“Đừng xin lỗi!
Diệu Tiên lắc đầu và lấy một tấm khăn trắng đặt lên mặt Diệu Thần, nàng nhìn vào gương mặt vẫn đang rất thanh thản kia và đôi mắt không khỏi đỏ ửng lên.
Nàng đau lòng, nhưng không rơi lệ.
Buồn bã, nhưng không gục ngã.
Tiếc thương, nhưng không níu giữ.
Chỉ cần khoảnh khắc này được kéo dài thêm một chút nữa, chỉ cần nhìn ngắm gương mặt hạnh phúc của Diệu Thần thêm một chút nữa.
Nàng chỉ cần như thế mà thôi.
Hàn Tư Không ngồi bệt xuống đất, Tịnh Y nhanh chóng chạy vào lòng cậu và co người lại.
Cảm giác ấm áp từ Tịnh Y vô thức khiến thâm tâm Hàn Tư Không nhẹ bẫng đi rất nhiều.
“Anh sẽ cố gắng tìm cho em một mái ấm thật tốt, thật an toàn.
Cậu nói với gương mặt bình thản, không phải vì cậu không quan tâm, mà là do chẳng thể để Tịnh Y cảm thấy đây là chuyện quá lớn được.
Ở bên cạnh cậu chỉ mang lại đau khổ mà thôi, Hàn Tư Không chắc chắn bản thân chưa từng có thể khiến ai thật sự có cuộc sống hạnh phúc cả.
“Em sẽ không bỏ anh đâu!
Tịnh Y khoanh tay trước ngực, cái má nhỏ cũng phồng căng lên.
“Vậy sao?
Vì anh đã cho em ăn ư?
“Vì anh.
Hàn Tư Không bỗng nhiên đơ người trước câu trả lời của Tịnh Y, đứa nhỏ này vẫn đang ngồi im trong lòng cậu.
Nhưng một cảm giác ấm nóng đang rót thẳng vào tim Hàn Tư Không, khoé mắt cay cay và sống mũi cũng nóng bừng lên.
Cậu vòng tay ôm chặt Tịnh Y vào lòng, như thể Hàn Tư Không đang cố bám víu vào một điểm tựa nhỏ bé vậy.
Giờ đây, cậu đã được giải thoát.
[Nhiệm vụ phụ:
Thất bại]
Bùm!
“Lần nữa!
Một vùng đất rộng và sâu như một cái hồ đã cạn nước đang không ngừng tạo ra những tiếng nổ vang trời.
Một số bong bóng nước khổng lồ lơ lửng giữa không trung và vỡ tung thành nhiều mảnh vụn.
Nước tràn ngập cả hồ nhưng cũng rất nhanh bay hơi và trả nơi đây trở về vẻ khô hạn vốn có.
Một bóng hình đang lơ lửng giữa hồ, đó là một cô gái với vóc dáng cân đối cùng vẻ ngoài sáng ngời xinh đẹp.
Đôi mắt lục bảo cùng mái tóc màu xanh biển đã khiến ngoại hình của cô trở nên rạng rỡ đến khó tin.
Chiếc áo trễ vai cùng váy liền thân được xẻ một cách tinh xảo bên hông.
Cô giống như nàng công chúa bước ra từ những câu chuyện cổ tích.
Cô tên Phục Hy, là một thành viên cấp cao của Tiên Tử Đoàn.
Cũng như là người duy nhất tinh thông ma pháp hệ thuỷ, cũng như là Pháp sư hệ thuỷ mạnh nhất Eilrine hiện tại, ít nhất là những điều mà mọi người vẫn thường truyền tai nhau.
Người như cô lại đang đau đầu vì một vấn đề cỏn con.
Tạo hồ!
Phục Hy đã thử trong rất nhiều năm, cũng đã hỏi rất nhiều ma pháp sư khác.
Nhưng lại chẳng thể thành công lần nào cả, lý do hoàn toàn là một bí ẩn.
Nhưng sự thất bại không ngừng đó lại chẳng hề làm cô nhục chí, mà bản thân Phục Hy lại còn mãnh liệt hơn nữa.
Có lẽ đó là đức tính mà cô đã học từ mẹ mình.
Mái tóc xanh màu biển tung bay nhẹ nhàng, Phục Hy dùng hai tay để tạo thêm một quả bong bóng nước khổng lồ.
Thêm lần nữa!
Sức gió thổi mạnh, váy áo tung bay và mái tóc đẩy cao khiến đôi tai có hình dạng mang cá lộ rõ ra.
Phục Hy không phải là nhân loại, nàng thuộc tộc tiên cá và cũng là một thành viên của lục địa Eilrine.
Với sức mạnh của Thập Linh cảnh đang cuộn trào trong người, nhưng cô chẳng thể lấp đầy hồ cạn này một lần nào cả.
Và đó chính là quy luật chung của Eilrine, là quy luật bất di bất dịch tại nơi đây.
Eilrine có một hệ thống thảm sinh thái cố định, chỉ cần là vùng khô cạn thì mãi mãi sẽ chỉ có trạng thái khô cạn mà thôi.
Từng khu vực nhất định sẽ đi theo một tình trạng như thể đã được lập trình sẵn, vì thế mà việc cố tạo hồ tại khu vực hạn hán của Phục Hy trong suốt hàng chục năm chỉ đơn giản là công cốc.
Cô không tỏ ra thất vọng, cũng chẳng từ bỏ hy vọng, chỉ đơn giản là cố gắng hết sức.
Vù!
Không khí đang bị bóp méo về một hướng, ngay cả không gian cũng trở nên siêu vẹo với tốc độ không tưởng.
Phục Hy ngay lập tức lùi người lại, hai tay cô đồng thời xuất hiện hàng loạt vòng chú đang không ngừng tỏa ra nguồn năng lượng kinh hồn.
Chỉ cần một cử động nhỏ, Phục Hy có thể ngay lập tức khóa chặt không gian này và giải quyết gọn ghẽ việc sắp đến.
Đôi mắt lục bảo mang theo sự cảnh giác đang không ngừng quan sát dị tượng kia.
Hư không méo mó tạo ra một tụ điểm không ngừng thu hút mọi thứ vào vùng trung tâm.
Một thứ màu đen thuần khiết nhanh chóng xuất hiện và ngay lập tức hoá thành một hắc tinh khổng lồ.
Phục Hy vận sức, cô đập mạnh hai tay vào nhau và một quyển sách được cột chặt bằng hàng trăm sợi xích xuất hiện từ hư không.
Khoá Xiềng Xích!
Cuốn sách rung chuyển mạnh mẽ và hàng loạt dây xích phóng mạnh ra tứ phía, dây xích vỡ vụn và biến thành vô số chiếc lá trong suốt hướng thẳng về phía hắc tinh.
Oành!
Hắc tinh hấp thụ hoàn toàn những chiếc lá, một làn sóng năng lượng phóng thích và đẩy lui đợt tấn công từ những sợi xích vào nó.
Phục Hy buông hai tay ra khỏi nhau và giơ thẳng một ngón về phía bầu trời.
Cô biết sự nguy hiểm của thứ này, khả năng thôn phệ cùng không ngừng lớn mạnh của nó sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của rất nhiều tộc nhân sinh sống gần đây.
Mặt dù thứ này có thể bị Tiên Tử Đoàn đàn áp bằng nhiều cách, nhưng hiện tại Phúc Hy chỉ có một mình.
Chưa kể đến việc trước đó cô đã dùng rất nhiều năng lượng cho việc tạo hồ.
Thu!
Hắc tinh như thể một quả bóng xì hơi, nó co lại còn nhanh hơn cả tốc độ hoá lớn, Thậm chí điều này còn khiến các đợt dây xích của Phục Hy trượt mục tiêu hoàn toàn.
“Chuyện gì?
Cô thì thầm trong lòng, đôi mắt vẫn đang nhìn rất kỹ vào hắc tinh hiện tại chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu.
Hắc tinh tan biến và hiện rõ ra một thân ảnh có phần cao to, là một chàng trai với vóc dáng cường tráng cùng quần áo tơi tả.
Nhưng hơn hết là việc khuyết đi cánh tay phải đã khiến cho Phục Hy có chút giật mình.
“Nhân loại?
Cô nhận ra những đặc điểm rất đặc trưng của con người thuần chủng, chỉ bằng một cái lướt nhìn cũng đủ giúp Phục Hy nhận ra điều đó.
Gã nhân loại nằm giữa không trung và hắc tinh chui tọt thẳng vào người hắn, do đó mà cơ thể kia hoàn toàn mất đi khống chế giữa không trung, rơi thẳng xuống mặt đất.
Phục Hy bước nhẹ một chân về phía trước, thân ảnh cô ngay lập tức xuất hiện và tạo ra một chiếc đệm nước đỡ lấy gã nhân loại.
“Hắn vừa sử dụng hắc tinh để dịch chuyển?
Đã vài ngày kể từ lúc chôn cất Diệu Thần, Hàn Tư Không vẫn không ngừng chữa trị tổn thương của cơ thể mình.
Cậu đã gần như đạt lại được trạng thái đỉnh phong của mình sau vài ngày.
Tu vi vẫn chưa có tiến triển gì quá nhiều, mặc dù đã sử dụng Hỗn Độn Chân Tâm để tạo ra một hắc tinh và dùng chính hắc tinh đó để hấp thu năng lượng từ Hải diên ma tâm thuỷ, nhưng có vẻ như cậu lại chẳng đạt được điều gì cả.
Thật may vì điều đó hoàn toàn trùng khớp mới mong muốn của cậu, Hàn Tư Không muốn bản thân tránh xa những việc tương tự thế này.
Và Tịnh Y hiện tại lại trở thành nỗi lo chính của cậu.
Hàn Tư Không chắc chắn không muốn bỏ rơi Tịnh Y, nhưng hiện tại thì cậu vẫn chưa đủ sức để đứng ra chắn lại toàn bộ mọi thứ bất hạnh sẽ đổ ập vào Tịnh Y.
Vì điều đó mà Hàn Tư Không cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải nắm chặt thứ đang hiện diện trong Tâm niệm của cậu hiện tại.
Hỗn Độn Chân Tâm!
“Anh muốn luyện tập một thời gian.
Hàn Tư Không thì thầm với Tịnh Y, cậu vuốt ve mái tóc óng mượt kia và nhanh chóng bước về phía Diệu Tiên đang ngồi thẫn thờ gần bờ biển lớn.
Nàng vẫn tỏ ra bản thân rất bình thản, nhưng những hành động lại hoàn toàn tố cáo điều đó.
“Anh muốn rời đi sao?
Diệu Tiên nở một nụ cười nhẹ, nàng nghiêng đầu ra hiệu cho Hàn Tư Không ngồi xuống cạnh mình.
“Tôi không, chỉ cần một chút tập luyện.
Cậu hít một hơi biển, ánh mắt hướng về phía Diệu Tiên.
Nàng đang nhìn chằm chằm vào cậu, đôi mắt vẫn chẳng mang theo một tia cảm xúc nào và gương mặt băng bó cũng vẫn đang giữ nguyên biểu cảm.
Gật đầu với cậu một cách yếu ớt, Diệu Tiên lần nữa hướng mắt về phía bờ biển tuyệt đẹp vẫn đang ồ ạt kia.
“Đừng bỏ rơi Tịnh Y, anh là gia đình của con bé.
“Tôi sẽ cố.
Hàn Tư Không lùi người và nhanh chóng phóng thẳng đi, cậu đặt nặng sự phát triển của bản thân lên trên kế hoạch trả thù Tôn gia lúc trước.
Hiện tại, vẫn chưa tới lúc.
Đối đầu Tôn gia vào thời điểm hiện tại là một việc làm ngu xuẩn, thiếu thông tin cùng thực lực bản thân yếu kém hoàn toàn không cho phép Hàn Tư Không hành động bất cứ điều gì.
Chưa kể đến bên người cậu còn có một Tịnh Y nhỏ bé cần được che chở.
Giúp Lâm gia tìm lại công đạo vẫn sẽ phải làm, nhưng là khi Hàn Tư Không đã chuẩn bị đầy đủ.
Bắt đầu với việc kiểm soát và hiểu rõ hơn về Hỗn Độn Chân Tâm của mình.
Hắc tinh!
Hàn Tư Không giơ tay lên trước mặt và gào lên trong lòng, nhưng cả nửa ngày vẫn chẳng có gì xảy ra cả.
“Toi rồi, mình chẳng biết cách tạo thêm một hắc tinh nữa.
Cậu tuy rằng vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó, nhưng hiện tại lại chẳng thể thực hiện lại việc đó.
Có thể là còn thiếu một ít chất xúc tác nào chăng?
Siết chặt nắm tay, Hàn Tư Không lấy đà và dùng sức đập mạnh vào giữa ngực.
Bịch!
“Đúng thật!
Cậu lần nữa xuất hiện trong Tâm niệm của mình, dùng toàn bộ khả năng nhận thức của bản thân vào thời điểm hiện tại để thôi động Hỗn Độn Chân Tâm, nhưng lại chẳng cảm giác được điều gì cả.
Hàn Tư Không nhìn thấy một bóng hình giữa không gian đen tối và rộng lớn.
Là hình dáng lần trước, nhưng lần này nó đang quay mặt về phía cậu.
Thân thể như được tạo thành từ lửa đen, đôi mắt phát sáng và cánh tay phải đã bị khuyết mất.
“Vẫn chưa đến lúc.
Nó không cử động, nhưng Hàn Tư Không biết chắc chắn nó vừa thì thầm với cậu.
Vẫn là chất giọng đó.
Vẫn là câu nói đó.
Vẫn chưa đến lúc.
Xoẹt!
Hắc tinh xoáy nát không gian và lơ lửng trước mặt Hàn Tư Không, cậu đã trở về thực tại.
Ánh mắt chăm chú nhìn vào quả cầu trước mặt mình, Hàn Tư Không không tự chủ đưa tay về phía nó.
Ấm áp.
Cậu cảm thấy thật ấm áp và thoải mái, hắc tinh đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay Hàn Tư Không.
Lòng bàn tay dần dần nắm lại, Hàn Tư Không muốn hiểu hơn về thứ này.
Hiểu rõ nó là thứ gì, và nó còn có thể làm gì.
Nhưng khi vừa thu tay lại thì hắc tinh lại xoáy mạnh một nhịp, nó nhanh chóng phóng thích và hoá thành một quả cầu đen khổng lồ nuốt chửng Hàn Tư Không.
“Thôn phệ?
Cậu tuy khá giật mình nhưng lại không quá hoảng loạn, dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu mà Hàn Tư Không mất kiểm soát với Hỗn Độn Chân Tâm.
Tâm trí như thể bị đè chặt bởi một áp lực vô hình, Hàn Tư Không nhanh chóng đánh rơi ý thức của mình và cơ thể cũng hoàn toàn biến mất khỏi nơi đây.
Có một khả năng khác của hắc tinh mà cậu vẫn chưa được biết.
Ngoài hấp thu năng lượng, nó còn có thể di chuyển tự do giữa những tầng không gian.
Bộ pháp hư không!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập