Chương 4: Cuộc Đào Thoát Và Ranh Giới Sinh Tồn.

Audio

00:0017:28

“Trời sắp sáng rồi sao?

Hirio lẩm bẩm trong miệng, một dư vị đắng chát đang tồn đọng trong khoang miệng.

“Tại sao công chúa lại đổ oan cho mình?

Không có thù hằn gì giữa hai ta cơ mà?

Hirio đau quặn lòng, nhưng cậu vẫn không hề khóc.

Mắt cậu nhắm lại, một cảm giác buông xuôi đang hiện hữu.

“Hirio.

Âm thanh thì thào bên tai khiến cậu giật mình mở mắt.

Một mái tóc tím óng ánh nhưng ngọc quý đang phấp phới trước mắt cậu, một mùi hương nhè nhẹ xông vào mũi.

Hirio chợt bừng tỉnh.

“Aria?

Sao em lại ở đây?

Vì Aria đang cúi người trước Hirio nên cậu không thể nhìn thấy mặt cô ấy được, nhưng mùi hương và mái tóc này Hirio sẽ mãi không bao giờ quên.

“Không quan trọng đâu, anh cần rời khỏi đây ngay lập tức.

Daint đang canh chừng ở bên ngoài, sau khi em tháo hết dây xích giúp anh, anh phải chạy nhanh nhất có thể!

Aria cắn nhẹ môi mình một tí, cô nói tiếp.

“Rời khỏi đây trước khi trời sáng, nếu không anh sẽ trở thành một con tốt thí chết không chỗ chôn!

Aria hít nhẹ một hơi, cô nhăn mặt lại vì mùi máu tanh nơi đây.

Xích được tháo ra toàn bộ sau vài phút, Aria cẩn thận nhẹ nhàng để không phát ra bất kỳ âm thanh lớn nào.

Hirio được giải phóng hoàn toàn.

Cơ thể to lớn của cậu gần như đổ gục xuống, đè thẳng lên cơ thể nhỏ bé của Aria, khiến cô ấy khẽ kêu nhẹ một tiếng.

“C-Cảm ơn.

Aria.

Âm thanh yếu ớt vang lên, Hirio có vẻ đang rất kiệt sức.

Nhưng chỉ sau vài giây ngắn ngủi, Hirio đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.

Bản thân cậu đang có cảm giác phẫn nộ, cùng một cảm giác ấm áp khó tả.

Daint và Aria vẫn là những người bạn chí cốt của Hirio, cũng là lý do cậu vẫn mỉm cười mỗi ngày trong suốt bảy năm chịu đắng cay.

Và hiện tại cậu chẳng thể lý giải tình cảnh của bản thân hiện tại, cậu đang là nạn nhân hay là một phần của kế hoạch hy hữu nào đó, cậu hoàn toàn mù mịt.

Hirio khịt mũi mình, rồi cậu sẽ tìm ra chân tướng sự việc, đây chắc chắn là có một mục đích gì đó.

Hoàng gia không phải là dạng người sẽ phí công tâm lập nên cả một kế hoạch

chỉ để ám hại một mình Hirio trong khi cậu chỉ là một hộ vệ nhỏ bé không hề có bất cứ thế lực nào chống lưng.

Daint đang đứng dựa vào tường đá, đôi mắt nhắm nghiền.

“Daint!

Hirio không hét nhưng vẫn tạo ra một thanh âm đủ to để Daint có thể nghe thấy.

“Đi thôi!

Daint bộc lộ ra một bộ mặt khẩn trương, nhanh chóng đỡ lấy Hirio và chạy.

Aria nhìn vào bàn tay của mình đang có vài sợi tóc của Hirio và máu, cô mỉm cười nhẹ.

Tâm trạng của cô đang có vẻ rất tốt, một chiếc hộp xuất hiện từ hư không và mở ra.

Aria nhẹ nhàng đặt tóc và máu của Hirio vào đấy, đóng hộp lại và nó nhanh chóng biến mất.

Đôi mắt màu tím ngọc của Aria phát sáng, miệng cô lẩm bẩm thanh âm nhỏ đến mức dù cho có ghé tai vào gần người cô cũng chẳng ai nghe được.

“Tám trên mười sáu nhiệm vụ đã hoàn thành, Nagi, hiện tại mang tên Aria, vương quốc Sebira, báo cáo.

Ngay khi vừa nhẩm xong, cơ thể Aria như thể có một làn sương màu đen tuyền quét ngang.

Thân thể cô cũng tan biến theo làn sương đen đó.

Đã qua bốn ngày kể từ ngày Hirio và Daint đào tẩu khỏi cung điện của công chúa Iso, mặc dù Daint chỉ bị báo là mất tích, nhưng rất nhiều người đã nhận ra cậu ta có khả năng rất

cao là đồng bọn của Hirio.

Cả vương quốc sục sôi vì vấn đề này trong nhiều ngày liền.

Quốc vương Iruss cũng đã ban lệnh truy nã mặc kệ sống hay chết Hirio và Daint.

Điều này khiến cho cả Hirio và Daint không còn cách nào khác ngoài việc trốn ẩn cư vào rừng nguyên sinh Matic – Khu rừng rộng lớn hàng triệu km vuông để cố gắng sinh tồn.

Hiện tại đối với cả hai người bọn họ, việc sống sót đã rất chi là khó khăn chứ không nói đến việc tìm ra sự thật của vụ việc lần này.

Thời gian lại dần trôi qua thêm ba tháng nữa.

Mặc dù lệnh truy nã vẫn rất gắt gao nhưng Hirio và Daint gần như cũng có thể tạm coi là an toàn bên sâu khu rừng.

Do đây là một khu rừng nguyên sinh không có con người sinh sống nên những động vật trong đây phát triển rất vượt trội, ma thú cũng nhờ đó mà sinh sôi nảy nở nhiều đến khó

tin.

Đã nhiều lần Hirio và Daint tưởng chừng như phải chết nhưng cũng điều rất may mắn trốn thoát khỏi đàn ma thú và côn trùng mang độc.

Cả hai đều mất phương hướng và dần đà cũng suy nghĩ đến việc bỏ cuộc, mặc dù ban đầu bọn họ dự định sẽ dự theo bản đồ và la bàn mà Daint đã chuẩn bị sẵn từ trước để thông

qua rừng Matic để vượt biên qua vương quốc Miqdeni.

Miqdeni là một vương quốc rất lâu đời với lãnh thổ trải dài và cực kỳ rộng lớn, và bọn họ cũng có nhiều khu vực giao thương phát triển mạnh mẽ nên Hirio và Daint có thể vượt

biên một cách dễ dàng.

Nhưng do một lần bị tấn công bất ngờ mà cả hai buộc phải từ bỏ hành trang và chạy trối chết, mặc dù là hai chiến binh mạnh mẽ nhưng dù sao con người cũng chả thể tay không

đánh lại ma thú.

Cho nên chả cần phải có liêm sỉ mà chiến đấu để rồi chết một cách nhảm nhí.

Hirio thở dài, người cậu hiện tại đang có đầy vết thương mưng mủ và đau nhức không thôi.

“Cũng hơn hai tháng kể từ ngày cả hai quyết định đi theo hướng mặt trời mọc rồi, nhưng gần đây lại chẳng còn thấy mặt trời đâu nữa?

“Giờ mà quay lại thì coi như lại đi vào ngõ cụt.

Daint đang xét bộ da của một con sói nhỏ, khẽ nói.

Ánh mắt cả hai đều trầm xuống, suốt ba tháng trời gần như chỉ có thể ăn thực vật và thịt sống, bọn họ không dám đốt lửa vì sợ tạo khói sẽ dẫn cho người khác tìm được mình.

Mặc dù đã trốn qua được ba tháng nhưng cũng đôi khi cả hai bắt gặp những nhóm người đang di chuyển trong rừng, tựa hồ là đang tìm kiếm thứ gì đó.

Hirio ngửa mặt lên bầu trời xám xịt một màu xám, cậu đã gần như từ địa ngục thoát ra, và một lần nữa, cánh cổng địa ngục lại chực chờ mở cửa đón cậu.

“Đây!

Nó sẽ giúp chúng ta tránh được côn trùng và bùn đất, chú mày hôi như lợn ấy!

Daint nói trong khi quăng miếng da sói đã được chế biến sạch sẽ, mặc dù vẫn còn một mùi máu nồng nhưng cũng đã có thể khoác lên người để mặc.

Hirio choàng nhẹ cái áo lên che đi những vết rách quần áo và các vết thương to nhỏ trên người.

“Đời này chắc có lẽ lại trở thành người rừng cũng nên!

Daint cười nói.

Hirio cũng chỉ có thể cười trừ, cả hai đang trong tình trạng rất tệ, nhưng thế thì đã sao?

Chỉ cần có thể sống sót qua thời điểm nghịch cảnh này, cậu nhất định sẽ có cơ hội trở mình.

Răng Hirio nghiến chặt lại, một chút mơ hồ cậu nhớ về mẹ của mình, nhưng thay vì nỗi nhớ nhung thì Hirio lại có một cảm giác nhẹ nhõm, giống như là được giải thoát ra khỏi

xiềng xích đã bó chặt linh hồn cậu từ lâu.

Nếu nói về nhớ nhung thì một thân ảnh nhỏ nhắn, váy áo màu đen nhạt cùng mái tóc và đôi mắt tím sáng như đá quý, gương mặt xinh xắn và mang nhiều nét đáng yêu khiến trái

tim Hirio khẽ nhói một nhịp, nhưng nhanh chóng cậu bỏ qua cảm giác này.

“Không biết chừng đó là lần cuối.

Hirio tự nói với lòng mình và khoé mắt cậu cay cay.

“Đáng lẽ mình nên hỏi em ấy về cuộc hẹn.

Một sự tiếc nuối trong thâm tâm, Hirio chỉ có thể lắc đầu để cố quên đi.

Bước chân của cậu nhanh dần và bỏ lại nền đất những dấu chân nặng nề.

Cả hai người họ đang bỏ qua phương hướng và cố gắng trong tuyệt vọng tìm về phía trước, cho đến khi một âm thanh lớn chắn ngang trước mặt họ.

Ánh mắt của Hirio và Daint

đồng điệu như nhau, một màu sắc u tối.

Cả hai đang đối diện với một con ma thú.

Cơ thể màu vàng sáng bóng, với cái đầu sư tử to quá cỡ và phần thân giống bò tót.

Nó cao gần ba mét và có một cặp sừng sài, xoắn ngược ra sau với chi chít gai nhọn li ti.

Hàm răng đầy vết máu và thịt vụn, có cả trăm cái răng nhọn và sắc bén đến cùng cực trong bộ hàm đấy.

Con ngươi của nó đỏ choét một màu máu tươi, sát khí tỏa ra ngập trời.

Hirio khẽ nuốt nước bọt, cố để không tạo ra thanh âm quá to hấp dẫn con ma thú kia đến.

Nó đang đi dạo một cách thong dong, có vẻ đây là vùng lãnh thổ của nó.

Daint kìm nén hơi thở đến mức tối đa, cả hai người nép sát người vào gốc cây to và cố tỏ ra bản thân thật nhỏ bé.

Nó chắc chắn là một ma thú đã qua tu luyện, nhưng hiện tại nó đang ở cấp bậc nào thì cả Hirio và Daint đều mù tịt, họ cũng chẳng hiểu biết gì về hệ thống tu luyện cả.

Bởi lẽ cả hai

đều cho rằng bản thân không cần biết đến những thứ đó nếu họ không thể tham gia vào.

Phù.

Phù.

Phù.

Hô hấp của con ma thú dần dần chậm lại, nó thở nhẹ ra một hơi sương lạnh bao phủ một phạm vi rộng lớn đến khó tin xung quanh bản thân mình.

Ánh mắt đỏ ngầu của con thú không ngừng đảo xung quanh như thể đang canh chừng thứ gì đó.

Sau vài giây, nó dừng lại và nằm xuống.

Khép nhẹ ánh mắt lại, con ma thú gầm gừ vài tiếng và bắt đầu nghỉ ngơi.

Hirio và Daint đồng thời thở dài một hơi nhẹ, cả hai như thể vừa đặt một chân vào cửa quỷ môn quan.

Đôi chân lặng lẽ lùi lại, Hirio cố không tạo tiếng động và giữ bản thân bình tĩnh nhất có thể.

Rừng nguyên sinh Matic là một khu vực rộng lớn đến vô tận, dường như chẳng có bất kỳ ai từng khám phá được khu rừng một cách hoàn chỉnh, đó cũng là lý do mà hiện tại bên

trong khu rừng này vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn mà chẳng ai dám tìm kiếm.

Ở một góc nhỏ trong khu rừng rộng lớn này, có hai thân ảnh đang di chuyển chậm chạp và mang theo một sự uể oải nặng nề đến khó chịu.

Một thân ảnh chàng thanh niên đã từng rất khoẻ mạnh và rắn chắc cũng đang dần trở nên gầy gò, ánh mắt sâu hút và hai bàn tay băng bó rất nhiều để che đậy những vết thương.

Mỗi hơi thở của cậu cũng tạo ra một cảm giác như người chết, chẳng ai biết cậu đã ở trong tình trạng này được bao lâu.

Và đi trước cậu thanh niên kia là một bóng hình cao lớn hơn, nhưng tình trạng cũng chẳng khác người phía sau mình là bao, hắn ta hốc hác và đờ đẫn.

Cả hai như thể đang vật lộn

với cả một thế giới.

Hai người này là Hirio và Daint, cả hai đã phải tìm kiếm một cung đường khác do một con ma thú đã chặn mất đoạn lộ trình trước đó của họ.

Gọi là lộ trình cũng chỉ như một cách an ủi, vì Hirio và Daint đều chẳng biết đó có phải hay không là con đường đúng.

Nhưng họ không muốn rẽ một hướng khác khi đã di chuyển

được gần nửa năm trong khu vực này.

Hirio dừng người lại một cách đột ngột và cơ thể cậu ngã phịch xuống đất như một con bù nhìn bị gió lật đổ.

“Ha.

Haa.

Daint cũng dừng lại, nhưng anh lại dựa người vào một thân cây lớn và giữ cho cơ thể không ngã.

Nghỉ ngơi một cách thiếu cảnh giác giữa cảnh rừng rú như thế này chỉ tăng thêm

một điểm tích lũy đến với thiên đường nhanh hơn thôi.

Cả hai đã cố vòng một vòng thật lớn để tránh bị con ma thú kia phát hiện.

Cả hai người chưa từng gặp những loại như thế cho nên sẽ có vài điều họ muốn tránh.

Daint nheo mắt mình lại, anh cảm giác được không khí ở khu vực này có vẻ đặc hơn trước một cách trông thấy.

“Này.

Chú mày có nghĩ là ta đã vượt biên thành công rồi không?

“Hả?

Hirio úp mặt xuống nền đất dơ bẩn, cậu có vẻ cũng chẳng bận tâm cho lắm.

Vì Sebria là đất nước tiếp giáp với Miqdeni một cách gián tiếp, cả hai nước đều quy định rừng nguyên sinh Matic đều không thuộc sở hữu của bất kỳ quốc gia nào, và bọn họ đều

mặc định đây chính là đường biên giới tự nhiên.

Hirio cười nhẹ trong lòng, giờ anh đã hiểu tại sao chỉ có một vài cá nhân đặc biệt có thể đến khu vực giao thương ở phần mỏng rừng Matic.

Khu rừng này quá lớn và nguy hiểm, mặc dù họ có thể an tâm khi mà rất ít ma thú tiến vào khu vực dân cư, nhưng suy nghĩ về việc vượt qua cái biên giới khổng lồ này khiến bất cứ

ai nghe thấy cũng đều bật cười sảng khoái.

“Chúng ta lang thang trong rừng này cũng đã quá nửa năm rồi.

Daint nói, anh chập chừng trong vài giây.

Hirio vẫn im lặng, đôi tay anh cọ sát vào mặt đất và bốc lên một nắm đất nhỏ.

“Cái đó không ăn được đâu.

Daint cười.

Bỗng Hirio bật người dậy rất nhanh và đột ngột, tuy nhiên Daint vẫn đang rất thơ thẩn nhìn cậu.

“Đây.

đây là.

Trong mắt Hirio lộ ra một tia kinh hỉ, một sự vui sướng lan dần trong mắt cậu.

“Sao?

Daint cau mày hỏi.

“Đây là loại đất nền Clu, chuyên dùng để trồng các loại dược liệu bên Matic!

“Thật chứ?

Sao chú mày biết chuyện này?

Daint chạy lại và hốt thêm một nắm đất ở vị trí khác lên để so sánh, anh chẳng thể tìm bất cứ điểm nào khác biệt giữa nắm đất trong tay anh và nắm đất ở Sebria.

“Aria!

Em ấy đã từng dành cả một ngày để dạy cho em về các loại dược liệu và cách trồng trọt, sử dụng chúng!

Hirio cười, trí nhớ của cậu rất tốt nên không thể có sai lệch được, đây đúng là loại đất Aria đã cho cậu xem khi em ấy hướng dẫn về các thứ đặc quyền ở Miqdeni.

Do Aria là một

người ngoại quốc nên sự hiểu biết của em ấy về các đặc thù của quốc gia đều rất rõ ràng.

Hirio thầm cảm ơn trong lòng mình, Aria vẫn chiếm một phần rất lớn trong trái tim cậu.

“Vậy giờ chúng ta đã vào vùng lãnh thổ của Miqdeni?

Daint hỏi.

“Không, nhưng cũng có thể nói chúng ta vừa bước qua phần xa nhất của Miqdeni!

Hirio chầm chậm thở nhẹ một hơi, sau đó tiếp lời.

“Vẫn chưa ra khỏi khu rừng này thì vẫn chưa được tính là đã đến được Miqdeni đâu, cùng lắm thì chúng ta đã đi đúng hướng!

Daint và Hirio cùng cười, một tảng đá lớn trong lòng cả hai được đặt xuống.

Một cảm giác tự tin tràn ngập trong lòng Hirio, cậu vẫn nhớ rất rõ các bài học của Aria, trong đó có cả những bài học giúp cậu dựa vào mức độ sinh trưởng của dược liệu mà tìm

kiếm sâu hơn vào Miqdeni.

“Các loại dược liệu ở Miqdeni sẽ có phân bố theo tầng tầng giống như một củ hành lớn, chúng ta chỉ cần đi theo các loại dược liệu là có thể tìm đến vùng dân cư!

Hirio vuốt nhẹ cằm mình, cậu đã không cạo râu trong một thời gian dài và giờ ở đó trông rất lộn xộn.

“Theo tầng?

Ý chú mày là nó sẽ mọc từng ngoài vào trong à?

Daint hỏi trong khi đang đi theo Hirio.

“Đúng thế!

Ở vùng chúng ta đang đứng thì sẽ tồn tại rất nhiều loại dược liệu quý hiếm, do đây là khu vực cực kỳ nguy hiểm, khai thác một cách có tổ chức cũng là rất khó.

Hirio nhìn xung quanh như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, sau đó cậu chạy nhanh đến một đùn đất nhỏ bàn một nửa bàn tay.

Hirio đào bới một cách cật lực, Daint vẫn đang dáo dác xung quanh để canh chừng ma thú.

“Đây rồi!

Hirio lộ nụ cười rạng rỡ và cầm lên một nhánh rễ cây có hình dạng như tổ chim dính đầy đất.

Cậu phủi phủi lớp đất đi và phần rễ lộ ra một cách đẹp đẽ.

Nó trông giống một chiếc tổ chim lớn bằng bàn tay với chất liệu chính là rễ cây, nó tỏa ra một mùi hương đắng đắng và thoang thoảng một mùi sương.

“Đây là cái gì?

Daint cau mày hỏi.

“Linh tầm thảo!

Dựa theo hình dáng thì gốc này đã ở trong giai đoạn trưởng thành, đúng là may mắn mà!

Hirio cười cười, cậu ném nó cho Daint vì bản thân cậu chẳng có thứ gì để chứa đựng đồ vật cả.

Nhưng Daint thì có một cái túi tự chế bằng da thú để đựng thức ăn.

“Linh tầm thảo?

Cái tên nghe lạ như thế.

Hirio biết cảm giác của Daint khi nghe thấy cái tên như thế, nhưng cậu biết rằng tên gọi đều không đồng nhất ở nhiều quốc gia.

“Ừm thì, hình như bên Sebria người ta gọi gốc này là Grinland đấy!

Hirio bước nhanh và tìm kiếm thêm nhiều thứ xung quanh.

“Hả?

Grinland mà chỉ có hoàng gia mới có quyền sử dụng đấy hả?

“Ừ!

Nó mang giá trị lớn đến không ngờ, do bản thân nó có mang theo một nguồn năng lượng tự nhiên rất lớn nên việc sử dụng cần phải rất cẩn trọng.

Hirio vạch một bụi cây màu xanh nhạt và lục lọi.

“Tìm gì đấy?

Daint bỏ nhẹ nhàng gốc Linh tầm thảo vào trong cái túi bằng da thú của mình trong khi đang nhướng mày hỏi Hirio.

“Có một loại dược liệu mang dạng quả nằm ở trung tâm của những bụi cây mang màu xanh lá sặc sỡ, Bách lục quả!

Hirio cảm giác tay cậu sờ được vào thứ gì đó tròn trịa, mát lạnh.

“Loại trái cây này cũng mang năng lượng tự nhiên rất nhiều, nhưng chỉ cần ăn trực tiếp là có thể hấp thu được phần nào đó.

Daint giật mình.

“Chỉ phần nào đó thôi à?

Mà năng lượng tự nhiên được chú mày nhắc đến nãy giờ là gì đấy?

Câu hỏi của Daint không nằm ngoài dự liệu của Hirio, cậu đứng dậy và phủi phủi trái cây màu xanh nhạt có vẻ đang phát sáng trên tay mình.

“Theo tôi biết từ Aria thì năng lượng tự nhiên cũng giống như tên gọi của nó, là nguồn năng lượng nằm sẵn ngoài tự nhiên.

Mà anh biết về việc sử dụng ma pháp chứ?

Hirio đi tới một bụi cây khác cũng nằm ở gần đó, cậu hỏi hướng về phía Daint đang nhìn chằm chằm Bách lục quả.

“Chẳng biết, con người cũng đâu có thể sử dụng ma pháp hay ma thuật, biết để làm gì cơ chứ.

Giọng nói của Daint đem theo một phần hối tiếc, nhưng cũng chỉ thoáng qua một chút.

“Con người không có nguồn năng lượng nào bên trong cơ thể nên chẳng có nhân loại nào có thể sử dụng các loại phép thuật các kiểu được cả, không có năng lượng thì anh dùng

kiểu gì?

Đúng không?

Hirio cười nhạt giải thích.

“Vậy ý chú mày là thứ này khi ăn vào thì sẽ giúp chúng ta dùng được ma pháp á?

Daint phấn khích hỏi.

“Còn lâu!

Hirio đánh gãy cảm xúc của Daint, cậu thở dài.

“Cái này cao lắm thì giúp chúng ta no hơn thôi, đối với con người không có năng lượng sẵn thì những thứ này chẳng giúp ít gì cả.

Daint và Hirio cùng thở dài một hơi.

“Có thể đấy!

Một thanh âm trong trẻo vang lên bên cạnh của Hirio và Daint, cả hai người đều đồng loạt giật mình nhìn về hướng phát ra thanh âm kia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập