Chương 82: Aria và quyết định của Hoàng Nghi.

Audio

00:0015:53

“Hoàng Nghi?

Chất giọng nhẹ nhàng thánh thót như thiên sứ khẽ vang lên, đó là một giọng nói hoàn toàn xa lạ nhưng lại dễ nghe đến cực độ.

Hoàng Nghi cùng gã vệ quân đồng thời quay đầu nhìn về nơi phát ra thanh âm đó.

Tấm màn dày cộm của chiếc xe sang trọng vén nhẹ sang và một dáng người nhỏ nhắn thon gọn xuất hiện.

Bộ váy dài màu mận chín sang trọng cùng một lớp vải mỏng bao quanh bên ngoài, hai cánh tay trắng nõn được nhẹ nhàng che bằng lớp vải mỏng đó.

Gương mặt xinh đẹp như búp bê với những đường nét như thể được vẽ nên bằng đôi bàn tay của một nghệ nhân huyền thoại.

Đôi mắt to tròn long lanh màu xanh dương như thể đang phát sáng giữa màu trời.

Mái tóc đen nhánh được thả dài phía sau lưng, từng chi tiết nhỏ trên cơ thể đều gần như đạt đến sự hoàn hảo nhất có thể.

Nàng là công chúa út của Hoàng thất Miqdeni – Kim Tố Anh.

Môi nàng mang một sắc đỏ nhè nhẹ, và chút ít độ bóng loáng gợi cảm.

Tuy nhiên Kim Tố Anh lại mang lại cho người ta cảm giác nàng rất nhỏ tuổi, và cái cách nàng bộc lộ sự yêu mị càng tạo ra một bầu cảm xúc rất kỳ lạ.

Nhưng chuyện này thật ra cũng không quá trọng yếu, nàng vừa gọi tên cậu?

Hoàng Nghi dùng ánh mắt có phần nghi ngờ nhìn vào Kim Tố Anh, nàng chỉ cười nhẹ và ra hiệu cho nữ hầu bên cạnh ghé tai vào gần nàng.

Kim Tố Anh thì thầm gì đó và nữ hầu gật gật đầu, sau đó là ánh mắt lướt nhẹ qua những người dân vẫn còn đang cúi người tại đây.

Từ đầu sự việc xảy ra cho đến giờ, tất cả mọi người đều lựa chọn cúi đầu.

Họ không muốn đối nghịch với Hoàng thất và giúp đỡ Hoàng Nghi.

Nhưng hiện tại đã có vài người chậm rãi ngước nhìn tình cảnh này.

Không gian yên tĩnh càng khiến cho sự căng thẳng bên trong Hoàng Nghi cao trào, cậu nhìn về người thai phụ và ra hiệu cho cô rời đi.

Hầu nữ bước nhanh về phía đầu cỗ xe và nói lớn với gã vệ quân.

“Lui về!

Gã nhanh chóng cúi đầu và chạy nhanh về phía trước xe với vẻ mặt hốt hoảng tột cùng.

“Hoàng Nghi công tử, công chúa có việc muốn trò chuyện cùng ngài.

Tất cả mọi người đều gần như đoán được việc này kể từ lúc Kim Tố Anh thốt lên tên của Hoàng Nghi và ngăn cản sự va chạm giữa cậu và gã vệ quân, họ chỉ có thể dùng ánh mắt tôn kính và sợ hãi nhìn về phía Hoàng Nghi.

Cậu cau mày, rõ ràng đối phương là lần đầu gặp mặt.

Nhưng tại sao lại biết tên cậu, và thậm chí còn muốn trò chuyện cùng cậu.

Quá kỳ lạ.

Nhưng cậu cũng không thể từ chối, nếu không thì hậu quả rất có thể sẽ ảnh hưởng đến các thành viên khác của Tôn gia.

Cậu cần phải nghĩ cho cả bọn họ.

Gật đầu đáp trả, Hoàng Nghi bước lại cỗ xe và tiến từng bậc thang lên phía trước.

Tấm màn chắn tuy đã được vén lên, nhưng nó vẫn còn một lớp màn mỏng che lại.

Khi ở phía dưới đường thì Hoàng Nghi vẫn chưa hề nhận ra sự tồn tại của lớp màn mỏng này.

Nó thật sự mỏng đến mức khó để nhận ra.

“Hoàng Nghi tôn kính công chúa.

Cậu cúi đầu và chắp tay trước mặt, đôi mắt dời khỏi cơ thể Kim Tố Anh và hướng về sàn xe.

“Ừm.

“Chắc hẳn ngươi đang thắc mắc, nhưng cũng sẽ hiểu ngay thôi.

Kim Tố Anh nói một cách chậm rãi, nàng vung nhẹ tay và đoàn xe tiếp tục di chuyển.

Hoàng Nghi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cậu vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết mình chưa được cho phép thả lỏng.

“Được rồi, miễn lễ.

Kim Tố Anh nhàn nhạt nói, Hoàng Nghi thở phào và lùi người về sau.

Cậu đứng với tâm thế tập trung hết mức có thể, mặc dù hiện tại trong lòng đang rất loạn.

Có một tin đồn lan truyền rất nhiều lần tại vùng Thành Đô sầm uất này, một nguồn tin mà bất cứ ai thấy đều chỉ có thể im lặng và khắc sâu vào trong đầu mình.

Tin đồn nói về Hoàng thất, và nói về vị vua mang tên Kim Bích La – Một đấng minh vương, đồng thời cũng là một tu sĩ cảnh giới Bát Đạo cảnh hậu kỳ.

Nội dung tin đồn nhắc về con gái út của ông mới chính là người mang quyền lực lớn nhất tại Miqdeni.

Kim Bích La yêu thương con gái một cách vô điều kiện, chỉ cần là công chúa yêu cầu, ông sẽ đáp ứng không chút chậm trễ.

Mặc dù chỉ là tin đồn được lan truyền giữa người dân, nhưng chẳng có chút đính chính nào từ phía Hoàng thất.

Bọn họ cũng đã ngầm thừa nhận chủ nhân thật sự của Miqdeni là ai.

Hoàng Nghi nuốt một ngụm nước bọt, cậu cảm giác trái tim mình đang mất dần kiểm soát.

Máu cũng đã chạy hết công suất lên não cậu và giữ cho bản thân Hoàng Nghi tỉnh táo.

Kim Tố Anh thật sự là một tuyệt sắc khó cưỡng, nhưng Hoàng Nghi cũng không đến mức cố gắng ngắm nhìn nàng.

“Tỷ thấy nơi đây đẹp chứ?

Kim Tố Anh ngả nhẹ người về sau và nói, nàng nghiêng nhẹ đầu về một phía cạnh mình và mỉm cười.

“Ừm.

Một chất giọng khác vang lên, lại là một nữ nhân khác đang ngồi cạnh bên công chúa.

Nhưng Hoàng Nghi hoàn toàn không có một chút cảm nhận nào về người này cả, hiện tại cũng chẳng hề có chút khí tức nào.

Nếu không phải nàng vừa lên tiếng thì sợ rằng cậu vĩnh viễn cũng chẳng nhận ra.

“Muội muốn hôn tỷ!

Kim Tố Anh chồm người về bên phải, nơi đó hoàn toàn chẳng có bóng dáng ai cả.

“Đừng quậy.

Từ hư không xuất hiện một bàn tay trắng ngần, và từ cổ tay đó dần hiện lên một cơ thể nữ nhân.

Như thể lớp tàng bị loại bỏ, một dáng người mảnh khảnh tương tự Kim Tố Anh hiện lên giữa không gian xa hoa của cỗ xe hoàng tộc.

Đôi mắt cùng mái tóc màu tím kiều diễm xinh đẹp, váy ngắn đến gối cũng mang một sắc tím quý phái.

Đôi môi màu anh đào nhỏ xinh và cái mũi cao cùng gương mặt góc cạnh hoàn mỹ đến khó tin.

Nàng mang một vẻ đẹp hoàn toàn tương đồng với Kim Tố Anh và phần nào đó vượt trội hơn hẳn.

Có lẽ vì khí chất cao quý cùng biểu cảm điềm nhiên không nhiễm chút cảm xúc vặt vãnh nào.

“Tỷ tỷ, cho muội hôn tỷ một cái thôi.

Nha!

Kim Tố Anh lần nữa chồm đến, nhưng nàng như thể bị đóng băng giữa không khí và cơ thể cũng hoàn toàn dừng lại giữa hư không.

“Ngoan.

Người vừa xuất hiện chính là Aira, nàng liếc nhẹ về phía Hoàng Nghi đang quay lưng lại với hai người bọn họ và đôi môi khẽ mỉm cười nhẹ.

Nàng giơ tay lên và vuốt nhẹ đầu Kim Tố Anh, ánh mắt xuất hiện một chút ít vẻ cưng chiều.

Kim Tố Anh đã có thể di chuyển cơ thể, nàng chống tay xuống sàn và tiến đến nằm gối đầu mình lên phần đùi mềm nhũn nhưng không thiếu phần săn chắc của Aria.

Cảm nhận được sự tiếp xúc da thịt với Aria, Kim Tố Anh mỉm cười và cơ thể cũng co rút lại như một chú mèo nhỏ đang cảm giác lạnh lẽo vậy.

“Tại sao lúc ngươi lại ra tay giúp đỡ thai phụ nó?

Aria lên tiếng, nàng vẫn đang vuốt ve cái đầu nhỏ của Kim Tố Anh phía dưới thân mình.

“Chỉ là một sự giúp đỡ nho nhỏ mà thôi.

Hoàng Nghi đáp trả chậm rãi, đầu óc cậu đã gần như trở nên trống rỗng và từ ngữ cứ thế tuôn ra không thể kiểm soát.

“Nếu sự giúp đỡ của ngươi là hại bọn họ, ngươi vẫn sẽ giúp?

Aria nghiêng người và chống một tay lên bàn bên cạnh, nụ cười trên mặt nàng cũng dần dần trở nên nhạt nhòa hơn hẳn.

“Thần giúp đỡ không phải vì chắc chắn sẽ giúp họ tốt hơn, mà thần giúp đỡ họ bởi vì bọn họ đang cần điều đó.

“Ngươi chẳng giúp ai cả.

Gương mặt tiêu biến đi nét vui cười khi nãy, Aria với biểu cảm đã hoàn toàn trở nên bình thản và gần như chẳng còn chút cảm xúc nào đọng lại.

Hoàng Nghi hoàn toàn im lặng, cậu không thể đưa ra câu phản bác gì cả.

Không phải vì người phía sau tấm màn kia đã nói đúng, là bởi vì cậu đang sợ hãi.

Nếu đối phương tức giận thì không chỉ cậu, mà nhiều khả năng sẽ có liên luỵ đến người khác.

Nhưng dường như Aria không hề để tâm đến sự im lặng của Hoàng Nghi, nàng vẫn ung dung vuốt ve mái tóc suôn mềm phía dưới tay mình.

Đôi mắt lại đăm chiêu điều gì đó không rõ.

“Ta có quen biết với một người khá thân cận với ngươi, vì thế, đừng quá lo lắng.

Hoàng Nghi giật mình và vô thức ngước đầu nhìn lên, cậu thấy cả hai mỹ nữ rung động lòng người đang vuốt ve nhau và dùng đôi mắt có chút vô cảm nhìn cậu.

Bọn họ hoàn toàn giống hệt một cặp chị em, chỉ có gương mặt là không mang nhiều nét tương đồng cho lắm.

Kim Tố Anh vừa mới nói rằng nàng quen biết một người khá thân cận với cậu?

Là ai cơ chứ?

Người có thể quen biết với công chúa quyền lực nhất Miqdeni tại sao lại có mối quan hệ thân cận với cậu?

Hoàng Nghi bỗng chốc nhớ đến một sự việc, Daint đã xuất hiện vào vài tháng trước dường như có rất nhiều điểm đáng ngờ.

“Không lẽ, là nói huynh ấy?

“Đáng lẽ, ta đã không cần phải ra mặt.

Aria nói một cách chậm rãi, không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo bất thường và đôi mắt Hoàng Nghi dường như bị mờ đi một cách rõ ràng.

Cậu run rẩy hàm răng và trái tim dường như đã mất khống chế và nhảy loạn trong lồng ngực.

Thở dài một hơi, Aria thu lại sát khí và một vệt ánh sáng màu tím lóe lên trước mắt nàng.

Nếu không phải vì Hoàng Nghi vô tình khiến Hàn Tư Không nhớ lại đoạn ký ức cũ thì nàng đã có thể tiếp tục công việc đang dở dang.

Chỉ vì gã nhân loại thấp kém dơ bẩn này mà nàng buộc phải xuất hiện để điều chỉnh mọi thứ theo đúng quỹ đạo.

Nhưng hiện tại thì việc sửa chữa ký ức Hàn Tư Không đã là không thể, hắn ta đang có hai bản thể riêng biệt gồm Hỗn Độn Chân Tâm và bản thể chính mình.

Điều đó khiến việc thao túng ký ức không thể thực hiện, nhưng với những kẻ khác thì điều đó vẫn rất dễ dàng.

Luồng năng lượng tím lướt nhẹ qua không gian và phóng thẳng vào giữa đầu Hoàng Nghi, cậu khuỵu hai chân và ngã người về phía trước.

Đôi mắt bị bao trùm bởi một màu tím thi thoảng lóe nhẹ ánh sáng.

“Ngươi luôn muốn trở thành anh hùng, nhưng lại không dám biến bất cứ ai thành ác nhân.

Aria nói với chất giọng có phần khó chịu, nàng vẩy nhẹ bàn tay và Hoàng Nghi chậm rãi đứng dậy.

Đôi mắt cậu vẫn chỉ là một màu tím bao trùm toàn bộ.

Cỗ xe vẫn di chuyển một cách chậm rãi, Kim Tố Anh bên cạnh Aria vẫn rất ngoan ngoãn nằm im tại chỗ mặc cho nàng vuốt ve.

“Huynh ổn chứ?

Khương Hi dùng tay vung vẩy trước mặt Hoàng Nghi để chắc chắn cậu vẫn còn tỉnh táo, nàng có chút lo lắng nhìn vào sắc mặt xanh xao và biểu cảm dường như đang thể hiện sự ngơ ngác của cậu.

“Khương Hi?

Đây là bên ngoài Thành Đô?

Hoàng Nghi vỗ vỗ đầu mình, cậu nhăn mặt và cố nâng bản thân đứng dậy.

Nơi đây vẫn đang là ngoài trời, và cậu hình như đang ngồi tại một chỗ khá vắng người.

Dòng ký ức mơ hồ khiến bản thân Hoàng Nghi không rõ ràng mình đã gặp chuyện gì, nhưng cậu có chút cảm giác sảng khoái và bản thân dường như trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Tuy rằng tu vi dường như vẫn chỉ là Nhị Đạo cảnh sơ kỳ, nhưng bằng một cách nào đó, Hoàng Nghi có cảm giác bản thân hiện tại đang rất mạnh.

“Tập luyện thể lực đã có hiệu quả?

Cậu tự hỏi, nhưng cũng nhanh chóng lắc đầu và bước về phía Khương Hi.

“Muội đang mua dược liệu thì vô tình thấy huynh đang ngồi ngơ ngác tại đây, có việc gì sao?

Khương Hi lo lắng hỏi.

“Chút xíu vấn đề nhỏ thôi, cho ta đi với mọi người được chứ?

“Ừm.

Gật đầu với Hoàng Nghi, Khương Hi nhanh chóng quay trở lại đoàn người Tôn gia và tiến trình thu mua dược liệu lại tiếp tục.

Sau nửa ngày thì việc thu mua cũng gần như đã kết thúc, Khương Hi vui vẻ dẫn đầu đoàn và chạy nhanh về trước.

Nàng muốn dạo một vòng trước khi trở về khách sạn.

“Ô hô!

Chẳng phải là lũ con giời Tôn gia đây sao?

Thật thối.

Chất giọng châm biếm vang lên, Hoàng Nghi giật mình nhìn về bên phải mình và nhìn thấy một nhóm người với đồng phục trắng toàn thân và trên đầu cũng mang theo một chiếc mũ trắng.

“Là Liễu gia!

Khương Hi có chút cau mày, mối quan hệ giữa Tôn gia và Liễu gia luôn rất hoà hợp.

Nhưng cũng chỉ là bề nổi mà thôi, đa phần nội môn đệ tử Liễu gia đều chẳng hề đặt sự tôn trọng cho ngoại môn đệ tử Tôn gia cả, nhưng điều đó cũng hoàn toàn có thể hiểu được.

Bọn họ, không đáng để đối phương tôn trọng.

Hoàng Nghi cau mày và tiến về phía trước mặt Khương Hi, cậu siết chặt nắm tay và một dao động năng lượng nhẹ tạo ra một cơn gió yếu ớt.

“Này!

này!

Nhìn thấy bọn tao thì cúi thấp cái đầu xuống, nhìn cái gì?

Tên dẫn đầu nhóm người Liễu gia cười lớn và bước đi một cách nghênh ngang, hắn dừng lại khi tiến đến đủ gần và cái đầu bỗng chốc nghiêng nhẹ sang một bên.

“Ú hú!

Thật đẹp nha, lại đây nào!

“Xinh đẹp thật, rất đáng để tha thứ cho bọn mày.

Hắn cười một cách đê tiện và đưa tay về phía Khương Hi, nàng lùi người và đôi mắt có chút băng lãnh.

Hoàng Nghi trước mặt nàng đang hoàn toàn bị đối phương ngó lơ.

Phập!

Cậu chụp lấy cánh tay đang vươn ra và đẩy mạnh hắn về sau, nhóm người Tôn gia cũng rất nhanh bước lên phía trước, mặt dù ai cũng chỉ im lặng mà thôi.

Mọi người đều chẳng hề mong muốn một cuộc va chạm sẽ diễn ra, nhưng do Hoàng Nghi đã đẩy đối phương trước nên tất cả bắt buộc phải cùng tiến tới.

“Rồi.

Một kẻ khác đứng trong hàng ngũ Liễu gia cười nhẹ, hắn nhìn thấy sư huynh mình bị đẩy cũng không tỏ ra bất ngờ hay khó chịu.

Dù sao thì hiện tại cũng sắp có trò vui để xem rồi.

“Ái chà, lũ rác rưởi cũng kinh phết nhỉ?

Kẻ vừa bị đẩy lùi – Liễu Diên có chút tức giận, nhưng hắn cũng không có thêm hành động gì mà chỉ nhẹ nhàng phủi áo mình.

“Đúng là một cô nương xinh đẹp, nhưng kẻ bên cạnh chỉ là một mẩu rác mà thôi.

Ta lại không hứng thú với những thứ dơ bẩn.

Liễu Diên bật cười và lắc nhẹ đầu, hắn xoay người với ý định rời đi.

“Đứng lại!

Hoàng Nghi lên tiếng, cậu siết chặt thêm nắm tay và đôi mắt cũng tràn đầy mạch máu.

Một sự xúc phạm dành thẳng đến cậu và Khương Hi, bản thân Hoàng Nghi không lo sợ việc bị xúc phạm danh dự, nhưng Khương Hi tuyệt đối không thể bị như thế.

“Huynh, đừng!

Khương Hi nắm lấy cánh tay Hoàng Nghi và thì thầm, nàng có chút lo lắng khi sự việc đáng lẽ có thể kết thúc lại bị Hoàng Nghi phá huỷ.

“Gì?

Ngươi định dạy gì bổn công tử sao?

“Xin lỗi Khương Hi ngay!

Hoàng Nghi nghiến răng, cậu cảm nhận sức mạnh bản thân đang tăng cường theo từng giây, và mỗi hơi thở của sự tức giận lại tăng cường thêm một chút ít.

Như thể bản thân đã bị kiểm soát bởi cơn giận, Hoàng Nghi bộc phát khí thế Nhị Đạo cảnh ra bên ngoài và nhiều người cũng giật mình lùi lại.

Hai vòng Đạo cảnh bộc phát ra nguồn năng lượng hoàn toàn không phù hợp với cảnh giới sơ kỳ chút nào.

“Từ khi nào Hoàng Nghi trở nên mạnh mẽ đến thế này?

“Không được!

Huynh mau dừng lại!

Khương Hi càng nắm chặt cánh tay Hoàng Nghi hơn, nàng có thể cảm nhận được khí tức của Hoàng Nghi đang hoàn toàn bất ổn.

“Xin lỗi?

Muốn chết?

Liễu Diên nhướng mày và ba vòng Đạo cảnh hiện lên phía sau, tu vi Tam Đạo cảnh trung kỳ bộc phát mạnh mẽ, hắn chỉ ngón trỏ vào Hoàng Nghi và cười nói.

“Nếu mày muốn bảo vệ con ả phía sau thì nên tránh xa ả ra, đó chính là cách không mang lại rắc rối cho ả đấy.

Hắn cười lớn, khí tức cũng thu lại và gương mặt vẽ ra một nụ cười khinh bỉ.

Hai tay Hoàng Nghi càng siết chặt hơn, cậu nhưng thể một con dã thú đang bị say máu.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào Liễu Diên với sát khí càng ngày càng dâng cao.

Cậu không thể hiểu tại sao mình lại có cảm giác này, nhưng bản thân Hoàng Nghi hoàn toàn tin tưởng một điều.

Đây chính là điều cậu muốn làm.

“Ta!

Hoàng Nghi thuộc ngoại môn đệ tử Tôn gia!

Thách đấu ngươi!

Đoàn người Liễu gia có chút kinh ngạc nhưng vẫn hoàn toàn không tỏ ra quá khó hiểu, dù sao thì cũng rất ít ai có thể để yên cho kẻ đã khiêu khích mình đến thế.

Bên Tôn gia, đoàn người có chút biến sắc, gương mặt Khương Hi càng trở nên tối tâm hơn và tay nàng lại càng nắm chặt Hoàng Nghi.

“Trở về!

Hoàng Nghi!

Huynh nghe muội!

“Không!

Hắn ta là kẻ khốn nạn.

Hoàng Nghi bước chân lên một bước, cậu cực ghét những kẻ có sở thích chà đạp người yếu kém hơn mình.

Bọn chúng chỉ toàn một lũ không xứng đáng có được cuộc sống tốt đẹp và yên bình.

Cậu sẽ trở thành tai ương của lũ khốn kiếp này, và trở thành ánh sáng cứu rỗi những kẻ yếu thế.

Hoàng Nghi, sẽ trở thành một người hùng!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập