảm gương mặt tuy vẫn rất bình thản nhưng đôi mắt lại thỉnh thoảng hướng về thứ dư ra phía dưới bụng kia.
“Cô thích nó chứ?
“C-Cũng không hẳn.
Nhận lấy quần áo từ Lauriel, cậu nhanh chóng mặc vào và cảm nhận lần nữa cơ thể mình biến hoá.
“Vậy tên anh?
“Hirio, không có họ.
Chỉ là Hirio.
Lauriel mỉm cười, nàng đã phần nào đoán được anh sẽ lấy cái tên này.
“Thông tin cá nhân.
Lauriel vung tay và trước mặt nàng xuất hiện một bảng chữ lớn, Hirio trừng mắt ngạc nhiên và dường như có gì đó muốn nói.
“Bất cứ bán nhân nào được sinh ra cũng có tu vi và một bảng thông tin cá nhân của mình, chỉ cần thầm suy nghĩ trong đầu thì bảng thông tin sẽ hiện ra.
Nó cũng giống như một
dạng giấy tờ chứng minh thân phận vậy, mặc dù có nhiều thứ anh có thể lựa chọn ẩn đi không để ai biết đến.
[Tên:
Fairyn Riel]
[Tuổi:
4945]
[Chủng tộc:
Elf lai Fairyn]
[Mật độ Mana:
48%]
[Thuộc tính:
Băng]
[Tu vi:
Cửu Linh cảnh hậu kỳ đỉnh phong]
[Thể chất:
1m67 – 52kg]
(Vòng 1:
78 – Vòng 2:
60 – Vòng 3:
83)
[Chức Nghiệp:
Chiến Binh]
“Đấy!
Lauriel ra hiệu cho Hirio tiến đến và cho anh xem bảng thông số của mình.
“Đã hiểu.
Nhưng Hirio có chút mơ màng, anh sở hữu hệ thống mang theo khả năng đưa nhiệm vụ và trao tặng vật phẩm, điểm tích lũy cùng tăng tiến sức mạnh.
Chẳng lẽ nơi đây bất cứ ai cũng có thứ tương tự như thế từ khi sinh ra?
“Thứ này ngoài kiểm tra thông tin bản thân thì còn có thể giao nhiệm vụ hay ban tặng thứ gì không?
“Không?
Lauriel nghiêng đầu đáp, đây là lần đầu nàng nghe về thứ như vậy.
Thứ này chỉ là một phước lành của các Cựu thần để lại mà thôi, giống như Phong Ngôn Chúc Phúc giúp cho tất
cả các chủng tộc hiểu được ngôn ngữ của nhau vậy.
Chỉ đơn giản là giúp cho cư dân Eilrine sống thoải mái hơn mà thôi.
“Vậy sao.
Hirio gật đầu và ra lệnh trong đầu mình.
[Chủ nhân:
Hàn Tư Không – Hirio]
67]
Fairyn lai Elf]
Nhất Linh cảnh trung kỳ]
[Bát Đạo cảnh đỉnh phong – Đã phong ấn thể nội]
Cực hạn – Chiều cao:
1m97 – Cân nặng:
92kg]
[Tâm niệm:
Hỗn Độn Chân Tâm – Hoàn Thiện]
[Không gian lưu trữ:
19 đơn vị]
– Tẩy Cốt Đan – 8 viên
– Phá Không Cự Kiếm – 1 thanh
– Thân xác Tiên nhân Thiên tiên – 1 bộ
– Linh hồn cường hóa Ác Sinh Linh – 4 đơn vị
– Đá năng lượng luân hồi – 1 viên
– Giáp cốt xuyên tiên – 1 bộ
– Tiên pháp Thiên cấp ?
– 1 quyển
– 2 lần sử dụng tra cứu thông tin mức độ bí mật
[Nhiệm vụ:
Đột phá Level 1- Ngũ tinh]
[Điểm tích lũy:
16800]
[Danh hiệu:
Hỗn Độn ?
[Hệ thống:
Cấp độ giới hạn 11]
[Năng lượng quy tắc thế giới còn lại – 395 đơn vị]
[Độ hảo cảm:
Tử Nghiên 172/200 – Mốc thứ ba:
Thích]
Lâm Uyển Nhi 314/500 – Mốc thứ năm:
Yêu]
Tịnh Y 149/300 – Mốc thứ tư:
Thương]
Diệu Tiên 98/300 – Mốc thứ tư:
Tuy rằng bảng thông tin đã thay đổi phần nào, nhưng cơ bản ngoài thứ tu vi mới lạ kia thì mọi thứ trông có vẻ vẫn ổn.
“Sao vậy?
Anh chỉ cần ra lệnh trong lòng mình thôi, không cần quá căng thẳng đâu.
Lauriel tiến đến hỏi thăm và ánh mắt mang theo vẻ suy tư.
Hirio đã đứng yên được một lúc rồi, bảng thông số cũng chưa từng hiện ra.
“Cô không thấy nó sao?
“Nó ở đây là cái gì?
Lauriel cau mày, ngoại trừ Hirio ở nơi đây thì có vẻ chẳng còn gì kì lạ xuất hiện nữa.
“À không, không có gì đâu.
“Thông tin.
Gọi thầm trong lòng mình, Hirio cố để bản thân không ra lệnh cho hệ thống.
Hirio]
28%]
Phong – Mộc]
1m97 – 92kg]
“Đây là…”
Lauriel nhìn vào bảng trạng thái vừa xuất hiện của Hirio và suy tư chốc lát, nàng không cảm thấy bất ngờ lắm nhưng vẫn có gì đó rất lạ.
“Mà thôi, dù sao tôi cũng định đưa anh qua học viện một thời gian.
Ở đó thì họ sẽ giảng dạy cho anh hiểu rõ hơn.
“Học viện?
Nàng xoay người bước đi, Hirio lẩm nhẩm theo sau và đôi mắt mênh mang cùng cảm giác sảng khoái lan tràn toàn cơ thể.
“Thật thoải mái.
“Vì hiện tại anh đã coi là một công dân thuộc về Eilrine rồi.
Còn về…”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập