[Nguyệt Thần Kiếm:
Bán Nguyệt]
Lưỡi kiếm cong nhẹ lại và cơ thể Lauriel bị đánh lùi lại một đoạn, nàng xoay cổ chân mình và cơ thể lóe sáng cực nhanh trước mắt con ma thú khổng lồ.
Đây là Mentoris – Ma thú Tứ Tinh với ngoại hình trông như con khỉ với cặp sừng và móng tay dài quá cỡ.
Nó liên tục bắn ra các loạt đạn từ miệng mình với khả năng công phá tương đối lớn, Lauriel di chuyển cơ thể liên tục và dừng lại trước đòn đâm thẳng từ Mentoris.
Oành!
phản lại đòn tấn công và Mentoris bị đẩy bay thẳng về sau.
“Luật lệ của Học viện đúng là chẳng nể nang gì ai.
Lauriel nói, nàng vận sức và toàn bộ Tam Linh cảnh trung kỳ trở nên cực kỳ nặng nề.
Vì nghe theo lời người bạn chí cốt là Hanna mà lần tuyển sinh này nàng cũng có mặt, và do đã sử dụng vật phẩm khóa tu vi mới có thể tham gia nên Lauriel có phần hơi chật vật khi phải chiến đấu với ma thú trên mình một đại cảnh giới.
Cũng may mắn là duy nhất tu vi bị giới hạn lại, còn sức mạnh thể chất và linh hồn đều vẫn giữ nguyên.
Cảnh giới của công pháp cũng như vậy, đó là lý do mà nàng hiện tại vẫn có thể đánh ngang với Mentoris mà không bị thua thiệt quá nhiều.
“Đừng có ngáng đường ta!
Nàng nói rất nhẹ nhàng, thanh trường kiếm lướt nhẹ trên không khí và một đạo kiếm khí xuất hiện phá huỷ hàng loạt cây cối xung quanh.
Tạo ra một vùng trống trải để tiện quan sát.
“Trốn?
Lauriel cười nhạt, nàng vung tay và lưỡi kiếm sáng bạc màu ánh trăng.
Ly Nguyệt]
Xoẹt!
Một cú bước chân nhỏ, Lauriel xuất hiện phía sau Mentoris và chém lìa đầu nó với động tác cực kỳ gọn gàng.
Trước đó nó đã bị thương không nhẹ, và dù thế thì Lauriel cũng cần kha khá công sức để dùng thực lực Tam Linh cảnh trung kỳ đánh giết Tứ Tinh ma thú.
“Hửm?
Nhưng nó không ngã xuống, Lauriel lập tức nhảy cách một đoạn xa và cau mày.
Nàng vẫn có thể cảm nhận được con Mentoris chưa tắt đi hơi thở, nghĩa là nó vẫn chưa chết dù đã bị chặt đầu.
“Không lẽ mình đã sai ở đâu?
Lauriel tự hỏi, nàng xoay kiếm và dự định lao vào kết liễu Mentoris thêm một lần nữa thì từ trong cơ thể con ma thú trồi ra một gương mặt cực kỳ tởm lợm trong như thây ma.
Nó là một con sâu lớn với cái miệng chiếm hơn nửa đầu và có một loạt các hàm răng dư thừa trông rất kinh khủng.
Lauriel có dự cảm không tốt và bỗng nàng nhận ra con quái thai này là thứ gì.
“Ký sinh… Etomal?
Ma thú Ngũ Tinh?
Nguyệt Ảnh Bộ]
Cơ thể lóe ánh sáng bạc và Lauriel chém thẳng vào cổ Etomal, nó dửng dưng không có động tác gì và nàng đơn giản bị khí thế đẩy ngược về sau.
Roẹt!
Váy dài bị cắt đứt một bên, Lauriel thở chậm lại và quay người.
Với thực lực Tam Linh cảnh trung kỳ thì dù có linh hồn cấp cao hay kỹ năng của công pháp thì giới hạn tu vi hiện tại không cho phép Lauriel có thể chiến thắng, mọi thứ nàng sử dụng cũng sẽ bị giảm đi uy lực bằng với tu vi của bản thân.
Vì thế nên hiện tại phải tránh mặt thứ này, nếu nó không truy đuổi thì sẽ là tốt nhất.
Nhưng dường như con Etomal cũng không có dự định bỏ qua cho nàng.
“Hự!
Lauriel chắn tay về trước và một chiếc đuôi khổng lồ bỗng xuất hiện trước mặt và quất thẳng vào khiến nàng bị đánh bay xuyên thủng vào một thân cây cổ thụ lớn cách đó hàng chục mét.
Ầm!
Lauriel lóe nhẹ và biến mất, nàng liên tục sử dụng Nguyệt Ảnh Bộ để di chuyển và cứ sau một khoảng cách thì chiếc đuôi khổng lồ lại xuất hiện và chặn đứng bước đi của nàng.
Có vẻ như vì nàng đã phá huỷ đi vật chủ của nó mà hiện tại thì Etomal khá thèm thuồng cơ thể Lauriel, hoặc nó chỉ muốn vật chất di dưỡng từ cơ thể nàng mà thôi.
Lauriel di chuyển liên tục và các đòn đánh của Etomal hoàn toàn không chạm đến người nàng, nhưng dư âm từ chúng vẫn khiến cơ thể nàng chịu kha khá thương tổn.
“Tiến không được, lùi cũng chẳng yên…”
Nàng tra kiếm vào vỏ và đứng im, cơ thể xuất hiện vầng hào quang sáng bạc như trăng.
Keng!
Chiếc đuôi đánh vào vầng sáng và bị bật mạnh ra, Lauriel cau nhẹ đôi mi khi nghe ra được âm thanh của sự va chạm đó, tiếng động như thể hai khối kim loại đập mạnh vào nhau vậy.
Rõ ràng là với thực lực hiện tại thì nàng không có cách gây ra thương tổn cho Etomal, vậy thì phải nghĩ ra một cách gì đó khác, bỏ chạy cũng không thể thoát ra khỏi tầm tấn công khi ma thú này có khả năng tấn công tầm xa.
Việc cố giữ khoảng cách với nó không phải là quyết định khôn ngoan.
Etomal di chuyển rất chậm, cơ thể nó trông như một ấu trùng khổng lồ và hiện đang ngóc đầu dậy.
Miệng đầy răng của nó chảy dài các loại chất nhờn và chúng bao quanh lấy Lauriel.
Nàng nhăn mặt bởi mùi hôi thứ này phát ra, có vẻ không ai muốn lỡ bước chạm vào cái thứ này cả.
Lauriel rút kiếm và phóng nó thẳng đến Etomal, hàm răng khủng khiếp kia cắn mạnh và lưỡi kiếm vỡ nát thành từng mảnh.
Lauriel giơ tay và mana hệ Băng siết chặt các mảnh kiếm lại hướng thẳng vào mắt Etomal.
Nó chẳng hề phản ứng hay tránh né, thay vào đó thì phần đuôi khổng lồ từ trên cao đập thẳng xuống Lauriel và nàng lách người để né nhưng vẫn trúng một nửa thân dưới.
Cơ thể Lauriel trượt dài trên mặt đất, nàng chống tay bay ngược về sau và một bên chân bị đánh trúng khiến đùi thon dài xuất hiện một loạt các vết thương chảy đầy máu tươi.
“Đúng là mình chẳng thể nào có thiện cảm với sâu bọ được.
Lauriel nói, nàng xoay kiếm chống đỡ hàng loạt đòn đánh từ đuôi Etomal và dần dần bị ép vào góc chết, phía sau lưng đã không còn khoảng trống để di chuyển nữa.
“Thôi vậy, mình đúng là chẳng có duyên gì với trường học.
Nhìn thấy chiếc đuôi khổng lồ hướng về đỉnh đầu mình sau khi đã phá được toàn bộ khả năng phòng thủ của Lauriel, nàng thở dài trong lòng và kích hoạt ma thạch trong tâm trí.
[Phong Chi Lực:
Thuẫn Sát]
“Cô… Không sao chứ?
Cơ thể to lớn chắn trước mặt Lauriel sau khi đoàn năng lượng hệ Phong đánh bay đòn tấn công từ Etomal.
Lauriel nhìn gương mặt cũng đã lâu không được thấy mà có chút cảm xúc dâng trào.
Đôi mắt nàng vẫn thanh tịnh như cũ nhưng giờ lại có thêm cảm giác nóng khó tả, bỗng cảm giác uất ức xuất hiện và Lauriel muốn ôm lấy người đàn ông này và kể lể mọi chuyện nàng đã phải trải qua.
“Không sao, chúng ta cũng có duyên nhỉ?
“Ờm, chẳng biết tại sao một người Cửu Linh cảnh như cô lại phong ấn tu vi để tham gia cuộc thi tuyển khốn nạn này nữa.
Nhưng tôi mừng vì hai ta đã được gặp lại.
Hirio đã sử dụng hệ thống dò xét và thần thức cũng cảm ứng được Lauriel, ban đầu anh còn hơi bất ngờ nhưng sao khi nghĩ kỹ thì có vẻ hoàn toàn hợp lý với tính cách của nàng.
Nếu không đột phá thành công thì việc nàng xuất hiện tại đây cũng chẳng lạ gì.
Etomal phủi bay đòn tấn công của Hirio và anh có chút giật mình, một con Ngũ Tinh ma thú?
Chiếc đuôi khổng lồ vung thẳng về phía cả hai và Hirio dậm mạnh xuống nền đất cứng.
[Huyễn Trấn Thiên Lực:
Huyễn]
Cơ thể anh thủ thế, hai cánh tay hóa thành màu kim loại và Hirio vung thẳng hai tay hướng thẳng đuôi Etomal đang quật tới.
[Tiên pháp cấp ba:
Kim Trảo]
Oành một tiếng như pháo nổ, Hirio bay thẳng ra ngoài với Lauriel nằm gọn trong lòng mình.
Anh xoay chân và chạy thẳng một mạch, chiến đấu không lại thì chạy là phương án duy nhất.
“Ơ?
Lauriel nằm yên trong vòng tay Hirio và ngửi được mùi mồ hôi cực kỳ nam tính kia, nàng đỏ tai và có cảm giác rất an toàn.
Nhưng…
“Có mùi lạ.
Hirio di chuyển cực nhanh, thậm chí vì anh chỉ dùng sức mạnh thể chất nên Etomal không dựa theo sự luân chuyển mana mà tìm chính xác vị trí của anh nên rất nhanh đã có thể trốn thoát.
“Bỏ xuống.
Lauriel ngay lập tức lên tiếng ngay khi cả hai vừa thoát khốn, nàng lóe sáng và xuất hiện cách Hirio một đoạn ngắn.
“Chạy cũng nhanh đấy.
Giọng nói có chút cứng, nàng phủi phủi váy mình và chân trái vẫn còn các vết trầy xước cùng máu dính trên đó.
Ánh sáng vàng kim lóe nhẹ, một cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn và mái tóc đỏ rực, đôi mắt màu vàng kim như tinh thể đá quý cực kỳ đẹp đẽ, nàng nhìn Lauriel trong vài giây và dừng mắt khi liếc thấy Hirio.
“Huynh nhanh thật đó!
Yumeko lên tiếng, bước đi thong dong về phía Hirio, váy nàng tung bay nhẹ nhàng cùng tư thái cực kỳ đoan trang.
Nhưng hiện tại đã không còn nét non nớt ban đầu mà đã thêm chút ít tư thái thành thục.
“Ai đây?
Lauriel cau mày hỏi.
“Yumeko từ gia tộc Yorima, còn cô là người quen của huynh ấy à?
Yumeko nói, nàng trông rất tự nhiên và không có vẻ gì là bối rối.
Hirio gật đầu khi Yumeko nhìn anh, sau đó ánh mắt vô tình thấy biểu cảm của Lauriel có chút lạnh dần, bầu không khí cũng tự nhiên trở nên lạnh lẽo hơn hẳn.
“À… Thì ra là tiểu thư thiên tài của gia tộc Yorima tại Nhật Luân Thành, hòn ngọc quý của Nhật Môn lại kêu huynh gọi muội với một tên bán Fairyn như hắn sao?
Cô có vẻ thân thiện dễ gần hơn ta tưởng đấy.
Lauriel nói, nàng lắc người và biến mất.
“Ủa?
Đi đâu mất rồi?
Yumeko giật mình nhìn quanh, nàng quay sang và thấy Hirio đang khoanh tay trầm tư nhìn về một hướng khác.
Nàng thấy anh đang trầm tư nên dự định hỏi thăm cũng bị rút về, nhưng ngay sau đó là một tiếng nổ lớn phát ra kèm theo một loạt dây tơ đâm thẳng về Yumeko.
[Nhật Luân Kiếm Pháp:
Trảm Đạo]
Vòng tròn lửa xuất hiện từ nhát chém của Yumeko, nàng lùi lại hai bước và cơ thể cảm giác bị dư chấn đẩy mạnh vào cánh tay mình.
“Ư!
Khẽ rên một tiếng nhẹ, Yumeko rút ta và nhìn thấy hai vết bầm tím cực nhỏ trên cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn của mình.
Nàng giật mình nhìn lại thì trước mắt là một cái đuôi khổng lồ có hàng trăm gai nhọn chĩa thẳng trên bầu trời.
“Nếu có lễ trao giải cho kẻ kiên trì nhất năm thì tên này chắc chắn có tên, nhỉ?
Hirio xuất hiện chắc trước mặt Yumeko và tám vòng phép màu xanh lục xuất hiện.
Anh đấm mạnh vào chúng, tám luồng năng lượng hệ Phong bắn thẳng và chiếc đuôi lớn vung vẫy đôi chút.
Nhưng có vẻ nhưng cũng không hề hấn gì cả.
“Để ta.
Yumeko nói đoạn, cơ thể nàng lóe sáng màu vàng nhạt và lưỡi kiếm xé không chém thẳng hai đạo kiếm khí về Etomal.
Trảm Thiên]
Nhưng vẫn như cũ, chiếc đuôi lớn vung nhẹ và đòn đánh của Yumeko tan biến hoàn toàn.
Nàng thủ thế dự định tấn công tiếp thì Hirio ngay lập tức xuất hiện phía sau lưng Yumeko, anh bế nàng phóng thẳng một mạch.
“Này!
“Cô muốn chết thì đừng có chết ở gần tôi, lỡ may gia tộc cô giận cá chém cả tôi thì sao?
Hirio nói, mỗi bước chân của anh phóng đi hàng chục mét và cơ thể rất nhanh biến mất trong khu rừng thưa thớt.
Anh đang hướng về Lauriel, nàng đang di chuyển rất nhanh về Đền thờ yêu ma.
Dường như nàng đang giận anh hay gì đó, hoặc có thể đã phát sinh thứ gì nằm ngoài tầm kiểm soát của Hirio.
Mặc kệ là gì, phải đuổi kịp nàng trước cái đã, đồng thời tránh né con quái thai bám dai này.
“X-Xin hãy thương xót…”
Cô gái hai tay ôm lấy cơ thể mình và liên tục cầu xin, trước mắt là một cảnh tượng hoàn toàn khiến bất cứ ai có tâm lý vững chãi nhất cũng phải rùng mình.
Thi thể các thí sinh không nguyên vẹn ở khắp nơi, một loạt các vũng máu lớn đến mức có thể ngâm hoàn toàn một người bên trong nó.
Vũ khí vỡ nát cùng các loại áo giáp, vật phẩm bị huỷ và vô số vỏ đạn ma thuật khiến nơi đây ngập tràn mùi thuốc súng cùng máu tươi.
Ánh mắt tuyệt vọng của cô nhìn vào người nam nhân trước mặt mình, hắn bị máu tươi nhuộm đỏ toàn thân và chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt tử tinh u ám.
Một biểu cảm bình thản tột độ và cơ thể gần như sắp đổ gục vì các vết thương từ hàng trăm cuộc tấn công liên tục.
Hắn vẫn đứng vững tại đây, sau hơn mười ngày chiến đấu với các thí sinh khác, và hiện tại chỉ còn duy nhất mình cô và hắn còn lại.
Mái tóc trước đó từng có màu trắng tinh tuyệt đẹp giờ cũng chỉ còn màu đen pha trộn với đỏ tươi, đôi tai Fairyn bị chém rách một bên và xương vai cũng bị nhàu nát.
Đôi mắt bình thản kia quay về phía cô, sự ớn lạnh và sợ hãi khiến cô gái chẳng thể nói thêm gì nữa.
“Cuối cùng… Mình vẫn ở đây.
Hắn nói, chất giọng cực kỳ bình tĩnh và hoàn toàn không thể hiện cảm xúc gì cả.
Nhưng như thế càng khiến cho hắn trông như một ác quỷ xuất hiện tại đây chỉ để đồ sát sinh linh.
“T-Tôi không muốn làm hại anh… Từ đầu tôi chỉ muốn lặng im vượt qua kỳ thi, tôi chỉ muốn sống sót…”
Ánh mắt cô gái trở nên vô hồn, cơ thể cứng đờ và cái đầu nhỏ chậm rãi rơi xuống.
“Mình thật muốn ăn một bữa thịt nướng…”
Hanakii thở dài, cậu vứt thanh trường kiếm sang bên và cơ thể ngã thẳng về sau.
Đôi mắt nhìn về bầu trời âm u như thể nó sẽ mưa bất kỳ lúc nào, Hanakii đã không còn cảm giác bản thân mình có thể chiến đấu tiếp được nữa.
Mười ngày trước, Angell biến mất và Hanakii bị dịch chuyển vào một khu vực khác, tại đây đã có sẵn 400 thí sinh đều có chung đề bài với cậu.
Và ngay từ lần đầu tiên, Hanakii nhận ra rằng ma thạch bỏ quyền thi đã không thể kích hoạt.
Nói cách khác, bài thi này là một bài thi thật sự sử dụng sinh mạng bản thân để đặt cược.
• Vòng thi đầu tiên – cá nhân.
• Số lượng thí sinh hiện tại:
322 831
• Số lượng thí sinh đã hoàn thành:
398
• Yêu cầu cá nhân – Hanakii:
Đã hoàn thành – Hạng:
1.
“Hạng 1?
Cậu cảm giác cơ thể mình đang phân tách thành từng mảnh, một giọng nói bỗng từ đâu vang vọng trong không gian khiến Hanakii có chút giật mình.
“Anh đúng thật là rất đáng ngại đấy!
Vẫn còn sống chứ?
Angell đang nói chuyện với cậu, nhưng Hanakii tuyệt nhiên không thể nhìn thấy hay cảm giác cô đang đứng tại nơi nào cả.
“Tạm thời.
“Tuyệt!
Vậy thì anh cứ nghỉ ngơi đi, sau nửa năm nữa sẽ kết thúc phần thi cá nhân và những người đậu sẽ được tiến vào vòng trong.
Hanakii vừa chữa thương cho chính mình bằng y thuật, cậu vừa nghe Angell nói chuyện với giọng tinh nghịch.
“Vậy tôi ở nơi đây nửa năm để chờ?
Không thể trở về nơi ban đầu sao?
Tuy ở đây cũng không tệ, nhưng do bản chất nơi Hanakii đang ở hiện tại là một vùng không gian tách biệt nên nguồn mana trong tự nhiên cực kỳ nồng nặc.
Mặc dù điều đó rất tốt với những người khác khi có thể hấp thụ và tăng tiểu cảnh khá nhanh, cậu với cơ thể đang chịu đựng sự nén mana tột độ lại không quá dễ chịu trong đây chút nào cả.
“Vậy sao khi khoẻ lại, anh hãy kêu tên tôi và tôi sẽ đưa anh về nơi mọi thí sinh khác đang làm phần thi của họ.
“Vậy cảm ơn cô.
“Được rồi!
Nghỉ ngơi thật tốt nhé!
Hanako!
Angell im lặng như thể đã rời đi, nhưng sau vài giây thì giọng nói của cô lại vang lên.
“À quên mất, sau khi phần thi kết thúc thì tôi cũng sẽ giải ma thuật trì hoãn kỳ trăng non mà anh đang chịu.
Nên lúc đó hãy chuẩn bị kỹ càng trước nhé!
“Cái!
Trăng non là chu kỳ dư thừa nguyên Âm sẽ phát sinh mỗi khi nam nhân tu luyện Nguyệt Thần Kiếm Pháp, và hậu quả là sẽ trở thành nữ trong khoảng thời gian đó.
Cho đến khi hết thời gian của kỳ Trăng non.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập