[Nhiệm vụ phụ:
Tiêu diệt Trung cấp 5 yêu thú – Thanh Chu]
[Thời gian nhiệm vụ:
14 giờ]
“Yêu thú?
Vút!
Hàn Tư Không dùng sức đạp mạnh chân và phóng người đi, một thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Oành!
Cậu tránh né một đòn tập kích bất ngờ, cơ thể nghiêng về một phía và đập mạnh vào thân cây.
“Tuyệt đấy, không cần phải đi đâu tìm nó cả.
Chiếc móng vuốt dài và đầy các vết nứt gãy ghim hoàn toàn vào tảng đá mà Hàn Tư Không vừa dùng để tựa lưng.
Nếu cậu không có phản xạ thần kinh rất cao thì lúc nãy đã bị ghim chết tại chỗ rồi.
Khói bụi mù mịt, vài mảnh đá vỡ nát tạo ra một khung cảnh khá là hỗn loạn.
Hàn Tư Không nhẹ nhàng hạ trọng tâm cơ thể xuống sát mặt đất nhất có thể, hiện tại cậu chỉ còn duy nhất cánh tay trái.
Cũng vì thế mà Kim Trảo hoàn toàn không có khả năng phát huy toàn bộ sức mạnh được.
Mặc dù Kim Trảo đã được nâng cấp lên một cảnh giới mới, nhưng nó lại yêu cầu cả hai tay để có thể kích hoạt.
Lúc biết chuyện đó thì cậu có chút buồn lòng, nhưng cũng rất nhanh bỏ qua chuyện đó ra sau lưng.
Kim Trảo!
Cánh tay được bọc một lớp màng năng lượng mỏng và toả ra nguồn áp lực lên cả môi trường xung quanh.
Hàn Tư Không dùng những bước chân chậm rãi bước đi về phía đám bụi bẩn, cậu căng mắt ra và cố để có thể cảnh giác với tất cả những thứ gì có chuyển động ngay lúc này.
[Cảnh báo:
Yêu thú Trung cấp 5 có khả năng tấn công vào tinh thần]
“.
Hàn Tư Không liếc nhẹ bảng thông báo và đôi chân vẫn không ngừng lại, cậu cần phải tự mình kiểm nghiệm thay vì dựa dẫm vào thông tin mà hệ thống đưa ra.
Chỉ có cách tự chiến đấu mới có thể đưa ra cách giải quyết hoặc bỏ trốn.
Dù sao thì vẫn còn tận 14 giờ để giải quyết yêu thú này cơ mà.
“Grao.
Bước chân dừng lại, Hàn Tư Không nhặt một hòn đá dưới chân và nắm chặt trong tay.
Cậu đủ tỉnh táo để giữ một khoảng cách vừa đủ, ít nhất là trong khả năng phản xạ, chẳng ai muốn bị một thứ khủng bố nào đó phóng ra từ nơi tối cả.
“Nó có vẻ không quá to.
Ma thú Trung cấp hoàn toàn không có khả năng đe dọa Hàn Tư Không quá nhiều, việc chinh chiến nhiều năm nơi rừng rậm đã tích lũy cho cậu một lượng kinh nghiệm khá lớn.
Nhưng Yêu thú thì lại là một vấn đề khác.
“Hiện tại không có thời gian để tìm hiểu về giống loài này, nhưng mình sẽ cần phải tìm hiểu kỹ càng hết thảy.
Tự hứa với lòng mình, Hàn Tư Không bóp nát hòn đá và ném mạnh vào đám khói bụi mù mịt kia.
Ầm!
Cậu lùi lại và dồn lực vào đôi chân, cả cơ thể dùng toàn bộ khả năng giữ thăng bằng để chạy gần mặt đất nhất có thể.
Đây chính là chiến thuật Hàn Tư Không thường xuyên sử dụng khi đối đầu với những kẻ địch có móng vuốt hay khả năng tấn công mạnh mẽ và tầm hoạt động xa.
Móng vuốt phóng thẳng, Hàn Tư Không lách người để tránh né và một thứ quái dị ngay lập tức hiện rõ trước mặt cậu.
Nó có bề ngoài trông như một con nhện khổng lồ, nhưng lại thiếu đi phần bụng mà chỉ có tám chân cùng phần thân khá nhỏ.
Cái đầu tròn như một quả bóng và dính đầy rễ cây, nó chỉ có một con mắt duy nhất nhưng lại đang bị các mảnh đá vụn bám đầy.
“Thì ra là thế.
Đó chính là lý do mà nó đã không tấn công sau khi hụt đòn thứ nhất, mắt nó đang bị mảnh vụn đá tổn hại.
Mắt luôn là yếu điểm của mọi loài, trừ khi cá nhân đó đã quá cường đại, còn lại đều sẽ dễ dàng bị tổn hại bởi những thứ xung quanh.
Đối với Trung cấp Yêu thú thì chắc chắn sẽ còn nghiêm trọng hơn, Hàn Tư Không phóng nhanh đến và vung mạnh cú đấm thẳng vào mắt Thanh Chu.
“Grao!
Tiếng hét đau đớn vang lên, Thanh Chu hoàn toàn hụt những đòn xiên, chém bằng chi trước của mình vào Hàn Tư Không.
Tốc độ phản ứng của cậu là quá nhanh, vừa né đòn đánh của Yêu thú vừa tấn công một cách chính xác và đầy mạnh mẽ vào yếu điểm của nó.
Con mắt duy nhất bị chấn vỡ nát, Thanh Chu giãy loạn lên và vung mạnh tất cả chi của nó đánh nát tứ phía.
“Im!
Hàn Tư Không đập mạnh chân phải vào đầu Thanh Chu, Kim Trảo đồng thời phát động trên chân cậu và đầu Thanh Chu ngay lập tức bị dẫm nát.
Cạch!
Thanh âm như thể tiếng gãy vỡ của thuỷ tinh, các chi của Thanh Chu dừng lại giữa hư không như thể bức tượng đá.
Phần đầu nó đã hoàn toàn trở thành một khối vỡ nát.
“Lại còn có thể loại như này sao?
Hàn Tư Không cảm nhận Hỗn Độn Chân Tâm của mình có chút dao động, nhưng nó lại rất nhỏ.
Thậm chí cậu còn nghi ngờ rằng bản thân mình đã cảm nhận sai.
Mà, điều này cũng chẳng quan trọng.
Thu xác Thanh Chu vào nạp giới, Hàn Tư Không nhìn về bảng thông báo của hệ thống đang lơ lửng trước mặt.
[Hoàn thành:
Nhận thưởng Chu Kim Trảo]
“Từ chối!
[Thông tin:
Từ chối phần thưởng nhiệm vụ – Thành công]
Phần thưởng nhiệm vụ được tự động chuyển hoá thành điểm tích lũy]
Điểm tích lũy +20]
Gật đầu nhẹ và quay người đi, Hàn Tư Không lấy từ trong nạp giới ra một bản đồ nhỏ và nhìn vào một điểm đã được đánh dấu sẵn.
Cậu muốn ghé qua làng chài ven biển một chút, để thăm Diệu Tiên và Tịnh Y.
Dù sao thì cũng một thời gian cũng tương đối kể từ khi Hàn Tư Không rời đi.
Khoảng cách từ đây đến làng chài cũng tương đối xa, vì thế mà cậu đang muốn thử di chuyển bằng cách bay trên bầu trời.
Mặc dù bản thân Hàn Tư Không thật sự không thích cách di chuyển như thế cho lắm, chẳng khác nào bia tập bắn cho những kẻ phía dưới cả.
Và nếu bị bắt bởi ai đó giữa bầu trời thì khả năng chiến đấu cũng sẽ bị hạn chế rất lớn.
Trừ khi Hàn Tư Không trở nên quen thuộc với bầu trời hơn, khi mà cậu có nhiều kỹ năng cùng kinh nghiệm chiến đấu trên không thì chuyện bay sẽ có thể cân nhắc.
Còn hiện tại thì không.
“Phải chi có thể phá không mà đi nhỉ?
Thiên cấp tiên pháp – Huyền Không Lĩnh Vực có khả năng phá không]
“Ồ, vậy sao.
Tiếc nhỉ.
Hàn Tư Không gật gật, cậu thật lòng cũng chẳng có mấy luyến tiếc.
Bởi dù có được lựa chọn lại thì cậu cũng sẽ từ bỏ nó mà thôi.
Chỉ cần ghi nhớ những thông tin quan trọng, như thể Huyền Không Lĩnh Vực này.
Việc dựa theo những thông tin được cung cấp này sẽ cho cậu cái nhìn đa dạng hơn, và nếu như vô tình gặp được những tiên pháp có một hoặc cả bốn từ trên thì có thể suy nghĩ đến việc giữ lại.
Thân thể lướt nhanh và khoảng không gian nơi đây lại trở nên im ắng.
Giải thoát ngư dân]
[Thời gian hoàn thành:
73 giờ]
“Hừm.
Hàn Tư Không xoa nhẹ cằm, cậu đã di chuyển trong gần bốn ngày liền, và hiện tại cũng đã đến rất gần làng chài.
Một nhiệm vụ cũng đã được đưa ra ngay lập tức.
Thực tế là cậu đã từ chối khoảng hai nhiệm vụ trên đường đến đây, cũng chỉ vì chúng có thời gian hoàn thành đều trên 40 giờ.
Nhiêu đó là quá lâu trong thời điểm hiện tại.
Nhưng hiện tại thì có gì ở đây, một nhiệm vụ với thời gian hoàn thành tận 73 giờ.
Thậm chí nó còn là một nhiệm vụ giải cứu, thời gian có thể sẽ không đủ với dạng nhiệm vụ như thế này.
Hàn Tư Không có chút suy tư, cậu có chút bị lung lay bởi nội dung nhiệm vụ này.
“Sao lại là giải thoát?
Cứ tưởng phải là giải cứu chứ?
“Thôi bỏ qua cách dùng từ đi vậy.
Cậu nói đoạn, thân ảnh cũng nhanh chóng lóe lên và biến mất.
Từng đợt sóng xung kích không ngừng lan tỏa, một loạt các loại uy áp đang không ngừng đè nén chặt lên từng con người nơi đây.
Không gian như thể đang trở nên mờ ảo, từng cảnh vật hoàn toàn trở nên thiếu chân thật.
“Chị Diệu Tiên.
Một cô bé với vẻ ngoài có phần đáng yêu nhưng lại khá gầy gò, một chút lo âu đã xuất hiện trên gương mặt trẻ thơ của em.
“Có lẽ, là bão đến.
Giọng nói khác vang lên, trong căn chòi nhỏ đang tồn tại ba sự hiện diện đặc thù.
Nhưng một trong số đó lại đang nằm im bặt trên chiếc giường gỗ nhỏ, đó là cậu trai trẻ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi.
Một chút xanh xao cùng cơ thể gầy đến đáng thương chính là miêu tả chính xác ngoại hình cậu hiện giờ.
Người vừa lên tiếng chính là Diệu Tiên, cô gái với băng vải quấn đầy mặt, một bộ quần áo màu xanh đen được nàng khoác lên người như thể chống rét.
Đôi tay đang xoa xoa hai bàn tay nhỏ nhắn của Tịnh Y.
Cô bé Tịnh Y thì ôm chặt lấy Diệu Tiên từ phía sau, một cơn mưa lớn cùng sấm chớp đã đủ để em phải co cụm lại vì sợ hãi.
Trong khoảng thời gian mà Hàn Tư Không đã rời đi nơi đây, mối quan hệ giữa hai người tuy đã có chuyển biến tốt nhưng phần nào đó cũng có khá nhiều khoảng cách nhỏ.
Bởi vì Tịnh Y đã từng nhìn thấy chân diện của Diệu Tiên, một gương mặt xương sọ khô khan đến đáng sợ.
Mặc dù tính cách Diệu Tiên rất tốt, nàng cũng quan tâm tới Tịnh Y rất nhiều.
Nhưng sự ám ảnh vẫn còn đó, vẫn còn một lớp màn mỏng giữa mối quan hệ của cả hai.
Mà vấn đề này, chỉ có thể giải quyết bởi một người mà thôi.
“Hàn Tư Không.
“Anh Tư Không sẽ trở về sao?
Anh có bỏ Tịnh Y không?
Cô bé lí nhí hỏi, hai tay cũng có chút lạnh.
Diệu Tiên không biết nên trả lời thế nào, bởi vì Hàn Tư Không đã nói sẽ sớm trở về.
Nhưng cũng đã gần một tháng kể từ ngày đó, chưa có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự trở về từ người đó cả.
“Sẽ!
Hơn ai hết, nàng mong ngóng dáng hình Hàn Tư Không rất nhiều.
Mỗi ngày.
Mỗi giờ.
“Ưm.
Tịnh Y gật đầu, cô bé cười cười một cách hạnh phúc.
Hàn Tư Không giống như một người cha, một người để Tịnh Y dựa dẫm.
Cũng là người đã xuất hiện vào lúc em khốn cùng nhất.
Và cũng là người mà Tịnh Y quyết tâm sẽ kết hôn cùng.
“Tại sao em lại muốn kết hôn cùng anh ta?
Diệu Tiên đương nhiên biết chuyện này, sự che giấu non nớt của trẻ con hoàn toàn không thể ra khỏi tầm mắt của nàng.
“Bởi vì em đã nhìn thấy cái đó của anh Tư Không!
Tịnh Y hất cằm tỏ vẻ tự hào.
“À.
Ừm.
Một nụ cười gượng xuất hiện, Diệu Tiên hoàn toàn không đồng tình với lối suy nghĩ này.
Nhưng nàng cũng chẳng phải con người thuần chủng, ma thú cấp cao mới chính là chân diện thật của nàng.
Mặc dù hiện tại đó cũng chẳng phải điều gì đáng tự hào cả.
“Chị có cảm giác, anh ấy sẽ sớm trở về thôi.
Tịnh Y cười nhẹ, chiếc đầu nhỏ gục vào đùi Diệu Tiên và đôi mắt cũng dần dần khép lại.
Thêm một đêm nữa, hai cô gái đã ngủ dựa vào nhau.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập