Hoàng Nghi, sẽ trở thành một người hùng!
“Được thôi, thằng ngu như ngươi lại còn có thể làm gì ta?
Liễu Diên nói, hắn giang rộng hai tay và một thanh trường thương xuất hiện trên tay.
Hoàng Nghi rút mạnh cánh tay mình khỏi Khương Hi và lấy thanh kiếm cũ kỹ bên trong nạp giới ra, cậu nghiêng người về phía trước và ánh mắt mang theo một sự tập trung tuyệt đối.
Oành!
Cơn gió thổi nhẹ và Hoàng Nghi bỗng chốc bị đánh bay đi một khoảng, cậu bật người giữa không trung và dùng hai chân tiếp đất.
Trên gương mặt gầy gò đã hiện lên một vệt máu tươi cùng bầm tím.
“Nhanh quá.
Đoàn người Tôn gia có chút giật mình, bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy cách Liễu Diên ra đòn.
Quả thật cách biệt một cái đại cảnh giới vẫn là không thể vượt qua.
Hoàng Nghi dùng sức vào đôi chân, cậu bắn mạnh cơ thể lên phía trước và trường kiếm chém mạnh một nhát từ dưới lên.
Xoẹt!
Ầm!
Thanh kiếm chỉ chém vào hư không, Hoàng Nghi lần nữa bị đánh bay lên trời và lần này một ngụm máu từ trong miệng cậu bắn mạnh ra ngoài.
Đôi mắt có chút mờ, Hoàng Nghi tiếp đất bằng lưng và lộn nhiều vòng trước khi va chạm mạnh và một bờ tường đá gần đó.
“Ngựa non à!
Thứ như ngươi cũng muốn giáo huấn ta?
Liễu Diên nhẹ nhàng tiếp đất bằng mũi chân, hắn bước đi về phía Hoàng Nghi và trường thương được kéo lên trên mặt đất.
“Phụt!
Phun thêm một ngụm máu ra ngoài, Hoàng Nghi gần như có thể cảm giác được một vài chiếc xương sườn của mình đã gãy.
Nhưng cậu vẫn chưa hề thua.
Hoàng Nghi chống trường kiếm và nâng bản thân đứng lên, năng lượng trời đất được vận dụng và cơ thể cậu có cảm giác nhẹ bẫng đi rất nhiều.
Hoàng Nghi loé thành tia sáng bắn thẳng về phía Liễu Diên, cậu vung mạnh trường kiếm và đồng thời đá một chân về trước.
Keng!
Trường kiếm chém trúng thương trên tay Liễu Diên, và hắn hoàn toàn dễ dàng bắt được chân cậu và ôm chặt vào hông mình.
“Rác rưởi.
Hắn nói, sau đó vung mạnh thương và trường kiếm trên tay Hoàng Nghi bị đánh bay đi.
Liễu Diên cũng quăng thương của mình đi, hắn siết chặt nắm đấm và hướng về phía mặt Hoàng Nghi tung mạnh vào đó.
Bịch!
Thanh âm như thể đấm vào bao cát, Hoàng Nghi dùng tay để cố chặn những cú đấm như trời giáng của Liễu Diên vào mặt mình.
Nhưng cậu hoàn toàn không thể chặn được toàn bộ.
Gương mặt Hoàng Nghi nhanh chóng sưng vù và đẫm máu, cậu bị đấm gãy văng vài cái răng và mí mắt cũng bị rách hẳn ra ngoài.
“Được rồi!
Một giọng nói khác vang lên, cánh tay Liễu Diên bị bàn tay khác bắt được và buộc phải dừng lại.
Người vừa đến để ngăn chặn lại cuộc thách đấu là Điệp Trung, anh nhìn Liễu Diên và lắc nhẹ đầu mình.
“Dừng lại được rồi.
“Hừ!
Liễu Diên buông Hoàng Nghi ra và cậu nhanh chóng ngã thẳng xuống đất, máu tươi đầy mặt và các vết thương trên cơ thể cũng hoàn toàn không hề nhẹ một chút nào.
“Lần sau để ta nhìn thấy ngươi ở đâu, giết ở đó.
Quay người bỏ đi, Liễu Diên nói lớn và nhanh chóng cùng đám người Liễu gia biến mất khỏi đây.
Điệp Trung nhìn về đoàn người Tôn gia đang có vẻ mặt hoàn toàn không tương đồng nhau, có kẻ đang lo lắng cho Hoàng Nghi, nhưng lại có người đang khinh bỉ cậu.
Cũng vài kẻ lại ngưỡng mộ.
Thở dài một hơi, Điệp Trung bước đến và vác Hoàng Nghi lên vai mình.
“Trở về khách sạn chữa trị cho Hoàng Nghi trước, sau đó một người thuật lại câu chuyện cho ta.
“Vâng!
Thưa Điệp sư huynh.
“Hoàng Nghi bị đánh?
Hàn Tư Không dừng lại đôi đũa giữa chừng, cậu có chút ngạc nhiên nhìn Điệp Trung.
“Ừ, cũng không phải chuyện gì quá to tát.
Nhưng cách hành xử của Hoàng Nghi thật sự là khó để thông cảm.
Điệp Trung thở dài và tiếp tục ăn bát mì, anh đã biết về đầu đuôi câu chuyện.
Có thể nói Hoàng Nghi đã tự chuốc lấy đau khổ mà thôi, chỉ đơn giản bị người khác nói vài ba câu đã mất bình tĩnh như thế thì lại có thể làm được việc gì cơ chứ?
Hàn Tư Không im lặng vài giây, cậu thật vẫn chưa thể hiểu được chuyện này.
Trong đoạn thời gian tiếp xúc với Hoàng Nghi thì rõ ràng cậu bé ấy không phải là người thích sử dụng bạo lực để giải quyết bất kỳ vấn đề nào cả.
Điều đó khiến cho việc Điệp Trung vừa nói thật mơ hồ.
“Vậy giờ.
“Không lo, tuy là gãy xương và văng cả răng, nhưng Khương Hi đang rất tận tình chăm sóc đệ ấy.
Điệp Trung phủi tay và nói.
Hàn Tư Không gật đầu, cậu nhanh chóng hoàn thành bữa ăn và tiến trở về căn phòng chung của cả hai.
Mở nhẹ cửa phòng, Hàn Tư Không nhìn thấy một người đang băng bó thân trên và gương mặt được đắp rất nhiều thảo dược trị thương.
Bên cạnh là một chiếc ghế đơn và Khương Hi đang ngồi tại đó nhìn vào Hoàng Nghi.
Nàng không nhận ra Hàn Tư Không đã tiến vào, vì thế cậu chỉ có thể ho nhẹ một tiếng và khiến Khương Hi có chút giật mình.
“Daint huynh.
“Thế nào rồi?
Hàn Tư Không bước đến lấy một chiếc ghế khác và ngồi vào bên còn lại của giường, cậu nhìn Hoàng Nghi và thở dài nhẹ.
“Vết thương xương và ngoài da có thể chữa trị trong vài tháng, nhưng năng lượng dao động khi vận tu vi để đánh nhau lại không thể trị khỏi hoàn toàn.
Và nó sẽ để lại di chứng rất trầm trọng.
Khương Hi có chút mệt mỏi nói, nàng đã rất cố gắng để ngăn chặn việc này.
Nhưng không thể.
Hàn Tư Không lấy từ nạp giới ra một viên đan dược, đây là một loại đan dược trị nội thương mà cậu vừa mua trước đó.
Cũng chẳng ngờ là cần phải sử dụng ngay.
“Đan dược không giúp được đệ đâu.
Ngay lúc Hàn Tư Không có dự định đút Hoàng Nghi viên đan thì cậu chậm rãi mở mắt, miệng cũng mấp máy nhè nhẹ.
“Tại sao lại phải làm thế.
Hàn Tư Không thật lòng cảm thấy khó hiểu, vì sao Hoàng Nghi lại quá đặt nặng chuyện danh dự đến thế.
“Xin lỗi.
Hoàng Nghi nhìn Hàn Tư Không, và sao vài giây, cậu nghiêng đầu nhìn Khương Hi bên cạnh mình.
“Khương Hi.
Ta.
“Huynh bị sao vậy?
Tại sao lại làm thế?
Khương Hi có chút run rẩy, nàng nắm chặt hai tay vào nhau và đôi mắt cũng trở nên đỏ hoe.
“Ta chỉ là.
muốn làm chút gì đó thôi.
“Chỉ muốn làm chút gì đó?
Hàn Tư Không im lặng và dựa lưng vào ghế, cậu thật lòng không có lý do để xen vào chuyện này.
Mà dù cho có lý do, Hàn Tư Không vẫn lựa chọn im lặng mà thôi.
Hoàng Nghi cố ngồi dậy, cậu dựa lưng lên thành giường và gương mặt cũng trở nên xanh xao thấy rõ.
“Bọn chúng vũ nhục ta, và coi thường muội.
“Thì sao cơ chứ?
Không lẽ huynh định giữ mãi thể diện cho bản thân như thế?
Khương Hi nói, nàng nhìn vào đôi mắt đen của Hoàng Nghi và gương mặt trở nên u ám đi rất nhiều.
“Ta không làm vì bản thân.
Ta làm vì muội.
“Vì muội?
Hoàng Nghi gật đầu, cậu nuốt ực một ngụm nước bọt và ánh mắt Khương Hi dường như đang có sự chuyển biến.
Khương Hi cúi nhẹ đầu, nàng đang có nhiều cảm xúc khác biệt vào lúc này.
Nhưng hơn hết, là cảm giác thất vọng.
“Là vì.
bản thân huynh mới đúng chứ?
Nàng nói với âm giọng nhỏ nhẹ như lời thì thầm, nhưng Hoàng Nghi và Hàn Tư Không hoàn toàn có thể nghe được trong không gian tĩnh lặng nơi đây.
“Không phải!
Là ta muốn giúp muội!
“Giúp?
Muội đâu có nhờ huynh làm thế?
Khương Hi nói lớn, nàng vung tay lên giường và đôi mắt hổ phách đã long lanh một màn nước mỏng.
“Muội chưa từng mong muốn chuyện này, huynh có nhớ muội đã cố gắng ngăn cản huynh đến thế nào không?
“Muội đã khuyên huynh rất nhiều lần hãy dừng lại, nhưng Hoàng Nghi huynh có để lời nói của muội vào đầu hay không?
Khương Hi bật dậy, đôi mắt chảy dài một dòng nước mặn.
“Huynh có nhớ đã hứa với muội những gì không?
“Đừng tự tiện vận sức và sử dụng tu vi của mình nữa, nhưng huynh đã làm gì?
Hoàng Nghi hoàn toàn trở nên ngơ ngác, cậu không thể phản bác.
Và thậm chí còn không đủ dũng khí để nhìn thẳng vào đôi mắt của Khương Hi.
“Huynh thách đấu với đám người đó, thật sự là vì muội sao?
“Đừng có nói như thể huynh đang thật sự quan tâm đến muội vậy!
Khương Hi dậm chân xuống sàn và cơ thể xoay nhanh bỏ khỏi căn phòng, Hàn Tư Không khoanh hai tay trước ngực và thở dài một hơi.
Cậu không thể giúp gì cả, chuyện này đã không thể giải quyết được nữa rồi.
Đối với hành động của Khương Hi, Hoàng Nghi cũng chẳng hề làm gì để ngăn cản nàng cả.
Bởi cậu biết rõ mình đã làm nàng tổn thương.
“Huynh vẫn ở đây sao?
Nhìn về phía Hàn Tư Không vẫn đang ngồi im lặng, một chút gì đó trong cậu gần như vừa vỡ nát.
Có thể là cảm xúc, hoặc là đức tin.
Hoàng Nghi không hề biết nó là gì, nhưng cậu lại chẳng hề thích cảm giác này chút nào cả.
“Ừm.
Hàn Tư Không tuy cũng muốn chất vấn Hoàng Nghi một số thứ, nhưng hiện tại lại không phải thời điểm quá thích hợp.
Dù sao việc nguyên nhân hay lý do đã không còn trọng yếu nữa rồi.
“Đệ.
đã làm gì thế này.
Ôm đầu và gần như gục xuống giường, Hoàng Nghi cay đắng nói với chất giọng đã rưng rưng vài phần.
“Ngủ một giấc đi, đệ đang không bình tĩnh.
Hàn Tư Không nói, cậu đứng dậy và dự định đỡ người Hoàng Nghi nằm xuống.
“Sao muội ấy không chịu hiểu cho đệ!
Tại sao!
Nhưng Hoàng Nghi gào lớn và đập mạnh tay xuống giường, cậu quay người và chụp lấy chiếc cốc thuỷ tinh bên cạnh và ném mạnh vào tường.
Xoảng!
Cốc nước vỡ nát, Hoàng Nghi dùng ánh mắt đỏ hoe nhìn về phía Hàn Tư Không.
“Cả huynh cũng không hiểu cho đệ.
“Im lặng.
Hàn Tư Không giơ ngón trỏ lên giữa miệng mình, thân thể Hoàng Nghi ngay lập tức đông cứng lại.
Cậu bất giác run rẩy cực độ và trái tim như thể đang phải chịu một nguồn áp lực khủng khiếp.
Đầu óc dần dần có cảm giác choáng váng và đôi mắt hoàn toàn chẳng còn nhìn thấy rõ ràng.
Cậu quay mặt đi ngay lập tức, Hàn Tư Không chỉ dùng một câu nói, một cử chỉ cực nhỏ cũng tạo ra áp lực khủng khiếp nén chặt Hoàng Nghi.
Cậu thậm chí không dám thở vào lúc này.
“Ngủ đi, ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện.
Đôi mắt Hàn Tư Không được bao bọc một lớp màng mỏng màu đen, cậu thu lại nguồn uy áp và thân thể loé nhẹ biến mất khỏi căn phòng nhỏ.
Ực!
Hoàng Nghi nuốt mạnh một hơi, cậu thở hổn hển và đôi mắt chứa đựng sự sợ hãi vô cùng.
“Huynh ấy.
là thứ gì?
“Muội không thể hiểu.
Khương Hi dựa lưng vào tường và gương mặt đang chảy dài từng giọt nước mắt trong suốt, nàng vẫn đang ở đây, bên ngoài căn phòng nhỏ.
Cuộc nói chuyện chớp nhoáng của Hàn Tư Không và Hoàng Nghi hoàn toàn nằm trong tai nàng, Khương Hi cố giữ bản thân thật trấn định.
Nhưng nàng không thể.
Phịch!
Khương Hi trượt dài trên tường và ngồi bệt xuống đất, nàng co rút người lại và ôm lấy hai đầu gối của mình.
“Không thể.
Gục mặt vào hai chân, Khương Hi nức nở và trái tim nàng cảm nhận được một nỗi đau đang âm ỉ.
“Cần ta giúp muội trở về phòng không?
Hàn Tư Không đã đứng tại đây được vài phút, nhưng cậu cũng không ngăn cản việc khóc lóc của Khương Hi.
Để nàng hoàn toàn đối diện với mạch cảm xúc của bản thân cũng là một cách để giải tỏa, giữa hai bọn họ cần rất nhiều khoảng trống trong mối quan hệ để có thể càng trở nên bền chặt hơn.
Và việc cho đối phương biết họ quan trọng như thế nào trong lòng mình chưa bao giờ là một hành động khôn ngoan cả.
Hoàng Nghi đã làm tổn thương Khương Hi chỉ với vài câu nói và hành động đơn giản, điều đó đã chứng minh địa vị của bản thân Hoàng Nghi trong lòng nàng là lớn đến thế nào.
Khương Hi ngước đầu nhìn Hàn Tư Không, nàng giơ một tay lên và cậu nhẹ nhàng nắm lấy.
Kéo nhẹ Khương Hi đứng dậy, Hàn Tư Không gật đầu và bắt đầu bước về khu vực phòng của nàng.
Đôi tay nàng run rẩy rất nhiều, bước đi cũng cực kỳ mệt nhọc.
“Đừng để tâm đến đệ ấy, đừng để sự yếu đuối đó ảnh hưởng đến muội.
Hàn Tư Không bỗng lên tiếng, cậu chẳng hiểu vì sao mình lại muốn an ủi nàng cả.
“Huynh đúng thật là… tốt quá, phải chi Hoàng Nghi sư huynh cũng có thể như huynh.
“Để trở thành người như ta thì đệ ấy phải vượt qua chuyện này, một mình và trở nên mạnh mẽ hơn.
Thay vì trách móc và đổ lỗi cho muội.
Bỗng Khương Hi dừng lại, Hàn Tư Không cũng đồng thời ngừng lại.
Bàn tay mềm mại của nàng chợt siết chặt lại, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào Hàn Tư Không hồi lâu.
Sau vài phút dài, như thể lấy hết can đảm của mình, nàng thở dài một hơi và nói.
“Huynh… là thiếu chủ của Lâm gia phải không?
Hàn Tư Không?
Gương mặt Hàn Tư Không chợt đen lại, sát khí từ cơ thể cậu bộc phát và năm vòng Đạo cảnh hiện lên gần như lập tức phía sau lưng.
Toàn thân Khương Hi trở nên cứng đờ nhưng biểu cảm của nàng vẫn cực kỳ thản nhiên.
“Đúng là… muội đã từng nhìn thấy huynh tại đại hội một lần, đúng là huynh.
Hàn Tư Không im lặng, cậu vẫn đang nắm tay Khương Hi nhưng hiện tại sát khí cũng đã thu lại hoàn toàn.
Năm vòng Đạo cảnh cũng được tắt đi.
“Lâm gia bị diệt tộc, huynh là cố tình trà trộn vào Tôn gia để trả thù đúng không?
“Những chuyện đó, muội làm thế nào biết được?
Cao tầng của Tôn gia chắc chắn sẽ không lộ thông tin chuyện này ra bên ngoài, và thậm chí ngoài Hàn Tư Không đã có thông tin chắc chắn thì gần như rất ít người có thể tiếp cận sự thật này, và trong số đó thì không bao gồm nàng.
“Vậy đúng là sự thực, những chuyện đó đúng là sự thực.
Cơ thể Khương Hi run run, nàng bước đến và ôm lấy Hàn Tư Không.
Cơ thể mềm mại của nàng như thể muốn hoà làm một thể với cậu vậy, nhưng biểu cảm của Hàn Tư Không hiện tại chỉ là một dấu chấm hỏi mà thôi.
“Chuyện này chỉ có duy nhất muội biết, muội sẽ không nói ra, nhưng nếu huynh không tin tưởng thì có thể giết muội.
Dù sao thì với cảnh giới Ngũ Đạo cảnh kia của huynh thì nơi đây không ai có thể giữ được huynh.
Nàng dịu dàng nói.
“Ta vốn không muốn giữ bí mật, hiện tại đã không cần thiết.
“Ừm… Bởi vì Tôn gia đã trả giá cho việc làm của mình rồi.
Khương Hi bỗng nói nhỏ, nàng nhón chân và hôn vào môi Hàn Tư Không.
Nụ hôn nhanh đến mức cậu có cảm giác như thể chỉ bị ai đó dùng tay chạm vào mình mà thôi.
“Ý gì?
Nhưng nàng xoay người bước thẳng về phòng, mặc cho Hàn Tư Không đứng đó với biểu cảm khó hiểu.
Thậm chí cậu còn bỏ chuyện này ra khỏi đầu cực kỳ nhanh.
Sau khi đưa Khương Trở về gian phòng để nghỉ ngơi, Hàn Tư Không liếc nhìn bảng thông báo trước mặt mình.
[Nhiệm vụ phụ:
Vết thương mới trong lớp sẹo cũ – Hoàn thành]
[Thông tin:
Từ chối phần thưởng nhiệm vụ – Thành công]
Phần thưởng nhiệm vụ được tự động chuyển hoá thành điểm tích lũy]
Điểm tích lũy +20]
[Điểm tích lũy:
240 – 260]
“Thật khó chịu.
Tự nói với bản thân vài câu, Hàn Tư Không xoá bỏ bảng thông báo và bắt đầu việc tập luyện thể lực mỗi ngày của mình.
Đại hội luyện đan còn khoảng ba ngày sẽ tiến hành, trong thời gian đó thì cậu sẽ đi tìm một số bí cảnh hay khu vực nào đó xung quanh để cố gắng vừa làm nhiệm vụ phụ vừa kiếm thêm chút ít cơ duyên đề thăng thực lực của mình.
Thời gian sẽ không chờ đợi ai cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập