Chương 98: Hư Không Vỡ Nát và Lần Nữa Hội Ngộ.

Audio

00:0014:58

“Cũng không cần thiết.

Cất gọn Kính Song vào túi, Hàn Tư Không bước một chân về trước và ngay lập tức xuất hiện trên bầu trời đối diện với đoàn người Tôn Ngọc.

Một cơn gió rít mạnh khiến toàn bộ hội nhóm các trưởng lão ngay lập tức biến sắc, gương mặt cũng ngay lập tức mang theo vẻ nghiêm trọng nhất mà bản thân có thể đưa ra.

Hàn Tư Không chân đạp hư không, cơ thể to lớn với đầy cơ bắp thẳng tấp giữa bầu trời rộng lớn.

Cậu khoác trên mình một bộ hắc bào có chút vết sờn mòn của thời gian, mái tóc dài được cột gọn và gương mặt tuy không có nét điển trai như lại mang theo vẻ ngoài đàn ông cùng khí chất trưởng thành đặc trưng.

Tám vòng Đạo cảnh rực sáng sau lưng, uy áp toả ra từ Hàn Tư Không khiến không gian có chút méo mó khó coi.

Đôi mắt với đôi đồng tử đen lướt nhẹ qua từng người trước mặt, Hàn Tư Không nhẹ nhàng khoanh tay trước ngực và giọng điệu không mang theo bất kỳ một tia cảm xúc nào.

“Ngươi là Tôn Ngọc tông chủ?

Trong lòng thầm than thở, Tôn Ngọc so với trước đây tuy rằng có nhiều nét hấp dẫn đặc biệt của phụ nữ nhưng lại bắt đầu xuất hiện sự lão hoá rất nhỏ rồi.

Chẳng bao lâu thì nàng cũng chẳng còn có thể giữ được dáng vẻ mỹ miều kia nữa.

Thời gian, cũng thật tàn nhẫn.

Hàn Tư Không cũng đã nhận ra cảnh giới Tôn Ngọc đã lên đến Thất Đạo cảnh sơ kỳ, đây là một điểm mốt rất cao đối với bất kỳ ai.

Nhưng năng lượng bên trong căn nguyên của nàng lại yếu ớt thất thường, có lẽ đây chính là do nàng đã phục dụng đan dược để nâng cao cảnh giới chứ không hề tự lực vào thiên phú của mình.

Mỉm cười trong lòng mình, Hàn Tư Không có chút đồng cảm với nàng.

Vì cậu cũng là một người tu luyện không bằng thực lực chính mình, chỉ khác là Hỗn Độn Chân Tâm cùng cậu chính là cộng sinh phát triển.

Cho đến hiện tại thì vẫn là như thế.

“Đúng là thế, thưa tiền bối.

Tôn Ngọc giấu một ngụm nước bọt và nuốt nhanh để không tạo ra tiếng động, nàng đang run rẩy và sợ hãi một cách tột cùng.

Nhưng đã không còn đường để lui nữa rồi.

“Tôn gia đã bị diệt, có đúng như vậy không?

“Thưa tiền bối, đúng là vậy.

Chuyện đó diễn ra vào hơn ba mươi năm trước.

Hàn Tư Không đưa tay xoa cằm, ánh mắt cậu bắt đầu lơ đễnh và tâm trí dần dần chìm vào dòng suy nghĩ.

“Tôn Ngọc lúc đó cũng không ở tại Tôn gia, vì thế nên nàng chắc hẳn chẳng thể biết kẻ diệt toàn môn mình là ai cả.

Nhưng tại sao lại có mâu thuẫn giữa chuyện Phục Hy diệt Tôn gia và việc Lâm Thiên Nghi gặp gỡ mình tại tiềm thức?

Có gì đó rất kỳ lạ.

Đối diện Hàn Tư Không đang trầm ngâm, song sinh lão giả nín thở nhìn nhau và cả hai đều hiện trên vẻ mặt một nét khẩn trương.

Có lẽ nếu Hàn Tư Không khai mở sát khí thì hai lão sẽ là những kẻ đầu tiên quay đầu bỏ chạy.

“Tiên Huyệt Tông bọn ta không hề liên quan gì đến chuyện Tôn gia bị diệt, các trưởng lão cũng đã rất cố gắng để điều tra nhưng chẳng thể tìm kiếm được bất kì manh mối nào.

“Ngay cả nơi từng là Tôn gia cũng đã trở thành một cái hồ rộng lớn đến chẳng thấy bờ, chẳng ai có thể gây ra được chuyện này ngoại trừ những đại năng Cửu Đạo cảnh cả.

Nguyệt Dao cùng Nguyệt Kỳ trưởng lão thay nhau lên tiếng, hai nàng đều có nhan sắc và vóc dáng vượt trên hẳn Tôn Ngọc một bật.

Và do bản thân cả hai có nguyên tố hỏa trong căn nguyên nên khí chất cũng được thừa hưởng chút nào đó sự nóng bỏng của hỏa diễm.

Ngay thời điểm Hàn Tư Không xuất hiện giữ hư không thì cả hai nàng đều nhận định bản thân không thể chạy thoát, vì thế nên bản thân chỉ có thể cố thể hiện những gì tốt đẹp ra để lấy lòng cậu.

Ngay cả khi lấy thân để trao đổi thì cả hai cũng đều rất hài lòng.

Chỉ cần có thể sống sót!

Hàn Tư Không bỏ tay xuống, cậu bắt đầu xua đi những nghi vấn trong đầu.

Hiện tại việc này là không thể điều tra tiếp được, chỉ có cách duy nhất là lần nữa tiến lên Eilrine và tìm gặp Phục Hy.

Có lẽ lúc đó sẽ tìm hiểu được gì đó.

Vậy thì bây giờ, mình nên làm gì nhỉ?

Có nên thử chiến đấu với những người ở đây một trận?

Nhưng dựa theo biểu cảm và hành động của vài người thì nếu cậu chủ động tấn công, khả năng rất cao là sẽ có hơn phân nửa người ở đây chạy trốn ngay lập tức.

Mặc dù Hàn Tư Không có thể khoá chặt không gian để ngăn chặn, nhưng dù sao cậu cũng chẳng đến đây để gây sự.

Nhưng tình hình hiện tại cũng chẳng thể thay đổi bằng cách tuyên bố “Ta đến đây để trở thành đồng minh, ta muốn cùng các ngươi nuôi dạy thế hệ trẻ.

Làm sao có ai tin được những lời nói đó cơ chứ, nhất là đối với người đủ khả năng càn quét hoàn toàn Minh Sơn Môn lúc này.

Hay là làm chủ Tiên Huyệt Tông luôn?

Như này cũng chẳng khác cướp đoạt là mấy, tuy rằng bản thân không ngại làm thế nhưng cũng chẳng cần thiết phải làm theo cách cực đoan như vậy.

Nếu có thể như lúc trước giả vờ yếu đuối rồi gia nhập tông môn là ổn rồi, hiện tại cũng chẳng thể làm thế kịp nữa.

“Vậy sao?

Chất giọng không hề mang theo cảm xúc lần nữa vang lên, đôi mắt Hàn Tư Không bỗng nhiên phát sáng và từng vết nước xuất hiện trên bầu trời rộng lớn với điểm bắt đầu là nơi Hàn Tư Không đang đứng.

Nếu không dùng thân phận thật để tham gia Tiên Huyệt Tông một cách đường đường chính chính thì cậu sẽ lần nữa thử dùng đến Kính Song, nó có thể giả dạng khí tức khi cậu còn là Ngũ Đạo cảnh, nhưng Bát Đạo cảnh thì Hàn Tư Không chưa từng thử bao giờ.

Mong là nó sẽ có tác dụng.

Không gian nơi đây nhanh chóng nứt nẻ và gần như sắp vỡ thành từng mảnh, Hàn Tư Không chấp tay sau lưng và gương mặt có chút ngưng trọng lại.

Cậu muốn thử cảnh giới Bát Đạo cảnh hậu kỳ có khả năng tối đa đến đâu.

“Tiền bối!

Ngài có thể nói rõ yêu cầu của mình để vãn bối bọn ta phục thị, tuyệt không có nửa điểm chậm trễ!

Tôn Ngọc tuyệt vọng hét lớn, nàng không thể di chuyển vào lúc này.

Và không riêng gì nàng, ở đây chẳng còn ai có thể di chuyển được nữa.

Chỉ cần một tia ý niệm của cường giả Bát Đạo cảnh đã đủ sức chưởng khống trời đất, không gian bị phá vỡ sẽ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Và đó chính là lúc tất cả bọn họ đều mất mạng.

Nhưng Tôn Ngọc vẫn tin rằng vị cường giả này hiện tại chưa muốn giết ai cả, vì nếu muốn giết một lũ có tu vi quá thấp so với bản thân thì chẳng cần sử dụng gần như toàn lực của mình như thế kia cả.

Việc này giống như đối phương đang cố thử xem bản thân có thể mạnh mẽ đến đâu vậy.

“Kết trận!

Mau kết trận!

“Không thể… Không thể nào kịp đâu.

Kim La Chinh hét lớn và đáp trả lão chỉ là lời than vãn của Thanh Thanh, nàng mang theo ánh mắt sùng bái kỳ lạ và hai chân cũng không tự chủ được mà khép chặt lại.

Bàn tay trắng nõn của nàng đã nằm ở vùng dưới rốn mình từ lúc nào chẳng rõ, nhưng từng ngón tay lại không ngừng xoa bóp nơi trọng yếu nhất của thiếu nữ.

Gương mặt đỏ bừng và hơi thở hổn hển, Thanh Thanh mất đi hoàn toàn sự băng lãnh trước đó và biểu cảm như thể bản thân đang ở cao trào khoái lạc.

“Đ-Điên rồi.

Kim La Chinh tặc lưỡi và rời mắt khỏi Thanh Thanh, lão đã cố phát động pháp bảo để dịch chuyển khỏi nơi đây nhưng lại không thành công.

Toàn bộ năng lượng thiên địa vào lúc này đang hoàn toàn chịu sự kiểm soát của cường giả Bát Đạo cảnh kia.

Cơ bản, là chẳng thể làm gì.

Một sự bất lực đến tuyệt vọng.

Nguyệt Dao cùng Nguyệt Kỳ dường như đã thả lỏng cơ thể, hai nàng nhìn quanh bầu trời đang dần dần tan vỡ lộ ra một khoảng không gần như vô tận của vũ trụ.

Cảm giác đầu lưỡi có chút tê đắng và đôi mắt đã không thể kiểm soát từng đợt nước mắt, gương mặt xinh đẹp mà hai nàng tự hào đều đang có biểu cảm khó coi tột cùng.

Bầu trời vỡ nát, một khoảng không gian vũ trụ lộ rõ ra và từng đợt không khí cũng dần dần trở nên thật loãng, thật khó để thở.

Tôn Ngọc tuyệt vọng nhìn vào Hàn Tư Không vẫn đang đứng thẳng lưng nhìn vào khoảng không gian rộng lớn kia.

Cơ thể nàng hiện tại đã hoàn toàn bị hạn chế lại, chỉ duy nhất phần đầu là có thể động đậy mà thôi.

“Không gian không hề tự lành lại.

Hàn Tư Không lẩm nhẩm, cậu vẫn nhớ thời điểm Tử Nghiên xé bỏ không gian để cả hai cùng chạy trốn, vào lúc đó thì không gian đã rất nhanh tự mình trở lại trạng thái ban đầu.

Nhưng hiện tại thì chuyện đó đã không xảy ra, có vẻ như Bát Đạo cảnh cho phép cậu phá vỡ không gian trong một thời gian đủ dài.

Nhưng bản thân Hàn Tư Không vẫn cảm giác mình có thể làm hơn thế nữa, các dòng năng lượng trong tự nhiên đang trong tầm kiểm soát hoàn toàn của cậu.

Cơ bản hiện tại Hàn Tư Không có thể thử thao túng dòng năng lượng đang hiện hữu trong cơ thể của những tu sĩ đối phương để xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Tâm niệm bắt đầu khởi động, Hàn Tư Không cảm nhận được từng dòng năng lượng đang không ngừng chảy về bản thân mình.

Một cảm giác như thể bản thân có rất nhiều quyền sử dụng năng lượng và mỗi dòng đều mang theo một nguyên tố riêng biệt.

Nhưng chỉ là chảy lướt qua mà thôi, Hàn Tư Không vẫn không thể sử dụng nguồn năng lượng đó cho riêng bản thân mình hay thậm chí là thử hấp thụ chúng.

Cậu có thể làm thế nếu sử dụng Hắc tinh nhưng đổi lại sẽ là cái chết dành cho tất cả.

“Cơ thể của mình cũng được cường hoá hơn rất nhiều.

Atthy cũng đã từng nói rằng tu sĩ Bát Đạo cảnh đã có thể bắt đầu so sánh với bán nhân loại về mặt sức mạnh thể chất hay tuổi thọ của chính mình.

“Vậy thì giờ mình nên thử- ”

Oành!

Hàn Tư Không lách người và một loạt kim châm màu trắng bạc phá vỡ không khí bay lướt qua cậu.

Là một đòn tấn công cực mạnh, và nó đủ bất ngờ để bản thân Hàn Tư Không chỉ có thể nhận ra và tránh né bằng phản xạ ở khoảng cách cực gần.

Đối phương rất mạnh, tuy vẫn chưa lộ diện nhưng lại có dao động năng lượng từ một nơi rất xa.

[Thông tin:

Xuất hiện khí tức Cao cấp Bát Tinh Linh thú]

[Thông tin:

Xác nhận nguy hiểm]

Hàn Tư Không nhìn thẳng vào phương hướng mà cậu cảm nhận khí tức đang dần tiếp cận, đôi tay cũng nhanh chóng hóa thành dạng kim loại sáng bóng và không khí móp méo xung quanh đôi tay cậu.

Kim Trảo!

Cứ đến đây, hãy dạy ta kiểm soát sức mạnh này.

Hàn Tư Không cười nhẹ, cậu có thể cảm thấy nhiệt huyết chiến đấu đang sục sôi bên trong mình.

Nhưng nếu cậu thử nhìn lại bản thân, Hàn Tư Không chưa bao giờ là người mang theo tinh thần hiếu chiến đến thế này cả.

Như thể, hiện tại cậu đã không còn là chính mình.

Oành!

Tiếng không khí bị xé rách lần nữa vang lên, Hàn Tư Không bước chân về trước và cậu có thể cảm thấy được không gian bắt đầu xuất hiện dị tượng.

Èo!

Èo!

Èo!

Thanh âm Hắc tinh xoay tròn trong tâm niệm khiến Hàn Tư Không có chút giật mình, cậu liếc mắt lên bầu trời và khoảng không đang dần dần thu nhỏ lại với tốc độ có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường.

“Vậy có nghĩa là Bát Đạo cảnh hậu kỳ vẫn không đủ sức phá vỡ hư không một cách hoàn toàn, nó chỉ cần chút ít thời gian để trở lại trạng thái ban đầu.

Nói thầm trong lòng, Hàn Tư Không xoay đầu về phía vẫn đang tỏa ra dao động năng lượng.

Từng đợt kim châm vẫn đang liên tục phá không tiến đến, nhưng đều bị Hàn Tư Không dùng phản xạ vượt trội của bản thân tránh né đi toàn bộ.

“Đối thủ vẫn chưa tiến vào tầm cảm nhận của mình, nghĩa là hắn đang ở một khoảng cách xa đến khó tin.

Nếu như thế thì tầm tấn công của người này hoàn toàn vượt trội so với cậu, nhưng dù tầm đánh có xa tới đâu đi nữa thì không thể đánh trúng Hàn Tư Không cũng chẳng có chút ý nghĩa nào cả.

Đó có lẽ là lý do hắn phải tiến thẳng đến đây mặc dù có đủ sức công kích Hàn Tư Không từ một nơi xa đến chẳng thể tưởng tượng đến.

“Chuyện gì vừa xảy ra?

Nguyệt Dao nói, nàng cảm nhận được trái tim mình vẫn đang đập và hai hàm răng có chút run rẩy.

“Không lẽ là Nguyệt Miên trưởng lão?

Nguyệt Kỳ cố lui thân thể về sau, nhưng nàng vẫn không thể di chuyển được dù chỉ một li.

“Nguyệt Miên trưởng lão không thể tạo ra nguồn áp lực mạnh mẽ đến vậy được, người này hoàn toàn ở một cấp bậc khác!

Kim La Chinh nghiến răng nói, ánh mắt lão lướt nhẹ qua Hàn Tư Không vẫn đang rất bình thản tránh né hàng loạt kim châm xuất hiện từ hư không.

“Đây là Bát Đạo cảnh đại năng sao?

Lão chua chát hỏi, thứ sức mạnh này luôn khiến con người thèm thuồng và luôn luôn muốn hướng đến.

Nhưng về cơ bản thì chẳng còn ai ở hiện tại có thể chỉ điểm tu luyện để giúp lão đạt đến Bát Đạo cảnh nữa cả.

Nếu có, thì là người đang đứng trước mặt lão.

Oành!

Một đợt kim chăm lần nữa bắn đến, thay vì tránh né như những lần trước.

Hàn Tư Không quyết định thực hiện vài việc để dò xét.

Kim Trảo vung mạnh, một tập hợp được tạo thành từ khoảng mười đến mười bảy kim châm ngay lập tức bị Hàn Tư Không bắt lại trong lòng bàn tay.

“Đây giống như một loại… lông thú?

Cậu nói, bản thân bỗng có chút cảm giác quen thuộc như thể đây từng là thứ cậu biết vậy.

“Cao cấp Bát Tinh Linh thú ư?

Liệu chỉ với cảnh giới Bát Đạo cảnh hậu kỳ cùng Địa cấp Tiên pháp duy nhất là Kim Trảo thì cậu có khả năng đối đầu với kẻ địch như thế hay không.

Nhân tộc khi so với ma thú cùng cảnh giới thì đều sẽ yếu hơn đôi chút.

Thu gọn mười bảy chiếc lông thú sắc bén vào Không gian lưu trữ, Hàn Tư Không lần nữa chắp tay sau lưng và nghênh đón đối thủ sắp tới của mình.

Sau khoảng nửa giờ, đợt tấn công bằng kim châm cuối cùng cũng kết thúc.

Có lẽ đối thủ đã đến đủ gần nên từ bỏ việc tấn công tầm xa vào cậu.

Chỉ cần hắn vừa đặc chân vào phạm vi hoạt động của thần thức thì với cảnh giới hiện tại, Hàn Tư Không có thể ngay lập tức phá không tiến đến trong thời gian không thể tính bằng giây.

Nhưng lại nửa giờ nữa trôi qua, chẳng có bất kỳ khí tức hay dao động năng lượng nào xuất hiện bên trong tầm hoạt động thần thức của cậu cả.

“Hắn bỏ chạy sao?

Không thể.

Linh thú là một dạng thú đặc biệt, nó có khả năng ký khế ước công hưởng sức mạnh với nhân loại hay bán nhân loại, việc này giúp tăng sức mạnh của cả hai và cho người đó một loại sức mạnh tăng tiến vượt trội tuỳ vào loại Linh thú.

Nhưng chỉ khi đối thủ mạnh hơn cậu thì mới có khả năng tiến vào thần thức của Hàn Tư Không vô thanh vô thức như thế mà thôi.

“Vậy thì trước hết làm xong việc ở đây đã, mình cũng chẳng muốn vô cớ kéo hết những kẻ đang bảo hộ Minh Sơn Môn vào rắc rối cho lắm.

Nếu điều gì đó vô nghĩa, hoặc không mang theo lợi ích cụ thể cho cá nhân cậu, Hàn Tư Không sẽ không làm.

Đôi mắt đen hướng về đoàn người Tôn Ngọc, Hàn Tư Không vận chuyển năng lượng và bầu trời dần dần tối sầm lại.

Nhưng cậu bắt đầu thấy lạ, cảm giác thật sự rất kỳ lạ.

Những con người dưới kia vẫn đang bị Hàn Tư Không khóa chặt lại, và nếu nhìn kỹ thì ngay phía dưới bọn họ – nơi mặt đất đang có một bóng người đứng lặng im nhìn thẳng về phía cậu.

Thân thể nhỏ nhắn cùng mái tóc trắng xoá, đôi mắt vàng kim với con ngươi của loài mèo đặc trưng đang dán chặt lên người cậu.

“Là nàng?

Hàn Tư Không có chút giật mình, đối thủ đã tiến đến đây từ lúc nào?

Chỉ là, cảm giác có chút quen thuộc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập