“Hôm nay sẽ có vài cuộc tuyển chọn mới đấy!
“Hả?
Hirio ngừng việc hít đất và nhìn về phía Daint, cậu đăm chiêu một lúc lâu và lập tức trở lại luyện tập thể lực của mình.
“Hôm nay!
Sẽ có thêm một cuộc tuyển chọn đấy!
Nhưng Daint lại lần nữa lên tiếng như thể trước đó chỉ là ảo giác của chính Hirio vậy.
“Tuyển chọn?
Cái gì cơ?
“Hộ vệ!
Hirio ngưng lại một nhịp.
“Hộ vệ?
“Ừ, có thể hôm nay họ sẽ cho gọi chú mày đấy!
Daint đấm tay vào cây cột đá một cách mạnh bạo.
“Không đâu, họ sẽ chả bao giờ gọi tôi đâu!
Đấm thêm một cái vào cột, Daint nói mà không nhìn về Hirio.
“Sao chú mày lại nói thế?
Anh đã bảo hôm nay là ngày may mắn của chú mày rồi!
“Vậy sao?
Hirio chém lên xuống trong không trung.
“Nhưng nghĩ lại.
tại sao vậy?
“Sao cái gì?
Daint ngập ngừng 1 giây.
“Sao họ lại bỏ qua chú mày chứ?
“Chả phải đơn giản là thân phận của tôi sao?
Hirio nói với chất giọng bình thản, như thể cậu đã quen trả lời dạng câu hỏi này.
“Không không, sai rồi!
“Hử?
Tay Hirio vẫn không ngừng chém lên xuống đều đặn.
“Tại sao lại có lý do như thế được?
Hirio cảm thấy lạ, Daint là dạng người hỏi nhiều câu phiền phức thế sao?
“Chẳng tại sao cả, vì nó là như thế.
“Hộ vệ bảo vệ chủ nhân thì kỹ năng và sức mạnh quan trọng hơn thân phận chứ?
“Lòng trung thành!
Hirio thêm vào.
“Ừ đúng rồi, lòng trung thành cũng quan trọng nữa!
Daint tiếp lời.
“Cho dù có một con chó săn mồi cực giỏi, cực khôn, nhưng nó chỉ là con chó sống cả đời ở bãi rác thì anh có muốn đưa nó theo suốt bên mình không?
Câu hỏi của Hirio mang nhiều cảm xúc cá nhân của chính cậu trong đó, đây không phải là điều cậu thường làm.
“Thôi quên chuyện đó đi!
Hirio dừng kiếm và quay người bước đi.
“Nếu được chọn thì tại sao lại không chứ?
Daint nói với theo.
Hirio mặc dù nghe rõ từng chữ từ miệng Daint nhưng cậu vẫn bỏ đi, không ngoảnh lại.
Cậu biết nếu mình quay lại, cậu sẽ được thấy gương mặt đang rối bời của Daint.
Sự khác biệt giữa danh hiệu “Hộ vệ” của Daint và “Hộ vệ riêng” Hirio rất lớn, có thể là do Daint thật sự lo lắng cho Hirio, hoặc chỉ đơn giản là cảm giác tiếc nuối khi Hirio bị phế
chức như thế kia.
“Hôm nay trời cũng chẳng đẹp mấy nhỉ?
Hirio ngước nhìn lên trần và cởi chiếc áo đã thấm đẫm mồ hôi của mình ra.
“Hộ vệ riêng’ sẽ luôn được cắt cử theo một người hầu hạ những việc vặt như là giặt quần áo hay bảo quản vũ khí.
Nhưng Hirio chẳng có ai như thế, cậu đã từ chối và yêu cầu nhận thêm trợ cấp thay vì có một người hầu riêng.
Và vì thế Hirio phải tự mình làm tất cả mọi việc.
Tiền công bù thêm việc có người hầu chẳng là bao, chắc đã bị bên trên ăn xén đi một phần rồi.
Hirio vuốt nhẹ mái tóc ra phía sau, cậu nhìn lên bầu trời một lần nữa.
Hiện tại đã gần tối, mặt trời cũng đã lặn gần như hoàn toàn, và thời tiết còn có phần âm u, ẩm ướt.
Cậu nhìn về phía Daint cũng đang ở gần đó.
Rõ ràng cuộc tuyển chọn hôm nay đã qua, và Hiriol lại bị bỏ quên.
Cuộc tuyển chọn thường chỉ diễn ra bốn năm một lần, nhưng các “Hộ vệ riêng” thường được giao các nhiệm vụ chéo nhau nên họ không có cơ hội được thực sự bên cạnh bảo vệ
chủ nhân suốt cả ngày dài được.
Có rất nhiều công chúa và hoàng tử trao đổi “Hộ vệ riêng” với nhau, đối với họ thì những “Hộ vệ riêng” chẳng khác gì món hàng cả.
Và cũng tồn tại những “Hộ vệ riêng” bị cắt việc, họ sẽ bị lấy lại tên đã được ban và quay trở lại làm “Hộ vệ riêng” không tên như Hirio.
Tuy nhiên chẳng có trường hợp nào họ bị cắt
tên quá lâu cả.
Lần lâu nhất mà Hirio biết chỉ chưa đầy một buổi sáng.
Các cuộc tuyển chọn trái mùa như hôm nay giống như một sự kiện phân bổ nhân lực bất ngờ vậy.
Những “Hộ vệ riêng” mới vừa bị cắt tên hoặc chưa được ban tên sẽ có cơ hội nhận một lời mời từ các thành viên hoàng tộc.
Tất nhiên là chỉ trừ Hirio, cậu chưa từng được hoàng tộc nào mời trong suốt bảy năm.
Và năm nay có lẽ cũng chẳng có gì khác.
Cảm xúc trong lòng Hirio bỗng xịu xuống, cậu đã đinh ninh là sẽ không thất vọng.
Nhưng.
“Khó chịu.
thật đấy.
Hình ảnh cô gái với mái tóc tím ngắn ngang vai lướt qua tâm trí cậu.
Cùng với đôi mắt màu tím ngọc đẹp đẽ, cô ấy nhìn Hirio một cách trìu mến.
Chắc có lẽ cô ấy là người duy nhất nhìn cậu như thế, nhìn thẳng vào một Hirio đang cố gắng từng ngày.
Một nụ cười hiện trên gương mặt Hirio, chắc ngày mai cậu sẽ thử hỏi cô ấy về một cuộc hẹn.
Vẫy tay để xua đi suy nghĩ bậy bạ trong đầu mình, Hirio tắm rửa và nhanh chóng thay quần áo.
“Hirio!
Chất giọng cao vót hét lên khiến cả gian phòng như vỡ tung.
Đó là giọng của Đội trưởng đội cận vệ hoàng gia – Luco.
“Vâng?
Hirio đã vào tư thế sẵn sàng chờ lệnh, cậu chỉ đang thắc mắc lý do mình được gọi tên.
“À à!
Đội trưởng chỉ là một ông già với rất nhiều râu trên mặt, tuy nhiên cơ thể ông lại có lượng cơ bắp khá lớn.
Hirio nuốt ực một cái khi vẫn đang đứng nghiêm.
“Bảy năm à.
Hirio biết đó không phải là một câu hỏi nên cậu đã im lặng thay vì đáp trả.
Luco nhìn Hirio một nhịp rồi nhanh chóng dán mắt vào xấp tài liệu ông đang cầm trên tay.
Tiếng lật tài liệu lấn áp âm thanh tĩnh mịch của căn phòng nhỏ.
“Được rồi, mong rằng anh vẫn chưa quên cách cầm kiếm”
Luco nói lớn, ông quay đi và ra hiệu Hirio đi theo mình.
Hirio biết rất rõ chuyện này là thế nào, hoặc là cậu đã được ai đó trong hoàng tộc chọn lựa, hoặc là cậu sắp bị chuyển đi nơi khác làm việc.
Nhưng nếu chỉ là chuyển đi thì cần tới Đội trưởng đích thân thông báo ư?
Và cho dù thế thì cần gì Hirio phải đi theo?
Kìm nén sự hưng phấn của bản thân mình lại, Hirio cố giữ một biểu cảm không đổi.
“Tới đây thôi, anh chuẩn bị lại một chút đi.
Luco nói nhẹ với Hirio, cả hai đang đứng trước cung điện hoàng gia.
Vì mãi suy nghĩ nên Hirio đã không nhận ra bản thân mình đang đi đâu, nên hiện tại cậu hoàn toàn mù mờ về chuyện đây là cung điện của ai.
“Không cần chuẩn bị gì à?
Luco hỏi tiếp, Hirio gật đầu nhẹ.
Đối với “Hộ vệ riêng” thì việc chuẩn bị vẻ ngoài trước ngay khi gặp mặt chủ nhân là điều tối kị, nếu lúc nãy cậu làm theo lời Luco thì ông ta đã có cớ để la cậu một trận.
“Hộ vệ riêng” phải luôn luôn sẵn sàng diện kiến trong mọi trường hợp, vì thế không thể nào có chuyện một “Hộ vệ riêng” chuẩn bị ngay trước khi gặp chủ nhân mình cả.
“Tốt!
Luco có vẻ hài lòng với Hirio.
Thật ấu trĩ, Hirio nghĩ trong đầu nhưng không biểu hiện ra mặt điều đó.
Cánh cửa nhẹ nhàng được mở ra bởi hai người hầu gái, bên trong là một không gian vô cùng rộng lớn và lộng lẫy.
Hirio nhận thấy một bộ bàn ghế sang trọng và có ba người đang ở đó.
Một quản gia đang đứng nghiêm trang.
Một hầu gái đang rót trà một cách thanh tao.
Và.
Một công chúa đang nhâm nhi tách trà nghi ngút khói.
Sẽ không bỏng đấy chứ?
Hirio tự hỏi khi thấy cô ấy đưa vào miệng mà chẳng thổi qua.
Mái tóc đỏ khẽ lay động khi cô ấy nhìn Hirio, đôi mắt tím đang dán chặt lên người cậu.
“Được rồi ~”
Đội trưởng Luco cúi đầu và cánh cửa phía sau Hirio đóng chặt lại.
Hirio khẽ quan sát căn phòng với vài cái liếc mắt nhẹ, khả năng ghi nhớ của cậu rất tốt, vì thế, căn phòng này đã nằm hoàn toàn trong đầu cậu.
Phía sau công chúa là một cái cửa dẫn ra ban công rộng lớn, nó đã được kéo rèm che đi một nửa.
Gần góc trái phòng là một cánh cửa lớn khác, chắc hẳn đó là lối dẫn đến phòng
ngủ của công chúa, căn phòng hiện tại chỉ có một cái bàn nhỏ và một bộ bàn ghế sang trọng, ngoài ra thì chỉ có thêm vài chậu cây cảnh héo úa.
Họ để cây héo úa theo lệnh của công chúa sao?
Hirio biết rằng đó là chủ ý của chủ nơi này, người hầu sẽ chẳng có gan để cây cảnh trong phòng chủ nhân mình ở trong tình trạng thế kia cả.
Hirio quỳ một chân xuống đất, cậu hành lễ một cách thanh lịch và nhanh chóng.
“Hmm~”
Tiếng rên nhẹ của vị công chúa vang nhẹ lên giữa không gian im lặng đến đáng sợ của nơi đây.
Hirio sẽ không được nói gì cho đến khi công chúa cho phép cậu, vì thế hiện tại chỉ có sự im lặng tồn tại trong căn phòng rộng lớn có đến bốn con người này.
“Hirio.
đúng chứ?
Giọng nam cất lên, Hirio không cần ngước lên cũng biết người nói là vị quản gia trẻ kia.
“Hừm.
Hirio nén âm thanh nuốt nước bọt của mình, người quản gia đang liên tục ngắt câu.
“Bắt đầu từ mai ngươi sẽ là “Hộ vệ riêng” của đệ nhất công chúa Iso Latti Ora!
Hirio ngước lên ngay lập tức, không phải vì đó là nội dung của nghi lễ, mà vì cái tên cậu vừa nghe.
“C-công chúa Iso?
Gương mặt xinh xắn cùng mái tóc đỏ đang ở trước mắt Hirio, đôi mắt màu tím nhìn chằm chằm vào cậu.
Hirio đã không nhận ra cô ấy vào lúc nãy, có lẽ là vì quá căng thẳng.
Iso là đệ nhất công chúa của Sebria, cô ấy rõ ràng là người được cả đất nước coi trọng.
“Đây là lần đầu ta chọn một “Hộ vệ” cho mình, ngươi không phiền khi là người đầu tiên chứ?
Giọng nói thánh thót như tiếng chuông ngân nhè nhẹ, nếu che mắt Hirio lại và hỏi cậu giọng nói đó thuộc về ai, có lẽ cậu sẽ cho rằng đó là của một thiên thần.
Nhưng có chút gì đó trong chất giọng ấy làm Hirio cảm thấy khó chịu.
“Thần Hirio, xin thề.
“Được rồi!
Iso ngắt lời Hirio ngay khi cậu đang định tuyên thề trung thành tuyệt đối.
“Ta muốn nghỉ ngơi rồi, Ema.
Cô hầu gái gật đầu như đã hiểu, bước đến gần Hirio.
“Tôi sẽ dẫn ngài đến phòng tắm của công chúa, thưa “Hộ vệ” Hirio.
Hirio không kềm được mà thốt lên đầy ngạc nhiên.
Tại sao?
Cậu nhìn về phía quản gia như thể tìm câu trả lời, công chúa đã quay lưng bỏ đi về hướng phòng ngủ.
Quản gia bước đến chỗ Hirio và giải thích một cách nhanh chóng.
“Ngài biết những việc một “Hộ vệ riêng” cần phải làm chứ?
“Tôi biết.
Hirio chưa từng được nhận, vì thế cậu chỉ có kiến thức được dạy, và cậu tự tin rằng bất cứ thứ gì cậu đã được dạy, Hirio đều nắm rõ.
“Không không, không phải giống như ngài nghĩ đâu, nó rộng nghĩa hơn cơ.
“Rộng nghĩa?
Hirio nghiêng đầu suy nghĩ, mắt cậu nheo lại.
“”Hộ vệ riêng” cần phải bảo đảm sự an toàn tuyệt đối cho chủ nhân của mình, trên tất cả mọi phương diện!
Hirio cố phân tích từ “tất cả” trong câu trên, cậu chẳng có câu trả lời nào trong đầu cả.
“Từ việc ăn uống, đi lại, nghỉ ngơi, .
“Hộ vệ riêng” đều phải đảm bảo sự an toàn tuyệt đối”
Có gì đó đang sáng dần trong đầu Hirio.
“Kể cả việc.
Tình dục!
Đúng là nó rồi, đầu Hirio cũng đã nghĩ về câu trả lời tương tự.
“Hộ vệ riêng” luôn được kiểm tra sức khoẻ, và trong quá trình làm việc, họ gần như không được phép kết hôn.
Thì ra là thế.
“Vậy, ta đi thôi chứ?
Ngài Hirio?
“Đ-Được, đi thôi.
Nhưng chẳng phải công chúa Iso là quốc bảo sao?
Cô ấy chẳng phải còn được xem là đóa hồng trắng của vương quốc hay sao?
Cô ấy còn chẳng có ai xứng tầm để kết hôn, nhưng chuyện này là sao?
Hirio là “Hộ vệ riêng” đầu tiên của công chúa Iso, cũng có nghĩa cậu sẽ là người đầu tiên hầu hạ cô ấy trong việc này.
Đầu Hirio có chút chóng mặt, không phải là vì mùi hương nồng nàn trong căn phòng tắm sang trọng khi nãy, mà là vì cậu đang đứng trước cửa phòng công chúa.
Hirio phải hoàn toàn khoả thân, đó là yêu cầu của công chúa.
Việc này.
mình không kịp nghĩ gì cả.
Hirio như một con cá đang vùng vẫy trong vũng bùn đột nhiên được đưa ra biển lớn, cậu cảm thấy choáng ngợp.
Và cũng do Hirio đã biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, cộng thêm sự căn thẳng dâng trào.
Phần dưới của cậu nóng rang, Hirio chắc chắn không muốn nhìn xuống thứ dưới bẹn mình lúc này.
Cánh cửa mở nhẹ ra bởi lực tay từ Hirio.
Căn phòng được trãi thảm toàn bộ, và một chiếc giường lớn, đủ lớn để ít nhất 6 người trưởng thành to con như Hirio có thể thoải sức vùng vẫy.
Công chúa Iso đang nằm trên giường, mặc chiếc váy ngủ mỏng.
Cô nhìn vào Hirio với một ánh nhìn ướt át
Trái tim của Hirio đang đập như trống trận, có lẽ đứng xa như thế này nhưng công chúa cũng có thể nghe thấy, cô đang khẽ ngồi dậy.
“Hmm.
cũng may là ngươi đã sẵn sàng, đến đây nào.
Hirio bước đi một cách nặng nhọc, cậu đang run.
Ánh mắt Iso vẫn đang nhìn cậu, nhưng khi Hirio đến đủ gần, cô chuyển sang nhìn xuống phần thân dưới cậu.
“Nó có vẻ.
hơi quá sức với ta.
“T-thế thì.
“Ta thích đấy!
Hirio cố không ngửi mùi hương ngọt ngào từ công chúa Iso ở khoảng cách này, cậu cũng đang cố không nhìn vào cô ấy, bởi nếu cậu bị mất kiểm soát, Hirio sẽ tấn công Iso như
một con thú.
“Vâng ạ.
Hirio bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên của mình, đầu óc cậu đã gần như trống rỗng.
Nhưng việc căng thẳng đã khiến Hirio không chú ý đến phía góc phòng, một đôi mắt màu tím toả sáng nhẹ trong bóng tối đang quan sát cậu.
Gương mặt mang nét đẹp như một con búp bê.
Mái tóc ngắn ngang vai màu tím sậm.
Nụ cười nhẹ của cô xuất hiện một cách tự nhiên.
“Hai trên mười sáu nhiệm vụ đã hoàn thành, Nagi, mang tên Aria, vương quốc Sebria, báo cáo.
Một ánh lửa màu xanh dương nhạt xuất hiện và nhanh chóng biến mất, như thể nó là một ngọn lửa ma trơ chẳng mang vai trò gì.
Đôi mắt mệt mỏi của công chúa Iso khẽ mở ra, đôi lông mi cong dài chớp chớp vài cái trước khi nhìn vào người thanh niên với thân hình cường tráng đang nằm gần mình.
Đó là “Hộ vệ riêng” của Iso bắt đầu từ tối qua.
Cô nheo ánh mắt của mình lại vài giây và nhẹ nhàng kéo chăn ra, đôi chân thon dài của cô nhẹ nhàng bước về phía cửa phòng bên ngoài.
“Người đâu!
Chất giọng của Iso không phải là quá lớn, tuy nhiên nó mang rất nhiều uy nghiêm và phẩm chất cao quý.
“Dạ vâng thưa công chúa!
Quản gia quỳ một chân hành lễ trước Iso, hiện tại cô vẫn đang hoàn toàn khoả thân.
“Ừm, đi báo với Aria.
Cô không cần phải nói thông tin cần báo là gì, để an toàn thì việc càng ít người biết càng tốt.
“Vâng!
Quản gia cúi nhẹ đầu và đứng dậy choàng lên người Iso một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ sậm.
Sau đó anh nhanh chóng bước ra ngoài và đóng nhẹ cửa lại.
Iso khẽ mỉm cười nhìn về ban công – nơi có khu vườn chưa từng nở hoa của cô.
“Một chú chim hoàng yến thật dễ thương, chỉ tiếc là rác rưởi.
Iso xoay người đi về phía phòng ngủ, hiện tại cũng chỉ vừa qua nửa đêm.
Hirio đột nhiên mở mắt và bật người ngồi dậy, đây không phải là bản năng của cậu mà chỉ là thói quen của một người lính.
Đêm hôm qua có lẽ là đêm tuyệt vời nhất đời của Hirio, về nhiều khía cạnh.
Cậu nhìn sang phía cô gái với mái tóc đỏ cùng gương mặt mỹ miều đang khoả thân nằm cạnh mình.
Cô ấy thật đẹp và thơm.
Thâm tâm Hirio có chút rung động, cảm giác muốn che chở hiện lên trong tâm trí.
Nhưng cậu nhanh chóng dẹp bỏ cảm giác đó và nhẹ nhàng xoay người bước ra khỏi giường, hiện tại còn lâu tới đến lúc mặt trời mọc.
Vì thế Hirio không muốn đánh thức công
chúa Iso đang ngon giấc.
Hirio nhanh chóng tắm rửa và tập luyện hằng ngày.
Mặc dù phòng công chúa rất rộng rãi, nhưng cậu không hề muốn sử dụng phòng này để luyện tập.
Mặc dù “Hộ vệ riêng” không được phép cách chủ nhân của mình quá xa, nhưng chỉ cần cậu luôn cảm nhận được vị trí của công chúa thì mọi việc vẫn ổn.
Với suy nghĩ đó, Hirio nhanh chóng bước ra khu vườn hoa to lớn bạc ngàn của công chúa Iso.
Tuy là vườn hoa lớn nhất vương quốc nhưng theo tầm nhìn của Hirio, cậu chẳng tìm thấy bất cứ một bông hoa nào hay ít nhất là một nụ hoa nhỏ.
“Một sở thích mới chăng?
Hirio hỏi thầm trong lòng, cậu cũng chẳng phải để ý vấn đề sở thích của chủ nhân mình cho lắm.
Hirio vung nhanh thanh kiếm trong tay và bắt đầu tập luyện cơ bản, đây đã là thói quen của cậu từ năm mười ba tuổi cho đến hiện tại.
Gần đó, trong gian phòng ngủ xa hoa và lộng lẫy.
Công chúa Iso khẽ mở mắt, cô chầm chậm đưa bàn tay mình sờ vào bụng.
“Chắc mình cần khoảng một đến hai tuần.
Để cho mọi thứ theo đúng kế hoạch”
Iso mỉm cười, một nụ cười lạnh như băng trên khuôn mặt tràn đầy hận khí của cô.
Hơn hai tuần kể từ thời điểm Hirio được bổ nhiệm trở thành “Hộ vệ Iso” rõ ràng là cậu đã nhanh chóng bước chân vào hàng ngũ những con người sáng chói nhất giới “Hộ vệ”.
Câu chuyện về việc quốc bảo là công chúa Iso tuyển mộ lần đầu tiên một “Hộ vệ riêng” đã chấn động cả đất nước, nhưng chỉ trong vài ngày đầu, sau vài ngày thì mọi việc cũng đã
trở về quỹ đạo và mọi thứ gần như trở về bình thường.
Nhưng một lần nữa cả vương quốc chấn động về một thông tin được chính quản gia của công chúa Iso đưa ra.
“Hộ vệ riêng” của công chúa mang tên Hirio đã cưỡng hiếp công chúa và đang trong quá trình trốn chạy.
Cả đất nước Sebria gần như đã gầm lên cơn phẫn nộ.
Tại sao lại không cơ chứ?
Công chúa Iso được xem là quốc bảo của đất nước, bông hồng trắng tinh khiết, và cũng là biểu tượng của rất nhiều thế hệ trẻ tuổi hiện nay.
Việc một dân đen vấy bẩn công chúa cũng không khác gì việc vả thẳng vào mặt toàn bộ đất nước.
Mặc dù tất cả mọi người đều phẫn nộ, nhưng chưa từng có ai thắc mắc tại sao hắn ta lại làm thế.
Chẳng phải rõ ràng quá sao?
Công chúa Iso có thể được coi là nữ nhân đẹp nhất vương quốc, dung mạo tựa thiên sứ và sức hấp dẫn mãnh liệt.
Cũng có vài kẻ tiếc nuối, đồng thời cũng vài người cảm thán, thông cảm với hành động ghê tởm của người hộ vệ kia, dù sao cũng là do công chúa quá mê người.
Mọi lời bàn tán đang tạo nên một chấn động to lớn, vài người đã bắt đầu đưa ra yêu cầu xử tử người hộ vệ kia.
Ngay lúc này, trong một buồng giam chật hẹp, một thân thể cường tráng bị treo lơ lửng bằng những sợi xích to bằng kim loại.
Cơ thể của cậu trong rất chắc chắn nhưng đã xuất hiện rất nhiều vết máu, vết bầm cùng chi chít vết đốt khác nhau.
Hiện tại bản thân cậu đang ngậm chìm trong những suy nghĩ trào phúng, tâm trí rối bời.
Đôi mắt cậu hướng chặt xuống nền đá đã nhuộm một màu đen do máu của chính cậu, dơ bẩn và tanh hôi.
Hirio nắm chặt bàn tay mình lại, cậu không thể hiểu.
Bỗng nhiên vào buổi sáng hai ngày trước, cậu bị đưa vào ngục và các kỵ sĩ hoàng gia đã trói và bắt đầu việc tra tấn cậu.
Đáng lẽ Hirio đã có thể đưa ra câu hỏi và thậm chí phản kháng nếu không có mệnh lệnh từ công chúa Iso kêu rằng cậu hãy làm theo họ.
Vừa lúc nãy đã có vài người bên quân y đến và tiến hành lấy tinh dịch của cậu.
Hirio chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, mọi việc chỉ mơ hồ và không hề có bất cứ ai nói gì cho bản thân cậu có thể hiểu cả.
Két…t…t…!
Tiếng cánh cửa phòng giam mở ra, Hirio đã cảm nhận được từ trước một nhóm người đang đi vào, nhưng cậu vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào nền đất.
“Đã có kết quả kiểm tra, tinh dịch của ngươi đúng là đã từng ở trong cơ thể của công chúa.
Hirio giật mình, cậu ngước mặt lên nhìn vào người vừa nói.
Đó là một lão già với gương mặt nhăn nheo và đôi mắt đen đục, lão mặc một bộ đồ dài màu xanh đậm, với chiếc huy hiệu đặc trưng của quân y.
Nhưng tại sao ông ta lại nói với cậu chuyện này?
Chẳng phải “Hộ vệ riêng” phải phục vụ cả việc tình dục cho chủ nhân của mình hay sao?
“Mọi thứ đã rõ ràng.
Không cần xét xử, ngay ngày mai lập tức xử tử!
Giọng nói từ một ông trung niên bên cạnh lão già vang lên, mang theo một sức nặng như thể đang đè nén sự phẫn nộ.
Người đó là người đứng đầu pháp giáo, cũng là tòa án tối cao ở Sebria.
Tim Hirio đập nhanh như muốn vỡ ra, cậu đang có cảm giác tai mình bị ù.
Và ngay bên cạnh hai người họ là quản gia của công chúa đang nhìn chằm chằm vào Hirio.
Ngay sau khi hai người khi rời đi, quản gia nhẹ nhàng bước đến và vuốt vuốt mái tóc lấm lem máu của Hirio.
“Sao lại có thứ ngu xuẩn như mày tồn tại được nhỉ?
Hirio nuốt một ngụm nước bọt, cảm giác lạnh gáy đang dần lan tỏa trên cơ thể cậu.
“Ta chỉ việc nói nhỏ mấy câu mà mày đã cho rằng bản thân thông minh rồi suy luận các thứ, thật sự đúng là cũng có chút đỡ công.
Quản gia vẫn đang vuốt vuốt những lọn tóc đã bết máu của Hirio.
“Công chúa là thân phận cao quý như nào cơ chứ, sao thứ dân đen như mày có cái thứ gọi là tư cách phục vụ chuyện giường chiếu cho công chúa?
Hirio cau mày.
“Chuyện này.
Rốt cuộc là sao?
Cậu dùng chất giọng đang khàn khàn do đau nhức của mình hỏi quản gia.
“Rất thích đúng không?
Được ngủ với công chúa cũng coi như là mày được lời quá rồi còn gì, công chúa cũng rất cảm ơn mày đã giúp người có thể danh chính ngôn thuận công bố
đứa bé.
Hirio mở to mắt mình ra, cậu cố không run rẩy bản thân đang kiệt sức.
“Đứa bé?
Công chúa có thai?
Hirio như chấn kinh, đầu cậu đang cảm giác đau nhức cực độ.
“À, mày cũng có tí đầu óc đấy.
Hiểu vấn đề rất nhanh.
Quản gia cười cười và xoay người bước đi, không nhìn lại phía sau Hirio đang lẩm bẩm.
“Mình đâu thể có con được?
Tại sao lại có chuyện công chúa có thai?
Hirio cảm giác như ai đó bóp cổ cậu, khó thở đến cùng cực.
Miệng cậu vẫn đang không thể khép lại được, nước bọt cũng đang chảy dãi ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập