Chương 209: Màn "mượn đồ" của tân binh quái vật

Audio

00:0012:25

“Ngài đúng thật là thẳng thắng dập tắt ước mơ non trẻ của tiểu bối.

Hanakii ngồi thiền và hít thật sâu một hơi, trước mặt cậu là ba viên châu màu xanh lục đang liên tục bay quanh tạo ra các luồng mana xuyên thấu vào cơ thể, điền cuồng tăng cường thể trạng và gia cố từ xương cho đến da thịt.

“Có vẻ ngươi có thể chịu đựng ở mức độ này, vậy thì ta cần ngươi trong vòng nửa năm đạt đến Tứ Linh cảnh hậu kỳ.

Và trong vòng bốn năm tiếp theo đạt đến Ngũ Linh cảnh hậu kỳ, dĩ nhiên điều kiện là mọi tiểu cảnh của ngươi đều phải đạt đến cực hạn.

Giang Lưu Như ngồi thiền giữa hư không, trước mặt nàng là một đan lô khổng lồ đang phừng phực cháy.

Mùi hương của dược liệu bay khắp căn phòng và một cây đũa phép bay lượn trên đỉnh lô.

“Sau lần tẩy tủy này thì ngươi tạm thời không cần đến đây nữa, nếu có việc cần trao đổi thì ta sẽ cho gọi ngươi.

Vẫn nhớ quy tắc chứ?

Ngón tay điểm lên hư không tạo ra một mảnh vỡ của không gian, đan lô chậm rãi tiến vào khe nứt đó và Hanakii phun ra một ngụm khí đen.

“Nếu ngài cần thì sẽ gọi hai lần liên tục, cách nhau chậm nhất là bảy ngày.

Nếu ngài chỉ cho gọi một lần hoặc sau bảy ngày mà không có lần gọi thứ hai thì lập tức kích hoạt mảnh ngọc bài.

“Nhớ kỹ.

Giang Lưu Như lấy ra một quyển trục bằng tre và nhìn qua một lượt, nàng vung tay kéo ra một loạt ánh sáng bạc trắng xoay tụ trước mặt Hanakii.

“Ngươi cần phải tối ưu tu vi của mình đến tối đa, công pháp Nguyệt Thần Khí sau khi cải tiến thậm chí có thể tiến giai đến tầng thứ mười một.

Ta mong ngươi có thể tạo ra kỳ tích.

“Vãn bối sẽ rất biết ơn nếu Giang trưởng lão chỉ điểm một hai.

Hanakii cúi nhẹ đầu, cậu cần có được càng nhiều sự giúp đỡ từ vị trưởng lão đang chung chuyến tuyến với mình.

“Ví dụ như?

Ta không phải là một Pháp Sư hay Thuật Sư, ta chỉ là một luyện đan sư cấp cao mà thôi, chỉ điểm tu luyện vốn chẳng có ý nghĩa gì.

“Vãn bối biết, chỉ là kiến thức của ngài rộng lớn… Ngài có từng nghe qua về cực thức của Nguyệt Thần Kiếm?

Hanakii nói thẳng ý muốn của mình, dù sao chuyện cậu cải tiến Nguyệt Thần Kiếm cũng chẳng giấu được các đại năng ở đẳng cấp như Giang trưởng lão.

Vì thế là chẳng cần thiết cho việc che đậy và nói dối.

“Từng nghe qua, nhưng ta chẳng quan tâm đến chúng.

Giang Lưu Như kéo tia sáng tạo ra một loạt ký tự và liên tục đánh vào cơ thể Hanakii, mỗi lần ký tự đánh vào thì cậu lại bất giác phun ra một ngụm khí đen.

“Tại quê hương của ta từng có một nữ kiếm sĩ thiên tài nổi danh bởi một tuyệt kỹ, nghe qua cách gọi thì có vẻ sẽ liên quan gì đó đến Nguyệt Thần Kiếm mà ngươi nói.

Ngón tay thon dài vung lên, Giang Lưu Như chậm rãi nói.

“Sương Thiên Trảm Nguyệt, hoặc gì đó tương tự vậy.

Đó là chuyện của mấy ngàn năm trước và ta vốn không để tâm nên chỉ có thể nhớ được chút ít.

“Đa tạ trưởng lão.

Hanakii chậm rãi đứng dậy sau khi luồng sáng cuối cùng đánh vào cơ thể cậu, cảm giác xương cốt cùng kinh mạch đã có sự chuyển biến rất rõ ràng khiến toàn thân cảm giác thoải mái hơn rất nhiều.

Dù rằng bản chất của việc nén tu vi bên trong cơ thể vẫn đang khiến cậu phải liên tục vận y thuật để chữa trị cho bản thân mình, không hề dừng lại dù chỉ một khắc.

“Nếu ngươi muốn tìm hiểu thì có thể thử ghé qua Tuyết Phong Châu, đó cũng là nơi tuyệt kỹ của công pháp Nguyệt Thần Kiếm xuất hiện lần đầu tiên.

Nhưng Giang Lưu Như chợt dừng tay, nàng điểm chỉ lên mi tâm bản thân và rút ra một tia năng lượng khiến đất trời khẽ biến sắc.

“Tuyết Phong Châu nằm tại phương Nam Eilrine, nơi đó thuộc quyền thủ hộ của một vị Nguyên Lão được gọi là Dị Tượng Giới Thần Vương.

Ngươi nếu đi đến đó thì cần phải cẩn thận một chút.

“Nguyên Lão?

Đó là những thành viên cấp cao nhất của Đại Yêu Tộc và là những kẻ điều hành Hội đồng tối cao, vãn bối có thể hiểu đúng như vậy chứ?

Giang Lưu Như điểm lên trán Hanakii và cười nhẹ, nàng xoay người khiến toàn bộ khung cảnh căn phòng luyện đan bỗng chốc biến thành một mái vòm cao vút.

Hanakii đang đứng lặng im trên đỉnh tòa thư viện của học viện.

“Vậy ta có thể coi đó như là một lời thừa nhận.

Hanakii đưa tay lên nhìn thẳng, trên lòng bàn tay của cậu ẩn hiện lên một ấn ký, từ trong ấn ký đó phát ra dao động năng lượng đi thẳng vào tâm trí Hanakii.

“Tạm thời yêu cầu của ta đã nói rõ, trước khi hoàn thành đừng chủ động tìm ta.

Và vòng thi tiếp theo ngươi cần chú tâm hành động của con bé Tố Như thay ta, ngươi hẳn là có thể làm được.

Cậu có chút lạ lẫm với lời yêu cầu kia, chỉ là theo dõi Lâm Tố Như thì vốn chẳng có gì khó khăn cả.

Nhưng cách nói của Giang trưởng lão lại có ý tứ như thể chuyện này không hề dễ dàng.

“Hẳn là trận thi đấu tổ đội sẽ có chút phiền phức.

Hanakii lùi người và nhảy xuống nền đất, cậu nhìn một lượt xung quanh và bắt đầu di chuyển cùng với quyển bút ký trên tay.

Lần này là một loạt cổ tự nhưng tựa đề lại là một cái tên rất quen thuộc.

[Nguyệt Thần Kiếm Pháp]

Cậu sử dụng chữ cổ để ghi chép và chỉnh sửa lại công pháp gia truyền của mình.

Nguyệt Thần Kiếm Pháp là công pháp đầu tiên Hanakii được tiếp xúc từ trước cả khi cậu phải tiến vào đấu trường sinh tử để ẩn mình và tạo thân phận mới nhằm tránh việc bị ám sát.

Và…

Để cho những “thợ làm vườn” tại Khu vườn Hoàng Kim xem như mẫu vật tuyệt vời để áp đặt vô số các thí nghiệm tàn bạo chỉ để tìm ra phương pháp đột phá khỏi giới hạn tầng tu luyện thứ mười kia.

Gần ngàn năm trong đấu trường và tám trăm năm học y thuật, Hanakii đã luôn luôn ẩn mình đến tối đa và tìm mọi cách thu thập thông tin về chuyện của cha và mẹ mình năm đó.

Cậu có vô số câu hỏi nhưng mãi mãi không thể hỏi, chẳng có ai dám đứng ra trả lời cho cậu cả.

“Chuyện đó chị sẽ bảo đảm, chú em mà dám quá phận thì chị mày chặt gãy chân!

Hanna đã từng nói thế, đương nhiên ngay sau đó là một trận “huấn luyện” tàn bạo từ người thân duy nhất Hanakii có.

Nhưng có điều mà người chị hai đáng kính kia không hề hay biết…

Ký ức lúc nhỏ, Hanakii vẫn còn nhớ rõ mà chẳng bị mất đi chút nào!

“Đại Yêu Tộc… Hội đồng tối cao… Nguyên Lão!

Nghiến chặt răng, Hanakii nhắm mắt và hít thở sâu.

Cậu hạ sát khí bản thân lại và giơ lòng bàn tay lên bầu trời rực sáng.

Giữa lòng bàn tay kia là một vết sẹo hình lưỡi liềm, Hanakii nắm bàn tay lại.

Chỉ cần tiến cấp linh hồn trở thành nguyên thần thì cậu sẽ lập tức mở được cánh cửa đã che giấu bí mật năm đó của gia đình mình.

Hanakii vĩnh viễn không thể quên câu nói cuối cùng của cha vang lên bên tai khi vết sẹo này được khắc lên cơ thể cậu.

“Nguyên thần đại thành, phá sương đồ Thần!

Con phải sống!

Con trai ta!

Cậu lần nữa mỉm cười.

“Ma cũ bắt nạt ma mới có vẻ là một truyền thống vĩnh cửu nhỉ?

Quyển sổ trên tay gấp mạnh lại tạo thành một làn sóng xung kích nhỏ, tán cây hai bên đường khẽ lắc lư và bốn thân ảnh chậm rãi bước ra từ bóng đêm.

Cả bốn đều mặc trên người đồng phục của học viện và đeo huy hiệu của sinh viên khóa hai, có vẻ là đàn anh trên Hanakii một khóa.

Mỗi khóa học được học viện cố định là một trăm năm, nghĩa là việc tuyển sinh và có sinh viên mới chỉ sau trăm năm mới có một lần.

Và đây hẳn là cơ hội tuyệt vời nhất để các sinh viên năm hai thị uy và trút giận vì khi họ vào năm đầu tiên hẳn cũng đã bị tình trạng tương tự.

Đặc biệt là những tình trạng này trừ khi ảnh hưởng đến tính mạng thì học viện sẽ nhắm mắt cho qua, vì thế nên rất ít sinh viên năm thứ nhất dám đi lang thang một nhóm nhỏ hoặc thậm chí là một mình vào những khu vực trọng yếu như đại thư viện.

“Ô cha… là tiểu thịt tươi đã đánh bại đối thủ cao hơn mình một đại cảnh giới đây mà!

Một gã trông như kẻ đứng đầu lên tiếng.

“Sư huynh đừng chọc giận hắn, biết đâu ngay sau đó hắn lại mách lên các Tiên Tử cao quý rằng chúng ta ăn hiếp hắn thì sao?

Gần gã là một tên nhỏ con với gương mặt tầm thường, hai kẻ còn lại bước vòng và tạo thành một hình vuông bao vây lấy Hanakii.

“Nhìn chú cũng sạch sẽ đẹp trai như vậy, còn là trai non của Tiên Tử thì hẳn giàu có lắm nhỉ?

“Bọn ta cũng không phải cướp vặt, chỉ là đàn anh muốn mượn vài món đồ dùng tạm, sẽ trả lại ngay thôi.

Hai kẻ đó lên tiếng, vẻ ngoài chúng có phần giống nhau nên hẳn là anh em chung huyết thống.

Im lặng không đáp, Hanakii cảm nhận được khí tức của cả bốn bọn chúng đều không đạt đến Ngũ Linh cảnh.

Nhưng tên đứng đầu thì hẳn đã đạt Tứ Linh cảnh hậu kỳ.

“Ba tên Tứ Linh cảnh trung kỳ, một tên Tứ Linh cảnh hậu kỳ để hỏi mượn đồ của đàn em sao?

Thú vị.

Hanakii lắc nhẹ cổ, cậu không chút cảm xúc lấy ra một chiếc túi nhỏ bên hông và giơ cao.

Đây là túi trữ vật có công dụng như không gian trữ vật nhưng có đẳng cấp thấp hơn, và dễ sở hữu hơn cả nhẫn trữ vật.

“Ngoan thế thì tốt, yên tâm là bọn anh sẽ trả nhanh thôi.

Gã cầm đầu mỉm cười hất cằm, tên bên cạnh bước đến giơ tay lấy túi trữ vật của Hanakii và hai tên sau lưng cậu lập tức bứt tốc lao lên.

Trên tay bọn chúng lóe ra các tia mana hệ Hỏa và Phong thuộc tính.

Xoẹt một tiếng, cơ thể Hanakii tan thành lôi điện và mặt đất bỗng kéo mạnh thành hai vệt dài gần chục mét.

Gã cầm đầu lùi người rút ra một thanh đại đao và dự định vung lên thì cảm giác điếng người khiến hắn khụy người xuống nền đất.

Đôi mắt bỗng chảy dài hai hàng máu tươi và tầm nhìn trở nên nhoè hẳn đi.

“Đại ca!

Dây cước kéo dài, một kiện pháp khí hệ Phong bắn mạnh vào bên cạnh gã đại ca và Hanakii nghiêng đầu tránh né.

Cậu siết chặt lưỡi kiếm vỡ nát trong tay và nó cắm sâu vào cổ của gã đại ca kia.

“Từ khi nào…”

“Nhanh khủng khiếp!

Hắn giấu tu vi!

Hai tên đàn em lập tức rút ra hai nửa của la bàn và gắn lại, một trận pháp hình tròn chụp nhanh lên Hanaki và cậu mỉm cười.

Ngón tay điểm nhẹ lên chuôi kiếm khiến đôi mắt gã đại ca phun máu một cách dữ dội, cậu dùng chân dậm mạnh lên tay phải gã và cơ thể hắn lập tức bị dính chặt vào nền đất mà chẳng thể làm được gì.

“Độc của nhện mạnh đà la đúng là có khả năng tê liệt mạnh mẽ thật đấy nhỉ?

Thậm chí tu sĩ Lục Linh cảnh nếu trúng trực tiếp cũng sẽ bất động trong ít nhất vài phút, và với một tiểu Tứ Linh cảnh thì hẳn là không chỉ tê liệt nhỉ?

Trận pháp ong nhẹ một tiếng, ngoài hai tên đang kết hợp tạo trận pháp thì còn một tên Tứ Linh cảnh trung kỳ gần Hanakii nhất, gã siết chặt trường kiếm trên tay và cảm giác sợ hãi khiến hắn không thể di chuyển.

“S-Sát khí!

Hắn run rẩy nói, ngay từ khi Hanakii xuất hiện phía sau lưng tên đại ca thì hắn đã bị sát khí kinh người khóa chặt.

Hắn tin rằng Hanakii không dám giết mình trong khuôn viên trường nhưng thứ sát khí khủng khiếp kia khiến toàn thân gã không thể động đậy.

Gã không dám chống lại, cũng không đủ khả năng để chống lại!

“Kết tinh linh trận à… một trận pháp dùng để tạo ra vết thương duy trì liên tục bằng cách kết hợp Phong và Hỏa.

Nhưng hai ngươi lại quá yếu, và còn thi triển chúng thông qua la bàn mục nát kia.

Hanakii chắp tay sau lưng, cậu giơ ngón trỏ và trường kiếm trong tay gã gần đó bay nhanh về phía cậu.

Nó di chuyển như thể bị điều khiển theo ngón tay của Hanakii và khi cậu chỉ tay về phía hai tên anh em kia thì chúng lập tức biến sắc, hét lớn.

“Jin!

Hộ pháp cho bọn tao!

Keng!

Trường kiếm đâm thẳng vào la bàn tạo ra vết nứt gần như ngay lập tức, Hanakii thở dài một hơi và đầu ngón tay cậu lóe lên vài tia sét nhỏ.

Thanh kiếm như thể được cường hóa một cách mạnh mẽ và nhanh chóng xuyên nát chiếc la bàn kia, cả hai gã anh em bị bật ngược lại đồng thời phun ra ngụm máu tươi.

Sắc mặt của chúng cũng trở nên tệ hại hơn hẳn.

Duy nhất một người vẫn còn nguyên vẹn là tên đã tiến đến lấy túi trữ vật của Hanakii, cậu nhẹ nhàng bước ra khỏi trận pháp và thanh kiếm được thu vào túi trữ vật bay về tay gã tên Jin kia.

“Tiểu đệ cũng có vài thứ cần dùng, nếu được các sư huynh cho mượn dùng tạm một thời gian thì tốt quá.

Giọng nói Hanakii cực kỳ bình thản nhưng khiến cho Jin ớn lạnh người, gã chậm rãi gật đầu và bước đến tên đại ca vẫn đang quỳ dưới nền đất với trạng thái tê cứng như tượng.

Hắn thu lấy ba chiếc túi trữ vật của cả đám và lấy thêm túi của mình đưa cho Hanakii.

Hành động từ đầu đến cuối đều cực kỳ tự nhiên và không có một chút lời nói nào.

Mỉm cười gật đầu, Hanakii nhẹ nhàng bước đi.

“Cảm ơn các sư huynh, tiểu đệ hứa sẽ trả lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập