Chương 1: Tiềm Năng Vương Vãi

Chương 1:

Tiềm Năng Vương Vãi

Khu bỏ hoang số 9.

Đường phố cũ kỹ, từng tòa cao ốc không còn hình dáng, cỏ dại mọc lan tràn khắp nơi.

Từ mọi chỗ đều tản mát ra một loại mùi thối xác c.

hết nhàn nhạt của động thực vật.

Bên trong một rãnh nước bẩn đã gần khô cạn.

Phanh!

Phanh!

Ẩm.

“A, tha.

tha mạng!

Ban đầu chính là âm thanh vật nặng va chạm cùng da thịt, phía sau là thanh âm đã khàn giọng không còn rõ nam nữ.

Không chỉ thanh âm, mà mặt của chủ nhân thanh âm cũng đã mơ hồ.

Nói là máu thịt be bét cũng tuyệt đối không phải nói quá.

Lúc này, hắn nằm ở bên trong rãnh nước bẩn, hai tay ôm đầu đã b-ị đránh nát, gương mặt cũng nứt toác, chỉ còn tiếng nói khô khốc đứt quãng.

Mà ngồi trước mặt hắn, là một tên nam tử thân hình cao lớn, đại khái cũng chừng hơn một mét chín, gần đến hai mét, nhìn qua tuổi tác khoảng chừng 22 – 23 tuổi.

Gương mặt hắn bị máu cùng một chút đồ vật bẩn dính vào, tóc tai luộm thuộm, quần áo đen bẩn có chỗ rách tả tơi, giống như là đã mặc rất lâu chưa giặt.

Chỉ thấy hắn lúc này lộ ra cười gằn, vung thanh thép trên tay.

“Kêu gào cái gì mà kêu gào?

Phịch!

Một tiếng vang trầm.

Thanh thép uốn éo, mà người trong vũng nước đã ngã vật ra, giãy giụa một hồi lâu như cá lên cạn, cũng không có chết.

[Ting!

Tiểm năng vương vãi.

+0, 1.

Đột ngột, một thanh âm vang lên, tất nhiên cũng chỉ là vang lên trong đầu thanh niên kia.

Hắn hơi nhíu mày, ý niệm hơi điều chỉnh một chút, một màn sáng đen xám mờ mờ chỉ có hắn trông thấy chậm rãi hiện ra trước mắt.

[Tên:

Ngô Đạo.

Thể Lực:

4 (+)

Sức Mạnh:

2 (+)

Tinh thần:

5 (+)

Ma năng:

8 (+)

Tiểm năng vương vãi:

11

Dị năng:

Phân bào.

Đúng rồi, Ngô Đạo chính là tên hắn.

Đạo trong nhân đạo.

Đáng tiết, tên có ý nhân đạo, nhưng là đêm hai tháng trước, một lần ngủ quên, mở mắt dậy đã là thấy mình nằm dưới đống đ:

ổ nát đưới gầm cao ốc ở thế giới này.

Khi ấy, đầu não hắn còn bị xỏ xuyên không ít cốt thép bên trong phế tích.

Sau đó, từ bên góc tối lao ra một con chuột, hắn liền biết ở thế giới này, hắn là không thể nhân đạo.

Nói thế nào?

Dài hơn ba mét, rộng hơn một mét.

Đó còn là con chuột phải không?

Đúng thế, nó không gọi chuột.

Nó tên đầy đủ liền gọi chuột biến dị, quái vật bị lây nhiễm cấp 0.

Vừa đến thế giới này, đầu óc choáng váng còn chưa kịp hiểu gì, liền bị ẩnu đ:

ả một trận hấp hối phía sau, Ngô Đạo chật vật phát hiện mình cũng có dị năng, không những thế, còn mang theo hệ thống.

Theo sau này tìm hiểu được thông tin, Ngô Đạo biết đến một chút.

Đó chính là hơn một năm trước, thế giới này không biết xảy ra chuyện gì.

Liền tiến đến kỷ nguyên mạt thế.

Không chỉ có bệch dịch phát sinh tràn lan, xác sống khắp nơi, cộng thêm còn là động vật biết dị, dị sinh vật không ngừng nghỉ chui ra từ kẽ hở không gian.

Một thế giới lớn đến chứa mấy ngàn ngàn tỉ nhân khẩu, vậy mà chỉ qua vài tháng liền còn lại lác đác, không có bao nhiêu nhân loại.

Chỉ là.

Đều là người từ xã hội tràn ngập tiểu thuyết tẩy rửa, ai lại không từng nghĩ muốn một ngày nào đấy, mình sẽ có những thứ dị năng kinh thiên động địa kia đầu.

Chỉ là dị năng dùng để trang bức không có tới, hắn thức tỉnh một loại dị năng gọi là Phân Bào.

Nghe cũng rất có bức cách, nhưng dịch sang tiếng người chính là người bùn, người phân liệt thể.

Năng lực sinh tồn cùng buồn nôn kẻ địch rất mạnh, nhưng công kích là thiếu rất nhiều.

Nói theo ngôn ngữ trò chơi số liệu cũng chính là vừa không phải cấu rỉa, cũng không phải sốc.

Đấu sĩ cũng không hẳn, chống chịu cũng hơi có một chút.

Chính là loại này bỏ vào cho đủ đội hình, không vượt trội ở đâu, nhưng chính là buồn nôn Phi cùng cùng sống dai phi thường.

Nhìn về phía bảng hệ thống một chút, Ngô Đạo cũng là thu hồi suy nghĩ linh tỉnh, điểm vào dấu cộng ở thanh sức mạnh.

Sức mạnh từ hai điểm nhảy lên ba điểm một chốc, toàn thân Ngô Đạo như là có một luồng.

khí lạnh quét qua, lực lượng tăng lên một mảng lớn.

Đồng thời.

Điểm tiềm năng vương vãi cũng là từ 1, 1 rớt xuống 0, 1.

Trong lòng tiếc nuối, vừa rồi đánh tên kia một hồi, thế mà cũng chỉ vương vãi ra tới 0, 2 điểm tiềm năng.

“Này, rác rưởi .

Nghĩ nghĩ, Ngô Đạo lại đi tới, gậy sắt dùng lực, không có kiêng nể gì.

Chỉ nghe “Thục” một tiếng, miệng tên kia liền đã bị gậy sắt cậy mở.

“Đừng giả c-hết, vừa rồi không phải rất càn quấy hay sao.

Hang ổ các ngươi ở đâu, ta biết ngươi còn nói được.

Vừa rồi tên này thế mà dám lao vào chỗ trú ẩn của hắn, còn đòi nhặt nhạnh chỗ tốt.

Mặc dù trong cái nắp cống này ngoại trừ h:

ôi thối cùng dơ bẩn ra, không có cái gì chỗ tốt, nhưng đối phương còn đòi chặt hắn một chân, dù chân hắn có thể tháo rời đi nữa cũng không được.

Chỉ là một tên người bình thường không có dị năng, dám hống hách đến trình độ này.

“Bên.

bên.

Người kia một hồi co giật, ngón tay chỉ về hướng đông bắc.

“Ùm, rất tốt.

Ngô Đạo trên mặt lộ ra cười gần, lại là vung ra một gậy toàn lực.

Phịch!

Một tiếng, máu tươi vẩy ra.

Thuận tay xách lên chân đối phương.

Ngô Đạo hơi dùng lực liền đem người ném về phía đường lớn.

Nhìn phương hướng đối phương vừa chỉ, hắn xoay người, không do dự đi về hướng ngược lại.

Cái này thế giới đáng crhết.

Hắn có hệ thống, có dị năng, nhưng vẫn là phải trốn chui trốn lủi, cụp pha xuống thành thật làm người, quả nhiên là khốn khổ.

Nhìn đường lón tối mịt một mảnh, Ngô Đạo len lén giữa các ngóc ngách, nhanh chóng.

chuồn xa.

Cũng là phải tạm biệt nơi trú ẩn hơn nửa tháng.

Nói sao, hắn tới đây thấy bên này quái vật ít hơn một chút nhỏ.

Thì ra là có người sống sót âm thầm vây giết.

Nửa giờ đi đường rất nhanh trôi qua.

Ngô Đạo cũng đã là ngừng lại bước chân.

Cũng không xa chỉ là mấy trăm mét mà thôi.

Hắn dừng lại chính là vì phát giác đến dấu vết nhân loại lưu lại.

Quả nhiên, hắn là đoán đúng, tên kia ban đầu là từ hướng này tới, vừa nãy hỏi dò.

Đối phương chỉ mình cái hướng kia chắc chắn có nguy hiểm lớn.

Lạch cạch!

Từ trên tường trượt xuống.

Oạch một phát, bùn đen vẩy ra.

Một tên nam tử tóc vàng không biết từ đâu xuất hiện thoáng hiện một cái liền đứng ở nơi Ngô Đạo vừa rơi xuống.

Hắn đưa tay, sờ sờ bùn đen trên tường nhíu mày, đang muốn đưa lên mũi ngửi ngửi xác nhận lại là phát hiện tay mình bất động.

Phát hiện tay mình dính c:

hết vào bùn đen trên tường, dùng cách nào cũng không.

thể thoát ra, tên này ánh mắt bỗng nhiên thắt chặt.

Đáng chết, là siêu năng lực giả.

Hắn động tác liền mạch, chỉ là thoáng chốc, vừa rơi xuống, bị xịt keo cứng ngắc sau liền đã đưa tay vào trong tay áo, rút ra một thanh đao phay, đồng thời hướng về phía trước khom người, động tác mãnh liệt, muốn đem đao phay chặt đứt cánh tay kia.

Bùn đen vẩy ra, Ngô đạo không biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng hắn, một tay ngăn chặn tay cầm đao của đối phương, cũng mở miệng rất nhanh.

“Chậm đã, ta không có ác ý”

“Lén lén lút lút, còn nói người không có ác ý”

Hai tay bị giữ chặt, hắn cũng không thể làm ra động tác gì, đưa mắt nhìn lại, đồ vật đang giữ tay hắn vậy mà lại là một đống chất nhão dính sền sệt màu đen xám.

Dù không có mùi vị hay gì, hắn cũng là người thấy cảnh kinh dị nhiều, vậy mà lúc này, nhìn thấy thứ nhão dính này, thế mà đầu váng mắt hoa, một loại buồn nôn khó tả cùng cảm giác ngứa ngáy tận tủy dâng lên chầm chậm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập