“Con không có nói thế!
“Rồi rồi, cha biết mà.
Gã trung niên cười nhẹ và xoa đầu đứa trẻ đang làm nũng trong lòng mình, cậu mỉm cười tươi như thể đứa trẻ và đôi mắt có chút hạnh phúc nhưng vẫn chứa chấp phần nào đó buồn bã xen lẫn vào đó.
Đôi mắt đã xuất hiện nếp nhăn khẽ nheo lại, một hơi thở dài được gã lén đưa ra.
Cái đầu nghiêng nhẹ sang một bên và cơ thể cũng ngả dài ra băng ghế phía sau.
“Kể từ ngày đó, cũng đã hơn ba mươi năm rồi.
“Có lẽ huynh chẳng còn nhớ đệ là ai đâu nhỉ?
Nói thầm với chính mình, gã trung niên nhắm nhẹ mắt lại và cơ thể có chút thả lỏng như thể đang rất mỏi mệt.
“A!
Tiên nhân!
Thằng nhóc vẫn đang ngồi trên đùi gã cười lớn, và một luồng gió thổi mạnh khiến gã nhanh chóng bật người dậy và mở rộng mắt mình.
“Ai?
Khí tức Nhị Đạo cảnh hậu kỳ nhanh chóng tuôn trào, với tình hình hiện tại của Miqdeni thì Nhị Đạo cảnh hậu kỳ chính là một cảnh giới có thể coi vào hàng trung lưu của đa số các vùng dân cư.
Nhưng chẳng có ai trong tầm nhìn của gã, đôi mắt lướt nhanh một vòng và dừng lại ở thằng nhóc vẫn đang cười rất tươi trong vòng tay mình.
“Tiên nhân ở đâu vậy, con trai?
Gã hỏi.
“Trên trời!
Nhóc con chỉ tay về phía bầu trời, và gần như ngay lập tức một cảm giác áp lực nặng nề đè nặng lên linh hồn gã.
Thậm chí ngay cả việc ngước nhìn lên trên cũng chẳng thể làm được.
Ngay phía trên trời cao kia là một thân ảnh đang đứng giữa hư không và nhìn thẳng về phía cha con gã.
“Tiền bối nếu có chuyện tìm Hoàng Nghi ta cũng có thể nói thẳng, không cần phải làm ảnh hưởng đến trẻ con.
“Vậy sao?
Chất giọng trầm ấm của Hàn Tư Không vang lên, nhưng Hoàng Nghi vẫn như cũ rất căng thẳng.
Cậu không nhớ là bản thân đã đắc tội với ai, và chuyện gì đã khiến cho một tu sĩ mạnh mẽ đến thế tìm đến mình.
Có thể làm chủ bầu trời như vậy thì ít nhất là Lục Đạo cảnh, và cậu thì vốn chẳng thể tiếp xúc đến tầng lớp đó để chọc giận họ.
Không lẽ là người của nàng?
“Ngước mặt lên.
Hàn Tư Không chậm rãi nói, cậu đã cố giảm khí tức Bát Đạo cảnh hậu kỳ của mình đến mức tối đa, nhưng có vẻ như cách biệt cảnh giới quá lớn vẫn đủ khiến Hoàng Nghi luôn trong tình trạng bị áp chế gắt gao.
Nếu vòng Đạo cảnh hiện ra thì có nhiều khả năng sẽ dọa đối phương mất hồn, cũng không tốt lắm khi đến với sự thiện chí.
Cũng đúng, bởi vì sự phân biệt đẳng cấp sức mạnh của từng cảnh giới là rất lớn.
Hàn Tư Không vẫn nhớ thời điểm cậu đang là Nhị Đạo cảnh hậu kỳ cũng chẳng thể chiến thắng người có cùng cấp độ bởi vì đối phương có nhiều Tiên pháp hơn mình.
Hiện tại tuy rằng nhờ vào Hỗn Độn Chân Tâm nên cảnh giới tăng tiến đối với Hàn Tư Không là rất nhẹ nhàng, nếu gặp người đồng cấp thì cậu chắc chắn có thể áp đảo họ, nếu gặp tu sĩ có tu vi cao hơn tiểu cảnh thì không vấn đề gì quá lớn.
Nhưng một khi đụng phải cường giả hơn hẳn đại cảnh giới thì sẽ cực kỳ khó chống lại.
Tuy rằng kinh nghiệm chiến đấu cùng việc có hai căn nguyên cũng chỉ là một sự trợ giúp rất lớn về mặt thực lực.
Tiêp thuật cùng Tiên pháp mới chính là thứ sẽ giúp cậu trở nên mạnh mẽ về chiến lực hơn.
“Đã lâu như thế, nhưng đệ vẫn không mấy thay đổi nhỉ?
“Hả?
Hoàng Nghi giật mình, cậu rất nhanh ngước đầu nhìn về phía bầu trời và đôi mắt nhanh chóng được bao phủ bởi sự kinh ngạc cùng một tầng nước mắt dày.
“Daint huynh!
“Đã lâu không gặp.
Hàn Tư Không mỉm cười và chậm rãi hạ xuống, cậu nhìn quanh một lượt nơi này và gật đầu hài lòng.
Đây là một vị trí khá gần với cổng làng, và dù cho nơi đây chỉ là một ngôi làng nhỏ thì nó vẫn có mật độ dân cư khá cao, dù rằng cũng chỉ có chưa đến mười tu sĩ đang tồn tại ở nơi đây.
Hàn Tư Không vẫn có thể tìm đến khí tức của Hoàng Nghi cũng bởi vì cảnh giới của cậu chưa nhảy ra khỏi Nhị Đạo cảnh.
Nếu Hoàng Nghi đã đột phá lên Tam Đạo cảnh trong ba mươi năm kia thì nhiều khả năng Hàn Tư Không phải tốn thêm chút ít sức lực mới có thể tìm đến cậu.
“Huynh ngồi đi.
Bỏ nhóc con xuống và nhanh chóng kéo ghế cho Hàn Tư Không, Hoàng Nghi rưng rưng đôi mắt và nụ cười cũng vô thức hiện hữu trên khuôn mặt đã chuyển dần thành già nua.
“Đã hơn ba mươi năm rồi, cuối cùng cũng gặp lại huynh.
“Thật bất ngờ là đệ không tốn quá nhiều thời gian để nhận ra ta đấy.
Hàn Tư Không cười cười, đây chính là người bạn đầu tiên cậu gặp được sau khi trở lại dòng thời gian này.
Thật may vì Hoàng Nghi vẫn đang rất ổn.
“Bởi vì huynh chẳng có bất kỳ thay đổi nào cả, dù rằng thời gian đã biến đệ trở thành thế này.
Hoàng Nghi rót nhanh một ly trà nóng, cậu mỉm cười và hai tay có chút run run.
“Đệ đã… trưởng thành hơn rất nhiều.
“Cũng chẳng tốt như huynh nói đâu.
Cười nhẹ đáp trả câu tán thưởng của Hàn Tư Không, Hoàng Nghi dựa lưng vào chiếc ghế gỗ và thở dài.
“Đệ cứ sợ rằng huynh đã bị cuốn vào Đại diệt chủng hay chiến tranh liên minh, nhưng có vẻ huynh đã đi đến một nơi đủ xa để không dính líu gì đến những chuyện này.
“Chuyện gì đã xảy ra trong những năm này?
Hàn Tư Không đặt cốc trà xuống bàn và hỏi, đây cũng là chuyện mà cậu quan tâm nhất vào lúc này.
Thông tin hệ thống đưa ra chỉ là một dạng thống kê và các số liệu, nếu có thể nghe được từ những người đã từng chứng kiến thì sẽ hiểu rõ hơn về các sự kiện.
“Vậy là huynh thực sự không dính dáng gì đến.
“Được thôi, đệ sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào của huynh.
Hoàng Nghi ngồi thẳng lưng và nghiêm túc nhìn thẳng vào Hàn Tư Không, cậu đã chẳng còn nét thơ ngây hay non nớt ở quá khứ.
Hiện tại chỉ còn một Hoàng Nghi già dặn và trưởng thành.
“Đó là tất cả.
“Ừm.
Hàn Tư Không xoa cằm và trầm tư trong giây lát, cậu đã có thể phần nào nắm rõ tình hình của Miqdeni trong ba mươi năm qua.
Và cũng không ngoài dự đoán khi đa phần các sự kiện đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Hỗn Độn Chân Tâm đang kiểm soát thân xác Hàn Tư Không.
Có thể tạm thời sắp xếp các sự kiện theo đúng mốc thời gian kể từ lúc Hàn Tư Không vừa rời đi không lâu.
Tôn gia được xác nhận là đã bị huỷ diệt, các thành viên may mắn sống sót của Tôn gia đã gia nhập vào Tiên Huyệt Tông và được Liễu gia đảm bảo bình an.
Nhưng vài năm sau đó thì các cuộc chiến xung đột giữa Sebria và Miqdeni diễn ra ngày càng nhiều tại cánh rừng Mantic – cũng đồng thời là nơi Hỗn Độn Chân Tâm tồn tại.
Rất nhiều quân lính Sebria bị giết cùng các tu tiên giả và quân đội Miqdeni, và người giao quyền lãnh đạo cho chiến trận lại là công chúa Kim Tố Anh.
Nàng mang theo một nhóm quân được tạo thành từ hàng ngũ tu tiên giả trải dài từ cảnh giới Nhị Đạo cảnh sơ kỳ cho đến Lục Đạo cảnh hậu kỳ.
Nhưng dường như đã xảy ra chuyện gì đó nên nhóm hội này hoàn toàn bị diệt, Kim Tố Anh may mắn sống sót nhờ vào sự cứu giúp kịp thời của hộ vệ riêng của nàng – Thất Đạo cảnh trung kỳ.
Ngay sau sự kiện đó, một cuộc chiến tự nhiên được hình thành trong suốt mười hai năm.
Vô số sinh mạng cũng bị cuốn theo và hàng trăm nghìn người đã phải bỏ mạng tại rừng Man Tiêu.
Cho đến hơn mười bốn năm trước, một vị tu sĩ với niên hiệu là Viêm Diên Chân Quân lần đầu xuất hiện tại cuộc chiến.
Nhưng ngay khi chiến đấu bắt đầu thì người ta lại chứng kiến một đường kiếm mạnh mẽ đến mức xé toạc cả vùng trời rừng Man Tiêu, khiến cho nơi đây mất đi khái niệm ngày đêm trong hơn mười năm dài.
Vị Viêm Diên Chân Quân cũng không còn bất kỳ thông tin nào, có nhiều lời đồn rằng ngài ấy đã chết bởi lưỡi kiếm.
Nhưng cũng có người cho rằng ngài đã toàn thắng và quay về bế quan tu luyện.
Có vài đợt tấn công mạnh mẽ của tu tiên giả hướng về các nước lân cận với ý đồ bành trướng lãnh thổ Miqdeni, nhưng bằng cách nào đó mà cuộc chiến đó lại chẳng diễn ra.
Sau đó là một thời kỳ của tu sĩ, số lượng tu sĩ đột ngột tăng một cách chóng mặt.
Vô luật thành từng chỉ có tối đa vài trăm đến một nghìn tu sĩ cũng nhanh chóng lên con số hàng trăm nghìn.
Tổng cộng chỉ trong vòng sáu năm, số lượng tu sĩ của Miqdeni lần đầu tiên cán mốc một triệu cá nhân.
Lại thêm bốn năm với rất nhiều cuộc chiến lớn nhỏ, Vô luật thành cũng bị huỷ và ngay sau đó được xây dựng lại với tên mới là Hoang thiên thành.
Một kẻ được đồn thổi là Ác Ma trấn giữ rừng Man Tiêu với cái tên Hắc Diệt Nhân Diện, hắn cũng được nhiều người tin rằng mình chính là hiện thân của thần linh để cân bằng lại Nhân giới.
Nhưng sau hơn ngần ấy năm, chẳng có bất kỳ chuyện gì xảy ra sau sự kiện Đại diệt chủng tu sĩ nữa cả.
Hiện tại số lượng tu sĩ đã trở nên còn thưa thớt và ít hơn cả thời kỳ trước, thậm chí Minh Sơn Môn tuy vẫn tập hợp rất nhiều tu tiên giả nhưng lại chỉ còn chưa đến trăm người.
“Cũng nhờ thế mà những kẻ tầng đáy xã hội như đệ mới có cơ ngơi như ngày hôm nay.
“Nếu không phải Tiên Huyệt Tông đang quá thiếu nhân lực thì còn lâu họ mới lãng phí tài nguyên cho kẻ như đệ, nhưng dù thế thì đệ cũng chỉ có thể tiếng đến Nhị Đạo cảnh hậu kỳ mà thôi.
Hoàng Nghi có chút chua chát nói, cậu nhớ về khoảng thời gian gần như là sung sướng nhất đời mình khi được Tiên Huyệt Tông cố gắng bồi dưỡng.
Đơn giản là vì bồi dưỡng một kẻ đang ở sẵn Nhị Đạo cảnh sẽ nhanh và tiết kiệm tài nguyên hơn là bắt đầu từ kẻ chưa khai mở căn nguyên.
Nhưng thiên phú tệ hại của Hoàng Nghi cũng chẳng thể thay đổi, cậu chỉ có thể nhìn từng vị sư huynh, sư muội thăng tiến và bản thân cũng luôn ở vị trí cuối cùng.
Cho đến một ngày cậu được gọi tham gia chiến trường và may mắn đào thoát khỏi cuộc chiến, tìm kiếm một cuộc sống riêng cho bản thân mình.
Lúc này Hoàng Nghi mới có thể cảm nhận bản thân đang thực sự sống.
“Đây là con trai đệ sao?
Hàn Tư Không mỉm cười nhìn vào đứa bé đang ôm chặt cánh tay Hoàng Nghi, cậu cảm nhận được nhóc con này có chút dao động của năng lượng và dường như có khả năng khai mở căn nguyên.
Đệ lấy vợ cách đây vài năm và đây là đứa đầu tiên, nó chỉ mới ba tuổi hơn mà thôi.
“Ta có thể hỏi về mẹ nó chứ?
“Không phải nàng ấy, huynh thừa biết mà.
Hàn Tư Không im lặng, cậu đúng thật là không ngạc nhiên với câu trả lời của Hoàng Nghi.
Nhưng dù sao thì bản thân Hàn Tư Không cũng có mong muốn ghép đôi Khương Hi với Hoàng Nghi, dù rằng bản thân thiếu sót khá nhiều, nhưng Hoàng Nghi chính là mảnh ghép phù hợp nhất với nàng.
“Nàng đã trở thành đệ tử chân truyền của Liễu An, hiện tại thân phận lại là Khương Hi thánh nữ của Tiên Huyệt Tông.
Còn đệ là thứ gì chứ?
“Đúng là những gì đệ sẽ nói.
Hàn Tư Không gật đầu, cậu nhắm nhẹ mắt lại và bắt đầu chìm dần trong dòng suy nghĩ.
Bản thân Hàn Tư Không đang muốn xây dựng một gia tộc, hoặc ít nhất một tông môn dành cho những người cậu từng nợ, từng quan tâm đến.
Và Hoàng Nghi chắc chắn cũng sẽ có trong danh sách đó.
Chỉ là…
Đôi mắt quét nhẹ vào Hoàng Nghi, Hàn Tư Không lắc nhẹ đầu.
Đệ ấy đang có cuộc sống viên mãn, bản thân mình không nên kéo Hoàng Nghi vào chuyện này.
Cho đến khi xác nhận bản thân không có kẻ thù thì có thể thử mời đệ ấy gia nhập cũng không muộn.
“Vậy thì, trước hết… Ta có thứ này cho đệ.
[Thông tin:
Tẩy Cốt Đan – 7 viên]
Một viên đan dược xuất hiện trong lòng bàn tay Hàn Tư Không và lơ lửng giữa hư không, nó lan toả ra không khí một mùi hương thơm ngát của dược liệu và phát sáng óng ánh một màu vàng kim đẹp đẽ.
“Đây là?
“Tẩy cốt đan, nó sẽ giúp đệ tái tạo thiên phú cùng tăng cường tốc độ tu luyện.
Hàn Tư Không chỉ nhớ chút ít thông tin về loại đan dược này, dù sao thì ở quá khứ cậu cũng chỉ biết đến thế mà thôi.
“Huynh chưa bao giờ là một người đơn giản cả.
Hoàng Nghi mỉm cười và tiếp nhận viên đan dược, cậu cũng không tỏ ra khách sáo.
Bản thân huynh ấy đã có thể lấy ra loại đan dược thế này thì chứng tỏ bản thân không hề cần đến nó rồi, hoặc là huynh ấy đang sở hữu rất nhiều loại đan dược này.
Vì thế, không cần phải giả vờ khách sáo làm gì.
Hàn Tư Không gật đầu hài lòng, cậu nhìn lướt qua căn nhà gỗ của Hoàng Nghi và chậm rãi nói.
“Gửi lời chào của ta với nương tử của đệ nhé.
Giọng nói Hàn Tư Không vẫn ở đây nhưng chiếc ghế lại hoàn toàn trống trơn, cậu hoàn toàn biến mất với không chút tiếng động nào.
Để lại Hoàng Nghi với đôi mắt mở to và cái miệng cũng vô thức thả rộng.
“Huynh đúng là quái vật mà.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập