“Vị đại gia này, ngài nghe ở đâu cái chuyện Thiên Ma đoạt xá thế?
Oan cho tôi quá, bệnh lao của tôi là nhờ thầy lang châm cứu mới khỏi hẳn mà.
Nhìn ngài cũng là người có bản lĩnh, sao lại đi tin cái chuyện hoang đường như Thiên Ma đoạt xá chứ!
Kẻ nào nói với ngài câu đó, tôi khuyên ngài ra ngoài chém hắn luôn cho rồi.
” Vương Tam mếu máo kêu oan, “Đằng kia chẳng phải có máu chó đen sao?
Ngài cứ tát một bát vào mặt tôi thử xem là biết ngay mà!
“Thất tiên sinh, có nhìn ra từ khóa của hắn là gì không?
Phùng Vân Kiệt quan sát Vương Tam đang nằm trên giường, tò mò hỏi.
Nghe đến hai chữ “từ khóa”, nhịp thở của Vương Tam khựng lại một nhịp, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Hắn nhìn về phía Đỗ Cách, ánh mắt lộ vẻ mờ mịt:
“Các người đang nói cái gì vậy?
Từ khóa gì cơ?
“Phùng chưởng quầy, ông vừa nói lúc người trong phủ đi tìm hắn, hắn đang làm gì ấy nhỉ?
Đỗ Cách có ngũ quan nhạy bén, sớm đã xác định được lai lịch của tên này qua những biểu cảm vi mô.
Hắn cười cười, quay đầu lại hỏi.
“Đang liếc mắt đưa tình với cô nương nhà hàng xóm.
” Phùng Trung đáp.
“Liếc mắt đưa tình à!
” Đỗ Cách nhìn Vương Tam, cười nói, “Vậy là có liên quan đến tình ái rồi.
Để ta đoán thử xem từ khóa của ngươi là gì nhé?
Yêu đương?
Hoan ái?
Đàm tình thuyết ái?
Chung tình?
Sủng ái?
Hay là.
Vụng trộm?
“Thất tiên sinh, tôi thật sự không hiểu ngài đang nói gì!
Tôi chỉ là một tên tiểu nhị thôi mà!
” Vương Tam gào lên, “Sao các ngài không tin tôi chứ?
Đằng kia chẳng phải có máu chó đen sao?
“Ngươi thật sự không phải Thiên Ma?
Đỗ Cách hỏi lại.
“Thật sự không phải.
” Vương Tam khẳng định.
“Không có từ khóa?
Đỗ Cách hỏi dồn.
“Không có.
” Vương Tam đáp chắc nịch.
“Tam công tử, chúng ta thường xử lý những kẻ nghi là Thiên Ma như thế nào nhỉ?
Đỗ Cách quay sang hỏi Phùng Vân Kiệt.
“Giết nhầm còn hơn bỏ sót.
” Phùng Vân Kiệt ngẫm nghĩ một chút rồi đáp.
“Giết đi.
Cứ coi như hắn chết vì bệnh lao.
Sống thêm được một ngày cũng coi như là may mắn của hắn rồi.
” Đỗ Cách liếc nhìn Vương Tam, nhàn nhạt ra lệnh.
Xoẹt!
Phùng Vân Kiệt rút trường kiếm, không chút do dự chém thẳng vào cổ Vương Tam.
“Dừng tay!
” Vương Tam nhắm tịt mắt lại, hét lên, “Lãng mạn!
Từ khóa của tôi là Lãng mạn.
Đừng giết tôi, tôi không có chút uy hiếp nào đâu.
Lãng mạn!
Mọi người trong phòng không hẹn mà cùng cau mày.
Phùng Thế Nghĩa hỏi:
“Thất tiên sinh, từ này có tác dụng gì không?
“Có ích, có ích mà!
Đại ca, đừng giết tôi, tôi có thể giúp anh.
Chúng ta hợp tác đi, sau này tôi chính là thanh đao trong tay anh.
Chỉ cầu xin anh giữ tôi lại thêm một thời gian, cho tôi trải nghiệm cuộc sống tươi đẹp ở thế giới mô ph.
à không, thế giới này thêm mấy ngày.
” Nhìn lưỡi kiếm sắc bén chỉ còn cách cổ họng ba phần, cái miệng của Vương Tam liến thoắng không ngừng, “Tôi đến món ngon còn chưa kịp ăn mấy miếng, tôi không muốn chết lãng xẹt như vậy.
Cầu xin anh, tôi không có chí hướng cao xa gì đâu, tôi đảm bảo sẽ không làm hỏng việc của anh.
“Chưởng quầy, có thể tìm cô nương tối qua liếc mắt đưa tình với hắn đến đây không?
Đỗ Cách không thèm để ý đến hắn mà quay sang Phùng Trung, “Ta muốn biết cụ thể hắn đã nói gì với cô nương kia.
“Được, tôi sẽ cho người đi sắp xếp ngay.
“Đừng!
” Khí thế của Vương Tam đột nhiên xìu xuống.
Hắn nhìn chằm chằm Đỗ Cách, bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi:
“Đại ca, hôm nay trời có mưa không?
“.
” Đỗ Cách ngẩn ra một chút, ngay lập tức hiểu được ý nghĩa câu hỏi ngớ ngẩn này.
Hóa ra tên này đang đọc ám hiệu với hắn!
Hắn dở khóc dở cười, cuộc thi nào cũng không thiếu mấy thành phần gian lận mang theo
"phao"
thi thế này sao!
Đỗ Cách hỏi lại:
“Vậy ta nên trả lời thế nào?
“Hôm nay không mưa, ngày kia mưa.
” Vương Tam thở dài, chán nản đáp.
“Bây giờ có thể nói cho ta biết từ khóa thật sự của ngươi rồi chứ?
Nếu hữu dụng thì có thể hợp tác.
” Đỗ Cách nói, “Vương Tam, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời.
“Bệnh kiều.
Từ khóa của tôi là Bệnh kiều.
” Vương Tam ủ rũ nói ra từ khóa thật sự.
“Bệnh kiều?
Đỗ Cách ngẩn người, nhìn gương mặt tầm thường của Vương Tam trên giường, suýt chút nữa buột miệng hỏi:
Với cái từ khóa này sao ngươi lại chọn cái giao diện như thế?
Không phải nên chọn nữ nhân sao?
Nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu ra nguyên do.
Thi không biết trước đề!
Đoạt xá trước, rồi mới được cấp từ khóa sau!
Vãi thật!
Kiểu này không chỉ thử thách diễn xuất mà còn thử thách cả nhân phẩm nữa!
Cũng may tên này đoạt xá được một thiếu niên, chứ nếu vớ phải một lão già, rồi hệ thống quăng cho cái thuộc tính “Bệnh kiều” thì chắc nghỉ chơi luôn cho khỏe.
May mắn từ khóa của hắn là “Duy hộ”!
Chứ nếu thật sự bị phân cho một từ kiểu như “Bệnh kiều”, hắn chắc chắn sẽ tự loại mình luôn, vì hoàn toàn không thể diễn ra cái nét điên cuồng và biến thái đó được!
Hơn nữa, tên này cũng giống Phùng Cửu, chỉ nói ra một từ khóa.
Xem ra người có hai từ khóa chỉ có mình hắn.
Có thêm hai ví dụ để đối chiếu, Đỗ Cách cuối cùng cũng yên tâm phần nào.
“Bệnh kiều là cái gì?
Phùng Thế Nghĩa hỏi.
“Chắc là người mắc bệnh nên cơ thể yếu ớt, kiều diễm chăng?
Phùng Vân Kiệt đoán mò, “Nếu không thì sao hắn lại đoạt xá một kẻ bị bệnh lao?
Đỗ Cách quay lại nhìn hai người bọn họ, không giải thích gì.
“Đại ca, lần này tôi thật sự không lừa anh.
” Vương Tam nhìn Đỗ Cách, khẩn cầu, “Tuy từ khóa của tôi hơi yếu, nhưng nếu phát triển lên thì cũng có thể giúp ích cho anh.
Hai người dù sao cũng mạnh hơn một người, đúng không?
Anh không ra tay ngay khi vừa gặp mặt, chứng tỏ anh cũng muốn hợp tác với tôi, phải không?
“Được, ngươi có thể ở lại.
” Đỗ Cách trầm mặc giây lát rồi nói.
“Cảm ơn đại ca.
” Vương Tam mừng rỡ ra mặt, lại nhìn sang Phùng Trung, “Chưởng quầy, ông không nghe thấy sao?
Đại ca đã đồng ý thả tôi rồi, ông còn không mau cởi trói cho tôi?
Phùng Vân Kiệt vung kiếm, chém đứt dây thừng trên người Vương Tam, Phùng Thế Nghĩa cũng tiến lên giải huyệt cho hắn.
Vương Tam ngồi bật dậy, xoa bóp cánh tay để lưu thông máu huyết, nhìn một lượt mọi người trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đỗ Cách:
“Đại ca, tiếp theo làm thế nào?
Tôi nghe theo anh hết.
“Ta muốn xây dựng một đội ngũ, mỗi thành viên trong đội đều không được yếu kém.
” Đỗ Cách nói, “Muốn gia nhập, ngươi phải thể hiện được tiềm năng và giá trị của mình.
Đội ngũ của ta không nuôi phế vật.
“Giá trị ư?
Đây là bài kiểm tra dành cho tôi sao?
Vương Tam hỏi.
“Ừ.
” Đỗ Cách gật đầu.
Vương Tam nhìn quanh phòng, khẽ cau mày:
“Đại ca, đội của chúng ta không có nữ sao?
“Tạm thời chưa có.
” Đỗ Cách đáp.
“Ồ.
” Vương Tam đáp một tiếng, nhìn sang đám người Phùng Vân Kiệt, thăm dò hỏi:
“Họ sẽ phối hợp với tôi chứ?
” Đỗ Cách nhìn lướt qua mọi người trong phòng với vẻ mặt vô cảm, gật đầu xác nhận.
Hắn phải giữ Vương Tam lại.
Một là để có cái ăn nói với Phùng phủ;
hai là muốn xem tên này diễn giải cái thói “Bệnh kiều” như thế nào, học hỏi chút kinh nghiệm diễn xuất của đối phương, đề phòng sau này chính mình cũng vớ phải mấy từ khóa quái gở tương tự.
Vương Tam mỉm cười, nhìn về phía Phùng Vân Kiệt, ho khan hai tiếng, vừa hắng giọng vừa thử thay đổi tông giọng:
“Tiểu ca ca, ta thích chàng.
” Phùng Vân Kiệt chấn động, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Vương Tam, “Ngươi nói cái gì?
Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, Vương Tam nhìn Phùng Vân Kiệt, biểu cảm trong nháy mắt trở nên âm lãnh u ám.
Hắn vươn tay ra, định chạm vào khuôn mặt Phùng Vân Kiệt, nhưng liếc thấy thanh trường kiếm trong tay đối phương, lại rụt tay về.
Hắn chỉ dùng ánh mắt sủng ái đến mức bệnh hoạn nhìn chằm chằm Tam công tử, giọng nói thay đổi ngay tắp lự:
“Đúng vậy, chàng không nghe lầm đâu, ta thích chàng.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi chàng bước vào phòng, ta đã chấm chàng rồi.
Có điều, tính chiếm hữu của ta rất mạnh, ta không thích kẻ khác đụng vào đồ của mình, và ta cũng tin rằng, thứ gì đã là của mình thì người khác có cướp cũng không được.
Ưm ha ha ha ha, dáng vẻ hiện tại của chàng thật đáng yêu làm sao.
” Đỗ Cách ngẩn tò te.
Đù, diễn xuất gì mà sượng trân vậy?
Phùng Thế Nghĩa và Phùng Trung cứng đờ tại chỗ, nhìn Vương Tam mà cơ mặt giật giật không kiểm soát.
Sắc mặt Phùng Vân Kiệt trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, da gà da vịt nổi lên từng lớp có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tay cầm kiếm của y siết chặt, cảm giác như giây tiếp theo sẽ chém bay đầu Vương Tam.
Nhưng may là y vẫn còn lý trí, kiềm chế được sự xúc động của mình, quay đầu nhìn sang Đỗ Cách với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Vương Tam, ngươi điên rồi!
” Phùng Trung quát lớn, “Ngươi có biết hắn là ai không?
Hắn là Tam công tử của Phùng gia đấy.
“Phùng chưởng quầy, từ bây giờ, xin hãy gọi ta là Mộ Hạo Nhiên.
” Vương Tam quay sang Phùng Trung, vẫn giữ nguyên ngữ điệu và tông giọng quái gở đó.
“Khụ!
” Đỗ Cách cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hắn ho khan một tiếng, “Vương Tam, dừng một chút.
Trước khi diễn 'Bệnh kiều', ta khuyên ngươi nên thay bộ đồ tiểu nhị này ra đã.
Diễn xuất của ngươi rất tốt, giọng nói cũng rất đạt, nhưng mà bộ đồ này.
phối với cái nhan sắc của ngươi, nói thật lòng là rất dễ làm người ta tụt cảm xúc, đau mắt lắm.
Phùng Vân Kiệt thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.
Vương Tam cúi đầu nhìn trang phục của mình, nở nụ cười tà mị:
“Tiểu ca ca, đừng chạy nhé, đợi ta thay bộ đồ khác rồi sẽ quay lại tìm chàng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập