Chương 43: Đệ Tử Ngoại Môn Tôn Gia Và Tôn Khả Khả.

Audio

00:0020:25

Chỉ mất khoảng vài phút để Tử Nghiên và Hàn Tư Không tiếp cận trung tâm Lâm gia.

Cũng như tình cảnh đổ nát bên ngoài kia, trong đây lại càng có phần thảm thương hơn.

Xác người tan nát thành từng mảnh, một vài con chó đã bị nghiền chặt vào sàn đá.

Mùi hôi thối vẫn thật rất chi là khủng khiếp.

“Có người!

Tử Nghiên phóng nhanh về hướng mà nàng vừa phát hiện được ai đó, có vẻ như là người duy nhất hiện diện tại nơi đây.

“Khoan đã!

Hàn Tư Không đưa tay chụp lấy cổ tay của Tử Nghiên, cậu chau mày nhìn về một dáng người đang mặc váy đen và quỳ sụp xuống mặt đất ở cách họ không xa.

Đây là một cô gái, Hàn Tư Không và Tử Nghiên đều có thể dễ dàng nhận biết điều ấy.

Nhưng nàng ta xuất hiện ở khung cảnh này thật sự có phần không quá thích hợp rồi, Tử Nghiên có vẻ do quá xúc động nên đã mất cảnh giác, nhưng Hàn Tư Không sẽ không hoàn toàn tin rằng người đối diện mình là tộc nhân Lâm gia.

“Hắc Bạch Đắc Nhẫn, trên người nàng tỏa ra ấn ký của ta.

Tử Nghiên nói nhanh, nàng vỗ nhè nhẹ vào tay Hàn Tư Không như thể muốn cậu an tâm.

“Hắc Bạch Đắc Nhẫn?

Là Uyển Nhi sao?

Hàn Tư Không nói lớn, cậu chỉ có thể nghĩ đến trường hợp này, và cậu cũng mong thực sự là nàng.

“Tư Không?

Lâm Uyển Nhi ngước đầu dậy và đưa ánh mắt ướt đẫm về phía Hàn Tư Không, đôi môi nàng đang run rẩy đến tột cùng.

Gương mặt dính đầy bụi bẩn, lấm lem bùn đất, mái tóc rối ren và biểu cảm đau đớn đỉnh điểm.

“Huynh đã về.

Cuối cùng.

Nàng rên rỉ trong nước mắt, cả cơ thể như muốn đứng lên nhưng lại không thể.

“Chuyện gì đã xảy ra?

Tử Nghiên đến bên và đỡ lấy Lâm Uyển Nhi, nàng vuốt nhẹ mái tóc kia và hỏi nhỏ.

“Tôn gia, kẻ đột nhập.

Lâm Uyển Nhi cố rặn ra từng chữ một, nàng dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn chằm chằm vào Tử Nghiên.

Dù chỉ là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Lâm Uyển Nhi có thể cảm nhận chắc chắn người đang trước mặt mình chính là thủ hộ của Lâm gia vào xưa kia – Vương Tử Nghiên.

Vị thủ hộ trong truyền thuyết của Lâm gia cuối cùng cũng chịu xuất hiện, nhưng lại quá trễ.

Nhưng Lâm Uyển Nhi hoàn toàn không có một chút ý nghĩ trách móc hay giận giữ gì với điều này cả, hơn ai hết nàng hiểu rõ việc diệt tộc vào hôm nay hoàn toàn thuộc trách nhiệm về ai.

“Ngài.

Vương Tử Nghiên, ngài hãy đòi lại công đạo cho Lâm gia.

Tử Nghiên vẫn đang có biểu cảm gương mặt rất bình tĩnh, nàng vuốt ve mái tóc của Lâm Uyển Nhi và bỗng nhiên ôm chặt nàng vào lòng mình.

“Thả lỏng nào ~”

Giọng nói thánh thót như tiếng hát vang lên, con ngươi Lâm Uyển Nhi dường như cảm nhận được một làn hơi ấm áp.

Đôi mi dài dần dần trở nên nặng trĩu và khép nhẹ lại.

“Suỵt!

Tử Nghiên giơ ngón trỏ lên trước miệng mình để yêu cầu Hàn Tư Không yên lặng, Lâm Uyển Nhi tựa đầu vào ngực nàng và bắt đầu thở một cách nhịp nhàng.

“Đây là Uyển Nhi nhà ta nhỉ?

Thật xinh xắn, tâm tình cũng rất mạnh mẽ.

Nhưng hiện tại con bé lại quá kích động rồi.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu nhìn một lượt xung quanh và chỉ tay về một nơi có bóng mát và không gian tương đối sạch sẽ gần đó.

Cả hai người đồng thời đứng dậy, Tử Nghiên bế lên Lâm Uyển Nhi đang say giấc và bước cùng Hàn Tư Không về phía bóng râm.

“Cô và tổ tiên Lâm gia có quan hệ rất thân thích sao?

Hàn Tư Không hỏi một câu mà cậu đã biết rõ câu trả lời, Tử Nghiên là bán nhân đến từ một nơi được gọi là Eilrine, còn Lâm gia hoàn toàn là thuần chủng nhân loại.

Cả hai chỉ tựa hồ có sự thân thiết của các mối quan hệ mà thôi, cũng có khả năng Lâm gia là máu mủ của Tử Nghiên.

Nhưng nếu thế thì bọn họ cũng không thể nào là thuần chủng nhân loại hoàn toàn như thế được cả.

“Ta đã nói rồi mà?

Tử Nghiên ngồi xuống bãi cỏ có phần cháy xém và đặt Lâm Uyển Nhi nằm gối trên đùi mình.

“Nếu ngươi còn thắc mắc thì ta sẽ nói cho ngươi biết luôn, dù sao cũng không phải bí mật gì to tác.

Ngập ngừng vài giây, nàng tiếp lời.

“Lâm Huyền Đỉnh chính là người đã khai sinh Lâm gia thời đó, và ta chính là người yêu cũ của hắn.

Hàn Tư Không bỗng cảm thấy có chút khó chịu, tâm trạng cậu bỗng trở nên chùng xuống rất nhiều.

Nhưng để giữ bầu không khí thoải mái thì gương mặt cậu vẫn rất bình thản.

“Vậy Lâm gia không phải gia tộc của cô sao?

“Ta nói rồi mà?

Lâm Huyền Đỉnh chỉ là người yêu cũ của ta mà thôi, việc có con cũng không phải quá hư ảo hay sao?

Tử Nghiên cau mày, nàng có chút khó chịu khi Hàn Tư Không cứ tỏ ra ngáo ngơ bằng việc hỏi đi hỏi lại một câu mãi như thế.

Dù nàng cũng biết rằng cậu hỏi thế là vì có hảo cảm rất lớn với mình, nhưng Tử Nghiên vẫn là rất khó chịu.

“Tôi hiểu rồi, vậy cụ thể là lý do gì mà hai người quyết định chia tay?

Hàn Tư Không tỏ ra rất bận tâm đến vấn đề này, hoàn toàn không giống với cậu vào thường ngày một chút nào cả.

Nhìn chằm chằm vào gương mặt có phần chăm chú của Hàn Tư Không dành cho mình, Tử Nghiên chỉ lắc nhẹ đầu và thở dài một hơi.

Nàng vung nhẹ bàn tay và mái tóc màu xám tro nhanh chóng dao động, chúng kết thành một bím tóc đẹp và dày nằm gọn gàng trên vai nàng.

“Ta cũng muốn biết lý do vì sao lúc đó mình lại quyết định như thế.

Mái tóc Tử Nghiên mang theo hương hoa hồng nhàn nhạt, một cảm giác thanh mát ngọt ngào khiến cho Hàn Tư Không bỗng có chút nhẹ lòng.

Không thể giải thích bằng cách nào cả, nhưng cậu luôn có cảm giác rất an toàn và thanh thản khi ở bên cạnh Tử Nghiên, dù cho nàng chẳng làm gì cả.

Chỉ cần có nàng ở bên, Hàn Tư Không sẽ cảm thấy tâm hồn mình rất thoải mái.

Đây là một cảm giác rất quen, giả tưởng như cậu đã từng có cảm giác này trước đây vậy.

Nhưng trong trí nhớ của cậu lại chưa từng có bất kỳ ai đủ để tạo ra cảm giác này cả.

Mỗi khi nhớ về quá khứ khi còn ở Sebria, Hàn Tư Không luôn luôn có cảm giác bản thân đã quên mất điều gì đó, quên mất đi ai đó.

Nhưng lại chẳng lần nào cậu nhớ được gì cả.

Cậu chắc chắn sẽ tìm cách trở về Sebria để tìm hiểu chuyện năm đó, nhưng vẫn chưa phải thời điểm hiện tại.

Hàn Tư Không đang có quá nhiều vấn đề cần phải lo lắng, và cậu cũng không muốn để chuyện quá khứ quá ảnh hưởng đến hiện tại của bản thân mình.

“Khi Uyển Nhi tỉnh dậy thì cô định sẽ làm gì?

Cả hai chúng ta hiện tại hoàn toàn bất lực mà thôi.

“Không hẳn, ta vẫn còn vài người quen ở ngoài kia.

Nhưng không biết là bọn hắn còn sống không nữa, cũng đã quá lâu rồi.

Tử Nghiên thở dài một hơi, nàng lau đi vết bẩn trên gương mặt Lâm Uyển Nhi và nụ cười được vẽ trên gương mặt hoàn mỹ của nàng.

“Vậy giờ chúng ta phải làm gì đây, ngài Genju cũng có ý định mang cô trở về Eilrine mà?

Như nhớ ra được điều gì, gương mặt Tử Nghiên bỗng chốc trầm lắng xuống.

Đôi mắt cũng trở nên nặng trĩu đi rất nhiều.

“Người thật sự rất thương ta, ở quá khứ cũng rất bảo bọc ta.

Giọng nói có chút rung động, Tử Nghiên vuốt nhẹ lọn tóc mai của mình và tiếp lời.

“Ta vẫn chưa thể quyết định có nên trở về hay không.

Hàn Tư Không gật đầu, cậu đứng bật dậy và nhìn về một hướng phía xa.

“Tôi đi một vòng đã.

Cậu nói và thân thể nhanh chóng lướt đi, Tử Nghiên chỉ cười nhẹ và tiếp tục hướng sự chú ý của mình vào Lâm Uyển Nhi đang nằm trên đùi nàng.

“Đáng yêu quá, nhưng khí tức của ngươi.

“Ma tâm là một dạng sức mạnh đặc thù nhỉ?

Genju nói, chất giọng trầm ấm của ông khiến cho Hàn Tư Không có chút giật mình.

“À vâng, ngài vẫn ở đây?

Cậu xoay người và thấy Genju đang đứng khá gần mình, ngay cả mùi hương của ông cũng không hề phát ra một chút nào.

Đó là lý do mà cậu không thể cảm nhận được bất kỳ sự hiện diện nào cả, dù bằng giác quan hay khí tức.

“Ta chỉ đi một vòng ngắm nhìn Nhân giới mà thôi, cũng gặp được một vài người quen.

“Người quen?

Có cả những người Eilrine khác đang tại đây sao?

Hàn Tư Không có chút lo lắng, cậu từng gặp gỡ Tiên Tử Đoàn chủ Tomori trước đây, thật sự là đẳng cấp sức mạnh của Eilrine nằm ở một tầm cao khác so với Nhân giới.

Khoảng cách rất rõ ràng.

“Không cần lo lắng.

Genju chỉ nói chậm rãi, ông ngước nhìn xung quanh với ánh mắt thưởng thức.

“Lauriel sẽ phải trở về Eilrine để có thể được an toàn, ta tin rằng cậu cũng có vài câu hỏi dành cho ta, nhỉ?

Ông hướng tay mình về một bờ đá lớn, cả hai người đều đồng loạt bước đến đó và ngồi xuống.

Hàn Tư Không có chút ngập ngừng trong giây lát, nhưng cũng chỉ trong giây lát mà thôi.

“Cô ấy nói rằng bản thân mình vẫn chưa đủ sức mạnh để có thể chống chịu lại môi trường ở Eilrine, vậy thì ngài vẫn sẽ tìm cách đưa cô ấy trở về sao?

“Đó không phải vấn đề.

Genju lấy từ hư không ra một ấm trà nhỏ và hai chiếc tách bằng sứ trắng, ông rót nhẹ một ít trà và đưa tách cho Hàn Tư Không.

Cậu nhận lấy và cúi đầu nhẹ để cảm ơn, hơi ấm của chiếc tách lan tỏa trên bàn tay.

Hàn Tư Không đưa vào miệng và dự định uống một hơi, nhưng Genju lại đưa tay chặn lại hành động đó của cậu.

“Một chiến binh sao lại có thể dễ dàng mất cảnh giác như thế?

Ông cười cười, và nhìn cậu.

“Ngài nói là?

“Đây là lần thứ hai ta gặp nhau, cậu thậm chí còn chẳng thể khẳng định được ta đối với cậu cảm thấy thế nào.

Nhưng lại dễ dàng tin tưởng ta đến thế?

Genju đặt tách trà trên tay Hàn Tư Không xuống và rót thêm một lần nước nữa.

“Nếu ngài muốn giết ta thì đâu cần đến tiểu xảo để làm gì đâu chứ?

Hàn Tư Không cười nhẹ, cậu cầm nhanh tách trà và uống cạn.

“Không chỉ có giết chóc và sống sót đâu chiến binh à, có nhiều thứ từ cậu mà người khác có thể khai thác hơn cậu tưởng đấy.

Genju cũng nhấp nhẹ một ngụm trà nóng, ông gật nhẹ đầu và tiếp lời.

“Đừng để sự bất cẩn trở thành thói quen.

Đôi mắt đen nhánh nhìn lướt qua Hàn Tư Không một nhịp, cậu bỗng có chút khẩn trương và gương mặt cũng không tự chủ cười nhẹ một tiếng.

“Kẻ tàn phế như ta, ngài còn trông mong gì vào giá trị bản thân cơ chứ?

Cậu vuốt nhẹ phần vai phải, thật lòng mà nói, tình cảnh hiện tại của Hàn Tư Không hoàn toàn thê thảm như thế.

Mất đi tay phải, tu vi cũng hoàn toàn bị đình trệ.

Bản thân lại còn mất đi mục tiêu để tiến bước, không người thân, cũng không còn nhà để về.

Một chỗ nào đó trong tâm trí cậu nhớ về Tịnh Y, nhưng con bé đó có lẽ sẽ an toàn và hạnh phúc hơn khi không có cậu ở bên.

Dù sao thì Hàn Tư Không toàn tìm đến những phiền toái cơ mà.

“Ngươi tàn phế sao?

Cơ thể hay tâm trí ngươi tàn phế?

Trái lại với biểu cảm có phần sầu não của Hàn Tư Không, Genju lại tỏ ra rất nhẹ nhàng thoải mái.

Với ánh mắt như thể đã nhìn thấy mọi sự việc đau buồn trên thế giới này, ông nhìn vào cậu.

“Và trà cũng cần phải chậm rãi thưởng thức chứ không thể uống như một loại nước giải khát giống thế được.

“V-Vậy sao.

Hàn Tư Không có chút lúng túng, Genju đang hành động giống như các thành viên hoàng gia trước đây mà cậu từng diện kiến, mặc dù ông có khoảng cách thân thiện hơn rất nhiều so với họ.

Nhưng cũng hoàn toàn là phong thái vương giả, khác hẳn với cậu.

“Về việc Lauriel sẽ phải trở về thế nào, ta sẽ có cách giải quyết.

Chỉ cần con bé đồng ý trở về, nơi đó vẫn sẽ là nhà.

Genju rót thêm vào ly một ít trà, ông nhìn ngắm quang cảnh rừng rậm và tận hưởng cơn gió mát thổi qua.

Cả Hàn Tư Không và Genju đều chậm rãi thưởng thức trà nóng và ngắm nhìn cảnh rừng, sau vài phút trôi qua thì Hàn Tư Không cũng bắt đầu có chút cảm giác bồn chồn.

“Cậu thích con bé, đúng không?

Genju nhận ra sự bồn chồn của Hàn Tư Không và đưa ra một câu hỏi cho cậu.

“Vâng, có thể nói là như vậy.

“Hẳn là như thế?

Rót thêm một tách trà mới, Genju nâng nhẹ lên môi và nhấp một ngụm nhỏ.

Ông nói như thể mọi thứ rất bình thường, tựa hồ mọi việc đối với ông chỉ như quan cảnh để nhìn ngắm mà thôi.

“Ngài trông như không thật lòng để tâm tới?

Hàn Tư Không tỏ ra thắc mắc, dù sao thì cậu cũng thuộc dạng người khá thật lòng nên sẽ không thích xu nịnh hay tỏ vẻ.

Câu hỏi đưa ra nhưng lại chẳng có hồi đáp, Genju nhìn trời vài giây ngắn ngủi và mỉm cười nhẹ.

Ông nhìn Hàn Tư Không trong chốc lát, một cơn gió nhẹ thổi qua và thân ảnh Genju đã xuất hiện ở một nơi cách đó không xa.

Quay lưng lại với cậu, Genju chắp tay sau lưng và bước đi chậm rãi.

Nhưng mỗi bước chân của ông lại như thể dịch chuyển cả cơ thể đi hàng trăm mét, chưa đến bốn bước là Genju đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Hàn Tư Không.

“Phụt!

Thanh Lâm phun ra một ngụm máu tươi từ miệng, mí mắt và trán cậu cũng đã đầm đề một mảng máu lớn.

“Tại sao?

Cậu cố rặn ra từng chữ, thanh đại kiếm trước mặt vẫn không hề di chuyển đi nơi khác.

Đó là thứ đã tạo ra hàng tá vết thương lớn nhỏ trên cơ thể cậu.

Đã qua bốn ngày kể từ thời điểm mà Thanh Lâm trốn khỏi cuộc chiến giữa Lâm gia và Tôn gia.

Cậu chắc chắn bản thân mình đã trốn tránh rất kỹ rồi, nhưng vẫn nhanh chóng bị vài người khác đuổi kịp.

Những người này tuy rằng tốn rất nhiều công sức mới có thể đánh thắng Thanh Lâm, và cũng trong đoạn thời gian này cậu biết được vài chuyện rất đáng kinh ngạc.

Người đuổi theo tấn công cậu lại thuộc Tôn gia, Lâm gia đã hoàn toàn bị huỷ diệt chỉ trong một đêm ngắn ngủi.

Hai tay và chân đều bị trói, Thanh Lâm với phần đầu chảy đầy máu cũng bị đạp mạnh thêm vài lần từ những kẻ đã bắt cậu.

“Hừ!

Nếu không phải đại tiểu thư yêu cầu bắt sống thì ta đã sớm chém chết ngươi rồi!

Gã to con với thân hình đầy vết sẹo lồi và một gương mặt tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, hắn phun mạnh một ngụm nước bọt vào mặt cậu và nhanh chóng quay người bỏ đi.

Thanh Lâm lòng đầy phẫn nộ và sát tâm đến cực độ, loại hình nhục nhã này khiến cậu nhớ về những ngày còn ở thế giới cũ – một nơi chứa đầy sự thất vọng của cậu.

“Ta sẽ.

giết sạch các ngươi!

Cậu gào thét trong lòng, ánh mắt cũng trở nên điên cuồng hơn hẳn.

“Tại sao ngươi lại xuất hiện tại Lâm gia?

Tôn Khả Khả nghiêng đầu nhìn vào người đang bị quấn chặt dưới nền đất, máu và vết bẩn đã che đi gần hết gương mặt cậu, nhưng nếu nhìn kỹ thì hoàn toàn có thể nhận ra người này chính là Thanh Lâm.

“Liên quan gì tới các người!

Thanh Lâm hoàn toàn đang trong trạng thái phẫn nộ, cậu thậm chí còn không nhìn thấy Tôn Khả Khả ở góc nhìn đối diện mặt đất như thế này.

Vù!

Tiếng gió khẽ vang là một vật nặng được bay tới thẳng chỗ Thanh Lâm, cậu tuy nhận biết nhưng do đang bị trói nên hoàn toàn không thể tránh né.

Cộp!

Một thứ tròn và cứng vừa đập mạnh vào đầu Thanh Lâm, cậu cảm giác được cơn đau chạy dài trên đầu mình.

“Ngươi đã xâm nhập Lâm gia bằng cách nào?

Một âm thanh có phần già nua và khàn khàn xuất hiện, Thanh Lâm nghiến chặt răng và tỏ ra một thái độ cự tuyệt rất rõ ràng.

“Nói mau!

Thanh âm đó lại vang lên, và cơn đau đầu lại xuất hiện lần nữa.

“Ta chỉ đơn giản là ẩn thân và đi vào thôi, chẳng có bí mật nào cả!

Thanh Lâm có chút cay trong lòng, cậu chỉ đơn giản che dấu đi khí tức và chạy thẳng vào thôi.

Làm gì có tuyệt kỹ hay tiên thuật nào đặc biệt trợ giúp cho cậu đâu chứ.

“Chỉ vậy?

“Đại tiểu thư không nên tin hắn, Lâm gia tuy rằng kém xa so với Tôn gia chúng ta.

Nhưng cũng không tàn tạ đến mức để cho một tên tiểu tử Tứ Đạo cảnh xâm nhập vào mà không hề hay biết.

“.

Thanh âm tranh luận biến mất trong vài giây, và Tôn Khả Khả dường như vừa nghĩ ra thứ gì đó, nàng ra lệnh cho thuộc hạ cởi bỏ dây trói của Thanh Lâm.

Phụt!

Ngụm máu trộn lẫn với nước bọt bị Thanh Lâm phun mạnh ra sàn khi những kẻ cởi trói vừa thuận tay siết cậu thêm một chút.

Ánh mắt Thanh Lâm được giải phóng và ngay lập tức ngước nhìn lên phía trước mình.

Chiếc ghế lớn mang phong cách hoàng gia, người đang ngồi chễm chệ trên đó không ai khác chính là Tôn Khả Khả.

Chỉ khác là hiện tại nàng đang vận một bộ váy áo màu xanh nhạt mà thôi.

Đôi mắt và mái tóc đỏ dường như đang tỏa sáng rực rỡ, ánh mắt của nàng mang theo một chút cảm xúc khó lý giải khi nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, và rất nhanh nàng nhắm chặt mắt mình lại.

“Từ bây giờ ngươi chính thức là đệ tử ngoại môn của Tôn gia!

Tôn Khả Khả nói một cách chậm rãi, gương mặt nàng cũng không có quá nhiều biểu cảm đặc biệt, chỉ là một ít sự mệt mỏi mà thôi.

“Hừ!

“Ngươi có gì bất mãn sao?

Tôn Khả Khả hướng về phía người phụ nữ có phần lớn tuổi vừa đưa ra thanh âm phản đối.

Đó là một người phụ nữ có gương mặt khá nhăn nheo, đôi mắt có nhiều dấu vết của mệt mỏi và biểu cảm cũng hoàn toàn rất cứng nhắc.

Đây chính là một trong những người họ hàng có thân phận tạm thời ngang bằng với Tôn Khả Khả, nhưng vì nàng hiện tại đã hoàn toàn trở thành người đứng đầu Tôn gia, cho nên đa số những người cũ đều được đưa đến vị trí mới.

Ngoại trừ người này.

“Khả Khả à, ngươi cũng biết tính tình của Tôn Di ta mà.

Hắn ta có quá nhiều nghi vấn, giữ lại cũng chỉ gây thêm phiền toái mà thôi.

Tôn Di đưa ánh nhìn u ám về phía Thanh Lâm vừa rời đi, một cảm giác khó chịu dâng trào khiến bà cảm giác bản thân có phần ngứa ngáy.

“Hắn vẫn còn rất nhiều tác dụng, triệt tiêu có phần quá lãng phí.

Tôn Khả Khả xoa xoa trán mình, nàng cố không thở dài một hơi nhưng cũng rất phiền lòng.

“Vậy ngươi tại sao lại chỉ diệt tộc nhân Lâm gia mà không hề có hành động gì sau đó?

Tôn Di có chút thắc mắc, chuyện diệt tộc Lâm gia đã diễn ra được vài ngày.

Nếu theo bình thường mà nói thì Tôn gia cũng nên thu dọn tài nguyên cùng các kiến trúc ẩn của Lâm gia rồi.

Nhưng Tôn Khả Khả lại hoàn toàn không có hành động nào như thế cả, nàng chỉ đơn giản diệt tộc và ngay lập tức cho gọi toàn bộ Tôn gia trở về và giữ nguyên trạng thái.

Như thể đang trốn tránh thứ gì đó.

“Ta tự có tính toán của riêng mình.

“Tính toán riêng của ngươi, kết quả cũng chẳng bao giờ nằm riêng một mình ngươi cả.

Tôn Khả Khả!

Tôn Di tự có cách tư duy khác biệt, bà cho rằng Tôn Khả Khả đang làm mọi việc trở nên quá rối rắm và có khả năng sẽ tạo ra những sự kiện không được phép.

Dù cho Tôn Khả Khả đang là người đứng đầu Tôn gia, nhưng bà vẫn hoàn toàn có đủ quyền hạn để yêu cầu một lời giải thích cho những quyết định của nàng.

Cả hai người bọn họ đều là những kẻ dẫn dắt người khác, họ cần phải đặt lợi ích chung của tập thể lên hàng đầu thay vì mong muốn của bản thân.

“Thôi được rồi!

Tôn Khả Khả khằng giọng, nàng vẫy tay ra hiệu cho những người hậu và hộ vệ rời khỏi phòng, đôi mắt cũng mang theo nhiều ý vị sâu xa hơn hẳn.

“Là vì ta sợ.

“Ngươi sợ?

Là đội chấp pháp hay sao?

Tôn Di có chút suy tư, vấn đề này bà cũng đã từng nghĩ qua.

Nhưng Tôn gia quyền lực thậm chí đủ sức để ảnh hưởng đến phần nào phán quyết của đội chấp pháp ở Minh Sơn Môn.

Và kể cả họ có thể phán quyết, nhưng Tôn gia đã hoàn toàn không để lại bất kỳ bằng chứng rõ ràng nào cả.

Tựa hồ Tôn Khả Khả đang không ám chỉ đến khả năng này.

“Không phải.

“Là vị Cửu Đạo cảnh đứng phía sau Lâm gia hay sao?

“Cũng không hẳn.

Tôn Khả Khả thở dài một hơi, nàng đang có mối lo rất lớn trong lòng.

Nhưng nó lại hoàn toàn đến từ bản năng mà thôi, không có bất kỳ thông tin xác thực những gì nàng đang đắn đo có hiện hữu hay không.

“Vậy thì lý do gì?

Tôn Di có khá nhiều sự bất mãn trong lời nói, hiện tại bà đang có cảm giác rất tệ với những lời nói về lý do của Tôn Khả Khả.

“Lần trước, ta đã gặp một kẻ trong rừng Man di.

Một kẻ đủ đe dọa đến toàn bộ Minh Sơn Môn.

Tôn Khả Khả có chút run người khi nhắc đến thời điểm đó, nàng đưa mắt nhìn ra cửa phòng như thể đang trông chừng bản thân khỏi thứ gì đó.

“Là lần mà ngươi bị thương trong lúc lịch luyện sao?

Kẻ đó có tu vi như thế nào?

Phía trước những biểu cảm có phần e ngại và tràn đầy lo lắng của Tôn Khả Khả, Tôn Di cũng không hề tỏ ra cợt nhả.

Bà dùng toàn bộ khả năng suy nghĩ và trí nhớ của mình để nhớ về một kẻ đủ sức để đe dọa cả Minh Sơn Môn như Tôn Khả Khả vừa nêu.

Nhưng kẻ gần nhất có khả năng ấy cũng đã vẫn lạc rất lâu rồi, hiện tại gần như không có thông tin gì về bất cứ ai có sức mạnh đến như thế cả.

“Chắc chắn nằm trên Cửu Đạo cảnh, có thể là Thập Đạo cảnh hoặc hơn thế nữa.

Đôi tay bấu chặt vào thành ghế, Tôn Khả Khả cố để bản thân không phát ra những thanh âm rên rỉ, nàng lắc đầu nhẹ với Tôn Di và khua tay ra hiệu dừng cuộc nói chuyện.

“Cứ tin ta, lần này hoàn toàn là vì an toàn và lợi ích của cả gia tộc!

Nàng gắng giọng, ngay sau đó thân ảnh cũng dao động nhẹ và biến mất hoàn toàn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập