“Hắn thật sự đến, suy đoán của ta hoàn toàn chính xác.
Aria lơ lửng giữa bầu trời đêm u ám, nàng mỉm cười một cách nhẹ nhàng khi nhìn về phía Thanh Lâm vừa mang công chúa Iso rời đi.
Chất giọng nam giới đặc trưng lần nữa vang lên trong miệng Aria.
“Hệ thống của hắn hoàn toàn có thông tin về những việc mà nó không thể tiếp cận, nhưng dựa theo những gì ta nhận biết vào lần trước thì hệ thống đó không hề trên cấp Tiên.
Có lẽ là tiệm cận Phá Tiên cảnh?
“Vì đã xong thí nghiệm thứ hai, hãy tiến hành thí nghiệm thứ ba.
Ta cần nhiều thông tin hơn về thứ hệ thống này.
Aria gật đầu, đôi mắt nàng đã trở lại màu tím như cũ khi chấm đen trong đồng tử tan biến hoàn toàn.
Công chúa Iso chẳng hề đăng quang gì cả, chỉ là nếu như Thanh Lâm không can thiệp vào chuyện này.
Có lẽ Aria đã để cho công chúa Iso đăng quang trở thành nữ hoàng thật sự.
Nhưng chuyện này cũng chỉ là một nhiệm vụ từ chủ nhân, không hề có bất cứ sự quan tâm nào từ Aria dành cho những con người này cả.
Công cụ mãi mãi chỉ là công cụ.
Cũng giống như kẻ tên Hirio nhỏ bé kia, hắn chính là công cụ được chủ nhân ưa thích bậc nhất tại Nhân giới nơi đây.
Trong số hàng trăm nghìn vật thí nghiệm được Aria sử dụng cho đến nay, chỉ duy nhất mình hắn vẫn còn có thể đi đúng theo con đường mà chủ nhân nàng đã vạch sẵn.
Và dựa theo những gì chủ nhân đã định hướng, hắn chắc chắn sẽ trở về, rất nhanh mà thôi.
Nhìn về một phương trời xa, Aria vô thức mỉm cười.
“Hirio, mau chóng trở về và hoàn thành những thí nghiệm cuối cùng của ngươi nào.
“Đã từng là nhà.
Hàn Tư Không siết chặt nắm tay, cậu nhắm chặt mắt lại và hít nhẹ một hơi không khí vào phổi mình.
Cảm giác se se lạnh khiến cả cơ thể cậu có chút căng cứng, một cảm giác thân quen đến lạ thường xuất hiện.
“Những ký ức, nó không hề hoàn chỉnh.
Cậu là một người có trí nhớ khá tốt, và một khoảng trống trong ký ức là chuyện rất dễ dàng bị cậu phát hiện được.
Hàn Tư Không ngay lập tức cho rằng có người đã can thiệp vào tâm trí mình, cậu đã bị ai đó xoá bỏ đi phần ký ức kia.
Nhưng tại sao?
Hàn Tư Không ở quá khứ chưa từng có những việc gây hại gì đến ai, cũng không hề có các mối quan hệ không lành mạnh.
Cậu cũng chẳng phải dạng người quá tài giỏi đến mức có thể chạm đến những thứ khiến người khác phải dè chừng.
Chẳng có kết quả gì, cậu không hề nhớ bất cứ thứ gì có liên quan đến những mảng ký ức đã mất kia.
Giờ đây ngồi suy tính thì có nghĩa lý gì chứ?
“Mình sẽ tìm lại, công bằng và ký ức.
“Sự thật.
Cậu bước nhanh về phía trước, toàn bộ sức lực của Tam Đạo cảnh hậu kỳ cũng không hề che giấu mà bộc lộ ra một cách rõ ràng.
“Ai đó?
Một vài người lính đi tuần phía ngoài cung điện đã chạm mặt với Hàn Tư Không, bọn họ ngay lập tức phát động bao vây và dường như nhận ra địch ý đến từ cậu.
“Người mới?
Những người lính cũ đâu?
Hàn Tư Không thắc mắc, cậu tuy rằng không có mối quan hệ quá rộng khi còn ở đây.
Nhưng cũng đủ để cậu nhận diện được bất kỳ người lính nào, kể cả các kiếm sĩ mạnh nhất vương quốc.
“Mời anh xuất trình thân phận, nếu không bọn tôi cần phải tạm giam để giữ vững an ninh.
Cậu nhìn quanh một lượt, xác định được một cách chính xác các gương mặt ở đây đều hoàn toàn xa lạ.
Tay trái giơ lên trước mặt, Hàn Tư Không vận sức vào đầu ngón tay và đập mạnh xuống nền đất.
Oành!
Lực đạo từ cánh tay cậu hoàn toàn đủ sức để tạo ra một cơn chấn động trong phạm vi nhỏ.
Tuy rằng hiện tại thì đây không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, nhưng Hàn Tư Không lại đang rất vội vàng.
Nếu không tiếp cận được những người lính cũ, những người có đầy đủ thông tin về vương quốc sau khi Hàn Tư Không và Daint bỏ trốn thì chuyện này sẽ chẳng thể tìm thấy sự thật.
Cậu không ngây thơ và đần độn đến mức chạy thẳng đi tìm công chúa Iso để hỏi về chuyện năm đấy.
Chẳng có gì chắc chắn rằng người đã từng hại cậu một lần rồi sẽ cảm thấy áy náy mà nói hết mọi thứ cho cậu nghe.
Thân ảnh Hàn Tư Không nhanh chóng lóe đi và biến mất, nhóm các binh lính cũng hoàn toàn bị hù cho hoảng sợ và nháo nhào thông báo cho cấp trên của mình về chuyện vừa xảy ra.
Hàn Tư Không cứ thế phóng thẳng dựa theo trí nhớ của mình, cậu nhìn quanh một lượt nơi đây.
Sân bãi vẫn như cũ, các khu tập luyện của binh lính hoàn toàn không hề thay đổi gì nhiều cả, nhưng lại chẳng hề có bất kỳ ai ở đây vào lúc này.
Phía cuối sân bãi tồn tại một thứ khiến Hàn Tư Không chú ý, một gò đất cao và đặt phía trên đó là tảng đá lớn khoảng chừng mười mét hơn.
Trông cứ như một thứ gì đó đã được chôn lấp tại đây vậy.
“Có người!
Hàn Tư Không bước nhanh về trước, một bóng người đàn ông có phần tều tuỵ cùng cơ thể gầy đến đáng sợ đang quỳ gục đầu phía trước tảng đá.
Dựa theo ngoại hình thì có lẽ người này có tuổi đời không lớn, thậm chí còn có chút trẻ trung hơn hẳn Hàn Tư Không.
Nhưng cơ thể lại trông như của một người sắp chết vậy.
“Xin lỗi, cái này là?
Hàn Tư Không chậm rãi tiếp cận và cất tiếng hỏi, cậu đưa mắt quét một lượt tảng đá lớn và chẳng nhận thấy dấu hiệu kỳ lạ nào cả.
Đây chỉ là một tảng đá bình thường mà thôi.
“Anh là lính mới sao?
Chắc là vậy rồi, nên anh không biết về việc này cũng không lạ.
Âm giọng có phần khàn khàn và yếu ớt, tên đàn ông gầy gò xoay người và dựa lưng vào tảng đá.
Ánh mắt của hắn nhìn vào Hàn Tư Không.
“Vài năm trước đã diễn ra một việc liên quan đến đại công chúa Iso, cô ấy bị hãm hiếp bởi chính hộ vệ riêng của mình.
Nhưng tên hộ vệ đó lại có thể vượt ngục được, nhưng là do được đồng bọn giúp đỡ.
Hàn Tư Không gật đầu ra hiệu đã hiểu, cậu cũng không còn lạ gì câu chuyện này, dù sao thì cũng chẳng còn cách để thay đổi quá khứ.
“Quốc vương đã rất tức giận sau đó, và đỉnh điểm khi tên hộ vệ đó lại lần nữa trở về và bắt đi mẹ của mình.
Sau đó, những người lính đã tìm thấy bà ấy bị giết hại một cách dã man ở phía ngoại thành.
Lần nữa gật đầu, Hàn Tư Không hiện tại vẫn còn nhớ rất rõ cảnh tượng khi ấy.
Cậu không quan tâm những kẻ kia bôi đen tội danh của mình như thế nào, mẹ cậu đã bị chính tay con trai bà bỏ rơi, cũng đồng nghĩa với giết hại mà thôi.
Hàn Tư Không hoàn toàn không muốn biện minh cho hành động của mình vào lúc đó.
Dù cho có được lựa chọn lại, cậu vẫn sẽ làm thế.
“Do hành động của gã tên Hirio đó là quá sức khủng khiếp và nặng nề, toàn bộ những đồng bạn và người chung quân khu của hắn đều bị xử tử.
Hàn Tư Không bỗng chốc giật mình, cậu cảm nhận một đợt lạnh lẽo chảy dài trong xương tủy mình.
“Bọn họ bị chôn sống tập thể, ngay tại đây.
Tảng đá lớn này chính là thứ mà quốc vương đã cho người đặt lên, để cho toàn bộ những người đó phải chịu thống khổ ngay cả khi đã chết.
Hàm răng nghiến chặt, Hàn Tư Không siết chặt nắm tay mình lại.
Cậu bắt đầu thở dốc và suy nghĩ cũng hoàn toàn bị đình trệ.
“Chuyện này.
Đã lâu chưa?
Cậu hỏi, với một gương mặt đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh.
“Ngay sau khi hắn ta bỏ trốn lần thứ hai.
“Thật buồn cười.
Hàn Tư Không ngước mặt về bầu trời và cười nhẹ, cậu đang dâng trào trong cơ thể mình một cảm giác tắc nghẽn đến khó chịu.
Dường như chính cảm xúc của cậu đã bị ngăn cản vậy, Hàn Tư Không hạ đầu và nhìn vào tên gầy gò vẫn đang vuốt ve mặt đất.
“Cậu cũng là một trong số họ sao?
Những người lính mới?
“Không!
Không!
Tôi chỉ là một phụ bếp trong hoàng cung mà thôi, vài người trong số họ là bạn của tôi.
Sao?
Anh cảm thấy tội lỗi à?
Cậu trơ mắt nhìn chằm chằm vào người đối diện, ánh mắt mang theo một nét hoảng hốt nho nhỏ.
“Anh không cần phải ngạc nhiên đến thế, người duy nhất trong vương quốc chưa biết đến sự việc này và lại còn có tác phong, vóc dáng của một chiến binh như anh thì không khó để người ta suy luận ra thân phận của anh đâu.
Và hình chân dung của anh cũng dán ở đầy đường đấy, mặt dù hiện tại có chút khác.
“Vậy sao.
Hàn Tư Không lắc đầu cười nhẹ, cậu xoay người bỏ đi và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của gã gầy gò.
Hắn nhìn cậu rời đi với một biểu cảm thả lỏng, bàn tay vẫn vuốt ve mặt đất không ngừng nghỉ.
“Vương quốc, à không, đất nước này.
Sắp kết thúc vai trò của nó rồi.
Mỉm cười nhè nhẹ, hắn dừng tay một cách đột ngột và thân thể bỗng chốc ngã gục xuống đất như con rối đứt dây.
“Ngươi là ai?
Dám tự tiện bắt cóc ta!
Iso Latti Ora tỉnh lại với trạng thái toàn thân đau nhức, cô liên tiếp mắng chửi gã đàn ông duy nhất đang hiện diện trong căn nhà có phần rộng lớn cùng trống vắng này.
“Còn bao nhiêu ngày nữa là đến ngày công chúa đăng quang?
Thanh Lâm lên tiếng hỏi hệ thống, không phải bởi vì cậu không muốn trực tiếp hỏi đương sự đang ngay tại đây, mà là cậu không thể.
Hai người hoàn toàn thuộc về hai đất nước khác nhau hoàn toàn, bất đồng ngôn ngữ không cho phép Thanh Lâm và công chúa Iso có thể trao đổi bất kỳ thông tin gì với nhau cả.
[Thông tin:
19 ngày]
“Haiz, còn lâu thế sao.
Mình lại chẳng thể nói chuyện được với cô ta.
Cậu có chút chán chườm, dù sao thì cũng phải ở chung với nhau bằng ấy thời gian.
Theo kế hoạch đã định của cậu là như thế.
“Tên kia, ngươi là ai?
Kẻ ngoại quốc?
Công chúa Iso kêu gào thêm vài lần nữa trước khi kiệt sức, cô thở hổn hển và gục đầu xuống nền đất như thể đang nghỉ ngơi.
Thanh Lâm lắc nhẹ đầu, cậu đã nghĩ tính cách của nàng công chúa này sẽ khá trầm ấm hơn thế.
Nhưng sự ồn ào đến khó chịu này hoàn toàn khiến Thanh Lâm mất đi hứng thú trước đó.
Dù cho cô ta có xinh đẹp đến thế, nhưng tính cách lại quá sức dữ dội và cọc cằn.
Và cả hai người lại chẳng hề hiểu nhau muốn gì cả.
“Đáng lẽ nên học ngôn ngữ Sebria trước khi nhận nhiệm vụ này.
Cậu có chút ngán ngẩm, hiện tại có lẽ học vẫn còn kịp nhỉ?
“Có thứ gì trong cửa hàng hệ thống có thể cho ta khả năng sử dụng ngôn ngữ không?
Phong ngôn chúc phúc]
Giá trị 100 điểm tích lũy với một ngôn ngữ – Trình độ cơ bản]
[Xác nhận trao đổi?
“Đùa vui đấy.
Thanh Lâm lắc đầu thêm một lần nữa, cậu phủi người và đứng bật dậy.
Hiện tại cậu cần tìm thức ăn và nước uống cho cô công chúa này, có lẽ còn phải tìm cách để giải quyết vấn đề vệ sinh của nàng ta nữa.
“Mình chuyển nghề sang giữ trẻ từ hôm nay, nhỉ?
Bước nhanh ra ngoài, Thanh Lâm hoàn toàn từ bỏ ý định trở thành đàn ông vào lúc này.
Ít nhất là cho đến khi công chúa Iso có thể khơi lên hứng thú của cậu trở lại.
“Nhưng mình không có tiền ở đây, cũng chẳng thể giao tiếp với người dân.
Thế thì tìm thức ăn kiểu gì đây nhỉ?
Xoa xoa trán mình, Thanh Lâm nhìn quanh một lượt.
Nơi đây hoàn toàn chẳng có ai ở vùng lân cận cả, thậm chí cả bóng dáng của động vật cũng hoàn toàn mất hút.
Nhiệm vụ phụ – Tiêu diệt chân mệnh thiên tử Hàn Tư Không]
[?
[Nhiệm vụ phụ:
Tiêu diệt chân mệnh thiên tử Hàn Tư Không – Thất Bại]
“Hả?
Thanh Lâm ngây người trong chốc lát, chuyện gì đang diễn ra thế này?
“Sao lại có nhiệm vụ phụ này?
Mình đã làm rồi cơ mà?
Cậu nhìn vào ba cái bảng lớn vừa hiện trước mặt mình, đôi mắt cũng nhíu chặt lại.
“Thật là, bị lỗi sao?
Nuốt ực một hơi, bảng thông báo vẫn chưa biến mất.
Nghĩa là đây không phải lỗi hiển thị của hệ thống, mà thật sự đã có chuyện gì đó xảy ra ở nhiệm vụ trước.
Nhưng là chuyện gì mới được, hệ thống không phải là toàn năng sao?
Hệ thống tìm thấy lỗi phát sinh, chân mệnh thiên tử Hàn Tư Không vẫn chưa chết, nhiệm vụ thất bại]
“Ta đã đốt xác hắn rồi cơ mà?
Nhất định không thể có chuyện này được!
Thanh Lâm lấy mặt nạ vô diện ra và đeo nhanh lên mặt, cậu phóng thẳng lên bầu trời và quét ngang một vòng.
Khu vực này vẫn chưa có dấu hiệu của con người.
Nhiệm vụ phụ – Sống sót]
[Thời gian nhiệm vụ:
24 giờ]
Bảng thông báo lần nữa hiện lên, Thanh Lâm có chút nhức đầu.
Cậu không thể bắt kịp tình huống hiện tại.
“Cái đéo gì thế này?
Cậu hét lên, Hoả Diễm Tu phóng ra từ hai tay và thân ảnh Thanh Lâm hóa thành một vệt sáng màu đỏ nhạt thẳng hướng về lâu đài hoàng gia.
“Ta sao lại phải chạy, nhiệm vụ rác rưởi!
Thanh Lâm cười một cách gượng gạo, ánh mắt cậu mang theo một vẻ khó chịu cực độ.
Hàn Tư Không dừng bước chân mình lại, cậu hướng mắt về căn nhà kho ở phía xa kia.
Tin tức công chúa Iso bị bắt cóc đã lan rộng từ hôm qua, và các binh lính cùng kỵ sĩ đang không ngừng tìm kiếm khắp nơi trong vương quốc.
Nhưng Hàn Tư Không lại không muốn chờ đợi công chúa Iso được tìm thấy và bảo vệ chặt chẽ, hiện tại đang là thời cơ thích hợp nhất để tìm đến công chúa đã bị bắt sẵn ở đâu đó trong kinh thành.
Hàn Tư Không chỉ cần loại bỏ những nơi mà kỵ binh cùng quân lính đã tìm kiếm, cậu liên tục dò xét những khu vực vắng người và các khu nhà bị bỏ hoang.
Bởi nếu kẻ bắt cóc không có ý định giết Iso thì chắc hẳn sẽ giam giữ cô ở đâu đó xung quanh khu vực này, dù suy luận này có đúng hay sai thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Hàn Tư Không cả.
Cậu chỉ cố tìm kiếm một cơ hội làm sáng tỏ sự thật mà thôi.
“Thứ hai mươi tám.
Đây chính là căn nhà kho thứ hai mươi tám mà cậu đã tìm kiếm, kết quả vẫn hoàn toàn trống rỗng.
Hàn Tư Không chậm rãi bước vào căn nhà kho, cậu tăng cường cho tay trái của mình bằng Kim Trảo để tránh bị tập kích bất ngờ.
Dù rằng phản xạ thần kinh của cậu là rất tốt, nhưng sự bất cẩn sẽ không được xuất hiện một lần nào với cậu cả.
“Đừng để sự bất cẩn trở thành thói quen.
Cậu nhớ về lời căn dặn của Genju trước đó, đôi chân cố không tạo ra tiếng động và chầm chậm tiến nhập căn nhà.
“Cô thực sự ở đây.
Hàn Tư Không mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy Iso đang bị trói và nằm im dưới nền đất.
Tóc tai rối bời, cơ thể run rẩy và đôi mắt chứa đựng sự kinh hoàng của cô nhìn thẳng vào cậu.
“K-Không thể.
“Haha!
“Ngươi cũng chỉ như thế.
Iso cười lớn, khuôn mặt cô biểu hiện một sự chế nhạo và điên loạn đến cùng cực.
Các mạch máu trên đôi mắt cũng dần hiện rõ.
“Cô biết tôi sẽ tìm tới?
Hàn Tư Không hỏi lớn, cậu giữ nguyên khoảng cách giữa cả hai và đồng thời đưa mắt nhìn quanh một một khu vực xung quanh.
Không có khí tức của tu sĩ, cũng không cảm nhận được có người xung quanh.
Đôi mắt đen của cậu lần nữa đặt lên người Iso, cô đang cười như một đứa trẻ nhìn thấy thứ gì đó thú vị.
“Ngươi sẽ trở về, vì đó là ngươi.
“Cô đang cố câu giờ?
Tôi có rất nhiều thứ cần làm rõ với cô đấy, công chúa ạ?
Iso trơ mắt trong vài giây, nhưng cũng rất nhanh lại trở nên bình thản.
“Những thứ ngươi cần biết thì ngươi sẽ được biết, đừng cho rằng bản thân mình là kẻ thông minh.
Lắc đầu nhẹ đáp trả, Hàn Tư Không phóng nhanh về phía sau và chụp lấy Iso.
Cậu vác cô lên lưng và hướng trở về cung điện.
“Ngươi định mang ta đi đâu!
Cô hét lên nhưng lại không vùng vẫy, cũng không tỏ ra khó chịu.
Giờ đây gương mặt của Iso chỉ có một biểu cảm tôn sùng cùng sợ hãi.
“Nơi mà cô cần bồi tội!
Hàn Tư Không nói nhỏ, cậu lập tức phóng đi và để lại mảng không gian yên tĩnh phía sau lưng mình.
“Ngài ấy.
Suy tính mọi thứ đều chính xác.
Iso sợ hãi thầm thì trong lòng mình, cô nuốt ực một hơi và ký ức chợt hiện lên một thân ảnh nhỏ xinh với đôi mắt cùng mái tóc tím đặc trưng.
“Hắn sẽ không giết ngươi, mọi thứ chỉ cần để nó tự nhiên diễn ra.
Giọng nói ngọt ngào nhưng mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến tột cùng, ánh mắt không mang theo một chút cảm xúc nào nhìn chằm chằm vào Iso.
Vào thời điểm đó, Iso chỉ mang theo một cảm giác phục tùng mạnh mẽ đến kỳ lạ.
Cô thậm chí còn có suy nghĩ rằng:
“Mình có thể chết vì ngài ấy không?
Nhưng dòng suy nghĩ đó rất nhanh bị đánh nát, hiện thực lần nữa trở về và trước mặt Iso là một tảng đá lớn cùng vóc dáng cao lớn đang quỳ một chân gần đó.
Hàn Tư Không buông tay khỏi tảng đá và nhắm mắt trong vài giây, cậu đứng thẳng người và quay đầu nhìn vào Iso – người vẫn đang nằm bất động dưới đất.
“Tại sao cô lại hãm hại tôi?
“Tại sao lại giết hại bọn họ?
“Tại sao?
Cậu siết chặt nắm tay, tuy rằng biểu cảm vẫn tỏ ra rất thản nhiên.
Nhưng tâm trạng Hàn Tư Không hiện tại hoàn toàn phẫn nộ.
“Ngươi muốn biết sự thật?
Iso hỏi với giọng điệu giễu cợt, cô bật cười đầy phấn khích.
“Giấu diếm chuyện đó không mang lại lợi ích nào cho cô cả.
“Là vì ta thích thế, vì nó thú vị!
Ngươi không cảm thấy thú vị sao?
Iso trợn mắt mình lên, cô cười như một người điên đang phấn khích.
Toàn bộ biểu cảm chỉ còn lại sự chế giễu cùng sự bệnh hoạn.
“Chỉ vì thế?
Hàn Tư Không giữ nguyên biểu cảm, cậu lần nữa nhấn mạnh lời nói của mình.
“Chỉ vì như thế?
Iso cười lớn, cô ho sặc sụa và gục đầu xuống đất.
Nhưng tiếng cười vẫn chưa hề chấm dứt.
“Ahahaha!
“Vui đến thế sao?
Thật vui?
Hàn Tư Không hạ trọng tâm cơ thể xuống, cậu hướng tay và vịn vào đầu Iso.
“Ngươi định làm g.
Cậu vung tay, đập mạnh đầu Iso vào tảng đá trước mặt.
Lực đạo mạnh đến mức ngay cả tiếng kêu rên cũng không kịp đưa ra thì toàn bộ đầu của Iso đã nát nhừ.
Dịch nhầy và máu chảy đầy ra đất, bàn tay Hàn Tư Không cảm nhận được một cảm giác ấm nóng và nhớp nháp khó chịu.
“Chẳng dễ chịu.
Một chút nào.
Cậu ngồi xuống trước phần mộ tập thể, cúi đầu nhẹ và ngay sau đó là đập thật mạnh đầu mình xuống nền đất.
“Xin lỗi.
Hàn Tư Không đưa ra lời xin lỗi trong thâm tâm mình, cậu không hét lên hay tỏ ra buồn bã.
Cũng không quá câu nệ hình thức, hiện tại, mọi việc có lẽ đã hoàn thành.
“Ma tâm?
Một cảm giác như bản thân đang liên tục nhận lấy thứ gì đó khiến cậu phân tâm.
Ma tâm đang không ngừng hấp thu oán niệm tại đây, cũng vì thế mà nó lại càng hoàn thiện hơn nữa.
Không.
Không chỉ là gần hoàn thiện, nó đã hoàn thiện rồi!
Xoẹt!
Tận sâu bên trong cơ thể Hàn Tư Không, Đạo tâm màu trắng đang va chạm kịch liệt với Ma tâm đen tối vừa hình thành trạng thái hoàn thiện.
Cả hai vừa hút vừa đẩy nhau, tạo nên một mớ hỗn độn nơi tâm niệm của cậu.
“A.
Hàn Tư Không nghiến răng, cậu có cảm giác bản thân đang bị nén lại.
Một cảm giác ngột ngạt khiến tim cậu như ngừng đập, mọi tế bào đều đang bị chèn ép đến cực hạn.
Tiếng kêu rên thống khổ cũng không thể phát ra, Hàn Tư Không cơ thể càng ngày càng xiêu vẹo, từng lỗ chân lông cũng rỉ máu không ngừng.
Đạo tâm va chạm với Ma tâm vài lần sau đó, cả hai đồng thời vỡ nát và hoá thành một chiếc hố nhỏ màu đen tuyền như màn đêm, một sức hút cực mạnh từ nó phát ra và điên cuồng thôn phệ tất cả mọi thứ xung quanh.
Từ năng lượng cho đến toàn bộ cơ thể Hàn Tư Không, cậu bị cái “hố đen” kia điên cuồng hấp thụ.
Hố đen nén cơ thể Hàn Tư Không chỉ trong vài giây ngắn, nhưng cảm giác của cậu lại như cả thế kỷ vừa trôi qua.
Tâm niệm cũng đã trở nên vắng lặng hơn, nơi đó đã không còn Ma tâm hay Đạo tâm, mà thay vào đó là một Hắc động nhỏ hơn rất nhiều.
Một thứ mới hoàn toàn đã được khai sinh, một minh chứng cho những biến cố khủng khiếp.
Một thứ đại diện cho hỗn loạn của tâm thức.
Không phải Đạo tâm.
Cũng chẳng phải Ma tâm.
Hỗn Độn Chân Tâm – Khai sinh!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập