Chương 31: Khế Ước Ngắt Quãng Và Bí Mật Song Tu.

Audio

00:0014:06

Rừng Man Tiêu là một khu vực khu hiểm đối với rất nhiều người, tuy nhiên dạo gần đây lại xảy ra rất nhiều biến động bên trong khu rừng nguyên sinh rộng lớn này.

Ở một phía sâu nơi trung tâm rừng rậm có một dòng suối trong lành mát mẻ, tiếng nước chảy từ thác cộng với âm thanh cây cỏ cùng các loại động vật nhỏ làm cho khung cảnh nơi đây hết sức thanh bình.

Giữa cảnh tượng đẹp đẽ và nhẹ nhàng hiếm thấy ấy lại xuất hiện một thứ gì đó trong như cơ thể con người.

óc dáng to cao cùng cơ bắp săn chắc, cơ thể gần như hoàn mỹ của bất kỳ người đàn ông nào đang hoàn toàn không có mảnh vải che thân.

Một vết bỏng kéo dài từ giữa mặt cho đến vai hắn, trên người cũng có rất nhiều vết thương lớn nhỏ khác, nếu không phải do lồng ngực kia vẫn còn nhấp nhô nhè nhẹ thì ai cũng sẽ cho rằng hắn đã chết.

Và kẻ đang nằm yên như xác chết tại nơi đây không ai khác chính là Hàn Tư Không, cậu đã nằm đây được vài ngày với tình trạng hấp hối như thể đang níu giữ từng đợt sinh mệnh mỏng manh.

Hô hấp của Hàn Tư Không ngày càng khó khăn và yếu ớt, thời gian vài ngày đã rút đi toàn bộ sinh lực hiện có của cậu.

Cái chết dần dần xuất hiện, Hàn Tư Không vẫn đang hôn mê bất tỉnh, cậu hiện tại không khác gì một kẻ đang nằm chờ chết.

Nơi sâu nhất bên trong cơ thể kia, sâu tận cùng của linh hồn Hàn Tư Không đang tồn tại hai vùng sáng tách biệt nhau hoàn toàn.

Một vùng sáng như thể ban trưa nóng gắt.

Một bên còn lại thì như buổi đêm giá lạnh hiu hắt.

Đạo tâm đang xoay tròn không ngừng bên vùng sáng kia, đó là căn nguyên thứ nhất và đang tồn tại Đạo tâm của Hàn Tư Không, giờ đây nó vẫn đang không ngừng lớn mạnh lên.

Và bên vùng tối thì lại hình thành một hố sâu thăm thẳm như màn đêm, một quả cầu nhỏ xíu chứa đầy năng lượng tối cũng đang kịch liệt xoay tròn.

Nơi đây là căn nguyên thứ hai của Hàn Tư Không, nhưng nó lại đang hình thành Ma tâm.

Một tu sĩ về cơ bản có thể có hai căn nguyên nhưng chắc chắn sẽ không thể tồn tại hai tâm niệm hoàn toàn khác nhau được, bạo thể mà chết là việc sẽ diễn ra nếu Đạo tâm và Ma tâm cùng tồn tại bên trong một người.

Nhưng Hàn Tư Không thì vẫn đang sống, ngược lại còn sống rất khoẻ mạnh.

Ma tâm luân chuyển và tuôn ra làn năng lượng mỏng màu đen như khói, nó tràn ra khỏi cơ thể Hàn Tư Không và bao bọc lấy cậu.

Các vết bỏng nhanh chóng được chữa lành, xương cốt cũng dần dần trở thành màu đen.

Nếu như lúc này Hàn Tư Không mở mắt ra thì cậu sẽ nhận ra bản thân mình đã không còn tròng mắt, chỉ còn lại hai hốc mắt màu đen thăm thẳm nơi đó.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi sau đó, cơ thể Hàn Tư Không đã được chữa trị hoàn toàn.

Cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ của cậu gần như muốn bùng nổ để đột phá, nhưng lại bị chặn bởi một thứ gì đó ở giữa hai tâm niệm.

Hàn Tư Không vẫn chưa tỉnh lại, luồn năng lượng đen một lần nữa tuôn ra và nhanh chóng chui lại vào trong cơ thể cậu.

Sau đó vài ngày ngắn ngủi, đôi mắt đang khép chặt của Hàn Tư Không cũng từ từ mở ra.

Một bên mắt hiện tại đã hoàn toàn biến thành màu đen, nhưng chỉ sau vài cái chớp mắt của Hàn Tư Không thì nó lại trở về thành một đôi mắt bình thường.

“Tại sao?

Hàn Tư Không vẫn còn nhớ về thân ảnh váy trắng tóc tím của nữ tử kia, đó cũng là người đã xuất hiện và diệt tộc Mã gia.

Nhưng lần này lại ra tay cứu cậu, mặc dù bất tỉnh nhưng Hàn Tư Không đã suy luận ra kết quả đó sau khi tỉnh dậy một cách an toàn.

Cậu rất có cảm giác thân quen với nữ tử đấy, nhưng trong ký ức lại hoàn toàn không tồn tại gì về cô ta cả.

Một chút ký ức cũng không.

“Vết thương cũng bình phục rồi?

Hàn Tư Không ngồi dậy và bò qua bờ suối, cậu gục đầu vào dòng nước mát lạnh và uống như thể chưa từng được uống.

Cậu nhanh chóng lau đi vết nước ngay mép miệng và đứng dậy, một cảm giác đau nhức toàn thân cũng nhanh chóng bị Hàn Tư Không bỏ qua.

Việc của Tử Nghiên vẫn còn đó, mặc dù Hàn Tư Không không biết mình đã hôn mê bao nhiêu ngày, nhưng cậu vẫn phải trở về.

Đôi chân khẽ động và Hàn Tư Không như thể dịch chuyển khỏi vị trí cũ.

“Cái gì?

Giật mình với tốc độ hiện tại của bản thân, Hàn Tư Không cảm giác đôi chân như thể được cường hóa bởi một nguồn năng lượng dồi dào.

Cậu cũng chỉ cảm thán nhẹ một câu và nhanh chóng chạy đi, hiện tại nơi đây vẫn là cách chỗ của Tử Nghiên quá xa.

Do bản thân từng sống trong khu vực rừng Man Tiêu quá lâu nên Hàn Tư Không rất nhanh có thể xác định vị trí cùng phương hướng hiện tại của bản thân, từ đó khiến cho việc di chuyển không cần bản đồ với cậu chỉ là việc cơ bản giống như hít thở vậy.

Chỉ mất khoảng một tuần để Hàn Tư Không trở về hang động cũ, thời gian bỏ ra chỉ bằng một nửa so với trước đây.

Không những nhanh hơn mà thể lực của Hàn Tư Không cũng không hề mất nhiều như trước đây, cậu chỉ cần nghỉ đúng một lần duy nhất trong đoạn thời gian di chuyển.

Cậu đã không cần ngủ như trước mới đủ sức di chuyển, chuyện một tu sĩ Tam Đạo cảnh hậu kỳ không cần ngủ trong cả một tuần là chuyện hết sức hoang đường, nhưng cũng may là Hàn Tư Không vẫn cần ăn uống và đi vệ sinh như bình thường.

Nếu cậu tập trung vào tu luyện thì rất nhanh sẽ nhận ra bản thân đang bị thứ gì đó kìm hãm tu vi của bản thân lại, cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ đáng lẽ ra đã sớm đột phá nhưng lại bị nén lại quá nhiều.

Hàn Tư Không nhìn lướt xung quanh nơi quen thuộc một nhịp, cậu hít sâu và nhanh chóng chui vào cửa hang như những lần trước.

Chỉ khác một chuyện, tâm trạng của cậu hiện tại đang rất rối.

Rất nhanh quang cảnh hang động có phần u tối hiện ra, vẫn là khung cảnh rất quen thuộc trước đây.

Ở giữa hang đang tồn tại một chiếc kén như kén của một loài bướm khổng lồ vậy, Hàn Tư Không nhanh chân bước đến và dự định đưa ta ra để chạm vào chiếc kén đó.

Một luồng năng lượng màu hồng nhạt quen thuộc xuất hiện cản tay cậu lại, nó chỉ ngăn cản chứ không hề gây thương tổn cho Hàn Tư Không, cậu có chút nhẹ lòng khi nhìn thấy cảnh tượng này, cũng có thể nói là từ khi luồng năng lượng hồng vừa xuất hiện.

Đây là năng lượng đặc thù của Tử Nghiên, cậu vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên và cũng sẽ không nhận lầm.

“Vậy là cô ấy không sao, khế ước có lẽ bị ngắt do bắt buộc.

Hàn Tư Không ngồi bệt xuống đất và dựa lưng vào bờ tường cậu từng dựa trong suốt hai năm trước khi vẫn ở tại nơi đây, hiện tại nó cũng đã bị mòn đi khá nhiều.

Chỉ cần Tử Nghiên vẫn ổn thì Hàn Tư Không đã cảm thấy rất nhẹ nhõm, đại hội Duyệt Pháp Tiên Giới cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nhưng chắc là cậu sẽ thỉnh thoảng ghé thăm Lâm gia, vì nơi đó cũng có vài người có quan hệ khá tốt với cậu.

Hàn Tư Không nhớ về một cô bé thị nữ nhỏ tuổi tên Tiểu Cửu vẫn hay tìm cậu để học võ thuật.

Anh chàng Lâm Trọng có thói quen trốn việc cũng thường xuyên rủ rê Hàn Tư Không đi trốn cùng.

Lão Lâm Di với râu tóc bạc phơ nhưng lại rất thích những cô nàng trẻ tuổi, đúng là một lão già không đứng đắn.

Trong suốt bốn tháng nơi Lâm gia cũng cho Hàn Tư Không một vài điểm nhung nhớ trong lòng, tuy rằng họ vẫn không thể cho cậu cảm giác “nhà” nhưng vẫn có cảm giác thoải mái mỗi khi nhớ về.

“Tôi sẽ trả đủ món nợ cô quăng cho tôi một đống rắc rối.

Hàn Tư Không nói với chất giọng trách móc, cậu lim dim đôi mắt và hơi thở dần trở nên đều đặn hơn.

Một giấc ngủ sau hành trình lao đi như con thiêu thân, Hàn Tư Không hiện tại đang rất cần một giấc ngủ sâu như vậy.

Ở phía trước không xa là chiếc kén lớn, bên trong đang nồng nàn năng lượng trời đất dung hợp và luân chuyển không ngừng nghỉ.

Ở giữa kén là một dáng người nữ tử xinh đẹp và lộng lẫy, nét đẹp của nàng hoàn toàn đủ sức làm lu mờ cả những mỹ nhân đặc biệt như Tôn Khả Khả hay Lâm Uyển Nhi.

Thậm chí nàng đang toả ra khí chất cơ thể không thua gì với Tiên Tử Đoàn chủ Tomori.

Đôi mi cong dài của Tử Nghiên vẫn đang nhắm chặt, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ mở ra.

Đôi môi đã mất đi vẻ hồng hào tự nhiên nhưng vẫn có sức hấp dẫn kinh hồn của nàng khẽ mở ra.

“Không ai mượn ngươi trở về.

Tử Nghiên nói với giọng điệu trách móc nhưng lại đang cảm thấy ấm áp trong lòng mình, nàng rõ ràng cảm nhận được Hàn Tư Không đang trong tình trạng nào, sự mệt mỏi cùng sự khó khăn mà cậu đã trải qua mặc dù Tử Nghiên không hoàn toàn nắm rõ nhưng cũng có thể gọi là biết ít nhiều.

Đoạn thời gian qua thực sự là một đoạn biển lặng đến đáng sợ, chẳng có việc gì quan trọng hay khủng khiếp xảy ra cả.

Không có cuộc chiến khủng khiếp nào.

Không có kẻ thù nào xuất hiện, các sự việc diễn ra cũng hoàn toàn ổn định trong tầm có thể kiểm soát được.

Nhưng tình cảnh như thế này lại càng làm sự cảnh giác trong lòng Tử Nghiên dâng cao, nàng vẫn nhớ như in cảm giác trước khi sự việc ở quá khứ diễn ra.

Trước khi việc đó xảy ra, đoạn thời gian bình yên như thế này đã xuất hiện.

Thâm tâm nàng có chút dao động, hiện tại bản thân đang thực hiện việc tái sinh được một nửa chặng đường, cỏ bốn lá được kết tạo bằng sáu viên tiên đan nên hoàn toàn đủ sức để Tử Nghiên khôi phục toàn bộ tu vi ở quá khứ của mình.

Nhưng chỉ tiếc rằng Thập Linh cảnh khi còn là tiên tử của nàng đã biến mất hoàn toàn.

Cũng không còn cách nào khác, bình thường thì bất cứ sinh vật nào cũng chỉ có thể lựa chọn một trong hai con đường tăng cường sức mạnh chính.

Một là dựa vào sức mạnh tự lực của bản thân, quá trình này thường được dùng Linh cảnh để biểu thị.

Hai là con đường sử dụng sức mạnh tự nhiên của thiên địa, con đường tu tiên là như vậy.

Từng có một giai thoại về việc tu tiên được thế giới này biết đến như thế nào, trong các câu chuyện được kể đều nói về một nhân vật khủng bố ở cấp Thần đã hạ giới và chỉ dẫn cho nhân loại con đường tu tiên này để có thể tăng cường sức mạnh nhằm bảo toàn nhân loại không bị tuyệt duyệt hoàn toàn.

Đó cũng là lý do mà con người tồn tại rất lâu đời mặt dù đa số con người cũng chỉ là những sinh vật yếu đuối.

Tử Nghiên khi vẫn còn ở Eilrine đã từng là Tiên Tử xuất sắc nhất nhì Tiên Tử Đoàn, nàng cũng là người duy nhất được Thánh Mẫu ban tặng Truy Hồn Kiếm vào thời điểm đó.

Thập Linh cảnh của một bán nhân có thể coi là cùng cấp độ với Thập Đạo cảnh của tu tiên giới, nhưng nếu có một trận chiến sống còn giữa Thập Đạo cảnh và bán nhân Thập Linh cảnh thì Thập Đạo cảnh sẽ nhỉnh hơn và có tỷ lệ chiến thắng cao hơn, dù không cách biệt quá lớn.

Trong quá khứ khi vừa đặt chân xuống Nhân giới thì Tử Nghiên đã rất nhanh tìm hiểu được thực hư về con đường tu tiên.

Nàng vào thời điểm đó lại đang bị Eilrine toàn lực truy sát nên không thể sử dụng mana của bản thân để tránh đi các thiết bị thăm dò mana chuyên dụng của Tiên Tử Đoàn.

Vì vậy nên nàng đã cố thử lấn thân vào con đường tu tiên để có thể tăng cường sức mạnh và sinh tồn.

Theo lẽ thường thì việc song song sử dụng Linh cảnh và tu tiên là không thể, năng lượng bên ngoài và năng lượng trong cơ thể của người cố dung hợp hai hình thức tăng cường trên sẽ nhanh chóng bị phá huỷ và tan biến không còn sót lại một chút gì.

Nhưng Tử Nghiên lại sở hữu một thứ không ai có được – Truy Hồn Kiếm.

Truy Hồn Kiếm là một vũ khí thượng cổ cấp Thần, Tử Nghiên tuy rằng không thể sử dụng hơn 10% khả năng của Truy Hồn Kiếm nhưng vẫn đủ để có thể thực hiện hành vi gian lận.

Cụ thể là Tử Nghiên đã dung hợp linh hồn của bản thân vào chuôi kiếm để biến Truy Hồn Kiếm thành một vật trung gian thay cho cơ thể nàng.

Năng lượng đến từ Thập Linh cảnh của Tử Nghiên sẽ hoàn toàn được Truy Hồn Kiếm “giữ hộ” nhờ vào đó mà nàng có thể thực hiện việc tu tiên một cách trơn tru, không những thế mà còn có thể nhờ vào Truy Hồn Kiếm mà tăng cường tốc độ tu luyện khiến cho Tử Nghiên chỉ mất hơn một nghìn năm đã đạt được tu vi Cửu Đạo cảnh hậu kỳ.

Nhưng vào thời điểm nàng quyết định rời đi khỏi Lâm gia và tìm một địa phương để cố thử đột phá cảnh giới Thập Đạo cảnh thì đã xảy ra một biến số.

Truy Hồn Kiếm tuy rằng có thể “giữ hộ” năng lượng Linh cảnh của Tử Nghiên, nhưng suy cho cùng thì nguồn sức mạnh đó vẫn thuộc về nàng.

Cảnh giới Cửu Đạo cảnh hậu kỳ tuy rằng chỉ kém Thập Đạo cảnh đúng một bậc, cũng chỉ kém Thập Linh cảnh đúng một bậc, nhưng nó lại là một khái niệm khác biệt hoàn toàn giữa hai cấp độ.

Trong lúc đột phá Thập Đạo cảnh cảnh, Tử Nghiên đã nhận ra Truy Hồn Kiếm xuất hiện dị tượng lạ thường.

Nguồn năng lượng cần thiết để đột phá Thập Đạo cảnh cảnh đã xảy ra mâu thuẫn với năng lượng đến từ Truy Hồn Kiếm, và chuyện gì nên đến cũng sẽ đến.

Một vụ nổ lớn đã diễn ra, sức công phá tuy rằng không quá lớn đến mức kinh thiên động địa nhưng cũng là đủ để nhiều kẻ tu vi cao khắp nơi nhận ra.

Tử Nghiên hoàn toàn chết một cách không thể phản kháng, cơ thể nàng nhanh chóng hóa thành tro bụi và linh hồn may mắn vẫn còn lưu lại ở chuôi của Truy Hồn Kiếm một đoạn thời gian.

Lâm gia là gia tộc đã chạy tới nơi đầu tiên, một vài người đã nhanh chóng phong toả khu vực và tiến hành xây dựng Vương mộ.

Cũng bố trí rất nhiều khu vực bẫy cùng che giấu đi tung tích của Vương mộ.

Tuy đã thực hiện tất cả những việc kia thì Lâm gia lúc bấy giờ vẫn tin rằng vị thần bảo hộ Tử Nghiên của họ sẽ lần nữa tái thế, cũng chính vì lý do đó mà cặp Kim Bạch Đắc Nhẫn đã được đưa ra để sử dụng như một giao ước.

Mặt dù trước đó Tử Nghiên cũng chỉ nghĩ ra trò cặp nhẫn này để cho vui mà thôi, nhưng không ngờ sau này lại có thể dùng tới.

Lần này tái sinh tuy rằng huỷ đi toàn bộ Linh cảnh của Tử Nghiên, nhưng lại may mắn cho nàng cơ hội đột phá Thập Đạo cảnh.

Tuy vậy thì chuyện đột phá lên Thập Đạo cảnh cảnh giới cũng chỉ khả thi khi thực lực đỉnh phong của Tử Nghiên hoàn toàn khôi phục.

Cỏ bốn lá tuy được tạo thành từ sáu loại tiên đan nhưng không hoàn toàn có khả năng này, nó chỉ có 50% khả năng đưa Tử Nghiên trở lại thời điểm đỉnh cao mà thôi.

Nếu thất bại thì nàng sẽ chỉ có tu vi sau khi tái sinh ở tầm Ngũ Đạo cảnh cảnh mà thôi.

Chỉ mong sao Tử Nghiên sẽ chiến thắng trong cuộc chiến 50/50 này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập