Chương 6: Chân Tướng Con Rối Và Khởi Đầu Đạo Lộ.

Audio

00:0017:19

“Cô là Aria phải không?

Atthy nhìn về khoảng không xa xa và lên tiếng, thanh âm của cô không lớn nhưng lại tạo ra nguồn uy áp khủng khiếp lên mảng không gian đó.

Một tiếng răng rắc phát ra, mảng không gian đó nhanh chóng vỡ tung như thể mảnh gương vỡ và một thân ảnh váy tím đang bị trói lại bởi một luồng ánh sáng kỳ lạ.

Gương mặt của Aria hiện rõ ra trước ánh sáng mang sức mạnh thuần khiết.

Mái tóc ngắn ngang vai của cô lấp lánh và bồng bềnh tung bay trong cơn gió nhè nhẹ thổi lướt qua.

Ánh mắt cô vẫn mang một màu tím đẹp, nhưng hiện tại trong con ngươi đó chỉ

còn một cảm xúc lạnh như băng.

Atthy vẫn đang rất ung dung như thể chẳng có việc gì xảy ra cả.

Aria im lặng nhìn chằm chằm vào Atthy một cách dửng dưng.

“Cô là người đã dạy cho Hirio về các loại dược liệu đúng không?

Để cho anh ta có thể thuận tiện tiến nhập vào Miqdeni.

“Và tại sao cô lại đi theo bảo vệ cho hai người bọn họ chứ?

“Không có sát khí nhưng cũng không muốn hiện thân, là vì sao thế?

Atthy đưa tay nghịch lọn tóc mai vàng óng của mình.

“Tôi đang có khá nhiều câu hỏi cho cô đây này.

Nhưng mà thay vì con rối thì tôi muốn nói chuyện với chủ nhân của nó hơn cơ, nhưng hiện tại thì tôi cũng mất hứng mất rồi.

Atthy duỗi người và đứng dậy, cô ngay lập tức biến mất khỏi vị trí hiện tại.

Aria không ngạc nhiên khi thấy thân ảnh của Atthy đột ngột xuất hiện trước mắt mình, ánh mắt cô vẫn rất lạnh.

“Con rối có sự sống riêng biệt luôn à, hay thế!

Atthy nói trong khi tay cô sờ soạng người Aria.

Bàn tay thon thả mềm mại của Atthy lướt qua mọi chỗ trên cơ thể Aria và dừng lại ở gương mặt đang không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì.

“Thật sự rất là công phu à nha, con rối này có lực chiến cao ngang cả loài rồng cổ đại.

Thật sự.

thật sự.

rất là đẹp nha.

Atthy vui vẻ xoa xoa đôi má mềm của Aria.

“Hình như cũng đã vài triệu năm kể từ lần cuối mình thấy một con rối hoàn chỉnh và dễ thương đến thế này.

Phải chi mình cũng được tặng vài con nhỉ?

“Để xem nào, con này chắc chỉ mới được làm khoảng mấy ngàn năm trở lại đây thôi.

Atthy chớp chớp đôi mắt màu xanh biển và buông ra lời cảm thán.

“Nếu bây giờ tôi thả thì cô sẽ chạy nhỉ?

Nhỉ?

Atthy gật gù sảng khoái.

Cô đưa tay búng nhẹ một cái, những sợi dây và Aria đột ngột tan biến nhanh chóng.

“Ahhh.

Chạy thiệt kìa.

Một vẻ tiếc nuối hiện hữu trên khuôn mặt của Atthy, nhưng cô cũng nhanh chóng mỉm cười rất nhanh sau đó và biến mất giữa không trung.

Cách khu vực nhóm Hirio nghỉ ngơi khoảng mười nghìn km có một âm thanh dao động kịch liệt, ngay sau đó trên bầu trời xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Dần dần nó to ra và cuối cùng

bị xé toạc hiện ra một mảng không gian vô định tựa như nó liên thông với vũ trụ.

Một bóng hình nhỏ bé trôi ra từ khoảng không đó và khe nứt nhanh chóng khép lại.

Đó là thân ảnh Aria đang cau mày tỏ ra khó chịu như thể vừa bước ra từ địa ngục.

“Tại sao một Thượng nhân lại xuất hiện ở đây?

Aria nói với một chất giọng nam trầm ấm, chất giọng mang theo vài phần suy tư.

“Trước cả khi cô ta xuất hiện thì vùng không gian xung quanh khu vực đó cũng đã bị phong ấn lại, em không thể xuyên qua không gian để chạy được ạ.

Aria lại mở miệng, nhưng lần này là chất giọng ngọt ngào của cô thường ngày.

“Không sao, miễn là hai tên kia đều có thể an toàn đến Miqdeni thì mọi thứ coi như hoàn thành.

Giọng nam từ miệng cô lại lần nữa cất lên, như thể đang có hai linh hồn trong cùng một thân xác Aria.

“Vâng thưa chủ nhân, về Thượng nhân đó.

” – Giọng nữ.

“Ta đã biết cô ta là ai, dựa theo cái tên Atthy thì ta có thể điều tra thêm một ít thông tin từ lão Doking đệ nhị.

Nhưng có vẻ cô ta cũng không quá quan tâm đến chúng ta.

” – Giọng

nam.

“Dạ vâng ạ.

Aria gật đầu và thân ảnh cô hoá thành một luồng sáng màu tím hướng thẳng về phía Sebria.

“Này này!

Chú mày không định mở quầy thuốc đó chứ?

Nhiều như thế này!

“Sao lại không cơ chứ, tôi không định đi làm lính lác tiếp đâu!

Hirio cau mày, tay cậu vẫn đang liên tục bỏ thêm vài nhánh cây sẫm màu đất vào chiếc túi da đã quá cỡ ở phía sau lưng.

“Lính lác là sao chứ?

Là hộ vệ riêng đấy!

Anh mày cố mãi cũng chẳng được chọn.

Daint càu nhàu trong khi tay vẫn đang lui hui đào bới.

“Giờ sao?

Anh muốn về đó làm lính tiếp cơ à?

“Anh mày không có bị xoắn đầu ngu ngốc đến thế đâu!

Hirio cười khổ, kể từ ngày hai người họ gặp cô gái kỳ lạ tên Atthy cũng đã qua hai tháng thời gian.

Cô gái ấy vẫn luôn giữ trạng thái ung dung thư thả, cho dù ở cùng hai người tồi

tàn vừa dơ vừa thô lỗ như Hirio và Daint thì cô gái ấy vẫn tỏa ra một cảm giác rất gần gũi và hoàn toàn không để ý đến tình trạng của cả hai.

Atthy như một làn nắng sớm sưởi ấm trái tim của Hirio và Daint, nhưng cả hai cũng đều hiểu rõ Atthy rõ ràng nằm ở một thế giới khác hẳn với những dân đen chạy nạn như bọn họ.

Chỉ còn mỗi Huyết thần thạch nữa là có thể tiến hành khai mở căn nguyên cho Hirio và Daint, mặc dù một đoạn thời gian trước họ có tìm thấy nhưng cũng chỉ có một viên.

Và ai

cũng nhường người kia nên hiện tại cả hai cũng quyết định sẽ tìm viên thứ hai để cả hai có thể tiến hành cùng lúc.

“Anh cứ thắc mắc mãi.

Daint ngừng tay và hướng mặt về phía Hirio.

“Gì?

Hirio cũng cảm nhận được cái nhìn của Daint và xoay người lại, ngồi phịch xuống đất.

“Atthy hình như là Tiên nhân đấy!

Daint gật gù.

Cả hai tháng này, anh và Hirio đều rất để ý Atthy, dù sau thì cô gái ấy mang một nét đẹp thuần khiết thoát tục, cảm giác như có thể làm mờ đi tất cả mỹ nhân nào đứng gần mình

vậy.

Nhưng Daint cũng rất rõ ràng trong thời gian này Atthy chưa từng ăn một bữa chính nào cả, mặc dù đôi khi cô ấy tỏ ra hứng thú và nếm thử một vài loại trái cây, nhưng cũng

chả là bao.

“Cô ấy chẳng ăn gì nhiều, chẳng uống và gần như cũng không hề ngủ.

Nhưng quan trọng là.

Daint ngừng một hơi và nhắm chặt mắt lại.

“Anh chưa từng thấy cổ thay đồ mày ạ.

Daint dùng ánh mắt nghiêm trọng nhìn về phía Hirio.

Hirio cũng vô thức gật đầu.

“Ừm, tôi cũng chưa từng thấ- Hả?

“Ý anh là đổi trang phục khác ấy!

Daint vẫn đang dùng ánh mắt nghiêm trọng nhìn thẳng Hirio.

“Giờ anh mới để ý mấy chuyện này ấy hả?

Hirio không nói dối, kể từ sau ngày mà Atthy giải thích cho cậu về việc tu tiên thì cậu cũng đã thầm khẳng định trong lòng Atthy ít nhất cũng phải nằm ở Lý nhân, khi mà nhu cầu

cơ bản của cơ thể đã không còn cần thiết.

Và có thể việc này giúp phần quần áo Atthy mặc trên người luôn luôn sạch sẽ thơm tho mà chẳng mảy mai dính bất kỳ bụi bẩn nào.

Buổi tối ở nơi rừng sâu cũng đã là cảnh tượng mà Hirio và Daint quen thuộc, cả hai cũng đã dự định sẽ chỉ thoát ra khỏi đây khi đã mở được căn nguyên.

Mặc dù đã tối nhưng Atthy vẫn chưa xuất hiện lại kể từ lần cuối mà bọn họ gặp cô.

Hirio và Daint đang nướng nấm để ăn tối, một âm thanh tí tách vang lên rất vui tai.

“Hai người đã tìm đủ Huyết thần thạch chưa?

Giọng Atthy ngân vang nhẹ nhàng giữa màn đêm yên ắng.

“Vẫn chưa.

Hirio tỏ ra rất thản nhiên và dường như kể cả Daint cũng đã quen dần với kiểu cách xuất hiện và biến mất đột ngột của Atthy.

“Vậy sao, như thế cũng hơi phí thời gian đấy nhỉ.

Thế này đi, đưa tôi viên mà anh đang giữ.

Atthy nói và xòe tay trước mặt Hirio.

“Ừm, nhưng để làm gì?

Hirio thắc mắc nhưng vẫn đưa rất nhanh viên đá cho Atthy.

“Nè.

Ngay khoảnh khắc mà Atthy nhận lấy viên đá, nó đã trở thành hai viên, như thể trên tay cô đã nằm sẵn ở đó một viên.

“C-cái gì đây?

Daint trơ mắt nhìn Atthy đang tủm tỉm cười.

“Giờ thì tôi sẽ nói cách làm, hai anh cứ làm theo rồi sẽ có thể khai mở căn nguyên của mình.

Và Atthy dùng vài phút để giảng dạy cách khai mở căn nguyên cho Daint và Hirio, đại khái chỉ đơn giản là dùng Huyết thần thạch như một loại nguyên liệu để đốt tất cả các thành

phần khác thành dạng bột mịn, sau đó dùng tay vo lại thành viên lớn cỡ đầu ngón tay cái.

Bước cuối thì chỉ cần dùng tiếp Huyết thần thạch để nung viên thuốc vừa nãy.

“Cái này gọi là đan dược sao?

Hirio hỏi.

“Đúng đó, đây cũng là loại cơ bản nhất, còn có rất nhiều loại khác mà các anh có thể luyện chế.

Nếu không có thiên phú tu tiên thì cũng có thể theo con đường dược sư chế tạo

đan dược cũng rất có tiền đồ.

“Dược sư thì không cần tu luyện sao?

Daint nhướng mày hỏi khi anh vẫn đang canh chừng viên đan dược của mình.

“Cần chứ, nhưng dược sư cũng không quá đề cao phần đạo hạnh của mình cho lắm, mặc dù cảnh giới càng cao thì càng tốt, nhưng việc tu tiên và luyện đan lại khác nhau rất rõ

ràng.

Atthy nhướng vai giải thích.

“Nếu đêm nay có thể thuận lợi khai mở căn nguyên thì tôi sẽ giúp các anh sử dụng đống thảo dược đó làm thành vài loại tiên đan để giúp tu luyện.

“Tiên đan?

Hirio lẩm nhẩm.

Atthy cũng chỉ cười cười mà không trả lời cậu.

Việc nung viên đan dược này mất đến 4 giờ mới hoàn thành, Hirio và Daint cũng có cảm giác nong nóng trong lòng.

“Phải nhai hay nuốt thẳng vậy?

Daint hỏi.

“Anh cứ việc bỏ vào miệng là biết ngay.

Atthy mang ánh mắt tinh nghịch nhìn cả hai người.

Hirio có chút do dự, nhưng cậu cũng rất nhanh bỏ viên đan vào miệng.

Do lúc cầm trên tay viên đan rất cứng nên Hirio cứ cho rằng cần phải nhai hay tệ hơn là ngậm để có thể hoà

tan đan dược.

Nhưng thời điểm viên đan chạm vào lưỡi cậu, nó tan ra một cách nhanh chóng.

“Thì ra đây là cách nó hoạt động.

Hirio nói thầm trong lòng, nhanh chóng cậu và Daint ngồi xuống xếp bằng, tạo tay theo tư thế ngồi thiền mà Atthy đã hướng dẫn lúc trước.

Hirio có cảm giác mình đang ngâm

mình trong một làn sương dày đặc, bản thân cậu bị làn sương này đè nén tạo nên một cảm giác khó chịu.

“Thở sâu, tập trung và để cho nguồn năng lượng từ từ thẩm thấu vào cơ thể, đừng cố chống lại nó.

Atthy nói một cách chậm rãi và nhẹ nhàng, cô cũng đang quan sát hai người họ.

Ánh mắt cô nhìn về phía dược liệu đang được chất thành đống, trong nháy mắt chúng biến thành hai chiếc hộp dài khoảng một gang tay chứa đầy các viên đan phát sáng tỏa ra

nguồn năng lượng khổng lồ.

Atthy chỉ cần một ý niệm để luyện đan, việc này đối với cô cũng chẳng khó hơn hít thở là bao.

Quá trình khai mở căn nguyên của Hirio và Daint kéo dài đến tận giữa trưa hôm sau, lấy trung tâm là Hirio, một cơn gió thổi mạnh ra ngoài.

Đôi mắt cậu dần dần mở ra.

Hirio khai mở hoàn thành trước Daint khoảng vài giờ, cả hai nhìn nhau cười vui sướng.

Cơ thể của cả hai cũng chẳng có thay đổi gì khác, nhưng họ lại mơ hồ cảm nhận được một vùng dao động nho nhỏ nằm sâu bên trong cơ thể mình.

“Đây là căn nguyên sao?

Bây giờ chúng tôi có thể tu luyện rồi chứ Atthy?

Daint phấn khích hỏi.

“Bình thường thì sẽ như thế, nhưng các anh lại đây, sử dụng đan dược theo chỉ dẫn của tôi nhé.

Atthy cười và giơ hai hộp gỗ đựng khoảng năm viên đan dược mỗi hộp ra trước mắt hai người.

Đôi mi dài cong một màu vàng óng của cô chớp chớp, Daint và Hirio đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt, cả hai đều ngoan ngoãn làm theo không dám nhiều lời.

“Đây là Tiên cốt đan, giúp các anh tôi luyện xương cốt.

“Đây là Tiên nguyên ngọc hồn đang, nó sẽ tăng cường căn nguyên cho các anh và bảo hộ một lớp phòng ngừa bị tràn hay phản phệ năng lượng.

Hai viên đan có màu sắc đen và trắng lơ lửng giữa không trung, cảm giác như không gian xung quanh đang bị bóp méo bởi hai viên đan dược nhỏ xinh này.

Hirio và Daint hấp thu và tiếp tục ngồi thiền để luyện hóa đan dược, Atthy đang ngồi lơ lửng giữa không khí và ngã người cô ra sau, tà váy tung bay một cách nhẹ nhàng, đôi chân

trần trắng nõn thon thả xuất hiện dưới lớp váy trắng tinh khôi.

Atthy nhìn sang bên phải mình, một con rồng khổng lồ đang nằm ngủ giữa vũ trụ mênh mông.

Chỉ vừa giây trước cô vẫn còn đang ở rừng sâu bên cạnh hai người Daint và Hirio,

hiện tại Atthy lại đang nằm một cách lười biếng giữ vũ trụ mênh mông.

Con rồng lớn một cách khủng khiếp, tựa hồ chỉ con mắt của nó cũng có kích thước bằng cả một hành tinh.

Con mắt đang nhắm nghiền đó cũng dần mở ra, tạo ra uy áp và sóng

xung kích làm nổ tan nát một vài vật chất lơ lửng bên trong vũ trụ, nhưng đối với Atthy thì chẳng ảnh hưởng gì.

Tầm nhìn hiện tại của Atthy chỉ có thể thấy phần đầu con rồng, một

màu vảy đen bóng tựa như được cắt ra từ bóng tối vô tận, hai sợi râu phát sáng như mặt trời đang đung đưa như thể chúng có ý thức riêng.

Thân ảnh của Atthy nhỏ bé nhưng lại có một nguồn uy áp phản phấp tương dưng con rồng khổng lồ kia.

Ánh mắt tựa hồ có chút vui vẻ của cô nhìn về con ngươi đang nhìn mình, cô

mỉm cười.

“Anh nhớ em à?

Atthy vui vẻ hỏi, thanh âm dao động kể cả trong vũ trụ rộng lớn.

“Có chuyện gì sao?

Lại có gì muốn hỏi à?

Con rồng cất tiếng, miệng nó vẫn ngậm chặt lại nhưng giọng nói trầm ấm mang một áp lực nặng nề vẫn cất lên, giọng nói này mang sức hủy diệt cả thiên hà, nhưng Atthy vẫn bình

tĩnh lắc lư trông rất thoải mái.

“Em đã tìm thấy một con rối mang sự sống riêng ấy, em ấy còn rất là dễ thương nữa!

“Atthy à.

Em đã bao nhiêu tuổi rồi, định vòi quà anh đến vô tận thời gian luôn hay sao?

Con rồng nói với chất giọng có phần bất đắc dĩ.

“Hay anh giới thiệu chủ nhân của Aria đi, em sẽ tự tìm cách.

Atthy cười cười.

“Tam thượng long Nagill đang tại vị Eilrine.

Đôi mắt Atthy như sáng lên với câu trả lời đó.

“Nhưng hành tung của nhóc đó rất bí ẩn, đôi khi anh cũng chẳng tìm thấy nhóc ta.

Con rồng tiếp lời.

“Ngay cả Doking đệ nhị cũng không tìm được ư?

Đúng là giỏi quá mà!

Atthy càng vui vẻ hơn, tay cô đưa lên sờ sờ cằm mình.

“Nghe như anh khá thân với cậu ta nhỉ?

Bạn bè ư?

– Atthy.

“Cũng có thể nói như vậy, nhóc ta khá thân với chân thể Nhị thượng long của anh, rất thường hay tìm anh đánh cờ.

” – Doking.

“Ồ ồ.

” – Atthy.

“Nhưng mà với tính cách của nhóc đó thì em phải trao đổi gì đó, không thì nó chẳng cho em con rối nào đâu, nhóc đó quý con rối của mình như con cái ấy.

” – Doking.

“Em có thể tìm được Aria vào bất cứ lúc nào, nhưng lại chẳng thể liên hệ thông qua Aria tìm đến chủ nhân của ẻm là Nagill đang ở đâu cả.

” – Atthy.

Atthy mỉm cười và nhìn sang bên trái mình, Daint và Hirio vẫn đang ngồi thiền hấp thu đan dược, khung cảnh lại chuyển trở về khu rừng rộng lớn âm u.

Khoảng mười ngày sau, cả Hirio và Daint mở mắt đồng thời, một dao động xung kích xoáy ra từ người của cả hai bọn họ.

Không khí bị đông cứng lại và tạo nên một màn khói xám

đặc, Atthy mỉm cười gật đầu có vẻ vừa ý.

Hirio cảm giác một sự lạnh lẽo và chắc chắn toả ra từ sâu bên trong xương tủy của mình, cậu nhìn vào bàn tay chai sạn các vết sẹo đã trở nên lành lặn sạch sẽ một màu da hồng

hào.

Hirio đứng dậy và khởi động cơ thể, các khớp xương kêu lên răng rắc một thanh âm giòn giã, người cậu trở nên nhẹ bẫng đi trông thấy, các giác quan cũng ở trên cường đại

hơn, hơi thở trở nên sâu hơn và cậu có thể cảm giác được các mạch máu đang tuần hoàn trong cơ thể.

“Cảm giác thật tuyệt, đây chính là Nhị Đạo cảnh sao?

Daint cảm thán, anh vung tay múa chân tạo ra tiếng rít gió mạnh bạo va chạm mạnh mẽ lên các thân cây xung quanh.

“Đúng thế, hiện tại các anh đã gần như chạm đến đỉnh phong của Nhị Đạo cảnh rồi, chỉ cần đột phá thêm một bước nữa sẽ tiến vào Tam Đạo cảnh và tu luyện được tâm đạo.

Atthy sờ sờ vào cơ tay của Daint và cười cười tỏ vẻ sảng khoái.

Daint cứng đơ cơ thể khi bị bàn tay mềm mại của Atthy lướt qua, cảm giác lạnh lẽo từ trong xương gần như tan biến nhường chỗ cho cảm giác ấm áp nơi tiếp xúc với bàn tay

Atthy.

“T-Tiên nữ!

Daint gần như muốn thét lên, một cảm xúc tôn kính dâng leo cao trào trong anh.

Atthy chỉ cười cười đáp lại, cô nhìn sang Hirio và chỉ tay về một khu vực.

“Hai anh chỉ cần đi thẳng hướng này, với tốc độ của các anh hiện giờ thì chỉ cần khoảng mười ngày là có thể đến được vùng ngoại ô Miqdeni.

Gương mặt của Hirio hơi tối lại, nhưng cậu cũng nhanh chóng lấy lại thần sắc và thay đổi biểu cảm.

Việc có Atthy đồng hành trong suốt một khoảng thời gian đã khiến cho cậu gần

như quên mất cô ấy là một người du hành, một cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng Hirio làm cho tiếng nói khó có thể ra khỏi miệng cậu.

“Chúng ta.

vẫn có thể gặp lại chứ?

Daint hỏi, ánh mắt mang theo chút tiếc nuối.

Atthy chớp đôi mi dài, nghiêng đầu nhìn cả hai người bọn họ.

Cô khẽ mỉm cười vui vẻ, ánh mắt như thể sáng lên một sự thích thú.

“Không đâu!

Dứt câu, một làn gió nhẹ thổi qua làm Hirio và Daint không khỏi nhíu mày, hình bóng Atthy cũng như thể hóa thành cơn gió và biến mất không một tiếng động.

Mọi thứ diễn ra tự

nhiên như thể cảnh tượng Atthy vừa nãy chỉ là một bóng ảnh hư vô, và toàn bộ đoạn thời gian kỷ niệm của cả ba chỉ là một giấc mộng đẹp.

Hirio lắc đầu và chậc lưỡi, cậu cảm thấy nặng trĩu lòng.

Nhưng cũng rất nhanh, Hirio sờ vào ngực mình, nơi đó cậu đang cất giữ mảnh giấy mà Atthy đã tặng cậu, thứ duy nhất

chứng minh cậu từng được giúp đỡ.

“Ân tình giúp đỡ hôm nay, tôi nhất định sẽ trả!

Hirio mỉm cười, cậu ra hiệu với Daint và cả hai cùng khởi hành đến hướng mà Atthy đã chỉ định.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập