Chương 16: Huyết Mạch Và Những Bóng Ma Quá Khứ.

Audio

00:0025:13

“Phải đến cảnh giới nào thì tôi mới có thể hồi sinh được cô?

Hirio bỏ con cá nướng có phần cháy khét ra khỏi miệng và hỏi hướng về phía Tử Nghiên đang ngồi thiền gần đó.

Nàng ngồi giữa không trung một cách tự nhiên như thể đó là mặt đất bằng phẳng, váy áo lay động theo nhịp thổi của gió và đuôi sam cũng phấp phới theo, đôi tai dài nhọn lộ ra một cách rõ ràng không còn bị che lấp bởi những lọn tóc trắng kia nữa.

“Ta đã nói rồi, khi ngươi cần biết thì ta sẽ cho ngươi biết.

Tử Nghiên nói với đôi mắt vẫn đang nhắm chặt lại.

Hirio cũng chẳng lạ gì cách nói này của nàng, trong suốt thời gian đồng hành cùng nhau thì Tử Nghiên vẫn luôn tỏ ra rất xa cách, mặc dù so với đây thì so ra đã đỡ hơn phần nào.

Đôi mắt có chút say mê nhìn vào gương mặt xinh đẹp không tì vết kia, Hirio chợt có cảm giác chột dạ và lắc mạnh đầu sang hướng khác, dù sau cậu cũng chỉ là một chàng trai trẻ tuổi bình thường mà thôi.

Dạo này Tử Nghiên có vẻ rất chăm chỉ hiện thân, trước đây thì nàng dùng cách thông qua Truy Hồn Kiếm để trao đổi thông tin một cách gián tiếp với Hirio.

Vì là tàn hồn cho nên Tử Nghiên cũng chẳng thể tác động vật lý được với bất cứ vật thể nào, nếu muốn tác động thì nàng phải sử dụng năng lượng linh hồn còn sót lại.

Hirio dùng ngón tay xoa xoa chân mày của mình, việc nhìn thấy nàng mỗi ngày gần như đã trở thành điều hiển nhiên với cậu.

Cảm giác nhìn ngắm Tử Nghiên luôn mang cho Hirio một cảm giác rất khác, khác hẳn với khi cậu nhìn công chúa Iso hay Hà Thanh Chi.

“Ngươi có vẻ thích đặt ánh mắt dò xét của mình lên trên cơ thể người khác lắm nhỉ?

Tử Nghiên lên tiếng đột ngột không khỏi làm Hirio có chút giật mình.

“K-không hề!

Chỉ là, cô biết đấy.

“Hửm?

Nàng hé mở đôi mắt tím pha lê có phần quyến rũ nhìn về phía Hirio, tim cậu vô thức trở nên dồn dập.

“Dạo này cô có hơi chăm chỉ hiện thân, với ngoại hình đó thì khó để tôi không chú ý đến.

Hirio nói với chất giọng khá bình thản, khác hoàn toàn với trái tim đang có chút mất kiểm soát của cậu.

Liếc nhìn gương mặt Tử Nghiên một đoạn, cậu thấy nàng hình như đang thở dài một hơi.

“Ta biết ngươi khá khó chịu, nhưng lần trước sử dụng linh hồn ngươi để kích hoạt Truy Hồn Kiếm đã vô tình làm lộ một chút Thần lực của nó ra ngoài, có thể người ở Eilrine đã phát hiện ra và họ sẽ điều tra tới đây sớm thôi.

Đôi mắt lần nữa khép lại, hàng mi cong vút có chút sắc sảo nhẹ nhàng hạ xuống.

Hirio nghe rất rõ từng lời mà Tử Nghiên vừa nói, cậu cũng từng nghĩ đến lý do mà Tử Nghiên trốn chạy từ Eilrine đến Nhân giới và việc nàng luôn có chút lo lắng với những kẻ bên trên đó.

Nhưng điều làm Hirio bận tâm nhất trong câu nói của nàng lại là chuyện Tử Nghiên cho rằng cậu cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy nàng, nếu lập cho Hirio một danh sách những việc làm khiến cậu cảm thấy thoải mái và dễ chịu nhất thì việc ngắm nhìn Tử Nghiên chắc chắn sẽ nằm trong những dòng đầu danh sách.

“Cô cho rằng tôi khó chịu khi nhìn thấy cô ư?

Hirio cầm một que củi đang cháy dở và xoay xoay nó trong không khí.

“Không phải sao?

Mặc dù con người thường bảo rằng loài Elf tượng trưng cho sắc đẹp, nhưng ta còn chẳng phải một Elf thuần chủng, chỉ là thứ lai tạp được sinh ra như một món vũ khí mà thôi.

“Sao cơ?

“Vũ khí thì cần gì xinh đẹp, nhỉ?

Tử Nghiên vẫn đang rất bình thản thiền định như thể những gì nàng vừa nói chẳng hề liên quan gì đến mình vậy.

Hirio bỗng chốc không kiềm lòng được mà bật cười, cậu không ngờ một người luôn có vẻ bình thản như Tử Nghiên lại đôi khi có những suy nghĩ bồng bột đến vậy.

“Có vẻ như ngươi cũng cảm thấy thế.

Giọng nói Tử Nghiên vẫn như cũ, nhưng đã thêm vài phần buồn bã.

“Tôi chỉ là hơi buồn cười khi cô nói rằng vũ khí không cần xinh đẹp nhưng bản thân lại rất chi là đẹp thôi.

“Quan điểm của ngươi về cái đẹp thật kỳ lạ.

Nàng nói nhanh và đưa một tay lên vuốt nhanh vào đuôi tóc đang nằm yên vị trên vai mình.

“Đối với chủng tộc Elf mà nói, sự thuần khiết trong dòng máu được coi là thứ tất yếu quan trọng hơn cả, tộc Fairyn và tộc Eilrine cũng đều có những tư tưởng như thế.

Hirio im lặng nhìn Tử Nghiên, mái tóc trắng của nàng như thể tỏa sáng lấp lánh trong đêm tối.

“Chỉ vì ngươi là con người, một chủng tộc chỉ quan tâm đến những thứ bên ngoài như ngoại hình và tài sản thì chẳng thể biết được tầm quan trọng của huyết mạch và sức mạnh bên trong thâm tâm.

“Đó là lý do cô bảo tôi là đồ yếu đuối sao?

Vì tôi có một trái tim và thâm tâm không mạnh mẽ?

Hirio có chút cười khổ, cảnh tượng Tử Nghiên mắng cậu là đồ yếu đuối ở quá khứ lại lần nữa hiện về.

“Một con hổ với những suy nghĩ không khác gì con chó thì nó cũng chỉ có thể sống và chết đi như một con chó mà thôi.

Tử Nghiên đưa ánh mắt nhìn Hirio một lượt, nàng nói tiếp:

“.

Nhưng nếu con chó có thâm tâm như một con hổ thì nó sẽ sống, chiến đấu và chết đi như một mãnh hổ.

“Vẫn là chết cả thôi, cũng chẳng có khác biệt là mấy.

Hirio cười cười đáp lời của Tử Nghiên, cậu cũng chẳng cho rằng quan điểm của mình và nàng sẽ giống nhau.

Tử Nghiên rời ánh mắt khỏi Hirio và nhìn lên bầu trời đêm có vài ngôi sao nhỏ đang tỏa sáng rực rỡ.

“Ta không ghét những kẻ có thực lực yếu kém, ta chỉ ghét những kẻ mang trong mình tâm thức cùng tư tưởng chấp nhận sự yếu đuối của mình.

Suy cho cùng thì yên phận với cuộc sống vẫn tốt hơn là bán mạng để mạnh lên.

“Đúng vậy nhỉ.

Lần đầu Hirio cảm thấy đồng tình với Tử Nghiên, cậu nhớ về những ngày mà mình đã luyện tập đến chết đi sống lại để có thể đạt được mục tiêu trong cuộc sống, với người không có tài năng gì cả thì phải cần nỗ lực gấp ngàn lần những kẻ khác.

Cậu quay đầu nhìn Tử Nghiên, nàng đang ngước nhìn lên bầu trời đêm kia.

“Quan điểm về cái đẹp của tôi không kỳ lạ đâu.

” – Hirio nói.

“Vậy sao?

Tử Nghiên đáp trả với chất giọng hờ hững, nàng như thể chẳng để tâm gì đến Hirio.

“Và cô cũng sai khi cho rằng nhân loại không quan tâm huyết mạch rồi nhé, cô có biết đám người hoàng gia coi trọng dòng máu như thế nào không?

Đến mức nhiều khi tôi cho rằng họ bị điên đấy, bỏ qua những tài năng và chọn những kẻ đần độn yếu đuối chỉ vì dòng máu của cả hai khác biệt mà thôi.

Hirio nói, cậu vẩy vẩy bàn tay mình ở trước mặt.

Tử Nghiên chỉ im lặng nhìn cậu, nàng dường như đang chờ Hirio nói tiếp.

“Tôi chưa từng gặp một Elf thuần chủng hay Fairyn, Eilrine gì gì đó bao giờ nên cũng không biết được bọn họ trông như thế nào, nhưng đối với tôi thì cô rất xinh đẹp.

Chất giọng Hirio có chút cảm xúc bên trong, cậu cũng không tỏ ra ngại ngùng.

Đơn giản vì đó là những lời thật lòng, từ sâu trong tim Hirio không mang theo chút giả dối hay nịnh nọt gì cả.

Nói xong cậu cũng xoay người đi và phủi phủi nền đất trước khi ngả người xuống để ngủ, Hirio không kịp nhìn thấy gương mặt có chút thoáng bối rối của Tử Nghiên đang nhìn chằm chằm cậu như thể rất ngạc nhiên.

Gò má hồng hào của nàng có chút ửng đỏ, cơ thể run run và nhanh chóng tan biến vào hư vô.

Một dòng suy nghĩ bỗng chốc xuất hiện trong đầu nàng như thể khẳng định.

“Quan điểm của ngươi đúng là kỳ lạ thật mà.

Mái tóc đỏ được chải chuốt một cách cẩn thận, mùi hương ngọt ngào tỏ ra tạo nên một sức quyến rũ mê người khó cưỡng.

Đôi mắt màu tím lim dim nhìn về phía một chiếc nôi em bé được làm hoàn toàn bằng vàng nguyên chất và cẩm thêm đá quý đầy trên đó, một thứ phẩm xa xỉ.

Vẫy bàn tay có phần gầy gò trắng trẻo của mình lên, Iso đưa ra dấu hiệu yêu cầu người hầu lui khỏi phòng mình.

Căn phòng sang trọng với những thứ trang trí đắt tiền, chỉ với vài bức tranh hoặc chậu cảnh cũng đủ để vài kẻ quý tộc cấp thấp tranh nhau đến đổ máu.

Iso chẳng buồn nhìn quanh nơi đây, cô cũng không thèm để ý đến những người hầu vừa lui ra khỏi phòng mình.

Đôi mắt tím có chút lạnh lẽo nhìn thẳng về đứa bé đang nằm yên trong chiếc nôi kia.

Cô đứng bật dậy và bước nhanh về phía chiếc nôi, em bé vẫn đang ngủ một cách rất ngon lành.

Iso nghiến răng của mình một cách mạnh bạo, thậm chí còn phát ra một chút thanh âm đáng sợ.

“Chó chết!

Iso chửi với một gương mặt tức giận, cảm giác như danh hiệu Đoá hồng trắng của vương quốc đã không còn phù hợp với cô.

Một biểu cảm méo mó được đưa ra, Iso giơ bàn tay gầy gò của mình về phía cổ đứa bé.

Iso vẫn nhớ cái ngày đó, vào lễ trưởng thành khi vừa đủ 18 tuổi, người cha ruột với thân phận là quốc vương Iruss đã yêu cầu cô đến phòng ông vào đêm đó.

Ông ấy đã cưỡng hiếp và lấy đi trinh tiết của Iso một cách dã man, cô đã gần như sụp đổ tinh thần của mình vào lúc đó.

Mọi chuyện còn tồi tệ hơn khi Iruss đã luôn đến phòng Iso mỗi đêm trong hơn hai năm liền sau đó, biến cô trở thành một thứ chẳng khác nào đồ chơi của lão.

Cho đến một ngày Iso phát hiện bản thân mình có thai, và để có thể che giấu ánh mắt người đời cô đã phải dàn cảnh đổ lỗi cho một hộ vệ quèn mọn.

Bản thân Iso chưa từng muốn dùng cách này, phá thai là lựa chọn đầu tiên mà cô đã nghĩ đến và cố gắng làm thế.

Nhưng Aria đã ngăn cản và yêu cầu Iso phải thực hiện theo chỉ định của cô.

Aria đến Serbia với vai trò là người thực hiện nhiệm vụ trao đổi bí mật giữa Iso và Tam thượng long Nagi ở Eilrine.

Có quá nhiều lợi ích cho cuộc hợp tác này nên Iso đã rất nhanh đồng ý, cũng bởi vì chênh lệch lực lượng giữa hai bên là quá lớn, một Serbia nhỏ nhoi không đủ sức để chống lại vị Thượng long đến từ Eilrine.

Giữa không gian im lặng của đêm tối, tiếng thút thít của đứa bé khẽ vang lên.

Iso lơ mặt đi như không nhìn thấy gì, cô hận đứa con này, hận không thể bóp chết nó, sự tồn tại của nó như thể là bằng chứng cho việc ghê tởm mà cha cô đã làm.

Cộp!

Cộp!

Âm thanh giày cao gót đột nhiên xuất hiện làm gương mặt Iso trở nên trắng bệch, tiếng đứa bé khóc trở nên lớn hơn và dường như có chút sợ hãi pha lẫn trong tiếng khóc đó.

Hiện tại Iso đang khoác trên mình một chiếc váy ngủ mỏng, vẫn là loại mà cô ưa thích.

Thân thể run run như thể đang quá lạnh khiến Iso vô tình dùng hai tay ôm chặt lấy thân mình lại, cô biết cái gì đang đến.

Không khí như bị đông cứng lại, từng lỗ chân lông trên cơ thể Iso giống như bị khoét ra một mảng lớn, da thịt cô dần dần trở nên nóng rang.

Từ trong góc tối của căn phòng – nơi mà ánh sáng của ngọn đèn không thể chiếu rọi đến, xuất hiện hai cái chấm sáng màu tím thạch anh rực cháy như mắt của loài thú săn mồi.

Cơ thể Iso như đổ sập xuống, đầu hướng về đôi mắt kia và quỳ thấp nhất có thể.

Đầu cô đập mạnh xuống nền tạo ra một cơn đau điếng lên cả cơ thể, đôi mắt cũng trở nên ướt nhẹp như muốn khóc, miệng thì cứ mấp máy liên tục như thể đang nói gì đó.

Tư thế của Iso thể hiện một tư thế quy phục đến tột cùng, giống như một con chó nhìn thấy chủ nhân của mình đang tức giận vậy.

Đôi mắt tím đó vẫn dán chặt vào thân thể cô, làm cho Iso cảm nhận rõ ràng từ tế bào trên cơ thể mình phát ra những tiếng kêu sợ hãi.

Từ sâu trong linh hồn cô như đang gào lên tuyệt vọng.

“Một tháng sau.

Thanh âm trong trẻo vang lên nhè nhẹ như tiếng chuông gió giữa trời hè, nếu không đặt vào tình cảnh hiện tại thì Iso sẽ rất thưởng thức thanh âm này, nhưng lại chỉ tồn tại một cảm xúc dâng trào nên sự sợ hãi đến tột cùng vào lúc này.

Miệng cô gần như không thể khép lại và nước bọt cứ thể chảy dài ra sàn.

Đôi mắt biến mất với không một chút tiếng động, không có dấu hiệu gì cho việc đó.

Iso vẫn tiếp tục quỳ rạp dưới đất trong gần một giờ sau, cho đến khi đứa trẻ ngừng khóc và tiếp tục ngủ thiếp đi thì cô mới đưa đầu hướng lên trên.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn dáo dác xung quanh, chỉ khi Iso không còn thấy dấu hiệu gì của đôi mắt tím đó thì mới thở phào nhẹ nhõm và lồm cồm bò dậy.

Trên trán cô có một vết sưng đỏ khá lớn, miệng Iso thì vướng theo vài cọng tóc và nước dãi.

Đưa tay mình lên để lau đi phần miệng, Iso nuốt mạnh một ngụm và bắt đầu thở dốc.

“M-một tháng?

Cô hiểu đó là gì, một mệnh lệnh yêu cầu Iso xét xử và hành quyết công khai mẹ của Hirio.

Mặc dù đối với cô thì điều đó chẳng quan trọng gì, nhưng nếu là mệnh lệnh từ Nagi thì sẽ chẳng thể nào bỏ qua được.

Ngồi bệt dưới sàn trong vài giây, Iso luồng bàn tay của mình vào dưới lớp váy.

Cô đẩy mạnh ngón tay vào sâu bên trong khe rãnh ẩm ướt và bắt đầu phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Quốc vương Iruss đã không đến phòng Iso được một thời gian dài, ban đầu cô vẫn rất vui và cảm thấy như được giải thoát, nhưng dạo gần đây cảm giác nóng bức và khó chịu luôn luôn xuất hiện mỗi tối.

Và cùng với sự căng thẳng tột cùng mà Iso luôn phải chịu khi đang bí mật làm việc cho Nagi đã khiến cho cô làm việc này như một hình thức giải tỏa căng thẳng.

Thật may là nó có vẻ hiệu quả.

Sau khoảng vài phút thì tay Iso dừng lại, cơ thể run run co giật vài cái nhẹ khiến cô rút tay ra.

Bàn tay giờ đây dính đầy một thứ như dịch của loài Slime, miệng Iso nở một nụ cười méo mó.

Đưa một tay nắm chặt chiếc nôi, Iso khó khăn kéo bản thân đứng lên, ở vị trí cô ngồi nãy giờ đã trở thành một vũng nước có chút nặng mùi.

Iso cười cười vui vẻ và giơ bàn tay dính đầy chất nhờn của mình về phía đứa bé, mặc dù đang ngủ nhưng đứa bé vẫn có thể cảm nhận được ngón tay đang đưa vào miệng mình và bắt đầu mút nó.

Chất lỏng đặc sệt được đứa bé mút một cách ngon lành như thể đó là một thức uống rất bổ dưỡng.

Gương mặt Iso trở nên rạng rỡ, ánh mắt cô toát lên vẻ điên cuồng và có phần bệnh hoạn.

“Phù!

Hirio thở phào một hơi và đưa tay vặn cổ tạo ra những tiếng xương kêu giòn giã.

“Tới rồi!

Trước mặt cậu là một hàng cây mọc khá đều nhau và có phần thấp bé hơn các cây rừng khác xung quanh, giống như một mảnh vườn nhỏ nhỏ con con vậy.

Đây cũng là nơi Daint và Hirio đã cất giấu hai chiếc hộp chứa đựng số tiên đan còn dư lại, thật ra thì bọn họ muốn để ở nơi nào đó an toàn hơn nhưng điều đó gần như là không thể.

Thật khó khăn.

Hirio thở dài và nhìn về Tử Nghiên đang bay theo cách cậu một đoạn.

Phong thái của Tử Nghiên vẫn rất tiên lãng, thoải mái, khác hẳn với dáng vẻ chật vật của Hirio vào lúc này.

Dù sao thì tàn hồn cũng không lo việc sẽ đổ mồ hôi trong cái thời tiết nóng bức này.

Cậu thầm nghĩ và cười cười một cách vui vẻ, chân Hirio di chuyển về những hàng cây xanh tươi với một tâm trạng phấn khởi.

“Tư Không!

Tử Nghiên cất giọng như thể đang hét, nàng bay nhanh đến chỗ Hirio và tạo một kết giới hình cầu bao phủ cả lại vào bên trong.

Hirio tuy không biết chuyện gì đang diễn ra nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn thu người lại ở chung với Tử Nghiên trong kết giới.

Gương mặt nàng hiện rõ sự căng thẳng và có phần nghiêm trọng như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó đáng quan ngại.

Truy Hồn Kiếm bị cắm sâu thẳng vào lòng đất, bàn tay Tử Nghiên khẽ động và luồng ánh sáng màu hồng nhạt bao phủ lấy thân thể nàng.

“Là người ở Eilrine, quả thật là đã điều tra đến tận đây!

Tử Nghiên với với giọng lí nhí như thể sợ bị ai đó nghe thấy, nàng cọ sát hai đầu ngón tay với nhau và hướng mắt về một phương hướng xa xa rừng Matic.

Hirio lặng im không nói gì, cậu hạn chế hơi thở của bản thân lại và quan sát thật kỹ xung quanh.

Cây cỏ đung đưa theo nhịp thổi của gió và luồng không khí mát mẻ tạch ngang qua nơi đây.

Cả hai người vẫn đang trong tình trạng cực kỳ căng thẳng, bỗng chốc có một âm thanh nghe như tiếng pháo nổ từ phía xa.

Một làn sóng xung kích lan nhanh ra tứ phía và oanh tạch cả một mảnh rừng lớn.

Kết giới gần như bị nứt nhanh chóng sau làn sóng đó nhưng do thời gian tác động quá ít mà kết giới năng lượng vẫn còn đứng vững.

Hirio nhìn một lượt quang cảnh xung quanh, cây cối bị nghiêng hẳn sang một bên như thể đã bị đẩy bởi một lực cực kỳ mạnh mẽ, đất đá bị thổi bay đi một lớp mỏng phía trên cùng.

Thứ gì đó vừa làm biến dạng cả một vùng rừng rộng lớn mà Hirio vẫn chưa thể hình dung ra, cậu nuốt nhanh một ngụm nước bọt và vô thức nhìn qua Tử Nghiên hiện tại đang rất gần mình.

Gương mặt nàng vẫn rất xinh đẹp mặc dù hiện tại biểu cảm có phần khó coi, cau mày và cắn môi tỏ ra rất khó chịu.

Tử Nghiên dùng bàn tay vẩy một đường trước mặt, một lớp kết giới mỏng lại được dựng lên và tiếp tục bao phủ cả hai vào trong.

Hiện tại đang có hai lớp kết giới hình cầu đang bao bọc lấy Hirio và ba lớp kết giới bao bọc lấy thân thể Tử Nghiên, một chút im ắng trôi qua.

Cả hai người đều ngồi yên bất động trong khoảng hai giờ liền và khu rừng vang lên vài tiếng hú của sói.

Tử Nghiên có chút ngưng trọng trong biểu cảm và nàng nhanh chóng rút Truy Hồn Kiếm ra và quăng nó vào tay Hirio.

Theo phản xạ cậu chụp lấy nó và đôi mắt liền trở nên nóng rát.

Hirio đứng dậy chém một nhát kiếm vào không khí và ngay tại đó xuất hiện một vết nứt dài, cậu giơ bàn tay lên và nắm chặt lại, kéo mạnh.

Vết nứt bị kéo rách mở ra một khung cảnh như vũ trụ rộng lớn, Hirio lắc nhẹ cổ chân và cậu bay thẳng vào đó.

Vùng không gian ngay lập tức bị dao động kịch liệt và khe nứt khép nhanh lại, Hirio biến mất hoàn toàn bên trong khe nứt đó.

Vùng không gian nơi đây liền trở nên im ắng, từ vị trí khu vườn nhỏ của Hirio có sáu viên ngọc cỡ nhỏ bay thẳng lên giữa bầu trời.

Sáu viên ngọc với kích cỡ mỗi viên chỉ bằng móng tay cái bắt đầu xoay tròn xung quanh nhau, chỉ sau vài giây ngắn ngủi cả sáu viên liền trộn lẫn vào nhau và hiện ra một thứ trông như chiếc lá với bốn cánh hình trái tim chụm lại với nhau.

Ngọn cỏ bốn lá với kích cỡ chỉ vừa lòng bàn tay khẽ lắc lư và phát ra một tia sét mỏng, ngọn cỏ bay thẳng về một phương trời và để lại một vệt sét dài xé toạc cả vùng trời phía trên rừng Matic.

Einokel là một lục địa rộng lớn, nó có thể xem như là một thế giới độc lập hoàn toàn khi so sánh với những lục địa khác.

Nguồn tài nguyên và nhân sự mà Einokel sở hữu hoàn toàn vượt trội, cùng với sự mạnh mẽ của dòng tộc Eilrine mà Einokel phát triển đến mức gần như toàn thịnh.

Chủng tộc Eilrine là phân loài cao cấp nhất của chủng dị hình tinh linh ma thuật, Elf hay Fairyn cũng chỉ là một loài thấp kém nếu đem so sánh với Eilrine.

Sự tương thích năng lượng bẩm sinh cực cao và phước lành của những vị Cựu thần thượng cổ đã góp phần không nhỏ tạo nên một chủng tộc hùng mạnh bật nhất.

Mặc dù số lượng tộc nhân Eilrine thuần chủng không phải rất nhiều nhưng họ lại đều là những cá thể mạnh mẽ, thông minh và có tầm nhìn xa.

Eilrine thống trị cả lục địa Einokel trong khoảng thời gian dài đằng đẵng, đoạn thời gian này đủ dài để đa số các sinh vật có tri thức đều dần lãng quên đi lục địa Einokel mà thay vào đó nó đã trở thành lục địa Eilrine.

Được đứng đầu bởi Hội đồng tối cao, họ là những kẻ đứng đầu bộ máy vận hành toàn bộ Eilrine.

Những người nắm quyền điều hành quân đội Eilrine hiện tại và trong quá khứ được gọi là Thượng Long.

Từng có thời điểm tồn tại một lúc bảy vị Thượng Long, nhưng chỉ còn sáu và cứ duy trì con số ấy cho đến thời điểm bây giờ.

Ở Nhân giới, con người dùng hình thức tu tiên để tăng mạnh sức mạnh cá nhân, thông qua cơ thể để điều khiển năng lượng trong tự nhiên và chiến đấu bằng nguồn năng lượng đó.

Nhưng tộc Tiên họ có sẵn nguồn năng lượng dồi dào bên trong cơ thể, hình thức tu tiên chỉ có thể áp dụng với những cá thể không có sẵn năng lượng trong người, và Eilrine không nằm trong danh sách đó.

Để tăng cường sức mạnh bản thân tại Eilrine thì chỉ có thể tăng cường cấp bậc của chính mình, việc này được người Eilrine gọi là hình thức “tăng Linh nguyên”.

Tương tự như tu sĩ nhân giới với mười cảnh giới từ Nhất đến Thập Đạo cảnh, tiên tộc cũng có mười cảnh giới là Nhất Linh cảnh cho đến Thập Linh cảnh, và dĩ nhiên cũng có các tiểu cảnh như sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Cũng giống như tu tiên ở Nhân giới, mỗi khi một Eilrine đột phá cảnh giới Linh nguyên thì khả năng tích trữ năng lượng trong người và sự mạnh mẽ của ma pháp cũng sẽ được nâng mạnh.

Mặc dù về xuất phát điểm thì Eilrine hoàn toàn vượt trội so với con người, nhưng khi một nhân loại đột phá đến cảnh giới Bát Đạo cảnh thì sự vượt trội đó sẽ hoàn toàn biến mất, và lúc này trở đi thì nhân loại hoàn toàn mạnh hơn một Eilrine cùng cấp.

Đơn giản là do bản chất của Nhân loại có thể sử dụng nhiều sức mạnh của thiên đạo hơn mà thôi.

Quân đội ở Eilrine được cấu tạo rất phức tạp, tổ chức một cách quy mô nhiều tầng lớp.

Đội chấp pháp chính có được sự ủng hộ của đại đa số người dân được gọi là Tiên Tử Đoàn.

Chỉ những cá nhân xuất sắc, thông qua vô số điều kiện hà khắc mới có thể gia nhập vào đoàn đội này.

Một trong những điều kiện gần như bắt buộc là bản thân phải Thập Linh cảnh mới có thể nghĩ đến chuyện trở thành một thànhviên Tiên Tử Đoàn chính thức.

Hắn tắt quả cầu năng lượng đang lơ lửng trước trán mình, một tiếng gương vỡ vang nhẹ ra.

Đôi mắt cùng mái tóc đen của hắn có chút chuyển động, một thanh âm cất lên.

“Đối tượng vẫn trong tầm mắt của chúng ta thưa chỉ huy!

Một gã với thân hình to lớn quá khổ cùng với đống cơ bắp đồ sộ khẽ gật đầu.

Cái đầu bóng loáng của gã được đôi tay to lớn xoa xoa lên, ánh mắt có chút khó chịu nhìn ra phía xa xa.

Một nhóm với khoảng mười nam thanh niên mặc những bộ quần áo đen bóng sang trọng, mặc dù nhìn thoáng qua trông rất hào nhoáng như thật sự thì chúng mang theo một cảm giác rất chắc chắn.

Đây là đội nhóm tân binh được cắt cử nhiệm vụ bảo vệ thành viên của Tiên Tử Đoàn có vai trò chủ chốt – Fairyn Tomori.

Hắn với chút nghiêm trọng trên gương mặt nhìn về nơi mà cả bọn đang đứng bao quanh, một trụ ánh sáng nối liền bầu trời và mặt đất lại với nhau rộng khoảng hai mươi mét đang dần dần thu nhỏ lại.

Ánh sáng thu nhỏ lại đến mức chỉ còn một vầng sáng bao quanh thân thể người nào đó.

Một ngụm nước bọt được nuốc nhanh xuống cuống họng, hắn lần đầu được diện kiến một cách trực tiếp thành viên Tiên Tử Đoàn – nơi bất kỳ ai ở Eilrine đều có ước mong được trở thành một phần trong họ.

Mái tóc bạch kim được cột nhẹ lại ở phần đuôi đang tung bay trong gió và lan ra xung quanh một mùi hương ngào ngạt, một cô gái với dáng người nhỏ nhắn đang lơ lửng giữa bầu trời nơi đây.

Đôi mắt vẫn đang nhắm chặt, cái mũi nhỏ xinh, gò má cao và đôi môi ửng một màu đỏ như cánh hoa anh đào có chút mê người.

Nàng khoác trên người một lớp váy đen thuần, có những chi tiết bằng ren màu trắng xoá được thêm vào trên đó.

Váy dài qua gối và để lộ một phần đôi chân đang được bao bọc bởi một lớp tất đen mỏng, đôi giày cao gót màu đen lấp lánh như thể được đúc hoàn toàn bằng đá quý.

Mái tóc bạch kim như thể vùng vẫy giữa trời, đôi tai dài nhọn đặc trưng của loài Elf cũng dần hiện ra.

Mi mắt nàng có chút giật giật và nhanh chóng mở ra.

Một đôi mắt màu đỏ không quá đậm, nó giống như màu của cánh hoa đào tươi.

Một đôi mắt anh đào tuyệt đẹp.

Nàng đang mang trên người rất nhiều dây chuyền và vòng tay, nhẫn cùng bông tai sáng bóng một màu bạc trong suốt.

Đây chắc chắn không phải là dạng trang sức rẻ tiền hay chỉ mang tác dụng trang trí, nó chính là những vật phẩm ma thuật cấp cao.

Phía sau lưng nàng đang trôi nổi một thánh giá to lớn, nó có chiều cao khoảng chừng hai mét và bề ngang cũng phải một mét.

Thánh giá được chế tạo bằng một loại kim loại màu đen nên lẽ dĩ nhiên nó cũng mang đặc một màu đen, có những đường nét màu trắng chạy dài trên thân thánh giá, một hào quang tỏa sáng nhè nhẹ phát ra từ thánh giá làm cho những kẻ nhìn vào chỉ muốn quỳ xuống bái lạy.

Cô gái mang theo sự thuần khiết và khí tức thần thánh này là Fairyn Tomori, nàng chính là Tiên Tử Đoàn chủ – người lãnh đạo trực tiếp Tiên Tử Đoàn.

Vị thế và tầm ảnh hưởng của nàng là không thể phủ nhận, hiện tại chỉ duy nhất sáu Thượng Long toạ trấn Eilrine ra thì Tomori là người sở hữu quyền lực cao chỉ sau mỗi Thánh Mẫu.

Thậm chí có thể coi nàng ngang hàng với Hội đồng tối cao.

Trái tim hắn đập một cách rộn ràng, có sợ hãi, căng thẳng và một chút rung động.

Lần đầu thực hiện nhiệm vụ bên ngoài Eilrine và lại còn là nhiệm vụ bảo vệ Tiên Tử Đoàn chủ.

Hắn tên là Fairyn Tinmur, với thân phận là một Fairyn thuần chủng thì địa vị của Tinmur tại Eilrine mặc dù không thể gọi là cao nhưng vẫn trên tầng lớp trung bình.

Vậy mà khi đối diện với một Tomori mang huyết mạch lai giữa Fairyn và Eilrine thì hắn như thể bị đè nén bởi một nguồn áp lực vô hình, đưa mắt nhìn sang những kẻ khác, Tinmur cũng chỉ có thể dâng lên trong lòng một cảm giác sợ hãi, bởi vì hắn đã thấy rõ hành động của tất cả những tân binh mạnh mẽ đang hiện diện ở đây.

Tất cả đều mang một biểu cảm giống nhau, pha lẫn giữa sợ hãi và tôn kính.

Tomori giơ cánh tay phải của mình lên, tà áo nàng tung bay trong gió.

Một làn sóng màu trắng xoá tuôn ra từ các đầu ngón tay như nước.

Dòng mana đặc tỏa ra ánh sáng thánh thần như thể bị hoà tan vào không khí và dần dần tiêu tán.

Tomori đưa con ngươi đỏ một màu anh đào nhìn về hướng bàn tay của mình đang giơ lên, gương mặt nàng có chút bối rối hiện rõ.

“C-Cậu vẫn còn sống?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập