Chương 63: Về Nhà.

Audio

00:0012:15

“Con trở về khi nào?

Tiếng nói yếu ớt vang vọng trong căn phòng nhỏ, gương mặt tái xanh của người phụ nữ gầy gò đã gần như trở nên rất nghiêm trọng.

Bên cạnh bà, một cậu thanh niên với vẻ ngoài không mấy sáng sủa, đôi mắt đắm chìm trong một tầng cảm xúc tiêu cực và u ám.

Đây chính là con trai của bà – Hoàng Nghi.

Cậu có nét u buồn lộ rõ, hai tay cũng đang nắm chặt lấy đôi tay gầy gò của mẹ mình và run rẩy.

A Tiêu – Mẹ cậu đã ngủ mê gần một tháng trời, ngay cả người lạc quan nhất là cha cậu cũng đã có suy nghĩ từ bỏ.

Nhưng Hoảng Nghi thì không, sẽ không bao giờ cậu từ bỏ gia đình của mình, từ bỏ đi người mẹ này.

“Được rồi, mẹ cũng đã dậy rồi.

Con nên trở về Tôn gia đi thôi.

Bà thều thào trong mệt mỏi, dù chưa từng hỏi mình đã hôn mê bao lâu, nhưng bà biết rõ đó là một đoạn thời gian không ít.

Cơ thể mềm nhũn như rau héo của bà đã nói cho A Tiêu biết tất cả.

“Tôn gia lần này có thêm rất nhiều luật lệ, nếu con trở về thì khả năng cao sẽ không quay lại đây thăm mẹ được trong thời gian ngắn.

“Bao lâu?

“Con không biết.

A Tiêu có chút mỉm cười, bà vươn tay vuốt nhẹ mái tóc Hoảng Nghi.

“Được mà, mẹ không chết sớm đến thế đâu.

Con cần phát triển bản thân mình nữa mà.

Hoảng Nghi với đôi mắt rưng rưng, cậu không muốn khóc ngay tại đây, ngay lúc này.

Nhưng cảm giác đau đớn trong lòng mỗi khi nhìn mẹ mình phải chịu khổ luôn khiến cậu có chút không kìm nén được nước mắt.

“Ừm.

Nhưng cậu không muốn mẹ mình phải buồn lòng, chỉ có cách phát triển bản thân mới có thể đem gia đình thoát khỏi hiểm cảnh này mà thôi.

Mẹ sẽ không cần phải đau đớn nữa.

Cha cũng không cần phải làm một cách bán mạng nữa.

Hoảng Nghi nhìn về phía cha mình, cậu bước nhanh đến và nhận lấy túi hành trang từ ông.

Gật đầu với ông và nhanh bước ra khỏi căn nhà nhỏ.

“Khụ!

Khụ!

A Tiêu ho sặc sụa và gương mặt lại càng tái mét hơn, bà chỉ vừa diễn như thể bản thân còn đang rất tốt.

Chỉ để con trai không bận tâm mà lưu lại nơi đây quá lâu.

“Sẽ ổn thôi.

Hoàng Ly vuốt nhẹ lưng vợ mình, ánh mắt của ông vẫn nhìn theo dáng người đã nhỏ như hạt tiêu của Hoàng Nghi cho đến khi mất dạng hoàn toàn.

Đúng vậy, chỉ cần con trai của họ vẫn sống tốt.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

“Cái tai anh là sao đấy?

Diệu Tiên bưng một tách trà nóng lại chỗ Hàn Tư Không đang ngồi và có chút thắc mắc.

Đi luyện tập vài ngày xong rồi tai cũng mọc dài ra hay sao?

“À.

cái này hả?

Hàn Tư Không sờ vào tai mình, nó vẫn là đôi tai bình thường của cậu thôi.

Nhưng do hiệu quả của Kính Song vẫn chưa được giải trừ nên hiện tại người khác nhìn Hàn Tư Không sẽ có ngoại hình khác hẳn.

Một đôi tai dài đặc trưng của loài Elf.

“Giờ thì, làm sao để giải trừ nó đây.

Cậu lôi chiếc gương nhỏ từ trong túi ra và nhìn nó một lượt.

Vết máu vẫn còn trên mặt gương, trong gương cũng đang phản chiếu hình ảnh Hàn Tư Không với đôi tai dài ngoằng.

“Nếu thử lau đi.

Cậu dùng tay lau nhẹ vết máu, và nó trôi đi một cách rất dễ dàng.

Đôi tai dài trong gương cũng biến mất hoàn toàn, gương mặt Hàn Tư Không trở về với thời kỳ ban đầu.

“Cái này trông có vẻ vui đấy.

“Không phải đồ chơi đâu, Tịnh Y vẫn khỏe chứ?

Hàn Tư Không cất nhanh Kính Song trước ánh mắt có phần hứng thú của Diệu Tiên, mặc dù cậu không phải là người nhỏ nhen hay keo kiệt, nhưng vật phẩm này là Tử Nghiên đã mượn cho cậu, bản thân Hàn Tư Không không có quyền ném lung tung nó đi ra ngoài.

“Vẫn ổn chán, tôi định đưa con bé tìm một lớp nào đó để học chữ.

“Nơi đây hình như không có lớp học?

Hàn Tư Không liếc nhìn về phía làng chài một nhịp, cậu vận sức vào đôi mắt và tiến hành tìm kiếm.

Quả nhiên.

Không có bất kỳ lớp hay trường học nào cả.

“Vậy giờ, cô có muốn cùng Tịnh Y ghé qua thành thị bên trong rừng chứ?

Hàn Tư Không đang nói đến Vô luật thành, cậu không có ý định dẫn Diệu Tiên cùng Tịnh Y tiến đến Minh Sơn Môn khi nơi đó vẫn còn rất nguy hiểm.

Lâm gia bị diệt và Tôn gia vẫn sẽ không từ bỏ cảnh giác với kẻ từng xém trở thành gia chủ Lâm gia là cậu.

“Được chứ, nơi đây cũng không còn gì quá ý nghĩa với tôi nữa.

Diệu Tiên xoay người nhìn về phía bên hông nhà của mình, một nấm mộ nhỏ đang nằm lặng lẽ nơi đó.

Nơi em trai cô đã nghỉ ngơi một cách nhẹ nhàng.

“Vậy đi thôi, tôi có vài người quen nơi đó.

Có thể nhờ họ tìm giúp trường học.

Nếu may mắn thì cậu có thể liên lạc được với Hà gia và sẵn tiện ghé thăm Diant một chút, dù sao thì cũng đã khá lâu Hàn Tư Không chưa ghé qua và thắp cho người bạn thân của mình vài nén nhang.

“Ừm.

Diệu Tiên gật đầu và nhanh chóng chạy vào phòng, Tịnh Y cũng nhảy cẫng lên và cả hai chị em nhanh chóng thu dọn đồ đạc để chuyển chỗ ở.

Nơi đây, sẽ trở thành ký ức.

Tôn gia đã bắt đầu thi hành rất nhiều điều luật mới để bảo mật và sàng lọc các bộ phận đệ tử ngoại môn, nội môn của mình.

Các trưởng lão Tôn gia đã thống nhất với nhau về việc tạo một mạng lưới đủ rộng để có thể kiểm soát được các nguồn thông tin ra vào gia tộc.

Một trong số các đệ tử nội môn đã mất tích và vài kẻ ngoại môn cũng hoàn toàn bốc hơi, điều quan trọng nhất là gã đệ tử được chính Tôn gia gia chủ – Tôn Khả Khả nhận vào đã mất tích trong khoảng thời gian rất dài.

Điều này khiến các trưởng lão Tôn gia đã nghi ngờ và cho rằng đây chính là một sự khởi đầu của kế hoạch trả thù, mà kẻ đứng sau không ai khác là người của Lâm gia.

Váy đỏ kiều diễm, mái tóc óng mượt cũng mang theo một màu đỏ như máu.

Tôn Khả Khả ngồi trên một chiếc vương kiệu với phong thái của một vị nữ hoàng, nàng chống một tay trên thành ghế và đôi mắt có chút nhăn nhó khi nhìn vào bản báo cáo vừa được một vị trưởng lão đề lên.

Lại có thành viên của đội trinh sát Tôn gia bị giết chết.

Địa điểm lại hoàn toàn là một vị trí rất quen thuộc với nàng, Lâm gia.

Trong khoảng thời gian một tháng nay, nàng và các trưởng lão đã tăng cường các biện pháp thu gọn Tôn gia và bắt đầu sử dụng hình thức thăm dò để tránh việc trả thù từ Lâm gia.

Nhưng kẻ đứng đằng sau bóng tối đó lại quá im lặng.

Vì thế mà nàng đã đánh liều bằng quyết định cử một đội trinh sát với các thành viên tinh nhuệ đều đạt đến cảnh giới Nhị Đạo cảnh hậu kỳ, cho dù không thể hoàn toàn mang về thông tin hữu ích nhưng ít nhất sẽ có thể thoát thân.

Nhưng lại chẳng có bất cứ ai trong số đó trở về.

Tôn Di đã ngay lập tức cho phong bế rất nhiều bộ phận ngoại bang của Tôn gia và tập hợp tất cả những đệ tử ngoại môn cùng nội môn về cứ địa chính của gia tộc.

Và để đảm bảo không bị bất cứ thế lực hay cá nhân nào xâm nhập vào nội bộ Tôn gia bằng hình thức cải trang thì thân phận của các thành viên cũng được liên tục làm mới.

Hai trong số bốn trưởng lão cũng đã đích thân tiến đến vùng lân cận Lâm gia để dò xét, cả hai đều là Thất Đạo cảnh nên việc mang về thông tin là gần như chắc chắn.

Một lớp kết giới với mức độ năng lượng cùng quy mô khổng lồ đã bao trọn lãnh thổ Lâm gia, nhưng các đoàn trinh sát lại hoàn toàn không có dấu hiệu đã tiến đến nơi này.

Mọi chuyện dẫn về một biến số hoàn toàn mù mịt, Tôn Khả Khả thở dài một hơi và đặt lại tờ báo cáo vào vị trí cũ.

“Thanh Lâm đã hoàn toàn mất tích, không thể nhận được một đoạn thông tin nào dù là nhỏ nhất về hắn.

Có rất nhiều khả năng hắn đã chết.

Nàng nói với âm điệu hoàn toàn thản nhiên, tựa như kẻ vừa rồi chỉ là một người xa lạ hoàn toàn vậy.

“Trước đó thì cổ mộ của Lâm gia đã hoàn toàn bị mở ra, truyền thừa cùng rất nhiều bảo vật đã hoàn toàn biến mất.

Rất có khả năng là tên Thanh Lâm kia đã lấy được toàn bộ và chạy trốn sang các nước lân cận.

“Không thể, nếu hắn vượt biên thì chắc chắn bộ phận chấp pháp của Minh Sơn Môn sẽ nhận biết, dù sao thì hắn chỉ là Ngũ Đạo cảnh mà thôi.

Tôn Di lắc đầu, bà dùng đôi tay có phần run run cầm lên chiếc cốc và người hầu lập tức rót một ly nước đầy.

“Chúng ta có thật là nên sợ hãi đến thế không?

Một vị trưởng lão với đôi mắt đầy sẹo và mái tóc bạc trắng đưa ra câu hỏi về phía Tôn Khả Khả, lão là Tôn Kim Tri – một trong những trưởng lão còn đang tại vị Tôn gia.

“Sợ hãi là thứ giúp chúng ta sống sót, kẻ vô tri không biết sợ chỉ sẽ chết một cách ngu si.

Tôn Khả Khả trầm mặt trong vài giây, nàng vuốt nhẹ lọn tóc mái của mình.

“Kẻ giết đoàn trinh sát của ta cũng có thể là tán tu, hoặc là các thế lực khác.

Lâm gia hiện tại đã bị toàn diệt, nếu họ thật sự vẫn còn những kẻ đứng sau thì giờ này đã phải có động tĩnh gì đó rồi chứ?

Tôn Kim Tri xoa xoa hai đầu ngón tay và nói.

“Nếu thật sự kẻ được thiên hạ xưng là Tuyệt Kiếm Chân Quân kia vẫn còn sống, thì có thể giải thích cho kết giới đã bao trùm lấy Lâm gia trong thời gian qua.

“Vậy là chúng ta đã dọn dẹp rất gọn gàng?

Tôn Di và Tôn Kim Tri cùng nhìn nhau, cả hai đều có những suy tính riêng và bỗng chốc hướng đôi mắt về phía người vẫn đang im lặng từ nãy giờ – Tôn Khả Khả.

“Ta có thể khẳng định kẻ giết đoàn người của chúng ta và kẻ xây dựng kết giới là không cùng một người, hoặc ít nhất là không cùng một phe.

Tôn Khả Khả nói, nàng tin chắc vào suy luận của mình.

Nếu thật sự người đó vẫn còn sống và trở về thì việc sử dụng kết giới để bảo vệ một gia tộc chỉ còn lại máu và xương là không cần thiết, và nếu như nàng ta là người săn giết các trinh sát đoàn của Tôn gia thì lại càng không có chuyện im lặng đến thế.

Trừ khi.

“Tu vi giảm mạnh?

Tôn Khả Khả lẩm nhẩm trong miệng, đây chính là cách giải thích duy nhất dành cho trường hợp trên.

Và còn một khả năng khác, kẻ đứng sau không phải là người Lâm gia.

Như vậy thì chỉ còn một kẻ duy nhất, kẻ đã từng có khả năng trở thành gia chủ Lâm gia – Hàn Tư Không.

“Hàn Tư Không?

Là kẻ đã bị Liễu Linh đánh bại tại Duyệt Pháp Tiên Giới và sau đó rút lui hoàn toàn khỏi Minh Sơn Môn?

Tôn Di trầm ngâm vài giây, họ cũng đã từng điều tra qua người này.

Nhưng dù cho hắn có khả năng chiến đấu rất đáng nể, bản thân quá thiếu tiên pháp cùng vũ khí là lý do chính khiến hắn thua trong trận đấu với Liễu Linh.

“Khả năng này là rất cao, kết giới đó có thể là một bảo vật.

Hoặc là phòng tuyến cuối cùng của Lâm gia.

Vào lần đó thì gia chủ đã giết Lâm Quang đủ nhanh để hắn không kịp kích hoạt thứ này!

Tôn Kim Tri có chút phấn khích, lão gật đầu và nhìn về Tôn Di cũng đang có ánh mắt tương tự.

“Vẫn chưa thể kết luận, nhưng chúng ta sẽ thử kiểm tra tình hình Lâm gia lại một lần nữa.

Để chắc chắn kết giới đó đã bao trùm toàn bộ Lâm gia hay không.

“Và.

Tôn Khả Khả bật người dậy, nàng phủi phủi váy áo và gương mặt vẽ lên một nụ cười nhạt.

“Nếu hắn có ý định trả thù cho Lâm gia thì với thực lực đó, cách duy nhất là trà trộn vào nội bộ chúng ta.

“Đúng thật, mưu kế là cách chiến đấu của kẻ yếu mà.

Tôn Di gật đầu, bà đã sống qua trăm năm.

Đương nhiên sẽ không buông lỏng cảnh giác của mình, kể cả với đối thủ là một tên Nhị Đạo cảnh.

“Ta sẽ đích thân tiến đến Lâm gia để dò xét, nếu có báo hiệu từ xa của ta thì hãy ngay lập tức kích hoạt kết giới.

Đây chính là cách phòng chống trường hợp nàng bị đối phương dùng bảo vật gì đó giam cầm lại và bất ngờ đánh úp Tôn gia.

Mặc dù khả năng này là rất khó xảy ra, nhưng phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh.

Tôn Khả Khả có khả năng sử dụng không gian chi lực, nhưng đó không phải là do cảnh giới của nàng mang lại.

Mà khả năng đó hoàn toàn nằm ở thanh đại kiếm màu đỏ thẫm vẫn luôn lơ lửng không trọng lực phía sau nàng.

Phá Không Cự Kiếm.

Đây là bảo vật truyền đời của Tôn gia, chẳng ai biết nó đến từ đâu hay có giai thoại nào.

Chỉ biết rõ một điều, quyền sở hữu Phá Không Cự Kiếm cũng chính là quyền sở hữu toàn bộ Tôn gia, là đỉnh cao quyền lực của gia tộc.

Nó mang trong mình khả năng dịch chuyển và tác động không gian một cách đặc thù, không cần quá nhiều năng lượng để thi triển.

Nhưng lại rất khó để thành thạo.

“Gia chủ thong thả.

“Nhớ kỹ lời ta.

Đáp lại lời chúc của Tôn Kim Tri xong, Tôn Khả Khả liền vung tay và thanh đại kiếm chém rách một lỗ hổng lớn ở không gian phía trước mặt nàng, đôi chân thon dài bước nhanh về trước và thân thể Tôn Khả Khả ngay lập tức biến mất khỏi nơi đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập