“Gâu!
Gấu!
“Uyển Nhi tiểu thư thật là rất thích chó nhỉ?
Hàn Tư Không nhìn Lâm Uyển Nhi đang ngồi nựng chó cưng của mình mà không khỏi cảm thán, nàng thật là có sở thích này, trên đoạn đường di chuyển của cả hai người, không biết bao nhiêu mà kể toàn chó là chó.
Rất nhiều chủng loại chó được nuôi ở đây, có to có nhỏ, có lông xù và ít lông, màu sắc từ đen, trắng, vàng, nâu đều có đủ.
Con trong tay Lâm Uyển Nhi cũng là một con chó lông vàng mượt mà nhỏ xinh.
“Dễ thương không thiếu chủ?
Lâm Uyển Nhi vuốt vuốt đầu chó nhỏ mà không khỏi cười tươi về phía Hàn Tư Không.
“Đừng gọi ta là thiếu chủ nữa, thật là ta bị lừa mà thôi.
Hàn Tư Không đã nói rất nhiều lần với cả Lâm Quang lẫn Lâm Uyển Nhi rằng mình chỉ là bị Tử Nghiên lừa đến đây thôi, kỳ thực cậu cũng chỉ muốn tham gia đại hội Duyện pháp tiên giới diễn ra vào bốn tháng sau, cũng không hề muốn làm thiếu chủ gì cả.
Hai con người này thật sự là gần như không để lời của Hàn Tư Không vào tai, cậu đã phải thuyết phục một hồi lâu thì họ mới đồng ý sẽ đối đãi cậu như khách quý trong vòng hai năm, nếu sau hai năm mà Tử Nghiên không xuất hiện giải quyết chuyện này thì Hàn Tư Không buộc phải lên nắm quyền Lâm gia.
Gia tộc này thích đưa người ngoài lên nắm quyền đến như thế ư?
Cái này nên gọi là tôn sùng gia tổ hay là mê tín tin vào lời truyền của nhẫn quý?
Hàn Tư Không cũng chỉ lắc đầu ngao ngán, thôi thì hai năm ở đây ăn bám cũng coi như là lời rồi.
“Vậy.
Tư Không công tử?
Lâm Uyển Nhi hiện tại so với lần một lần hai mà cậu gặp nàng thật sự rất khác biệt, khí thế cao quý tôn nữ cũng đã giảm đi cực nhiều, ánh mắt cũng đã trở thành đơn thuần và có phần ngại ngùng.
Nếu không nói thì chắc chẳng ai tin cả hai đều là một người, thật sự là kỳ diệu.
“Gọi ta Tư Không được rồi, hai năm sắp tới còn cần Lâm gia giúp đỡ ta.
Hàn Tư Không cũng không có câu nệ tiểu tiết gì cả, cậu chỉ muốn làm những việc mang ý nghĩa nhất định chứ không phải những thứ chỉ mang bề nổi như danh tiếng hay ngạo khí gì gì đó.
“V-Vậy được, Tư Không.
Lâm Uyển Nhi cười nhẹ và đứng dậy, nàng cũng đã chỉ qua những khu vực chung chung cho Hàn Tư Không nhận biết.
Đoạn thời gian cũng chưa đủ dài để nàng và cậu nói gì quá nhiều, chỉ là những giao tiếp cơ bản mà thôi.
Hàn Tư Không thân thiện nói lời chào với cả những người hầu mà họ đi ngang, cậu chẳng hề quan tâm thân phận hay bối cảnh gì cả, ánh mắt cũng chỉ là rất dễ gần, hoàn toàn không mang theo sự cao ngạo hay khinh thường những người thấp kém hơn.
Cho dù không tính thân phận khách quý của Lâm gia mà nói, Hàn Tư Không vẫn là tu sĩ Chi nhân đỉnh phong, chỉ với thân phận này cũng đã hoàn toàn nằm phía trên đại đa số những người ở Lâm gia.
“Tư Không định tham gia đại hội Duyệt pháp tiên giới sao?
“Dĩ nhiên là vậy.
Hàn Tư Không vui vẻ trả lời, cậu có chút cảm giác Lâm Uyển Nhi đã dần dần lấy lại bộ dáng thường ngày.
“Yêu cầu của đại hội Duyệt pháp tiên giới là Nhị Đạo cảnh, mà Tư Không lại là Tam Đạo cảnh hậu kỳ, đương nhiên là có thể tham dự.
“Lại còn có yêu cầu như vậy?
Cậu hình như đã hơi ngây thơ khi cho rằng chỉ cần đến là có thể tham gia, chỉ cần thân phận tu sĩ sẽ được quyền tham gia.
Tiên Huyệt Tông tổ chức trăm năm một lần để tuyển chọn nhân lực cho mình, cũng coi như là thay máu một lần.
Tu sĩ ở tại Tiên Huyệt Tông vẫn là rất nhiều, cũng rất cường đại.
Lâm Uyển Nhi có chút đăm chiêu ánh mắt khi nói cho Hàn Tư Không những thông tin này, cậu cũng chỉ có thể tạm để ý một chút mà thôi.
Trông nàng có vẻ như không muốn đi cho lắm, cũng có thể chỉ là căng thẳng.
“Hiện tại đang đứng trên đỉnh cao của tu luyện giới cũng chính là Tiên Huyệt Tông, bọn họ cũng có rất nhiều tu sĩ cảnh giới đỉnh tiêm.
Nhưng cũng chỉ tối đa ở Bát Đạo cảnh mà thôi.
Chất giọng trong trẻo của Lâm Uyển Nhi hướng về phía Hàn Tư Không, nàng dừng chân tại một lan can và nhẹ nhàng vịn tay vào đó.
“Ở Tiên Huyệt Tông có nữ nhân nào mái tóc và đôi mắt đều đỏ rực, sử dụng đại kiếm cũng một màu đỏ không?
Uyển Nhi tiểu thư?
Hàn Tư Không gọi tên Lâm Uyển Nhi sau vài giây chợt thất thần của nàng.
Cậu rất cần biết nữ nhân tóc đỏ đã từng đe dọa uy hiếp cậu ở phương nào để có thể né, trước đó Hàn Tư Không cảnh giới cao hơn nhưng không làm gì được nàng thì hiện tại lại là càng không thể.
“A.
À có có.
“Tôn Khả Khả thuộc Tôn gia, nàng là cảnh giới Thất Đạo cảnh đang cố tìm cách để đột phá lên Bát Đạo cảnh, mục đích cũng là được trở thành một trong mười ba vị trưởng lão của Tiên Huyệt Tông.
Đôi tay mang theo vài chiếc vòng bạc lấp lánh giơ lên tém lại vài lọn tóc mai, Lâm Uyển Nhi đưa mắt nhìn về phong cảnh núi non xa xa một màu xanh biếc hùng vĩ.
Từng làn gió mát thổi nhẹ qua người nàng phảng phất một mùi hương ngào ngạt, một mùi thơm như hoa tử đinh hương khẽ chui vào khoang mũi Hàn Tư Không.
Thật là một cảm giác dễ chịu, không biết Tử Nghiên có mùi cơ thể như thế nào nhỉ?
“Khụ.
Khụ.
Hàn Tư Không bỗng dưng ho sặc sụa khi có những suy nghĩ rất chi là kỳ lạ trong đầu, mình có hơi biến thái không nhỉ?
Chắc là không đâu.
“Không sao chứ?
Tư Không?
“Ổn.
Ổn.
Cậu lảng ánh mắt đi, tránh né đôi mắt nâu đẹp của Lâm Uyển Nhi đang dán trên người.
“Uyển Nhi tiểu thư cũng là tu sĩ?
Hàn Tư Không tuy rằng cũng đã đoán ra, nhưng cậu vẫn muốn hỏi.
“Vâng, tuy nhiên Uyển Nhi cũng chỉ là Nhị Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi, đột phá trung kỳ thật khó khăn lắm.
Nàng đưa ánh mắt có chút thư giãn hướng về bầu trời chiều, một màu hoàng hôn tuyệt đẹp hiện hữu làm tâm trạng con người cũng phần nào trầm lặng hơn.
“Tư Không có suy nghĩ như thế nào về tu sĩ?
“Suy nghĩ về tu sĩ?
Hàn Tư Không đưa ánh mắt có chút khó hiểu phía Lâm Uyển Nhi, nàng đang nhìn cậu một cách rất chăm chú, tựa hồ như rất mong chờ câu trả lời.
Ngũ quan xinh đẹp như thể đang tỏa sáng giữa sắc trời chiều.
Thật là một nhan sắc đáng sợ, chắc chắn sẽ có rất nhiều tên đàn ông sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có thể nhìn thấy nụ cười của nàng hướng về phía họ.
Hàn Tư Không thì chỉ đơn giản im lặng là có thể nhận được điều ấy, chẳng qua cũng là do cậu hưởng lây từ Tử Nghiên mà thôi.
“Tu sĩ từ con người bình thường trở thành một thế lực mạnh mẽ, vượt lên cả những chủng tộc khác để khắc tên mình vào dòng thời gian của thế giới.
Những lời này cứ thế mà trôi ra, Hàn Tư Không cũng chẳng hề nghĩ trước kịch bản hay gì cả, kiến thức của cậu về thế giới của tu sĩ kỳ thực là rất nông.
Thông qua Tử Nghiên thì cũng chỉ biết được vài điều, câu trả lời mà cậu đưa ra thật lòng là thâm tâm Hàn Tư Không suy nghĩ.
“Con đường ấy có dễ đi hay không?
Lâm Uyển Nhi hỏi và đồng thời lắc đầu, nàng đã tự trả lời cho câu hỏi của bản thân.
“Quyền lực và danh vọng cũng là yếu tố tạo nên một tu sĩ, như kẻ không có nhiều tham vọng hay mong muốn quá lớn thì cũng không cố sống cố chết để tu luyện.
Thật vậy, ban đầu cậu cũng chỉ tu luyện để trở nên đủ mạnh và trở về Serbia, tìm lại công lý cho mình.
Hàn Tư Không muốn dùng sức mạnh để bảo vệ gia đình cậu, nhưng sự thật đã chứng minh rất rõ ràng.
Hàn Tư Không chưa từng có gia đình.
Người cậu dồn tâm tư và gọi là “mẹ” chưa từng xem cậu là gia đình.
Người bạn thân cũng đã chết, mục tiêu trở nên mạnh mẽ hiện tại cũng quay ngược trở về bản thân Hàn Tư Không, cậu muốn mạnh mẽ để có thể tự quyết cuộc đời mình.
Lo sợ việc yếu đuối quá mức dẫn đến việc chọn người mình thích cũng không có khả năng, Hàn Tư Không lại có chút trầm mặc.
“Thật sự, cũng là điều vô nghĩa.
“Ý của Tư Không, Uyển Nhi chưa hiểu.
Lâm Uyển Nhi đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn Hàn Tư Không, nàng có chút rung động khi nghe cậu phát ra thanh âm não nề vừa nãy.
“Ta chỉ nói linh tinh thôi.
Hàn Tư Không khoác tay và cười trừ, cậu bước nhanh đi và không quên vuốt ve cưng nựng những chú chó xinh xắn trên đường.
“Vô nghĩa sao?
Lâm Uyển Nhi nhìn hình bóng của Hàn Tư Không đi xa, nhỏ dần.
nhỏ dần.
chỉ cho đến khi chỉ bằng con chó thì nàng mới quay người lại và nhìn về mặt trời đang chìm dần một cách nghiêm túc.
Lắc đầu mạnh một nhịp ngắn, Lâm Uyển Nhi lùi người và bước nhanh về gian phòng của mình.
Tâm trạng nàng có chút kích động.
“Nàng ta là người Tôn gia, khả năng cao là lần đại hội này vẫn sẽ xuất hiện, nhưng dựa theo việc nàng cần đột phá lên Bát Đạo cảnh thì khả năng cao nàng vẫn đang quanh quẩn bên Vương mộ.
Hàn Tư Không có chút suy tư, cậu thoát khỏi Vương mộ cũng đã hơn hai năm, không thể nào có chuyện Tôn Khả Khả hoàn toàn không biết gì.
Dù cho có biết thì cũng chẳng thay đổi được gì, những thứ nàng cần căn bản Hàn Tư Không cũng không thể dùng được.
Ít nhất thì tạm thời là vậy.
Đôi chân mày của Hàn Tư Không dần trở nên cau có, Tôn Khả Khả chắc cũng không hẳn là người tiêu cực đến mức muốn truy sát cậu.
Nhưng nàng chắc chắn không thể nào là người tốt, cũng coi như đáng đời vậy.
Căn phòng rộng rãi sạch sẽ quá mức có chút làm Hàn Tư Không không quen, dù sao thì vài năm trở lại đây cậu đề là người sống trong rừng rú và hang động, nhà cửa sạch sẽ thơm tho như thế này lại trở thành điều gì đó lạ lẫm.
Khi còn làm lính thì Hàn Tư Không cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu, thậm chí còn có phần mỏi mệt hơn.
Lập đi lập lại hành động trong suốt một thời gian dài cũng sẽ sớm ngày giết chết cậu.
“Mình phải cố gắng, vì bản thân.
Hàn Tư Không nhắm chặt mắt lại và tiến hành quá trình ngồi thiền tu luyện, cậu luôn dành một đoạn thời gian ngắn mỗi ngày để luyện tập thể hình và tu luyện.
Không nhiều nhưng cũng đủ để bước chân chậm chạp của cậu đi vững vàng trên con đường tu tiên này.
Đại hội Duyệt pháp tiên giới đang trong quá trình chuẩn bị kỹ càng, hội trường và khu vực đấu trường cũng đã sẵn sàng đưa vào sử dụng.
Với tính chất quan trọng và đặc thù của giới tu sĩ mà những trưởng lão của Tiên Huyệt Tông cũng đang hiện hữu tại nơi đây.
Diện tích rộng lớn cùng với quy mô con người cực kỳ dồi dào bên ngoài, Tiên Huyệt Tông tuy rằng không có trụ sở tại Minh Sơn Môn nhưng lại có cả một vùng cai trị riêng.
Trụ tháp cao chọc thủng cả hai tầng mây, phía sâu bên trong tháp đang có mười một bóng người ngồi xoay quanh một chiếc bàn tròn lớn.
Có vài gương mặt trẻ trung tuổi đôi mươi phớn phở, cũng chen vào đó những lão trung niên và vài lão già đang không ngừng run rẩy như thể chỉ cần một cơn gió là đã có thể đánh ngã họ.
Hai chiếc ghế trống nằm yên tại đó, một vài người đã bỏ sự chú ý ra khỏi nó.
“Ngưu lão đã chết, có cần công khai việc này hay không?
Thanh niên với mái tóc vàng ngồi cau mày và chất giọng có chút não nề.
“Cũng chẳng thể dấu mãi được, giấu được vài năm nhưng cũng không thể giấu diếm cả đời!
Đáp trả bằng giọng khàn khàn, đầu tóc bạc phơ của một lão già ốm yếu khẽ lắc nhẹ.
“Tôn Khả Khả vẫn chưa đột phá thành công sao?
Thời gian đã là rất gấp gáp rồi.
Người đàn ông trung niên với mái tóc đỏ rực một màu vỗ vỗ mạnh xuống mặt bàn.
Gương mặt của mười một người đang tại đây cũng đồng thời có chút khó chịu, người đàn ông này tên là Tôn Bính, là một cường giả Bát Đạo cảnh trung kỳ đang có dấu hiệu đột phá đến hậu kỳ.
Hắn cũng đồng thời là người từng lãnh đạo Tôn gia, hiện tại cũng đã trở thành trưởng lão của Tiên Huyệt Tông.
Mười ba trưởng lão là các lãnh đạo chính thức của Tiên Huyệt Tông, vì vậy nên Tiên Huyệt Tông cũng có thể xem là khối liên minh của nhiều tông phái và gia tộc khác.
“Năm nay trưởng nữ của Lâm gia cũng sẽ tham gia Duyệt pháp tiên giới, nghe rằng đâu nàng đã đột phá được cảnh giới Nhị Đạo cảnh vào nửa năm trước.
Lão tóc bạc nói nhanh.
“Đúng vậy!
Thiếu chủ của Lâm gia cũng đã xuất hiện, là một thanh niên khá trẻ.
“Thiếu chủ?
“Âu cũng là chuyện riêng của Lâm gia, nhưng vị thiếu chủ này là cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ, dường như có thể đột phá lên Tứ Đạo cảnh bất kỳ lúc nào.
“Thật?
Còn rất trẻ sao?
“Cũng không tính là quá trẻ, dựa theo tướng mạo thì ít nhất cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi.
“Vậy à.
Cuộc trò chuyện kéo dài một hồi lâu và dần dần ngưng lại, Tôn Bính gõ gõ ngón tay trên mặt bàn và gương mặt cũng có chút khởi sắc.
“Tôn Ngọc cũng đã đột phá Nhị Đạo cảnh rồi?
Tôn Bính hướng về phía một nữ tử đang ngồi gần mình, nàng là Liễu Di, vẻ ngoài cũng thuộc vào dạng hoa khôi xinh đẹp của thế hệ trước.
“Đúng vậy a, lão đầu ngươi cứ bế quan tu luyện mãi thì cũng chẳng trách không biết gì về chuyện của gia tộc.
Nàng nhún vai và cười cười.
Liễu Di là một trong số những người hiếm hoi đã đặt chân đến cảnh giới Bát Đạo cảnh hậu kỳ, nhưng để đột phá Cửu Đạo cảnh thì gần như đã không còn hy vọng gì nữa cả.
“Thần bảo hộ của Lâm gia cũng không rõ sống chết, hiện tại thì Tôn gia của lão đầu ngươi cũng đã là gia tộc đứng đỉnh Minh Sơn Môn rồi.
“Minh Sơn Môn nhỏ bé cũng đâu thể so sánh với Diễn Tinh Vực được.
Tôn Bính cười cười đáp trả, Tôn gia đang có hai vị Bát Đạo cảnh trung kỳ, thật tình cũng đã là hạng nhất ngũ đại gia tộc rồi.
Phải nói đến các gia tộc khác đều chỉ có một hoặc cao lắm là hai vị Bát Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi.
“Chuyện tương lai cũng nên để chúng ta ở tương lai giải quyết, hiện tại cũng chỉ cần làm tốt phần mình mà thôi.
Liễu Di nói với tâm trạng thoải mái, gương mặt có nét cười vẫn đang rất tươi.
“Đúng a, Liễu Thánh chủ nói phải!
Tôn Bính cũng cười cười đáp lại, trong mắt tựa hồ đang suy nghĩ gì đó sâu xa.
“Phải đến Lục Đạo cảnh mới có thể chân chính xem là một tu sĩ thực thụ?
Thanh Lâm có chút cau mày lớn tiếng nạt nộ.
[Thông tin:
Nhị Đạo cảnh rèn luyện tứ chi, Tam Đạo cảnh tạo ra tâm niệm, Tứ Đạo cảnh cường hoá trí óc, Ngũ Đạo cảnh tăng cường linh hồn chủ thể, chỉ bắt đầu đến Lục Đạo cảnh mới tu luyện tiên thuật chân chính]
“Khốn nạn quá.
Nhị Đạo cảnh đã rất khó khăn đột phá rồi, giờ lại còn phải leo đến tận bốn cảnh giới khác ư?
“Hệ thống ngươi chẳng lẽ không thể cho ta thứ gì đó để tăng cường thiên phú, tu vi hay sao?
Ban tặng sức khoẻ để làm cái gì chứ?
Thân là người hiện tại xuyên không, Thanh Lâm đương nhiên cũng mang theo tư tưởng của người hiện đại, cậu chắc chắn không muốn phải đổ máu hay nằm gai nếm mật gì cả.
Nhân vật chính thường sẽ luôn có hệ thống giúp cho bản thân bật chế độ gian lận mà vượt lên hay sao?
“Hệ thống!
Thanh Lâm lại lần nữa kêu lên, tâm trạng cậu hiện tại đang rất khó chịu.
Từ sau khi đi theo lão bà bà lúc trước, cậu chỉ có thể ở lại nhà của bà để phụ giúp việc vặt.
Thôn quê nơi đây thật sự rất là bé, Thanh Lâm tuy rằng có chút bĩu môi xem thường những người dân quê này nhưng cậu cũng phải đành chịu cảnh sống chung, dù sao thì hiện tại cậu vẫn chưa biết ngôn ngữ nơi đây.
Đôi chân vẫn đang bước rất nhanh vào rừng, đây chỉ là một khu rừng nhỏ được người dân nơi đây làm bãi săn bắt, động vật ăn thịt mạnh mẽ hay ma thú tựa hồ cũng chưa từng xuất hiện.
Thanh Lâm đã đi cả một buổi sáng để tìm kiếm chút thịt lót dạ, nhưng cũng chẳng tìm thấy gì.
Thanh Lâm cũng rất nhanh tìm hiểu thông tin sơ bộ về thế giới này, nhưng do cấp bậc của hệ thống và cá nhân Thanh Lâm vẫn là quá thấp nên cậu cũng chỉ biết được sơ lược mà thôi.
Thế giới này có tồn tại những giống loài bán nhân khác, không chỉ đơn thuần con người hay ma thú, còn có thêm Elf và các loại Rồng, thú nhân cùng ma nhân, yêu nhân.
Thật sự là quá đa dạng, con người lại còn là loài đứng ở gần chót của chuỗi thức ăn.
Nhưng cũng may mắn rằng hệ thống tu luyện chỉ có ba con đường, hoặc là con người thuần tuý, hoặc là tiên tộc với huyết mạch cao quý.
Còn lại thì chính là yêu.
Thanh Lâm thở dài một hơi, ngoại trừ những tu sĩ ra thì nhân loại ở thế giới này cùng với sâu kiến tựa hồ là đồng dạng, không thể phản kháng gì cả.
“Cũng may là mình có thể thông qua hệ thống tiến hành tu luyện, chỉ cần bước qua cảnh giới Bát Đạo cảnh thì mình sẽ vượt trội hơn so với các chủng tộc cùng cấp.
[Nhiệm vụ ẩn:
Giúp đỡ mệnh nữ – Bắt đầu]
“Cái gì?
Một cảm giác vui sướng tràn ngập trong lòng Thanh Lâm, cảm giác đói rã rời cũng nhanh chóng bị gạt qua một bên.
“Mệnh nữ ở đâu?
Ở đâu?
Thanh Lâm kích động lớn tiếng, cậu không khỏi nuốt mạnh một ngụm nước bọt, đây là nhiệm vụ ẩn đầu tiên của cậu, cũng là nhiệm vụ đầu tiên liên quan tới mệnh nữ.
Không thể bỏ qua được, đây chắc chắn là tình huống sẽ giúp Thanh Lâm rất nhiều.
Bảy trăm mét về phía đông]
“Được!
“Nhưng phía đông là ở đâu?
Thanh Lâm gãi gãi đầu, cậu là người thời hiện đại xuyên không đến thế giới khác, tự nhiên cũng không có khả năng xác định phương hướng, bình thường chẳng phải toàn dùng la bàn hay sao.
Đi thẳng]
“Ố kề!
Vui vẻ chạy nhanh theo chỉ dẫn khoảng chừng mười phút hơn, Thanh Lâm nhìn xung quanh một cảnh rừng cây um tùm không hề có chỗ trống trãi nào cả, cậu thở dốc và cố phì phào từng chữ trong miệng
“Đ-Đến chưa?
Mệnh nữ đâuuuu?
Thanh Lâm ngã ngửa ra đất và xoa xoa cái trán của mình, đúng thật là quá sức mà.
Sáu mét về phía đông]
“S-Sáu mét hả.
Được.
Thanh Lâm tăng tốc và đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy một đùm cây bị biến dạng như thể có gì đó đè chặt chúng xuống.
Giữa bụi cây đang có một nữ tử mang mái tóc cùng váy áo đỏ rực, bên một đùi trắng nõn có hình xăm vệt sét dài khoảng hai gang tay.
Gương mặt đang nhắm chặt có chút cau có như thể bị nội thương rất nghiêm trọng, nhan sắc cũng có thể coi là mỹ nữ.
Thanh Lâm hít nhẹ một hơi không khí vào lòng ngực, đây là lần đầu cậu nhìn thấy nữ nhân của thế giới này, còn lại là một mỹ nữ với thân thể rất chi là bốc lửa, váy áo cũng đã rách nát một phần nhưng vẫn đủ che đi những vị trí cần che.
“Đây chắc chắn là cơ duyên của nhân vật chính rồi, lang thang trong rừng cứu được mỹ nhân, đây chính là khởi đầu trong công cuộc xây dựng hậu cung của ta!
Chất giọng Thanh Lâm vang dội một cách cao hứng, phần dưới thân cậu đang nóng lên cực liệt.
Đũng quần nhô lên vật cứng, một cảm giác cực hưng phấn nhen nhói trào dậy, nhưng Thanh Lâm vẫn cố giữ bình tĩnh.
Đôi mắt như hổ đói nhìn về nữ nhân đang nằm, đôi tay cũng giơ nhanh về phía đó.
“Trước tiên mình phải giúp nàng đã, Hệ thống!
Cậu cũng không muốn quá lỗ mãng mà hỏng việc, dù cho có là nhân vật chính thì cũng cần phải bồi dưỡng tình cảnh mới có thể lấy được mỹ nữ cơ mà.
Tôn Khả Khả, Thất Đạo cảnh hậu kỳ, 391 tuổi, đang trong tình trạng thương tổn nặng]
“T-Thất Đạo cảnh?
Thanh Lâm có chút vui mừng không ngớt, không ngờ trang giấy đầu tiên của hậu cung lại cường đại đến thế này, tuổi tác tuy rằng gấp đôi cậu nhưng cũng không sao.
Nhưng liệu nàng ta có còn trinh hay không?
Thanh Lâm tự hỏi, và cậu nhanh chóng bỏ qua chuyện đó.
Nàng đẹp mắt thế này cơ mà, chỉ cần cứu chữa cho nàng thì sẽ rất nhanh có được cảm tình thôi.
Chủ nhân hiện tại không có khả năng cứu chữa hay giúp đỡ Tôn Khả Khả]
Thanh Lâm đang định bế Tôn Khả Khả lên thì nhận thấy bảng thông báo trước mặt, hai tay cậu có chút run rẩy, răng cũng là nghiến lại kịch liệt.
“Chó má nó, quên mẹ mất!
Cậu làm gì có gì trong người để cứu giúp Tôn Khả Khả đâu chứ, không có thực phẩm hay thuốc trị thương, cả tiên thuật trị liệu thì càng nói là không thể.
“Có cách nào không?
Tuy rằng có chút đau đớn trong lòng, nhưng hai tay của Thanh Lâm vẫn hướng đến bế lên Tôn Khả Khả.
Cơ thể của nàng thơm một mùi khá mạnh mẽ, mùi hương có chút làm phần dưới Thanh Lâm càng nóng lên.
Hai tay cậu chạm vào cơ thể nàng và một cảm giác ấm nóng truyền đến từ tay cậu.
Làn da cực kỳ mềm mượt như thể tơ lụa thượng hạng vậy.
“Thật mềm.
Da cũng thật là mịn.
Thanh Lâm cảm thán và nuốt ực một hơi, đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người được chạm tay trực tiếp vào cơ thể con gái.
Thật sự cảm giác là quá tuyệt!
Cậu dùng sức bế nàng dậy, để đầu Tôn Khả Khả dựa vào lồng ngực mình và nhìn quanh một lượt nữa.
Thanh Lâm cần một nơi đủ an toàn để có thể tiến hành cứu giúp, hoặc ít nhất là cậu cần làm gì đó để nàng mang ơn mình.
Thất Đạo cảnh cảnh giới là tồn tại rất mạnh ở thế giới này, Thanh Lâm muốn ít nhất mình có thể bám dựa vào nàng để sinh tồn mạnh mẽ hơn.
Ngôi làng thôn quê với đầy người già cũng chỉ rặc một lũ vô dụng, chẳng giúp ít gì được cho cậu mà lại còn khiến bản thân cậu chịu đói.
Xuất hiện một luồng năng lượng cực mạnh đang tiến đến nơi đây]
“Chạy!
Thanh Lâm chỉ nghe đủ câu là ngay lập tức bỏ chạy, cơ thể cậu bế theo Tôn Khả Khả nên tốc độ có thể nói là chậm đi rất nhiều, khu vực này tuy rằng rất um tùm và khó bị nhìn thấy, nhưng cũng thật sự là rất khó để di chuyển.
“Có cách nào để giúp nàng không?
Không lẽ cái hệ thống ngươi lại phế vật đến thế à?
Có hai cách, nhưng chỉ khi chủ nhân an toàn]
Hệ thống đang ở cấp độ yếu nhất, cấp độ hệ thống sẽ tăng thêm dựa theo cấp bậc của chủ nhân]
“Khốn nạn, chỉ cho ta lối nào an toàn đi!
Thanh Lâm la hét trong lòng, hai chân vẫn đang chạy rất nhanh.
Hướng về phía thôn làng, nơi đó có thể che giấu khí tức yếu đuối của Tôn Khả Khả, nếu may mắn thì kẻ truy đuổi sẽ không nhận ra]
“Ngụy trang để trốn à?
Thanh Lâm ngờ ngợ hiểu ra, khí tức của Tôn Khả Khả hiện tại đang rất yếu ớt, cũng là đồng dạng với những người già ở thôn làng, có thể lợi dụng dân làng để tràn trộn vào.
Hai chân bỗng nhiên tăng mạnh tốc độ, Thanh Lâm hướng về phía thôn làng và chạy thẳng.
Nơi thôn làng có phần yên tĩnh bỗng chốc nổi lên một cơn gió lạnh, Thanh Lâm đang bế theo Tôn Khả Khả chạy thẳng một mạch về phía nơi sâu nhất của làng.
Cậu cần phải dùng những dân làng ở đây để làm lớp ngụy trang cho mình.
Một vài người có tuổi và một số trẻ nhỏ cũng nhìn thấy cảnh tượng này, tuy nhiên họ cũng chẳng để tâm lắm đến Thanh Lâm.
Dù sao thì một thanh niên trai tráng bế theo một cô nàng nhan sắc mỹ miều cùng váy áo rách nát thì có thể xảy ra chuyện gì, một vài đứa trẻ cũng là cười khúc khích và chỉ trỏ về phía Thanh Lâm.
Cậu hiện tại cũng chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến họ.
Chỉ khi đến được một căn chòi nhỏ thì đôi chân mới dừng lại và thân hình cậu có chút chấn động.
Thanh Lâm bước nhanh về phía chồi và nhanh chóng chui vào đó, Tôn Khả Khả trong ngực cũng bị cậu ôm chặt lại.
Khoảng mười phút im lặng trôi qua, bờ lưng và toàn thân Thanh Lâm hiện tại ướt nhẹp mồ hôi, Tôn Khả Khả cũng có chút yếu ớt theo thời gian, hơi thở của nàng như thể ngọn đèn dầu trước bão, mỏng manh và nhạt nhẽo.
“Đã an toàn chưa?
An toàn]
Như thể trút hết gánh nặng từ cơ thể cho đến tâm hồn, Thanh Lâm ngã người hẳn ra phía sau và buông Tôn Khả Khả ra, cơ thể nàng lăn mạnh một vòng và nằm im bất động như một cái xác chết.
“Cứu.
Đúng rồi!
Có hai cách cứu nàng mà?
Hệ thống!
Cách 1 – Sử dụng một nửa tuổi thọ để đổi lấy cỏ bốn lá hạ cấp]
Cách 2 – Hiến tế một trăm sinh mạng thuần khiết để đổi lấy trang giấy của sổ sinh tử]
Thanh Lâm đơ mặt trong phút chốc, cậu hoàn toàn không thể hiểu về những gì mà hệ thống vừa đưa ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập