Chương 40: Mặt Thật Của Diệu Tiên Và Tuyệt Kiếm.

Audio

00:0019:58

“Hồ nháo!

Ngươi quá tự cao rồi!

Tôn Khả Khả nói với chất giọng kiêu ngạo, nàng hướng lòng bàn tay mình về phía Lâm Quang và nắm chặt lại.

“Đừng nghĩ.

Phụt!

Lâm Quang bị bóp mạnh từ nhiều phía và một ngụm máu phun mạnh ra từ miệng gã.

“Không gian chi lực?

Bàn tay Tôn Khả Khả vẫn đang nắm chặt hơn nữa, cơ thể Lâm Quang như thể bị nén đến cực hạn.

Gã phun thêm một đợt máu tươi và sắc mặt cũng hoàn toàn trở nên đen lại.

“Đây là sức mạnh của Thất Đạo cảnh hậu kỳ hay sao?

Tôn Khả Khả chỉ còn đúng một bước chân để có thể bước vào Bát Đạo cảnh, đây cũng là cảnh giới đủ để nàng tiến vào hội đồng tối cao của Minh Huyệt Tông.

“Lâm gia, tàn!

Với chất giọng trong trẻo thanh thoát, nàng đưa ra lời định đoạt dành cho Lâm gia như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Một màu trắng bệch hiện hữu trên từng gương mặt của tộc nhân Lâm gia, tình hình gia tộc hiện tại hoàn toàn rất yếu ớt.

Việc huỷ diệt đã gần như là chắc chắn.

“Đừng hòng!

Lâm Quang gầm rú, gã vung mạnh tay về phía trước và sáu thanh kiếm đồng màu xanh lục xuất hiện từ hư vô.

Từng thanh đều có những vết nứt rạn trên lưỡi kiếm, chỉ duy nhất một thanh ở trung tâm là hoàn toàn bình thường.

“Tuyệt kiếm!

Bát huyền trảm thiên!

Cơ thể Lâm Quang rung lên từng đợt, sáu thanh kiếm giao động mạnh và phóng thẳng ra tạo thành một vòng tròn lớn.

Uỳnh!

Sáu thanh kiếm phát nổ và hoá thành rất nhiều mảnh nhỏ, Tôn Khả Khả cảm nhận được gì đó không ổn.

Nàng nhanh tay tung một chưởng về phía Lâm Quang và không quên nói hướng về phía người của mình.

“Cản hắn lại!

Diệt Lâm gia!

Nói rồi, chưởng lực nhanh chóng tung thẳng về phía Lâm Quang vẫn đang vận sức.

Một màn chắn năng lượng xuất hiện và cản đi một phần lớn lực lượng của chưởng lực từ Tôn Khả Khả.

“Bảo vệ gia chủ!

Tộc nhân Lâm gia đứng chắn trước mặt Lâm Quang và hình thành một lá chắn bằng người.

Cuộc chiến đã không còn gói gọi giữa những người lãnh đạo với nhau nữa.

Hiện tại, đây là cuộc chiến của toàn tộc!

Oành!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Tiếng nổ tựa như sấm gầm vang cả một vùng, Lâm Quang cắn chặt răng đến mức chảy máu.

Gã mở toang đôi mắt đỏ ngầu và nhìn chằm chằm về phía Tôn Khả Khả.

“Tuyệt kiếm!

Hợp!

Các mảnh vỡ của sáu thanh kiếm tụ nhanh lại với nhau, tất cả trộn lẫn vào và hình thành nên hai thanh kiếm lớn với hình dáng khác nhau hoàn toàn.

Một thanh có lưỡi kiếm cong dài như một thanh đao, thanh còn lại mang theo lưỡi kiếm thẳng đuột và ánh sáng lấp lánh như một thanh kiếm chuyên trảm yêu trừ ma.

Cả hai thanh bay nhanh về phía Lâm Quang, gã chụp lấy bằng hai tay và miệng gã lại nôn ra một ngụm máu tươi.

“Song kiếm?

Tôn Khả Khả nói thầm, nàng có một chút cảnh giác với thứ vũ khí này.

Nhưng kế hoạch diệt chủng Lâm gia vẫn sẽ diễn ra, không một chút cản trở.

Huyết sắc đại kiếm có chút di chuyển phía sau Tôn Khả Khả, nàng mỉm một nụ cười mê người và chụp lấy chuôi kiếm.

“Rác rưởi.

Tôn Khả Khả biến mất hoàn toàn giữa bầu trời, để lại một khoảng không mênh mông đẹp đẽ.

Lâm Quang đương nhiên hiểu nàng ta vừa làm gì, gã đưa mắt đảo nhanh xung quanh và không ngừng gia tăng cảnh giác.

Cảnh giới của cả hai tuy đều là Thất Đạo cảnh, nhưng Tôn Khả Khả là Thất Đạo cảnh hậu kỳ, còn Lâm Quang chỉ có thể miễn cưỡng coi là Thất Đạo cảnh sơ kỳ mà thôi.

“Phía sau!

Một lão già râu tóc bạc bơ đứng gần Lâm Quang hét lên, lão vận sức và hướng kiếm khí chém mạnh về phía không gian đang rung chuyển trước mặt.

Linh hồn cùng một chỗ vỡ nát.

“Ngu dốt!

Tôn Khả Khả nói khẽ, đại kiếm từ hư vô chém thẳng xuống lão già đó.

Cơ thể lão bị chém nát thành hai mảnh và rơi nhanh xuống đất, nội tạng cùng máu tươi vung vãi ra đầy mặt đất.

Đại kiếm không dừng lại ở đó, nó hướng thẳng đến lưng Lâm Quang và chém mạnh xuống.

Oành!

Lâm Quang xoay người và dùng cả hai thanh kiếm trên tay để chống đỡ, nhưng đòn tấn công từ đại kiếm lại quá mạnh và đánh bật gã ra một khoảng cực xa.

Tôn Khả Khả lần nữa biến mất giữa bầu trời.

Xoẹt!

Lâm Quang nghiến chặt răng khi nhìn thấy tộc nhân của mình bị Tôn gia giết hại một cách dã man, nhưng gã chẳng thể làm gì được cả.

Hiện tại cùng quá khứ, gã đều chẳng thể làm gì để bảo vệ họ cả.

“Nhìn đi đâu đấy!

Chất giọng quen thuộc lại vang lên, Lâm Quang hiện tại đã hoàn toàn xem Tôn Khả Khả như một vị thần chết đang không ngừng càn quét Lâm gia.

Nhưng gã sẽ chẳng bao giờ để nàng ta làm điều đó một cách dễ dàng cả.

“Tuyệt kiếm!

Trảm!

Lâm Quang chém mạnh song kiếm vào hư vô, một loạt các vết nứt dần xuất hiện giữa bầu trời và không gian đang có dấu hiệu bị nứt vỡ.

Oành!

Tiếng chưởng lực vang lên, Lâm Quang vung song kiếm ra bốn hướng xung quanh và gã dừng lại ngay sau đó.

“Nghèo nàn!

Tôn Khả Khả nói đoạn, nàng từ vùng không gian tách biệt tung chưởng về phía Lâm Quang.

Rõ ràng cách biệt về mặc tiên pháp của cả hai là quá lớn.

Song kiếm trong tay càng bị siết chặt hơn, Lâm Quang đã tìm được vị trí của Tôn Khả Khả.

Gã biến thành một đạo ánh sáng và hướng thẳng đến nàng.

Nếu Lâm Quang muốn chiến thắng, gã buộc phải đánh cận chiến với Tôn Khả Khả.

Keng!

Đại kiếm chắn trước mặt Tôn Khả Khả, môi nàng khẽ nhếch và một ngọn lửa màu đỏ như máu xuất hiện trước mặt cả hai người.

Uỳnh!

Lâm Quang dùng tay gạt bỏ hoả diễm và vung song kiếm thẳng vào đầu Tôn Khả Khả.

Vụt!

Rất nhanh tránh né đòn tấn công từ Lâm Quang, Tôn Khả Khả búng tay và cả cơ thể Lâm Quang phát nổ một cách mạnh bạo.

Oành!

“Cái gì?

Lâm Quang rơi thẳng xuống nền đất, gã siết chặt song kiếm trong tay và dậm chân để tiếp đất.

Huỵt!

Nhưng khi Lâm Quang vừa tiếp đất, đôi chân của gã đã không còn có thể đứng vững nữa.

Lâm Quang quỳ một chân dưới nền đất và đưa ánh mắt hướng về Tôn Khả Khả đã xuất hiện trước mặt mình từ khi nào.

“Tuyệt kiế.

Phập!

Lâm Quang vẫn chưa hét xong câu nói của mình, cả cơ thể của gã ngã thẳng ra đất.

Cái đầu bị chém đứt lìa rơi rớt và lăng lộn vài vòng trước chân Tôn Khả Khả.

“Ngươi nói quá nhiều!

Tôn Khả Khả cười lạnh, nàng giơ chân trái thon gọn của mình lên và giẫm mạnh vào cái đầu đã đứt lìa của Lâm Quang.

Nụ cười càng trở nên rạng rỡ hơn, Tôn Khả Khả dùng sức giẫm mạnh và phần đầu như thể được cấu tạo từ đậu hũ của Lâm Quang nát tươm.

Máu thịt cùng những tạp chất nhầy nhụa cứ thế bám đầy chân Tôn Khả Khả, nhưng nàng tựa hồ như chẳng quan tâm.

Đôi mắt đẹp lần nữa lướt ngang qua người đang đứng phía xa xa là Thanh Lâm kia, ngay sau đó cũng nhanh chóng nhìn lại cuộc chiến đã gần như bước vào thời điểm kết thúc.

Lâm gia đã hoàn toàn diệt vong!

“Diệu Tiên!

Hàn Tư Không lay mạnh thân thể mèo trắng, hiện tại nó đã thu nhỏ lại rất nhiều nhưng vẫn to bằng một con hổ lớn.

Đã qua vài giờ kể từ cuộc chiến với Hải Long Xà, Hàn Tư Không thông qua hấp thụ oán niệm của Hải Long Xà đã bồi dưỡng Ma tâm của mình ngày càng trở nên hoàn thiện hơn.

Hiện tại cậu cũng chẳng còn suy nghĩ gì quá đặc biệt với tâm niệm của mình nữa cả, Ma tâm hay Đạo tâm đều được cả.

Dù sao thì Ma tâm cũng đã giúp đỡ Hàn Tư Không rất nhiều.

Thình Thịch~

Tiếng tim đập của mèo trắng khiến Hàn Tư Không có chút ngưng trọng trong ánh mắt, cậu đã hoàn toàn tin tưởng Diệu Tiên chính là con mèo trắng này.

Và thông qua việc mèo trắng đã có thể đánh ngang cơ và thậm chí là giết hại được cả Trung cấp ma thú Hải Long Xà thì Hàn Tư Không biết rõ đẳng cấp thật sự của Diệu Tiên là gì.

Nhưng dù cho câu chuyện có vén nên sự thật là gì đi nữa, cho dù Diệu Tiên có là ma thú như thế nào đi nữa.

Nàng đã cứu cậu một mạng, đó chính là sự thật không thể thay đổi.

Và dù cho nàng không cứu cậu, Hàn Tư Không cũng là người chịu hoàn toàn trách nhiệm cho việc nàng đã phải chiến đấu.

Có vẻ như Diệu Tiên không thể chủ động hoá thành ma thú và chiến đấu như ý muốn, hoặc là có hạn chế nào đó khiến nàng không thể nào làm thế.

Nếu có thể thì nàng đã không cần cực khổ để thu thập thảo dược tại bãi đá lớn nguy hiểm trùng trùng như thế này được.

“Anh Tư Không!

Một giọng nói non nớt cất lên, Tịnh Y chạy từ ngoài vào và bưng theo một bát cháo nóng hổi trên tay.

Cô bé nhìn chằm chằm vào con mèo lớn đang nằm đó và đôi mắt chuyển dần sang Hàn Tư Không.

“Anh ăn đi!

“Cảm ơn em.

Hàn Tư Không nói khẽ, cậu nhận lấy bát cháo và giữ chặt trong tay.

Tịnh Y nhìn một lượt và lựa chọn ngồi xuống cạnh bên Hàn Tư Không, cô bé vẫn còn nhớ thời điểm Hàn Tư Không vác theo mèo trắng khổng lồ trở về với cơ thể đầy máu và cánh tay phải hoàn toàn biến mất.

Tuy rằng Hàn Tư Không đã phục hồi các vết thương nhỏ rất nhanh sau đó, nhưng Tịnh Y quy chung lại vẫn là rất lo lắng.

“Anh khoẻ chứ?

Hàn Tư Không xoa xoa cái đầu nhỏ xinh của Tịnh Y và gật đầu, cậu giấu đi hơi thở dài trong lòng khi nhìn mèo trắng vẫn đang nằm đó thoi thóp.

Xèo!

Thanh âm tiếng thịt cháy và khói bụi bỗng chốc xuất hiện, bắt đầu từ thân thể mèo trắng tuôn ra một loạt các đám khói trắng như mây.

Cảnh tượng hoàn toàn trùng lặp với lần Diệu Tiên hóa thành ma thú.

“Tịnh Y!

Ra ngoài nhanh!

Hàn Tư Không nói nhanh, cậu ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của Tịnh Y và bế thẳng cô nàng ra ngoài cách xa một đoạn.

“Ở yên đây, khi nào anh ra hiệu mới được vào.

Nghe chưa!

Hàn Tư Không buông lời dặn dò, cậu hít nhanh một hơi và thân thể phóng thẳng vào căn chòi nhỏ.

Khói trắng đã tràn ngập căn phòng, thân xác mèo trắng cũng đã hoàn toàn biến mất.

Hàn Tư Không xua tay để phá tan đi lớp khói bụi mù mịt, cậu nheo mắt lại nhìn một lượt dưới sàn và chợt giật mình khi nhìn thấy một cơ thể trắng nõn đang nằm yên trên mặt đất.

Cơ thể nữ nhân với làn da trắng muốt cùng các đường cong mềm mại trên thân, bầu ngực căng tròn săn chắc không được che đậy hoàn toàn bởi làn khói trắng.

Toàn bộ cơ thể Diệu Tiên không bị giấu diếm sau bất kỳ ngoại vật nào mà hoàn toàn lộ hẳn ra trước mắt Hàn Tư Không.

Nhưng vào thời điểm này cậu lại không có bất kỳ suy nghĩ tà dâm nào trong đầu cả, chỉ có một chút cảm giác mừng rỡ cùng một cảm xúc bất ngờ nho nhỏ.

Lý do cho cảm xúc bất ngờ kia chính là phần đầu của Diệu Tiên, nơi đáng lẽ có lớp băng trắng quấn quanh trước đây đã hoàn toàn biến mất, nhưng thay vì là một gương mặt phụ nữ thường thấy.

Ở nơi đó chỉ là một cái đầu lâu.

Hoàn toàn chính xác là một cái đầu lâu với phần hốc mắt đen ngòm.

Mái tóc vẫn còn đó, nhưng da mặt cùng lớp thịt đều hoàn toàn không tồn tại.

Cảnh tượng hãi hùng khiến Hàn Tư Không có chút bất ngờ, nhưng chỉ là cảm giác bất ngờ mà thôi.

Cậu chỉ lo rằng việc gương mặt của Diệu Tiên trở nên như thế sẽ ảnh hưởng đến tình trạng sinh mạng của nàng.

Nhưng khi cậu áp tai vào ngực nàng thì tiếng tim đập cùng nhịp thở phập phồng nơi lồng ngực đã khiến cậu thở phào nhẹ nhõm đi phần nào.

“Thật tốt quá!

Hàn Tư Không cười nhẹ, cậu thả lỏng cảm giác căng thẳng và nhanh chóng bế Diệu Tiên về phía giường nằm.

Cũng đồng thời lấy một lớp chăn dày đắp cho nàng.

Cậu tuy rằng muốn mặc trang phục cho nàng vào lúc này, nhưng điều đó có nhiều khả năng sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực nào đó cho Diệu Tiên, vì thế nên Hàn Tư Không chỉ lựa chọn đắp chăn mà thôi.

Khoảng thời gian một ngày cũng nhanh chóng trôi qua, Hàn Tư Không vắt mạnh chiếc khăn nước ấm và bắt đầu lau người cho Diệu Tiên.

Nàng hiện tại tuy rằng đã phần nào đó hô hấp một cách bình thường trở lại, nhưng việc ăn uống thì gần như là không thể.

Và đương nhiên là cả nhận thức cũng có lẽ hoàn toàn mờ tịt.

Hàn Tư Không chăm chút lau gương mặt xương sọ của nàng, tuy rằng mang một gương mặt chỉ có xương nhưng hai mắt của Diệu Tiên vẫn còn đó, chỉ khác ở chỗ nó hoàn toàn là hai tròng mắt đen.

Cậu đã xác định là do Diệu Tiên đang nhắm mắt.

Đó cũng là cách giải thích duy nhất, dù sao thì Hàn Tư Không đây là lần đầu gặp một người sống với gương mặt sọ người.

Cơ thể Diệu Tiên có chút run run mỗi khi Hàn Tư Không chạm vào, đáng lẽ cậu phải để việc này cho Tịnh Y xử lý giúp mình.

Nhưng Tịnh Y lại là trẻ con, gương mặt của Diệu Tiên hiện tại hoàn toàn đủ sức để dọa cho con bé điếng hết cả người.

Và còn một lý do của riêng cá nhân Hàn Tư Không.

Cậu muốn làm quen với gương mặt này, dù sao thì khi Diệu Tiên tỉnh lại cậu cũng không muốn mình tỏ ra thiếu tự nhiên với nàng, điều đó sẽ phần nào khiến nàng tổn thương.

“Mau chóng khoẻ nhé.

Hàn Tư Không thủ thỉ, cậu vẫn còn đó cảm giác áy náy trong lòng mình.

Xoay người bước đến thau nước ấm, Hàn Tư Không đưa tay vào và nhận ra nước có vẻ đã nguội đi rất nhiều.

Cậu bưng thau nước lên với dự định sẽ làm nóng nó lại một chút.

“Anh không sợ tôi sao?

Nhưng một giọng nói cất lên giữa không gian tĩnh mịch, hành động của Hàn Tư Không ngay lập tức bị đình trệ và cả cơ thể cậu như thể bị đóng băng lại.

Chậm rãi quay đầu nhìn lại, Hàn Tư Không nhìn thấy Diệu Tiên đã ngồi dậy từ bao giờ.

Nàng vẫn chưa mặc quần áo nên phần thân trên hoàn toàn không được che đậy mà lộ một cách rõ ràng ra bên ngoài, hốc mắt đen ngòm cũng đã được thay thế bằng đôi mắt quen thuộc của chính nàng.

“Cô tỉnh rồi!

Mọi thứ vẫn ổn chứ?

Hàn Tư Không bước nhanh đến chỗ Diệu Tiên và đưa tay dìu nhẹ lưng nàng, làn da mát mẻ mịn màng tạo một cảm giác thoải mái cho cậu.

“Câu đó đáng lẽ phải là tôi hỏi mới đúng!

Diệu Tiên có vẻ như đang cười, nhưng do nàng chỉ có một gương mặt xương xẩu mà thôi, việc xuất hiện biểu cảm trên gương mặt này gần như là không thể.

Hàn Tư Không ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc phía đối diện Diệu Tiên, ánh mắt cậu có chút mông lung nhìn nàng.

“Anh nhìn cũng đã đời thật nhỉ?

Diệu Tiên nói với chất giọng đùa cợt, nàng cũng nhanh chóng lấy chăn che đi phần ngực mình.

Ánh mắt bỗng chạm đến nơi đáng lẽ sẽ không trống vắng trên cơ thể Hàn Tư Không.

“Tay của anh?

Nàng có vẻ hoảng hốt, giọng nói cũng dần xuất hiện sự ngưng trọng cùng một chút rưng rưng.

“Học phí của tôi.

Hàn Tư Không nói một cách chậm rãi từng chữ một, cậu cúi đầu xuống một nhịp.

“Xin lỗi cô.

Cậu không câu nệ, cũng không vòng vo.

Lời xin lỗi chân thành từ đáy lòng mình cứ thế tuôn ra.

Ánh mắt Diệu Tiên mở rộng ra và nhanh chóng trở lại bình thường, gương mặt xương xẩu của nàng vẫn không hề có chuyển biến gì cả.

Không ai biết nàng đang cảm thấy gì, hoặc nàng đang có cảm xúc gì.

Kể cả nàng cũng không hề biết.

“Anh lấy được nó chứ?

Ý nghĩa câu hỏi rất rõ ràng, Hải diên ma tâm thuỷ chính là lý do cả hai lâm vào tình trạng này.

“Được.

Nói nhanh một đoạn, Hàn Tư Không dúi vào tay Diệu Tiên một chiếc nạp giới.

Đó chính là nạp giới của riêng cậu, chứ toàn bộ tài sản hiện tại của Hàn Tư Không cùng đóa Hải diên ma tâm thuỷ.

“Vậy thì tốt rồi, chẳng có việc gì cả!

Diệu Tiên nói nhanh, tay nàng xoa xoa nạp giới và ánh mắt liếc nhẹ về phía Hàn Tư Không.

Bỗng nhớ về điều gì đó, nàng kéo mạnh tấm chăn và che đi khuôn mặt mình.

“Anh không định hỏi gì tôi sao?

“Không.

Hàn Tư Không chậm rãi đáp trả, cậu thực sự có rất nhiều câu hỏi dành cho nàng.

Nhưng việc có câu hỏi và việc lựa chọn đặt câu hỏi với nàng hoàn toàn là hai việc khác nhau.

“Vậy sao?

Diệu Tiên lí nhí, nàng dường như đang có điều gì khó nói.

Nhưng cả hai hiện tại đều đang trong tình trạng cảm xúc rất mông lung, sự ngại ngùng vốn có cũng bỗng chốc trở lại và Hàn Tư Không đột nhiên ho sặc sụa.

Khụ!

Khụ!

“Anh sao thế?

Diệu Tiên hỏi nhỏ, nàng ngóc nhẹ phần đầu ra khỏi chăn và hướng đôi mắt về phía Hàn Tư Không.

“Không sao, có chút cảm giác lạ.

Hàn Tư Không đang nói sự thật, trong đầu cậu đang có một giọng nói quen thuộc không ngừng âm ỉ tận sâu bên trong.

Và điều đó vô hình chung khiến cậu có cảm giác buồn nôn.

Cậu chạy nhanh ra khỏi chòi nhỏ và hướng về một phía gần bờ biển nhất có thể, cánh tay trái đè chặt lên trán, gương mặt cũng hoàn toàn méo mó đi.

Hàn Tư Không gục đầu vào một tảng đá lớn, cậu cảm nhận được một sự rung chuyển tại nơi sâu nhất bên trong linh hồn mình.

“Cái này.

Không hề biết chuyện gì đang diễn ra, Hàn Tư Không cũng vẫn mang theo một thái độ hết sức bình tĩnh.

Oẹ!

Cậu cuối cùng cũng nôn mạnh ra đất, mùi cháo đặc và hải sản xộc thẳng lên mũi khiến Hàn Tư Không nhăn mặt lại.

Sau vài giây nôn oẹ không ngừng, Hàn Tư Không lùi người vài bước và ngồi phịch xuống nền đất.

Một cảm giác trống vắng nơi linh hồn đã nói cho cậu một thông tin hết sức quan trọng.

“Tử Nghiên đã thành công rồi!

Khế ước linh hồn giữa cậu và Tử Nghiên sẽ vẫn còn tồn tại mãi mãi, chỉ cho đến khi nàng hoàn toàn tái sinh thì liên kết mới biến mất hoàn toàn.

Cảm giác mà Hàn Tư Không vừa trải qua chính xác là cảm giác khi khế ước linh hồn bị phá vỡ.

“Thật may rằng nó chỉ dừng lại ở nôn.

Cậu có chút cảm thán và gương mặt cũng không tự chủ vẽ lên một nụ cười nhẹ.

Hàn Tư Không xoay người, cậu hướng thẳng về phía bãi đá lớn và bước nhanh.

Trung cấp ma thú Hải Long Xà vẫn chưa được dọn dẹp, vào lần trước thì Hàn Tư Không vì mải lo cho Diệu Tiên mà bỏ qua hoàn toàn thi thể của ma thú cấp cao đấy.

Dù sao thì Trung cấp ma thú vẫn mang theo cực kỳ dồi dào tài nguyên dành cho Diệu Tiên, cậu cũng cần phải có thu hoạch gì đó để có thể thử đột phá cảnh giới.

Tam Đạo cảnh hậu kỳ hoàn toàn chẳng đủ sức để Hàn Tư Không có thể tự vệ, chứ chưa nói đến việc có thể bảo vệ ai cả.

Và nếu thực lực của cậu mãi mãi dậm chân thì việc hướng đến nơi được gọi là Eilrine cũng hoàn toàn vô nghĩa mà thôi.

Vù!

Tiếng gió khẽ vang và thân ảnh Hàn Tư Không hoàn toàn biến mất tại chỗ, cậu hoàn toàn không nhận ra bản thân vừa có sự tăng tiến về tốc độ, mặc dù không quá nhiều nhưng cũng hoàn toàn có thể nhận thấy sự khác biệt rõ ràng.

Chỉ là hiện tại trong lòng cậu đang có nhiều phiền muộn nên không chú ý mà thôi.

Rất nhanh đến vị trí cũ, Hàn Tư Không hít nhẹ một hơi khí biển và nhắm nhẹ mắt lại trong vài giây.

Cậu cần phải giữ sự tập trung hết sức có thể.

Ma thú thông thường khi chết đi sẽ không có khả năng quá cao sẽ sản sinh ra ma thạch bên trong cơ thể mình, nhưng Cao cấp ma thú thì hoàn toàn có.

Thậm chí dù cho không có, các phần thân thể của chúng cũng rất là giá trị.

Hàn Tư Không đưa mắt nhìn về cái xác Hải Long Xà đang nằm tại đó, các vết máu đã đông lại thành một màu đen tuyền.

Mùi tanh nồng cũng khiến cả nơi đây như thể là chiến trường của nhiều thế giới gộp lại.

Cậu lấy từ nạp giới ra một cây dao ngắn và dùng toàn bộ sức lực nơi tay trái đâm mạnh vào đầu Hải Long Xà.

Keng!

Âm thanh như thể kim loại va chạm vang lên, Hàn Tư Không bị bật mạnh cánh tay phải ra và gương mặt cậu vẫn chưa có sự chuyển biến rõ rệt gì cả.

Bởi vì cậu đã đoán trước được chuyện này sẽ xảy ra, lớp da của Hải Long Xà dù cho đã chết cũng hoàn toàn rất cứng.

Đao kiếm bình thường về cơ bản là không có khả năng làm tổn hại gì đến nó.

“Tử Nghiên có thể không nhỉ?

Hàn Tư Không nói nhỏ trong miệng, cậu hoàn toàn tin tưởng vào trình độ kiếm thuật của Tử Nghiên, dù sao thì nàng ở quá khứ cũng đã có biệt danh Tuyệt Kiếm Tiên Tử cơ mà.

“Quyết định vậy đi, quay về tìm nàng vậy!

Vừa nói xong, cậu ngay lập tức sử dụng nạp giới để chứa thi thể Hải Long Xà vào đó.

Bằng một cách thần kỳ nào đó mà chiếc nạp giới bình thường này hoàn toàn có thể làm được chuyện đó, Hàn Tư Không cũng là tặc lưỡi cho qua.

Ngay sau đó cậu nhanh chóng trở về chòi nhỏ, bước nhanh vào và nói với Diệu Tiên về việc cậu sẽ tạm rời khỏi đây trong khoảng vài ngày, hoặc có thể là vài tuần để nhờ một người quen giúp đỡ thanh thí thi thể Hải Long Xà.

Nàng cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu và không quên bảo Hàn Tư Không để Tịnh Y ở lại chung với nàng, dù sao thì việc chữa trị cho em trai Diệu Tiên cũng tốn khá nhiều thời gian và công sức.

Hàn Tư Không đồng ý và rất nhanh rời khỏi làng chài nhỏ nơi đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập