Chương 97: Cuộc Hội Ngộ Của Những Người Sống Sót.

Audio

00:0011:16

“Lão cũng cảm thấy sao?

“Khí tức này chắc chắn chỉ có thể đến từ Bát Đạo cảnh, còn cụ thể là giai đoạn nào của đại cảnh thì ta không thể nắm chắc.

“Tại sao lại tư dưng xuất hiện một vị cường giả Bát Đạo cảnh cơ chứ?

Từng đợt dao động năng lượng toả ra từ Hàn Tư Không từ lâu đã khiến tất cả những kẻ cao tầng nhất Tiên Huyệt Tông và Minh Sơn Môn chú ý đến, nhưng thay vì xuất đầu lộ diện thì tất cả đều lựa chọn họp mặt để bàn bạc thật kỹ lưỡng.

Nhân giới từ lâu đã chẳng còn tung tích của bất kỳ cường giả Bát Đạo cảnh nào nữa cả, hiện tại người đang có tu vi mạnh nhất là Nguyệt Miên trưởng lão Tiên Huyệt Tông với cảnh giới Thất Đạo cảnh trung kỳ.

Nhiêu đó vẫn là chưa đủ, bất kỳ ai theo con đường tu tiên đều rất rõ ràng cách biệt về cảnh giới là lớn đến thế nào.

Chỉ là tiểu cảnh giới cũng đã có thể một đánh mười, chưa cần phải nói đến đại cảnh giới sẽ mang đến khác biệt lớn đến thế nào.

“Chúng ta, hình như chưa từng nhận biết khí tức này.

“Đúng là chưa từng.

Hai lão già với đôi mắt mờ và mái tóc dài bạc trắng một màu đang lắc đầu ngao ngán, nếu không phải vị cường giả kia không phát động sát khí thì có lẽ bọn họ cũng chẳng còn bình tĩnh để ngồi đây bàn bạc nữa.

Và họ cũng thừa biết bản thân vốn chẳng có khả năng chạy thoát trước mắt một vị Bát Đạo cảnh, chẳng có chút tỷ lệ nào.

“Liệu có nên nhờ nàng?

“Nếu ngươi nghĩ có thể mời nàng xuất quan thì cứ việc, ta không phản đối!

Một chất giọng đầy khó chịu của đàn ông trung niên cất lên, hắn nghiến răng và ngón tay thì gõ liên tục vào mặt bàn.

“Chẳng thể suy nghĩ thông suốt được.

Giọng nữ khác xuất hiện, một bóng dáng nữ nhân mang khí chất khá lớn tuổi nhưng dung nhan và thể hình vẫn thể hiện được nàng là một mỹ nhân thứ thiệt.

“Vẫn chưa biết được kẻ đến là thiện hay ác mà?

“Nhưng công khai thăm dò chúng ta như thế kia thì có thể thiện đến đâu?

“Tôn Ngọc tông chủ, ta nghĩ chúng ta cần phải nhanh chóng gặp mặt vị cường giả này.

Hoặc ít nhất là thể hiện rằng chúng ta không muốn đối nghịch với hắn.

Lắc nhẹ đầu mình, Tôn Ngọc bĩu môi và có phần chế giễu nhìn về gã trung niên.

“Không đối nghịch thì sao?

Đối diện kẻ mạnh thì ngươi cho rằng chúng ta có tư cách đối nghịch sao?

Nếu chỉ là cách biệt ở những cảnh giới thấp hơn thì còn có thể sử dụng số lượng và chất lượng Tiên pháp hoặc pháp bảo để đối kháng, nhưng tu sĩ cảnh giới Bát Đạo cảnh hoàn toàn có thể tạo ra một vùng không gian tạm thời để xử lý từng kẻ một.

Việc cố gắng tấn công bằng số lượng là không thể, và Bát Đạo cảnh cho phép tu sĩ tự sáng tạo ra Tiên thuật cho chính mình, thậm chí là Thiên cấp Tiên pháp nếu có đầy đủ tài nguyên.

Không có đường để đối nghịch, ngay từ đầu đó đã là chuyện hiển nhiên.

Mái tóc đen khẽ bay nhẹ nhàng, Tôn Ngọc dùng tay xoa trán và một nét mặt có phần khó coi hiện hữu khiến dung nhan nàng có chút già nua hẳn đi.

“Đi!

Gặp kẻ đó, dù kẻ đến không thiện thì chúng ta ít nhất cũng cần câu đủ thời gian cho đám nhỏ có thể an toàn rời đi.

Tôn Ngọc đứng dậy và ngay lập tức biến mất khỏi không gian căn phòng, những người còn lại đều đang mang biểu cảm tuyệt vọng và mệt mỏi như thể bản thân đã chết đi sống lại hàng ngàn lần.

“Chúng ta, có nên chạy không?

“Nếu lão nghĩ mình có thể, thì cứ việc.

Từng đợt âm thanh trong căn phòng tối cũng nhanh chóng tan biến, không gian nơi đây lại trở về với sự im lặng vốn có của mình.

“Hừ!

Chẳng qua chỉ là tông chủ bù nhìn mà thôi, cũng dám lên mặt ra lệnh cho chúng ta!

Lão già có đôi mắt sắc cùng mái tóc pha trộn giữa đen và vàng nhạt có chút dè bỉu trong lời nói của mình.

“Kim La Chinh tiền bối cũng quá thẳng thừng rồi, dù sao thì nàng cũng được chính Nguyệt Miên trưởng lão đề bạc trở thành tông chủ.

Đáp trả Kim La Chinh là một chất giọng bán nam bán nữ, đây là một kẻ không rõ ràng giới tính có vẻ ngoài khá sặc sỡ và biểu cảm gương mặt cũng mang đầy nét khôi hài.

Hắn cũng là một trong tứ đại trưởng lão – Huỳnh Lý Thế Quân.

“Ngươi cũng thừa biết Nguyệt Miên trưởng lão là nhìn vào tài năng luyện đan của muội muội Tôn Như kia của nàng, chứ bản thân nàng đến được cảnh giới hiện tại cũng hoàn toàn nhờ vào đan dược của muội muội mình mà thôi.

Kim La Chinh cười gằn, lão xoay người rời đi và phong thái như thể bản thân đang rất thoải mái.

“Lão trông không giống như lúc ban nãy, là vì đã có kế hoạch an toàn rời đi sao?

Huỳnh Lý Thế Quân nói, hắn mỉm cười và ngón tay xoay lọng tóc mai của mình một cách chậm rãi.

“Rời đi?

Thế Quân trưởng lão là có ý gì?

Kim La Chinh ta giống kẻ sẽ cụp đuôi bỏ chạy khi gặp địch nhân hay sao?

“Ta không nhớ mình đã nói thế.

Bầu không khí bỗng nhiên có chút ngưng trọng và từng dòng năng lượng cũng như thể bị tách rời ra khỏi không gian nơi đây.

Kim La Chinh cau mày lại và một làn sương băng nhẹ nhàng tuôn trào ra bên ngoài khiến cho ngay cả không khí cũng muốn đóng băng lại gần như ngay lập tức.

Kim La Chinh hiện tại đang là Khí nhân cảnh đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Thất Đạo cảnh.

Và nguyên tố tu luyện của ông lại chính là thuộc tính băng hệ, đây tuy không phải là thuộc tính trong ngũ hành nhưng vẫn có khả năng chiến đấu rất mạnh mẽ, cũng vì thế mà ông đã được đề cử trở thành trưởng lão Tiên Huyệt Tông ngay cả trước khi bản thân đột phá lên Lục Đạo cảnh.

Vì những lẽ đó nên việc đùa giỡn với ông là một chuyện hết sức ngu dốt của bất kỳ ai.

Dù rằng Huỳnh Lý Thế Quân cũng là Khí nhân cảnh đỉnh phong như ông, nhưng với nguyên tố tu luyện là phong hệ thì chắc chắn chẳng thể nào đối chiến lại băng hệ của Kim La Chinh.

Và ông cũng chả ưa gì tên bán nam bán nữ này.

“Vậy sao, có lẽ bản tôn đã hiểu nhầm La Chinh trưởng lão rồi.

Huỳnh Lý Thế Quân cười và nhanh chóng hóa thành một luồng gió nhẹ rồi biến mất, Kim La Chinh nhếch miệng cười và cũng tan biến khỏi không gian nơi đây.

Từng đạo khí tức mạnh mẽ bắn thẳng về hướng cổng Minh Sơn Môn, một tập hợp hơn mười người mạnh nhất Tiên Huyệt Tông đang hiện diện với chung một biểu cảm lo lắng trên mặt mình.

Dẫn đầu đoàn người là Tôn Ngọc với chức danh trưởng lão Tiên Huyệt Tông, nàng cố che giấu đôi bàn tay run rẩy sau lớp áo và ánh mắt dường như có phần quyết liệt.

Toàn bộ các thành viên thuộc nhóm thế hệ trẻ đều được hướng dẫn sơ tán một cách nhanh chóng, nhưng có gì đó đã diễn ra giữa bọn chúng và hiện tại vẫn chưa có ai rời đi khỏi Minh Sơn Môn cả.

Tôn Ngọc thở dài một hơi, nàng chỉ kịp tiếp nhận thông tin mà chưa trực tiếp đến hiện trường để nắm bắt rõ tình hình.

Vì thế chỉ có thể cầu mong lần này không phải đại hoạ của Minh Sơn Môn nói chung hay Tiên Huyệt Tông nói riêng.

Thậm chí có thể nghiêm túc nói rằng, Nhân giới đang lần nữa tiếp cận sự kiện Đại diệt chủng tiếp theo.

“Tông chủ, chúng ta đã đến rồi.

Hai lão giả tóc bạc nói đồng thời và đoàn người ngay lập tức dừng lại trước cổng đá lớn, đây chính là cổng chính Minh Sơn Môn – nơi bọn họ cần phải có mặt để tiếp đãi vị cường giả Bát Đạo cảnh kia.

Hiện tại nơi đây có song sinh lão giả Diệp Trần, Diệp Tân cùng là Lục Đạo cảnh hậu kỳ.

Nữ tử mái tóc màu tím sậm luôn che giấu bản thân trong bóng tối là Tuyết Thuyền – Lục Đạo cảnh sơ kỳ.

Bộ tứ trưởng lão Tiên Huyệt Tông:

Nguyệt Dao, Nguyệt Kỳ, Kim La Chinh, Điệp Trung đều đang cảnh giới Ngũ Đạo cảnh hậu kỳ.

Kẻ mang hình dáng bán nam bán nữ đang cắn chặt ngón tay mình – Huỳnh Lý Thế Quân.

Một tên khoác trên mình bộ hắc bào chật kín cùng vóc dáng gầy gò, hắn là Diệp Thiên – Tứ Đạo cảnh hậu kỳ.

Bên cạnh là một nữ tử có gương mặt xinh đẹp cùng đôi mắt sắc lạnh màu bạc sáng, nàng mang trên mình một loại khí chất băng lãnh đến tột cùng và nàng cũng là người duy nhất biểu cảm cũng chẳng có chút gì là sợ hãi.

Mọi người ở đây chẳng ai biết tên thật của nàng, nhưng tất cả đều ngầm đồng ý gọi nàng là Thanh Thanh – Thất Đạo cảnh sơ kỳ.

Và ngay phía sau Thanh Thanh là hai cô nàng khác cũng có vóc dáng thon gọn cùng khí chất băng lãnh, nhưng họ vẫn có biểu cảm sợ hãi cùng lo lắng như những người khác.

Hai nàng là đệ tử chân truyền của Thanh Thanh, danh xưng Huyên Nhi và Huyền Nhi đều là Tứ Đạo cảnh trung kỳ.

Người đứng đầu tập hợp các cá nhân mạnh nhất là Tôn Ngọc, nàng hít sâu một hơi và tà váy tung bay nhẹ nhàng giữa trời.

Hai chân bước trên bầu trời và các dòng năng lượng thay nhau chuyển động.

Khí tức Thất Đạo cảnh sơ kỳ ngay lập tức lan tỏa và rất nhanh Tôn Ngọc có thể cảm nhận được vị cường giả kia đã phản ứng lại với nàng.

Nhưng lại có thêm vấn đề khiến Tôn Ngọc phải bận tâm.

Bảy vòng Đạo cảnh ẩn ẩn tan biến đi, nàng muốn thể hiện bản thân không có ý muốn đối đầu với người này, nhưng nếu cần thiết thì vẫn sẽ phải hành động.

“Có hai khí tức quen thuộc đang ở cùng với cường giả đó, một Nhị Đạo cảnh trung kỳ và một Tứ Đạo cảnh hậu kỳ.

Chúng là người của ai?

“Là Tuyết Hương Lan và Kim Thiên Tâm, ở phía tây hiện tại cũng chỉ có thể là bọn chúng!

Nguyệt Dao lên tiếng, nàng cắn nhẹ môi mình và cảm giác như bản thân vừa cắn vào một quả đắng khó ăn vậy.

“Con bé Tuyết Hương Lan chỉ luôn mang lại phiền phức, lần này thì lớn chuyện rồi.

Kim La Chinh cất giọng mỉa mai, lão từ lâu cũng chẳng chịu nổi thái độ kiêu ngạo của lũ trẻ vào thời kỳ này.

Rặt một lũ vô dụng.

“Nếu lão hay đến thế thì cứ thử đi canh gác xem?

Hay suốt ngày chỉ biết trốn chui trốn nhủi như chuột?

Tuyết Thuyền vừa đứng dựa lưng vào cổng đá vừa nói, nàng cơ bản là chẳng hề quan tâm đến chuyện của Tuyết Hương Lan – cháu gái nàng, nhưng nếu chuyện này ảnh hưởng đến tính mạng của cả Tiên Huyệt Tông thì chỉ có thể ngầm nguyền rủa sau khi chết đi mà thôi.

Mặc kệ những kẻ khác đang tranh cãi dữ dội phía dưới, Tôn Ngọc lặng im đứng giữa bầu trời và trái tim dần dần tăng mạnh nhịp đập.

Nàng cố thả lỏng cơ tay và ra hiệu cho những người phía dưới cùng bay lên ngang hàng với nàng.

Hiện tại không thể quá thảnh thơi mà đùa giỡn được, có khả năng sẽ xảy ra một trận đại chiến và hậu quả là không thể ước tính nổi.

Hít sâu một hơi và phần ngực có chút phập phồng nhẹ, Tôn Ngọc dùng tay vuốt nhẹ cổ mình và một luồng năng lượng mang theo hiệu ứng tăng cường nhẹ nhàng bao phủ toàn bộ những người đang có mặt tại đây.

Tôn Ngọc không có tương thích nguyên tố bên trong căn nguyên của mình, cũng vì lẽ đó mà nàng không có khả năng chiến đấu quá mạnh mẽ.

Cao nhất cũng chỉ có thể là người hỗ trợ các trưởng lão khá chiến đấu mà thôi.

Vào thời khắc này, nàng chính là đầu tàu của bọn họ.

Vì thế mà bản thân Tôn Ngọc không được phép lùi bước, hay chỉ đơn giản là tỏ ra e ngại, lo lắng với tương lai sắp đến.

Đó là việc không được phép xảy ra trên một người lãnh đạo như nàng.

“Đại diện Tiên Huyệt Tông – Tông chủ Tôn Ngọc kính chào tiền bối, không biết ngài đại giá đến Minh Sơn Môn vào lúc này là có gì muốn dặn dò?

Năng lượng khuếch tán giọng nói của Tôn Ngọc vang vọng hàng trăm mét, xuyên thủng từng lớp cây cối phía dưới và tiến thẳng đến chỗ của Hàn Tư Không.

Cậu ngước nhìn về phía trên bầu trời và trong tay ngay lập tức xuất hiện một chiếc kính nhỏ.

“Cũng không cần thiết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập