“Cảm ơn Diệu Tiên, con thật sự rất là mát tay nha!
Bà lão với gương mặt phúc hậu đang xoa xoa cánh tay thon gọn có phần trắng trẻo của một cô gái đang đấm lưng cho mình, một nụ cười hiền từ cũng đã xuất hiện trên gương mặt nhăn nheo của bà từ lâu.
“Bà thấy thoải mái chứ?
Cô gái được gọi là Diệu Tiên đang không ngừng xoa bóp bả vai cùng đấm lưng cho lão bà, nàng đang đội một chiếc nón lớn với nhiều mảnh vải quấn quanh khuôn mặt của mình.
Nhưng thân hình cùng đôi tay của nàng hoàn toàn rất thon gọn cùng tinh xảo đến khó tin, cảm giác rằng dáng hình của Diệu Tiên chẳng hề phù hợp với cảnh biển nơi đây.
Làng chài với số dân cư chỉ vỏn vẹn vài trăm ít ỏi sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt thuỷ hải sản và chăn nuôi một vài loại cá hay tôm tép khác.
Các đoàn thuyền đánh cá ra vào cảng biển tấp nập cùng với rất nhiều ngư dân đang vận chuyển hàng hoá không ngừng tạo ra một khung cảnh nhộn nhịp cùng tràn đầy sức sống giữa trời trưa.
“Diệu Tiên giúp bác một chút với, hôm nay mẻ cá thật là ngon lắm đấy!
Một gã trung niên với cơ thể khá lực lưỡng và phần da ngăm đen, gã bên một rổ cá tươi vẫn còn đầy mùi tanh đến gần Diệu Tiên, nàng cũng không tỏ ra khó chịu hay cau có gì mà còn vui vẻ chạy đến bê giúp gã một tay.
“Hôm nay trời cũng rất đẹp đấy bác Phi, cháu dự định sẽ đến thử bãi đá ngoài bờ biển để thu thập vài loại thảo dược ấy!
Diệu Tiên với chất giọng nhẹ nhàng dễ nghe nói hướng về gã trung niên, nàng cũng vô thức nhìn ra phía xa xa nơi có một bãi đá lớn với đầy rẫy nguy hiểm hiện hữu rất rõ ràng.
“Lại muốn ra đó?
Lần trước bị như thế vẫn không chừa hay sao?
Gã trung niên có chút khó chịu trong lời nói nhưng vẫn không có biểu cảm tức giận, gã cũng nhìn theo Diệu Tiên hướng về bãi đá lớn và chậm rãi lắc đầu.
“Cũng quá thiệt thòi cho Diệu Tiên con rồi, cả đám bọn ta cũng không đủ sức để giúp gì ở nơi đó cả.
Âm thanh có phần tự trách của gã vô tình khiến Diệu Tiên có chút trầm tư, nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt đã được che kín bằng nhiều mảnh vải của mình.
Diệu Tiên sống ở nơi đây từ vài năm trước, khi đó nàng đã dẫn theo một người em trai nhỏ tuổi.
Nhưng một sự việc đã xảy ra ở quá khứ đã vô tình khiến người em trai của nàng hoàn toàn trở thành người thực vật, chỉ có thể sống một cách tạm bợ bên trong căn chòi nhỏ của hai chị em nơi làng chài chật hẹp này mà thôi.
Tuy rằng cả hai không phải chị em ruột thịt nhưng Diệu Tiên từ lâu vẫn luôn rất thương yêu người em trai này, nàng đã cố thử mọi cách để tìm cách để chữa trị nhưng hoàn toàn không có hi vọng gì.
Bãi đá kia cũng chính là hy vọng hiện tại của nàng, có một số loại thảo dược đặc biệt chỉ có thể mọc trong điều kiện môi trường khắc nghiệt như thế.
Diệu Tiên đã từng bị tai nạn một lần tại đó, tuy rằng may mắn nàng chỉ vị một vài vết thương ngoài da mà thôi, nhưng cũng là một cú vả đau điếng của thức gọi là hiện thực dành cho nàng.
Lần này Diệu Tiên vẫn sẽ cố gắng để thực hiện việc còn đang dang dở, nàng gật đầu với gã trung niên và nhanh chóng bỏ rổ cá xuống đất và quay người bỏ đi.
“Thật sự tội cho Diệu Tiên quá, phải làm nhiều việc như vậy.
Gã trung niên lau vội đi vệt mồ hôi còn vương trên gương mặt và nói khẽ, lão bà đang gần đó cũng gật đầu nhưng lại không nói gì.
“Xin lỗi.
Cho cháu hỏi thăm vài việc với ạ!
Hàn Tư Không nói lớn hướng về hai người vẫn đang nhìn về phía bóng dáng vừa rời đi, lão bà và gã trung niên đồng thời nhìn nhau và nhanh chóng đưa ánh mắt có phần dò xét về phía người lạ mặt vừa xuất hiện là Hàn Tư Không kia.
“Cậu là?
Lão bà nói chậm, đôi tay cũng xoa xoa lại với nhau không ngừng.
“Cháu là người đang đi du lịch, vừa may nhìn thấy làng chài này nên muốn ghé qua thôi ạ.
Hàn Tư Không dĩ nhiên không muốn nói về việc cậu là tán tu, ở nơi đây vẫn chưa có bất kỳ khí tức của tu sĩ nào nên Hàn Tư Không vẫn không biết người dân nơi đây có bài xích tu sĩ hay không.
Và vì thế nên cậu nghĩ mình cần giấu thân phận này.
“Khách du lịch sao?
Đây là làng chài Mênh Tri, nhưng nơi đây chỉ có việc đánh bắt thuỷ hải sản mà thôi, không có loại hình du lịch nào cả.
Lão bà có chút cảm thán gật gù nói nhỏ.
“Vậy cũng đồng nghĩa nơi đây không có nơi trọ hay quán xá gì sao hở bà?
“Có chứ, cậu trai trẻ chỉ cần đi theo hướng tây khoảng chừng vài bước chân là nhìn thấy ngay à, cả hai chỗ đó nằm gần kề nhau đấy.
Hàn Tư Không gật đầu và cúi người cảm ơn lão bà và gã trung niên, cậu bước nhanh về hướng tây và không quên nhìn một lượt quanh cảnh xung quanh.
Đường xá được lót bằng đá tảng nên không tạo cảm giác cát đất ở chân mà là một cảm giác chắc chắn, dễ đi.
Các căn nhà được xây dựng phần nền móng khá vững chắc nên tạo cảm giác nó to hơn bình thường, phần mái cũng được gia công bằng nhiều loại gỗ cùng các tảng đá lớn nên nó có thể chịu được các cơn gió lớn cùng giữ ấm cho người bên trong.
Các sạp phơi cá được bày biện rất nhiều, một mùi tanh đặc trưng của cá biển cũng làm cho nơi đây có một không khí rất khác.
Ngư dân đang đánh lái thuyền và cảng và cả những người đang vận chuyển các giỏ cá, ai nấy cũng đều nhễ nhại mồ hôi nhưng luôn nở nụ cười rất tươi.
Hàn Tư Không cũng vô thức cười cười trước khung cảnh yên bình thế này, cậu dừng chân tại một căn nhà lớn với chiếc cổng cao khoảng ba mét và phần sân được bố trí đầy đủ bàn ghế và một vài chậu cây cảnh đẹp mắt.
“Kính chào quý khách, cậu mới đến Mênh Tri sao?
Nơi đây là nhà hàng ngon nhất của khu đấy!
Một người phục vụ chạy nhanh đến và hướng dẫn cho Hàn Tư Không về chỗ ngồi và các món ăn, cậu chỉ gật đầu và nhanh chóng tiến hành gọi món.
Hàn Tư Không lúc ở Lâm gia đã được tài trợ tiền bạc cùng các vật phẩm cơ bản để có thể phần nào đó giúp đỡ cậu trong quá trình lịch luyện của mình.
Và lần này chúng thực sự giúp ích.
Một bàn thức ăn nhanh chóng được dọn lên và lấp đầy tầm nhìn của Hàn Tư Không, cậu phủi phủi tay và bắt đầu dùng bữa.
Phải nói rằng các món ăn ở đây thực sự rất ngon, Hàn Tư Không tuy rằng không thường xuyên ăn các loại hải sản nhưng cũng không kén gì chúng cả.
Phần nào đó cậu lại đang dần dần thích chúng.
“Anh ơi.
Có thể cho em một ít được không?
Một chất giọng nữ có phần non nớt cất lên khiến Hàn Tư Không có phần khựng lại hành động của mình, cậu xoay đầu và nhìn thấy một bé gái đang đặt hai tay trên bàn và đưa ánh mắt như một chú mèo nhỏ với cậu.
Mái tóc đen nhánh có phần rối bời cùng gương mặt tuy rằng xinh xắn nhưng lại gầy gò khá nhiều, đôi mắt vàng kim dáng chặt vào những món ăn và thỉnh thoảng liếc về phía Hàn Tư Không.
Cậu nhìn cô bé một hồi và xoay sang người phục vụ gần đó.
“Xin lỗi để khách quan bị làm phiền ạ, để tôi đuổi con bé này đi ngay ạ!
“Lấy cho ta một cái ghế và chén đũa khác đi, không cần đuổi con bé.
Hàn Tư Không vẩy tay, cậu cũng không phải dạng người keo kiệt gì, dù sao thì tiền cậu vẫn còn nhiều lắm.
“À vâng được ạ!
Người phục vụ rất nhanh mang thêm một chiếc ghế và chén đũa mới, cùng một chiếc cốc nhỏ, Hàn Tư Không cũng là gật đầu hài lòng.
“C-Cảm ơn anh!
Cô bé nhảy cẫng lên vui sướng, bộ quần áo có phần chắp vá và rách rưỡi cũng bị đôi bàn tay nhỏ nhắn của bé phủi đi đôi chút.
“Ăn đi!
Hàn Tư Không cười cười và nói, cậu luôn có tình cảm đặc biệt dành cho trẻ con, quá khứ Hàn Tư Không cũng không hề có một tuổi thơ đẹp đẽ hay sung sướng gì, nên phần nào đó cậu rất hiểu rõ và đồng cảm với những đứa trẻ ăn xin hay có tình cảnh khó khăn.
Khoảng chừng một giờ sau thì bữa ăn cũng đã kết thúc, Hàn Tư Không thanh toán tiền xong và đưa mắt nhìn về cô bé đang xoa xoa cái bụng hiện tại đã tròn như quả dưa hấu của mình.
Một nụ cười hạnh phúc đang hiện hữu trên gương mặt của bé.
“Cảm ơn anh!
Anh thật tốt!
Cô bé vui vẻ bước đi ngoài đường, Hàn Tư Không thì lại có chút suy tư nhìn về cảnh biển đã chuyển dần sang chiều tà.
Cậu đã ra khỏi nhà hàng kia được một lúc rồi, và cô bé vẫn đang lẽo đẽo theo sau cậu như một chú mèo con.
Hàn Tư Không cũng không thực sự ghét bỏ cô bé, nhưng không lẽ bé nó định đi theo cậu thật sao?
“Em có nhà không?
Hàn Tư Không nhìn về gương mặt lem luốc nhỏ nhắn và hỏi.
“Em không có gì hết.
Câu trả lời không nằm ngoài dự kiến của Hàn Tư Không, dù sao thì cậu cũng chỉ có thể tạm thời để chuyện của cô bé này qua một bên mà thôi, một tán tu như Hàn Tư Không thì việc dẫn theo một bé gái tuy rằng vẫn được nhưng lại tạo ra rất nhiều bất cập cùng nguy hiểm cho con bé.
“Tại sao em lại đi theo anh?
“Vì anh là người tốt!
“Vậy sao.
Người dân nơi đây cũng đâu có tàn độc hay vô nhân tính đến mức không thèm cứu giúp một cô bé nhỏ như thế này?
Hay là bọn họ thực sự như thế?
Hàn Tư Không có chút đau đầu, cậu cũng không nỡ bỏ rơi cô bé này.
“Thôi kệ vậy, coi như là có duyên.
Giờ thì em nên cần một bộ quần áo mới đấy!
Như nhớ ra điều gì, Hàn Tư Không búng tay và ngồi xổm xuống đối diện với cô bé.
“Anh tên Hàn Tư Không, còn em?
“Em tên Tịnh Y.
Hàn Tư Không gật đầu và xoa xoa cái đầu nhỏ của Tịnh Y, cậu có chút cảm thán trong lòng và hướng về phía một cửa hàng quần áo bước thẳng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập