Diệu Tiên lau đi những vết mồ hôi trên thân thể nhỏ bé của em trai mình, nàng cũng dành một ánh mắt có phần ôn nhu dịu dàng dành cho hắn.
Hôm nay thời tiết có vẻ rất đẹp, là một ngày phù hợp để tiến đến bãi đá lớn.
Khẽ mỉm cười một cách yếu ớt phía sau những lớp vải băng bó đầy trên khuôn mặt, Diệu Tiên đưa tay vuốt mái tóc xanh biển của mình và bước nhanh ra khỏi căn chòi nhỏ.
Nàng cũng không quên cầm theo một loạt các thứ như dây thừng và cần câu, dù cho không thể tìm kiếm thảo dược thì Diệu Tiên vẫn có thể tiện đường để tìm kiếm một chút ít thức ăn cho hôm nay.
Diệu Tiên tuy rằng đã sống ở làng chài được vài năm, nhưng làn da và vóc dáng của nàng vẫn thuộc hàng cực phẩm.
Làn da trắng nõn mịn màng, chiều cao trung bình nhưng ba vòng lại khá chuẩn chỉ, ngực không quá to nhưng cũng là đủ để nàng có thể tự tin với đời.
Vòng eo thon gọn mềm mại, tất cả những yếu tố kể trên hoàn toàn không phù hợp với một người sống lâu năm ở cảng biển.
Nhưng Diệu Tiên chính là trường hợp như thế, không ai biết tại sao và vì lý do gì.
Nàng bước nhanh về phía bãi đá và không quên nhìn sơ qua một lượt nơi đây.
“Hôm nay mong rằng mình sẽ may mắn.
Diệu Tiên có chút hứng khởi nói lớn, nàng thật sự khá thích thời tiết hiện tại, chỉ mong sao mọi việc đều có tiến triển.
“Ắc.
Xì!
Hàn Tư Không gãi gãi mũi mình và uống nhanh một ngụm nước nóng, cậu có cảm giác như cả cơ thể mình đều đang phát hỏa, thật không dễ chịu một tí nào.
Đã gần một tuần kể từ ngày đầu tiên Hàn Tư Không tu luyện bản thân bằng những con sóng, và bãi đá lớn nơi đây cũng tự nhiên trở thành nơi luyện tập quen thuộc của cậu.
Thật òng mà nói thì Hàn Tư Không có chút thích nơi này hơn so với trước, một tuần luyện tập liên tục cũng mang lại rất nhiều thành tựu cho cá nhân Hàn Tư Không.
Cảnh giới Tam Đạo cảnh hậu kỳ vẫn còn đó, mặc dù chưa thể đột phá nhưng cậu cũng hoàn toàn cảm nhận được bản thân đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Cơ bắp cùng xương cốt đã trở nên linh hoạt hơn hẳn, các giác quan cũng được cải thiện và quan trọng nhất là sức bền của cậu.
Bằng một các nào đó mà Hàn Tư Không đã tăng tiến sức bền của bản thân lên nhanh đến mức khó tin, vào ngày đầu tiên cậu chỉ có thể chịu khoảng vài tiếng ngắn ngủi, nhưng sau một tuần thì số thời gian Hàn Tư Không có thể chịu đựng sóng vỗ đã lên đến vài ngày liền.
Nhưng cũng có hạn chế nhất định, do sức bền quá cao nên Hàn Tư Không đã làm cho bản thân bị cảm nặng, cũng may là cậu còn có bên cạnh Tịnh Y chăm lo thuốc thang cùng ăn uống.
“Thật may vì có em giúp ta.
Hàn Tư Không cười cười và xoa xoa mái tóc óng mượt của Tịnh Y, cậu đang để cô nàng nằm gối lên đùi mình và ngủ thiếp đi.
Hôm nay em ấy cũng đã rất cố gắng để chăm sóc cậu.
Hôm nay Hàn Tư Không vẫn có dự định sẽ đến bãi đá để luyện tập, hiện tại đang là buổi sáng sớm.
Tuy rằng bản thân đang bị cảm lạnh nhưng cậu vẫn cảm giác mình sẽ có thu hoạch đáng kể vào ngày hôm nay.
Rất nhanh cậu quyết định xong và đưa tay nhéo cái má tròn trĩnh mềm mại của Tịnh Y.
“Tịnh Y!
Dậy nào.
Tịnh Y như thể nghe thấy thanh âm quen thuộc, cô bé đưa tay lên mặt dụi dụi đôi mắt và nhìn vào gương mặt có phần thân quen của Hàn Tư Không.
Đoạn thời gian ở chung với nhau cũng khiến cho Tịnh Y dần dần xem Hàn Tư Không là người thân của mình, dù sao thì cũng chỉ có mỗi cậu đưa tay giúp đỡ Tịnh Y đến mức này, bình thường thì mọi người cũng chỉ giúp Tịnh Y trong một lúc ngắn mà thôi.
Hàn Tư Không là người đã giúp cô bé lâu đến thế.
“Anh vẫn định đi đến đó sao?
“Ừm, em vào cảng tìm hàng quán để ăn uống gì đó cho bữa sáng đi.
Tối anh sẽ về.
Hàn Tư Không cười cười và xoa đầu Tịnh Y, một cảm giác thoải mái khiến cậu có chút cảm giác hạnh phúc.
“Vâng~”
Tịnh Y rất ngoan, tuy rằng cô bé lại chu môi ra như thể khó chịu, nhưng suy cho cùng thì Tịnh Y cũng là một cô bé ngoan.
“Anh đi đây!
Hàn Tư Không xoay người vài lần để làm nóng cơ thể và quay người bỏ đi, cậu tăng tốc và gần như biến mất khỏi vị trí cũ ngay lập tức.
Dù sao thì Tịnh Y cũng biết việc Hàn Tư Không là tu sĩ nên cô nàng cũng có cảm xúc đặc biệt nào khi nhìn thấy cảnh tượng này cả.
Thân ảnh biến mất của Hàn Tư Không xuất hiện tại đầu sườn đồi, cậu hít nhanh một hơi và phóng thẳng về phía trước, dáng hình cũng hoàn toàn hoá thành một vệt đen dài.
Bãi đá lớn với diện tích ngang bằng một thị trấn nhỏ, các mỏm đá cao đến vài chục thậm chí vài trăm mét được sóng biển mài mòn đến một độ sắc bén khủng khiếp.
Hàn Tư Không tuy rằng rất tự tin với Kim Trảo ở đẳng cấp hiện tại của mình, nhưng cậu cũng là biết rõ những tảng đá nơi đây đã được tôi luyện cứng cáp đến mức nào.
Kim Trảo so ra cũng chỉ là trò trẻ con mà thôi.
Hàn Tư Không tháo rời chiếc áo đen ra khỏi người, thân thể cường tráng của cậu lộ rõ ra từng múi cơ và các đường gân guốc trên tay.
Hàn Tư Không chậm rãi bước đi vào sâu bên trong bãi đá, cậu đã khá quen với cường độ sóng biển nơi đây nên cũng có thể hoàn toàn đi lại một cách thoải mái ở phần rìa bãi đá này.
Kim Trảo!
Đôi tay Hàn Tư Không tỏa ra một hào quang nhè nhẹ, cậu giơ tay lên chống lại một cơn sóng mạnh sắp đập vào thân thể.
Oành!
Cơn sóng cao quá đầu người đập mạnh vào nơi Hàn Tư Không đang đứng, thân thể cậu bị đẩy mạnh về sau vài mét và dừng lại.
Đôi chân có chút run rẩy cùng ánh mắt có phần ngưng trọng của Hàn Tư Không cũng đã nói lên sự ngạc nhiên của cậu vào hiện tại.
“Sóng biển.
mạnh hơn?
Hàn Tư Không có chút cau mày, cậu nhận ra có gì đó rất không ổn đang diễn ra tại đây.
Các cơn sóng tuy rằng bình thường vẫn rất mạnh mẽ, nhưng chúng sẽ không công kích cá nhân cậu một cách rõ ràng như thế này cả.
Như thể biển cả đang giận giữ vậy.
Hàn Tư Không lùi người, một cơn sóng lớn khoảng mười mét lập tức ập tới.
Thân thể bị va chạm mạnh vào mỏm đá khiến Hàn Tư Không có chút đau đớn, cậu cố gắng sử dụng Kim Trảo để đỡ đi phần nào uy lực của sóng biển nhưng dường như chẳng có tác dụng gì lớn cả.
Hàn Tư Không bị đánh văng đi một đoạn xa, cậu ngay lập tức bật dậy và chạy về một gò đá cao ẩn núp.
“Hộc!
Hộc!
Hơi thở gấp gáp cùng cơ thể ướt sũng, Hàn Tư Không lau đi gương mặt đã lấm lem một vài vết máu của mình, cậu nở một nụ cười khổ và không khỏi xuýt xoa bản thân khi đã có thể chống cự được những cơn sóng dữ trong một đoạn thời gian dài như thế.
Gió gào rít liên tục tạo ra những làn sương lạnh lẽo che khuất đi tầm nhìn hiện tại của Hàn Tư Không, cậu hít thở sâu và chậm rãi lùi người lại.
Có thứ gì đó đang hiện diện nơi đây, cậu có thể tin vào suy nghĩ đó của mình khi mà những hiện tượng kỳ lạ xảy ra ngày càng nhiều.
Hôm nay có lẽ không phải là ngày may mắn của cậu.
Hàn Tư Không bỗng nhiên giật mình và phóng người qua một bên, tảng đá lớn đang bay thẳng về cậu va chạm mạnh vào nền đá và vỡ nát.
“Khốn!
Ngay sau đó là một loạt đá tảng với đường kính hòn nhỏ nhất cũng tầm ba mét bay thẳng đến Hàn Tư Không, lúc này thì rõ ràng là có thứ gì đó đang trốn sau màn sương kia tấn công cậu.
Dựa vào những đòn tấn công này thì đối phương rõ ràng là một kẻ cực mạnh, ít nhất là hoàn toàn mạnh hơn Hàn Tư Không ở thời điểm hiện tại.
Ầm!
Hàn Tư Không lách người và di chuyển liên tục để tránh né, môi trường hiện tại hoàn toàn khiến cậu gặp khó khăn, ít nhất là đủ khó khăn để Hàn Tư Không chỉ có thể ở thế bị động.
Cậu hoàn toàn không có khoảng trống để có thể tìm hiểu thông tin về đối thủ, đừng nói đến việc phản công.
Một vòi nước mạnh bắn thẳng đến Hàn Tư Không, cậu ngay lập tức phản xạ bằng cách sử dụng Kim Trảo đánh tan nó đi.
“Ma thú?
Hàn Tư Không chỉ có thể nghĩ đến trường hợp này, lần trước khi bị tên vô diện kia tấn công thì cậu cũng đã phần nào nhận ra cách tấn công giữa con người và ma thú có sự khác biệt nhất định.
Trí tuệ!
Ma thú sẽ không có khả năng tư duy mạnh mẽ nếu ở cấp bậc thấp, bọn chúng còn có lối tấn công rất dồn dập và thường cậy vào sức mạnh bản thân và bỏ qua kỹ thuật chiến đấu.
Hàn Tư Không lùi một nhịp lấy đà và phóng thẳng người bay về trước, cậu kéo mạnh một tảng đá bên hông để ném vào làn sương dày đặc kia.
Làn sương tuy rằng có chút dao động nhưng lại không tan hẳn đi mà chỉ có chút nhạt nhòa.
“Rùa?
Hàn Tư Không có thể tranh thủ một đoạn sương tan để nhìn vào thứ đang tấn công mình, đó là một con rùa với kích thước bằng một căn chòi nhỏ.
Nó có cái mai lớn và phần đầu của cá sấu, một đôi mắt đỏ rực tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Hàn Tư Không.
Lần này đối thủ không phải là con người, nhưng điều đó càng làm cho Hàn Tư Không có chút nghiêm trọng lại.
Cậu nắm chặt nắm tay và vụt thẳng đến con rùa lớn.
Đây là một loại Trung cấp ma thú, là một chủng loài đặc biệt có khả năng tấn công mạnh cùng khả năng phòng thủ thuộc vào hàng khủng bố nhất của giới ma thú.
Sa Quy là tên của loài rùa đặc biệt này, nó có khả năng sử dụng rất nhiều tiên thuật bậc cao.
Hoàn toàn dư khả năng làm thịt Hàn Tư Không nếu cậu có ý định bỏ chạy, vì thế mà Hàn Tư Không đã lựa chọn đánh nhau trực diện.
Dù rằng khả năng cậu thua là rất cao, nhưng vẫn tốt hơn là bỏ chạy mà vẫn chết.
Kim Trảo cường hoá khiến tay cậu cứng như sắt thép, nhưng cho dù đã được cường hoá thì cũng chẳng thể làm trầy đi chút nào phần da của Sa Quy.
Cậu ngay lập tức lách người để tránh né vòi rồng bắn đến, đây là một loại tiên thuật của Sa Quy.
“Khó chơi thật!
Hàn Tư Không lấy từ nạp giới ra một thanh trường thương, cậu nắm chặt trường thương trong tay và chạy quanh thân rùa một vòng.
“Hây!
Rộp!
Trường thương như thể được làm từ thuỷ tinh khi chạm vào mai rùa, Hàn Tư Không lần nữa lùi lại và lấy một thanh đại kiếm cầm vào tay.
Cậu đã rõ ràng mai rùa cứng một cách khủng khiếp, ít nhất là phải xuyên thủng nó bằng tiên pháp dạng ma pháp chứ không thể dùng công kích vật lý để tấn công được.
“Vậy thì!
Hàn Tư Không kéo lê đại kiếm và thân thể cậu ngay lập tức biến mất tại chỗ.
Sau vài giây ngắn ngủi cậu đã xuất hiện ngay trước đầu Sa Quy, nó há cái miệng lớn đầy răng về phía cậu với ý đồ tung ra một đòn đớp mạnh.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên, Hàn Tư Không cắm thẳng thanh đại kiếm vào miệng Sa Quy, cậu hạ trọng tâm cơ thể lại và sử dụng Kim Trảo để tấn công vào mắt Sa Quy.
Vút!
Vòi rồng bắn thẳng, Hàn Tư Không ngay lập tức lách mình nhưng cũng không thể né được hoàn toàn, cậu có chút đau đớn lùi nhanh lại và núp sau một chõm đá to.
“Chỉ có thể tấn công vào miệng và mắt, nó tuy mạnh nhưng lại rất chậm chạp.
Hàn Tư Không bị đánh bay đi một đoạn dài, cậu bật người dậy và ngay lập tức Kim Trảo bị đè chặt xuống đất.
“Cái gì?
Cậu đưa mắt lên và thấy một chiếc đuôi rùa lớn đang đè chặt lấy hai tay mình, cái đôi kéo dài từ đoạn Sa Quy đang đứng đến tận vị trí hiện tại của Hàn Tư Không.
“Cái đuôi, dài quá!
Hàn Tư Không không cố nhất tay lên mà ngược lại, cậu dùng lực ấn mạnh tay vào nền đá và chẻ tảng đá dưới chân ra làm đôi, nhanh chóng thoát ly khỏi vị trí cũ.
Cái đuôi dài một cách vô lý của Sa Quy bay thẳng đến và đập mạnh vào chân cậu, Hàn Tư Không chụp lấy đuôi rùa bằng một tay nhưng vẫn không thể làm giảm đi lực đạo của đòn quật đó, cả người cậu bị đánh bay thẳng xuống biển.
Hàn Tư Không chụp lấy bờ đá và cố gắng giữ bản thân không bị sóng đánh trôi ra phía ngoài, hiện tại cậu đang bị thương rất nhiều chỗ trên cơ thể nhưng vẫn chưa đến mức hoàn toàn thất bại.
“Cố lên nào!
Hàn Tư Không dùng sức nâng bản thân lên và lồm cồm bò dậy, cậu lấy từ nạp giới ra vài viên đan dược có khả năng giảm đau và một thanh trường kiếm với lưỡi kiếm nhỏ và mảnh.
Đôi chân khẽ động và Hàn Tư Không nhanh chóng tiếp cận Sa Quy, vòi rồng từ dưới biển lần nữa bắn thẳng đến.
Lần này có đến bốn vòi đang bắn đến Hàn Tư Không chứ không còn một vòi như lần trước.
Hàn Tư Không lăn nhiều vòng trước khi cả người bị đập mạnh vào tảng đá, cậu nhìn vào thanh kiếm đã gãy đi một nửa trên tay mình mà không khỏi có chút tặc lưỡi.
Ngay thời điểm Hàn Tư Không đâm thẳng trường kiếm vào mắt của Sa Quy thì nó đã nhắm mắt lại, hành động đó làm lưỡi kiếm của cậu ngay lập tức gãy đôi.
Nhưng phần đầu kiếm vẫn còn dính trong mắt của Sa Quy, Hàn Tư Không lấy thêm một thanh khác giống hệt và lần nữa tấn công.
Sa Quy gầm rú và làn sương ngay lập tức bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh, Hàn Tư Không có chút cảnh giác, cậu bước đi nhẹ nhàng và cường hoá hai tay với Kim Trảo.
Xoẹt!
Tiếng gió rít khiến Hàn Tư Không giật mình, cậu vô thức đưa tay lên lên để chặn đòn tấn công vào đầu.
Nhưng sau vài giây thì lại không hề có chuyện gì xảy ra cả, Hàn Tư Không hít một hơi sâu và siết chặt trường kiếm trong tay.
Một đòn đánh trực diện bằng đuôi hướng thẳng đến đầu Hàn Tư Không, cậu nghiêng đầu tránh né và chụp lấy đuôi Sa Quy.
Ngay thời điểm Hàn Tư Không định dùng đuôi của Sa Quy để tìm đến vị trí hiện tại của nó thì cái đuôi như một con rắn lớn xiết chặt lấy toàn bộ cơ thể cậu.
Hàn Tư Không giãy giụa vài giây và ngẩn người, âm thanh xé gió trước đó mà cậu nghe là tiếng đuôi của Sa Quy đang tạo thành một vòng tròn lớn để có thể nhanh chóng xiết chặt lấy cậu ngay khi Hàn Tư Không vào đúng vị trí.
“Bị lừa rồi!
Một chút sơ suất đã khiến cậu bị mắc lừa, Hàn Tư Không có chút chua chua trong lòng.
Lần này có vẻ như không thể thoát được rồi.
Sa Quy lừng thững bước ra từ màn sương, thân thể to lớn sần sùi của nó chậm rãi tiến đến Hàn Tư Không, đôi mắt đỏ rực vẫn mang đầy sát khí nhìn thẳng vào mắt Hàn Tư Không.
Nhưng cậu lại không có cảm giác sợ hãi, chỉ có một chút cảm giác buồn cười dành cho bản thân và một chút thương cảm cho Tịnh Y, cô bé đang dựa dẫm rất nhiều vào cậu.
Đó cũng là lý do mà Hàn Tư Không vẫn chưa thể chết tại đây, cậu có thể thất bại, nhưng không được phép chết!
Ma tâm xoay chuyển liên tục, một luồng năng lượng màu đen tuôn ra từ cơ thể Hàn Tư Không như một làn khói đen, nó nhanh chóng bao trùm toàn bộ cơ thể Hàn Tư Không và Kim Trảo lần nữa được sử dụng.
Grào!
Sa Quy gào một cách đau đớn, nó cảm nhận được một cảm giác nóng rát ngay tại đuôi mình, một cảm giác đau đến tận linh hồn làm nó không tự chủ được phải quăng Hàn Tư Không ngay tức khắc.
“Vậy là đúng như mình nghĩ, Ma tâm!
Hàn Tư Không sờ vào giữa ngực, nơi đó đang tồn tại một vật thể màu đen đang xoay tròn kịch liệt.
Đây là Ma tâm của cậu, lần này nó đã hoàn toàn xuất hiện.
Những lần trước Hàn Tư Không tuy rằng có cảm nhận được Ma tâm, nhưng cậu lại không có cách nào có thể sử dụng hay chủ động làm lộ ra Ma tâm được.
Nhờ vào sát khí của Sa Quy cùng bản năng sinh tồn từ tận sâu bên trong linh hồn của Hàn Tư Không đã trỗi dậy nên cậu mới có thể sử dụng sức mạnh từ Ma tâm.
“Không còn lựa chọn khác!
Hàn Tư Không nắm chặt trường kiếm, cậu phóng thẳng đến Sa Quy và cố đâm thêm một nhát vào mắt nó.
Sa Quy vung mạnh chi trước và Kim Trảo của Hàn Tư Không ngay lập tức đáp trả.
Sự khác biệt về sức mạnh thể chất được thể hiện một cách rõ ràng, Hàn Tư Không bị đánh phải lùi mạnh về sau vài bước chân.
Sa Quy vung đuôi thẳng một đường từ trên xuống giáng mạnh vào đầu cậu.
Hàn Tư Không dùng hai tay đỡ lấy đuôi Sa Quy, cậu có chút cảm giác đau đớn và phần tay cũng bị chấn thương mạnh.
Trường kiếm phóng thẳng đến mắt Sa Quy, Hàn Tư Không đã rất nhanh lấy ra thêm một thanh khác khi vừa phóng đi thanh trên tay.
Cậu cần phải chuyển qua đánh tầm xa để tránh chạm tránh trực tiếp về mặt thể chất với ma thú này.
Vòi rồng chỉ còn lại một, nhưng nó cũng vẫn hướng về phía Hàn Tư Không mà bắn.
Cậu cố lách người và đồng thời đảo mắt tìm một vị trí đủ thuận lợi để tấn công Sa Quy.
“Đây rồi!
Hàn Tư Không dừng lại tại một mỏm đá cao, cậu lấy từ nạp giới ra một loạt các loại vũ khí từ trường kiếm đến thương, nhưng lại không có cây cung nào cả.
Dù sao thì “đánh tầm xa” trong từ điển của Hàn Tư Không lại không bao gồm cung tên trong đó.
Vòi rồng đã ngừng bắn, Sa Quy gầm gừ và cái đuôi của nó nắm lấy vài tảng đá lớn xung quanh.
“Cứ thử xem, ai thắng!
Hàn Tư Không dùng sức phóng mạnh thường thương.
Đá tảng bị ném qua được Hàn Tư Không né đi một cách dễ dàng, mặc dù lực ném có phần mạnh nhưng độ chính xác đã thấp lại càng thấp hơn do phần đuôi của Sa Quy đã bị thương vào trước đó do Ma tâm của Hàn Tư Không.
Hàn Tư Không ném kiếm và thương, Sa Quy lại ném đá và thi thoảng lại bắn vòi rồng.
Trận chiến cứ như thế trong khoảng vài giờ, cho đến khi Sa Quy bị một thanh trường thương xuyên thủng một bên mắt.
Nó rú lên trong đau đớn và bước lùi về sau, cơ thể to lớn cũng loạng choạng có chút mất thăng bằng.
Hàn Tư Không ngay lập tức chộp lấy thời cơ, cậu kích hoạt Kim Trảo và chạy thẳng đến Sa Quy.
Đôi tay cậu vươn lên nắm chặt thanh trường thương đang ghim chặt vào mắt của Sa Quy và dùng hết sức để đâm sâu vào.
“Ahhhhhhh!
Hàn Tư Không cùng Sa Quy rú lên những thanh âm như thể tiếng hét chiến tử, Sa Quy vung mạnh cái đuôi dài về phía Hàn Tư Không.
Cậu không né mà chịu nguyên một đòn quật vào bẹn sườn mình, đôi tay lần nữa nhấn mạnh.
Hàn Tư Không hiểu rất rõ đây là cơ hội duy nhất để hạ gục một Trung cấp ma thú, nếu để cho nó có một khoảng thời gian trống cho dù rất ngắn thì nó sẽ rất nhanh hồi phục và sử dụng những kĩ năng như vòi rồng tấn công cậu.
Và đó sẽ là thời điểm Hàn Tư Không thất bại hoàn toàn, cậu tin chắc chắn mình sẽ thất bại nếu chuyện đó xảy ra.
Cái đuôi dài liên tục đập mạnh vào thân thể của Hàn Tư Không, cậu nghiến chặt răng và nhấn mạnh trường thương vào tận sâu bên trong não của Sa Quy.
Hai chi trước của nó khuỵu xuống và cả cơ thể đổ sụp, Hàn Tư Không cũng bị cái đuôi kia quất bay đi một đoạn ngắn.
“Phụt!
Hàn Tư Không phun ra một ngụm máu tươi, phần xương bên hông cậu đã gãy nát đến gần hết, lần này có lẽ không xảy ra phép màu như những lần trước rồi, cậu có chút thở dài trong lòng và bất tỉnh.
Nhưng Hàn Tư Không không hề biết cuộc chiến giữa cậu và Sa Quy đã luôn được một người thứ ba ẩn nấp rất xa theo dõi, một cô gái đeo băng đầy mặt và làn da trắng sáng.
Diệu Tiên!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập