Cổng dịch chuyển lóe sáng và thân ảnh Hirio cùng Lauriel lần nữa xuất hiện, nàng phẩy nhẹ tay và trước mắt xuất hiện một cánh cổng lớn.
Hirio im lặng bước theo.
Cả hai di chuyển một cách nhanh chóng xuyên qua hàng loạt các cổng dịch chuyển khác nhau và dừng lại ở một khu vực trông như thành phố cực kỳ xa hoa.
Có thể nói đây là nơi sang trọng nhất mà Hirio từng được tiếp cận.
Các tòa nhà cao vút mọc đầy xung quanh, hàng loạt các công trình kiến trúc khổng lồ nằm chen chúc nhau.
Đường xá được lát đá sáng bóng và các cây cảnh xung quanh đều xanh tươi tuyệt đẹp.
Dân cư cũng di chuyển rất nhiều nhưng theo quan sát của Hirio thì đa số họ đều có thực lực không quá cao, thậm chí gần như đa số những người mà bọn họ chạm mặt trong lúc di chuyển đều cao nhất chỉ là Nhị Linh cảnh mà thôi.
Tuy rằng điều này không quá kỳ lạ nhưng do Hirio cứ trơ mặt ra nên Lauriel cũng đã giải thích rằng những cư dân tại Eilrine đa số đều không tập trung tăng cường tu vi, hoặc ít nhất là bọn họ không thể mạo hiểm dấn thân vào con đường tu luyện.
Đa số đều có thiên phú tầm trung hoặc kém, và giữa việc bán mạng tăng cường thực lực thì họ lựa chọn sống đến hết đời một cách an bình hơn.
Và do bán nhân có tuổi thọ khá cao sẵn thì dù tu vi bản thân mãi mãi dừng ở Nhất Linh cảnh thì họ vẫn đủ sức sống tiệm cận hai trăm năm.
Nhiêu đó cũng đủ để cảm nhận cuộc sống muôn màu rồi.
Vấn đề văn hoá và các thông tin cần thiết về nơi đây thì Lauriel đã hứa rằng sẽ cho Hirio cơ hội tiếp cận sau khi mọi chuyện đều ổn thoả.
Lauriel có hẹn trước với Hanna về việc nàng nhờ vả nhưng dường như Phục Hy cũng đang có mặt ở đó nên cả hai đã giao kèo với nhau, nếu Phục Hy có thể chữa trị cho Hirio luôn thì cũng không cần phiền đến em trai Hanna nữa.
Dù sao thì Thủy Hoa Tiên Tử cũng cực kỳ nổi tiếng với các phép thuật trị liệu của mình mà.
Sau khoảng vài giờ di chuyển liên tục, Lauriel và Hirio dừng lại trước một khu nhà khá vắng vẻ.
Trên đoạn đường tới đây cũng có rất ít cư dân và không quá nhiều các phương tiện đi lại, lúc trước Hirio đã thấy một loạt các loại xe cộ di chuyển và có hỏi Lauriel thì nàng cho anh biết rằng chúng là ô tô và tuy rằng Eilrine là thế giới phát triển mạnh mẽ về phép thuật nhưng vẫn tăng trưởng rất mạnh về công nghệ và có thể nói họ phát triển các phương diện này rất tốt.
Căn nhà trước mặt nhìn cũng khá đẹp, nhưng nó chỉ có một tầng lầu và trông bề ngoài thì lại có phần đơn giản hơn hẳn so với những nơi Hirio từng đi qua.
Anh xoa cằm và thấy Lauriel bước về trước đồng thời cất tiếng.
“Hanna!
“Hannnnnnnaaa!
Tiếng gọi văng vẳng của Lauriel trước hiên nhà của Phục Hy nhằm đánh thức vị Tiên Tử cơ bắp kia tỉnh lại, đơn giản là một buổi sáng chim hót quạ kêu như mọi ngày.
“Vào đi!
Tiếng đáp lại của Hanna giúp Lauriel yên tâm mà đi vào, cô không quên cầm tay anh bạn to lớn theo sau.
“Sao vậy?
Lauriel nghiêng đầu hỏi, nàng dùng ngón tay cái vuốt vuốt nhẹ trên bàn tay thô ráp của Hirio.
“Các kiến trúc này… tôi vẫn chưa quen thuộc cho lắm.
Hirio có cảm giác áp lực, không hẳn là do anh đang lo lắng, mà là cảm giác áp lực nguy hiểm từ thứ gì đó khá quen thuộc.
Một cảm giác gần đây mới dần dần xuất hiện.
“Vẫn chưa quen?
Anh đùa đấy à?
Lauriel bước chân và kéo theo Hirio, anh bị kéo đi với một lực đủ mạnh để khiến toàn cơ thể như đang bị hút vào hố đen vậy.
Nhưng giữa chừng thì Lauriel ngừng lại và khiến Hirio đụng ngực mình vào mái tóc xám tro của nàng.
“Hãy nín thở và thu liễm khí tức năng lượng bản thân đến mức tối thiểu, nếu anh không muốn bị một cơn co thắt dữ dội ở trong lồng ngực.
“Hả?
Nói đoạn, Lauriel kéo Hirio bước qua cổng nhà Hanna với không chút khó khăn.
Nhưng bản thân Hirio có cảm giác mình vừa bước qua một màn nước mỏng, và cơ thể giống như vừa có thứ gì đó chảy xuyên qua toàn bộ các tế bào vậy.
“Gì đây?
“Một cơ chế phòng vệ thụ động của em trai Hanna, nếu có bất kỳ ai xâm nhập bất hợp pháp thì cơ thể sẽ bị chuyển đổi dạng năng lượng bên trong bởi màn nước kia.
Và bùm!
Lauriel bung năm ngón tay trắng nõn trước mặt Hirio và phồng má mình lên, nàng biểu diễn một gương mặt cực kì dễ thương khiến Hirio vô thức mỉm cười dịu dàng.
“Đừng có làm mấy chuyện kì lạ đó nha.
Lauriel nói to, và không có hồi âm từ bên trong.
Cả hai bước vào, một khung cảnh tươi đẹp hiện lên trước mắt, vô số trang trí và nội thất khá xinh xẻo, có cả hồ bơi ở giữa nhà, và quầy rượu đối diện, mọi thứ gần như quá xa lạ với Hirio.
Anh dự định dùng thần thức quét một vòng nhưng lại bỏ suy nghĩ đó, nếu lại vô tình dính vào cái bẫy phòng vệ nào nữa thì phiền phức cho Lauriel lắm.
Bên cạnh, Lauriel bước đi rất tự tin và bỗng chốc dừng lại thêm một nhịp nữa.
“Giờ cần làm gì?
Hirio nói, anh bắt đầu có chút nể phục người em trai của vị tiên tử kia khi bố trí căn nhà mình một cách cẩn thận đến thế này, hoàn toàn đủ sức làm khó những kẻ thiếu thông tin như anh.
Lauriel nhìn thẳng vào Hanna đang ở dưới hồ bơi và đang kỳ lưng cho Phục Hy.
Ngay giữa trung tâm gian phòng khách là một bồn tắm lớn, với hai người con gái đang ngồi tại đó.
Mái tóc trắng dài được cột kiểu đuôi ngựa trông rất cá tính và bộ trang phục chiến đấu ôm sát người, dáng người mảnh khảnh nhưng lại có khá nhiều cơ bắp săn chắc.
Gương mặt ôn nhu với nhan sắc hoàn toàn xứng danh “Tiên tử”.
Và người còn lại là một gương mặt khá quen với Hirio, nàng sở hữu mái tóc dài bồng bềnh màu xanh dương nhạt và đôi mắt trong trẻo, các nét cạnh gương mặt xinh xắn cùng cơ thể trắng không tì vết.
Nhưng phần đuôi cá đang ngoe nguẩy cùng đôi tai trông như vây cá khiến Hirio có chút cảm giác thần thoại.
Phục Hy với vẻ mặt có phần hơi đau đớn, mỗi khi bàn tay của Hanna chà tới vị trí có những lớp vảy bị bong tróc, cô nàng bỗng rên nhẹ đôi chút"Ư.
ưm chị ơi.
Em khó chịu!"
"Lớp vảy chết này khá phiền đấy, em ráng chịu đựng nhé!"
"Khoan.
Á a!
"Lauriel di chuyển nhanh về phía hai người, vô tình khiến Hirio có tầm nhìn đầy đủ cảnh tượng trước mắt.
Trước đó chỉ là nhìn thoáng qua, nhưng sau khi tiếp cận đủ gần thì cậu mới có thể chiêm ngưỡng một cách hoàn chỉnh và cực kỳ rõ ràng.
Lớp vảy lấp lánh, chiếc đuôi ve vẩy đang nằm dưới lớp đùi của Hanna, bờ lưng lộ rõ làn da đẹp đẽ của cô nàng cùng vài lớp vảy bị lão hóa, làn tóc của cô nàng óng ánh và bồng bềnh theo dòng nước và đôi tai hình mang cá đa ngoe nguẩy, đôi mắt nàng nhắm lại và đôi môi mím chặt do đau đớn bởi sự bong tróc lớp vảy.
“Lột vảy?
Anh lẩm nhẩm trong miệng, nhưng gần như đôi mắt ngay lập tức tối sầm lại, tầm nhìn bị mất đột ngột khiến Hirio có chút giật mình.
Hai tay lập tức thủ thế, và trong khoảnh khắc ngắn đến khó tin, Hirio bị đẩy bay khỏi phòng khách và đập mạnh lưng vào vách tường gần cửa chính.
Oành!
“Lauriel?
Anh nhận ra người vừa tấn công mình, Lauriel tung một đòn đá cực mạnh vào bụng sau khi làm Hirio tạm thời mất tầm nhìn bằng một phép hệ Ám đơn giản.
“Còn muốn nhìn?
“À không không, tôi xin lỗi.
Hirio nhận ra lý do và rất nhanh cúi đầu, ngồi im ngoan ngoãn tại chỗ.
Hanna bĩu môi đi ra khỏi hồ bơi, cô dẫn theo Phục Hy quấn một chiếc chăn lớn xung quanh, có lẽ cô nàng vẫn còn e ngại những người lạ sau vài sự cố.
Đôi chân thon dài của Phục Hy cũng đã xuất hiện thay thế chiếc đuôi cá to lớn khi nãy.
"Em tự về phòng được chứ?"
"Em muốn ở đây.
Một tí.
"Chất giọng có chút run nhưng vẫn tràn đầy sự cứng rắn, rõ ràng Phục Hy đang cố nhịn đau để có thể tiếp tục đứng tại đây.
"Không cần phải cố quá đâu.
"Hanna cầm lấy tay của Phục Hy, cô cảm nhận được Phục Hy đang run.
Bản thân cô có cảm giác rất khó chịu, nhưng Hanna lại không thể hiện lên biểu cảm gương mặt mình mà chỉ nhẹ nhàng nói lời an ủi có vẻ chẳng mang lại quá nhiều hiệu quả kia mà thôi.
Cô thở dài nhìn qua Lauriel, nàng cũng đã nắm được phần nào tình hình hiện tại.
“Em ấy vẫn chưa ổn định à?
“Chắc vậy.
Kiểu này thì không có phương án dự phòng cho bồ rồi…"
Hanna thở dài, cô lắc đầu qua khỏi Lauriel và nhìn vào Hirio đang ngồi ngoan ngoãn phía gần cửa.
Mỉm cười.
“Chào!
Nhóc là nhân loại à?
Cô bỏ qua Lauriel và như thể dịch chuyển bản thân đến trước mặt Hirio, anh không thể theo kịp chuyển động kia chỉ bằng mắt thường nên gương mặt có chút căng thẳng.
Cảm giác e ngại dần dần xuất hiện và Hirio cho rằng bản thân cần phải luôn sẵn sàng nếu nơi đây xảy ra mâu thuẫn, anh không thể phản xạ với tốc độ di chuyển như vừa rồi của Hanna.
“V-Vâng, hân hạnh.
Hanna quay qua nhìn Lauriel một cách khinh bỉ.
Cô vung tay và Lauriel hoá thành một làn khói trắng xóa, ngay sau đó là chất giọng có chút khó chịu của nàng vang lên phía sau Hirio.
“Tôi biết thừa bà rồi, đừng có suốt ngày canh me-.
Á!
Chát!
Lauriel rên nhẹ và xoay người nhìn lại, Hanna đứng phía sau nàng đang ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình.
“Bồ… mông lại to căng hơn nữa rồi?
Hanna mỉm cười có chút dâm dê, cô liếc mắt nhìn Hirio một cách đầy ẩn ý và bước đến đỡ lấy Phục Hy, dìu nàng chậm rãi hướng về phòng.
Cô nàng Phục Hy dường như không ngạc nhiên trước loạt hành động vừa rồi của Hanna, nàng chỉ nhẹ nhàng gật đầu với Hirio bằng ánh mắt có phần hối lỗi và mỉm cười nhẹ nhàng.
“Sợ bị Hanna này bóp mông bóp ngực đến nỗi phải nhờ bạn trai đến bảo kê à?
“Xem lại bản thân đi rồi hẵng nói người ta.
Hanakii bước ra từ gian bếp, cậu cầm ra một khay trà đặt trên bàn của Hanna.
Đồng thời cũng véo má bà chị của mình.
Khuôn miệng méo mỏ của Hanna khiến khuôn mặt cô, có chút buồn cười nhưng vẫn không có chút ý tứ hối cãi nào cả.
“Riết rồi ai cũng cẩn thận cái tính biến thái của chị đấy Hanna à!
“Hề hề.
Chào buổi sáng!
Han cưng!
Hanna mỉm cười vui vẻ, cô lắc nhẹ đầu và tránh thoát khỏi tay Hanakii.
Khuôn mặt vẫn tràn đầy sức sống cùng năng lượng nhiều đến khó tin.
Lauriel cũng gật đầu chào hỏi Hanakii, nhưng người bên cạnh nàng thì lại có biểu cảm rất kỳ dị.
Siết chặt nắm tay, Hirio vô thức đưa một bàn tay lên che cổ mình và cảm giác sống lưng có chút lạnh khiến anh càng thêm chắc chắn về những gì mình đang cảm nhận ở đây vào lúc này.
Chính xác là cảm giác lúc đó!
Thời điểm Hirio đụng độ cô gái bí ẩn kia, anh gần như đã tiệm cận cái chết bởi thứ vũ khí kỳ lạ có thể xuyên thủng lớp phòng thủ vững chắc của cả Bát Đạo cảnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập