Chương 25: Lợi Thế Đang Thuộc Về Chúng Ta

Hình ảnh Phùng Thất kiên định đứng chắn trước mặt, rồi lại nghĩa vô phản cố nằm đè lên người hắn làm lá chắn thịt cứ liên tục hiện về trong tâm trí Vương Tam.

Hắn nhìn Phùng Thất, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Hắn biết từ khóa của Phùng Thất là

"Duy hộ"

, nhưng trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc đó, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là Phùng Thất mất mạng như chơi!

Tính ra, Phùng Thất đã cứu hắn ít nhất ba lần.

Xả thân

"Duy hộ"

à!

Giả sử hắn dùng ám hiệu tìm được đồng đội của mình, liệu người đó có từ khóa

"Duy hộ"

thì có làm được đến mức này không?

Vương Tam nhìn bóng lưng Đỗ Cách, thầm than một tiếng.

Phùng Thất tuy có chút độc đoán, nhưng quả thực lòng dạ chân thành, muốn hợp tác nghiêm túc.

Ở trong trường mô phỏng này mà lại đi tin tưởng một người xa lạ nhanh đến thế, không biết hắn thực sự thông minh hay là ngốc nghếch nữa?

Có lẽ, mình thực sự nên bỏ qua thành kiến, hợp tác với hắn vượt qua màn mô phỏng này.

Từ khóa của hai người có thể nói là bù trừ hoàn hảo cho nhau, nếu phối hợp tốt, cả hai cùng lọt vào top 10 chưa chắc là chuyện không thể.

Đáng tiếc, Phùng Thất lật bàn quá sớm.

Nếu hắn không tự biến mình thành cái bia ngắm di động, Phùng Trung cũng sẽ không dẫn người của Thiết Chưởng bang đến xử lý bọn họ.

Mà thôi, nghĩ lại thì nếu hắn không lật bàn, một kẻ hoàn toàn không có chút phòng bị nào như mình chắc đã bị Phùng Trung loại khỏi cuộc chơi từ lâu rồi.

Suy đi tính lại, Vương Tam lại thở dài.

Đi được bao xa thì hay bấy nhiêu vậy.

Gặp được một đối tác đơn thuần như thế này âu cũng là may mắn của hắn.

Cho dù cuối cùng không lọt vào top 10, chuyến đi này cũng coi như không uổng phí.

Phùng Thế Nghĩa không nói gì, cũng chẳng buồn để ý đến tên đệ tử đích truyền đang quỳ rạp dưới đất.

Lão biết chuyện này không thể trách hắn.

Chính bản thân lão còn không đề phòng Phùng Trung, tên phản đồ kia ngụy trang quá khéo, hoàn toàn không lộ ra chút sơ hở nào.

Một đệ tử đích truyền khác chạy đi kiểm tra phòng của Phùng Trung.

Giữa đống xác chết ngổn ngang, Phùng Vân Kiệt vẫn co rúm trong góc tường run lẩy bẩy, thậm chí quên cả băng bó vết thương, bất lực như một đứa trẻ.

Hành lang chìm vào tĩnh lặng.

Lát sau, tên đệ tử đi thám thính quay lại, hắn nhìn Phùng Thế Nghĩa rồi lắc đầu:

"Nhị gia, Phùng Trung chạy rồi.

"Dù đã đoán trước kết quả này, nhưng lưng Phùng Thế Nghĩa vẫn sụp xuống trong khoảnh khắc.

Lão thất thần nhìn Đỗ Cách:

"Thất tiên sinh, Phùng gia xong rồi."

"Chưa chắc."

Đỗ Cách lắc đầu.

"Nhị đương gia, chúng ta vẫn còn cơ hội."

"Cơ hội gì?"

Giọng Phùng Thế Nghĩa khàn đặc, nhưng đôi mắt lại sáng lên.

Lão như người chết đuối vớ được cọc, nhìn chằm chằm Đỗ Cách đầy mong đợi.

"Thiết Chưởng bang chưa chắc sẽ tập kích Phùng gia ngay trong đêm."

Đỗ Cách phân tích.

"Thứ nhất, đường đến Phùng gia khá xa.

Thứ hai, bọn chúng phải xác minh xem có Thiên Ma thật hay không mới dám phái người đến chứ!

Chỉ nhận được một tin tình báo ly kỳ không rõ thực hư mà đã đi diệt môn nhà người ta, nếu Khâu Nguyên Lãng ngu xuẩn như vậy thì Thiết Chưởng bang đã không lớn mạnh được như ngày hôm nay."

"Cho nên, bây giờ chúng ta quay về vẫn còn kịp đưa người nhà họ Phùng chạy trốn?"

Phùng Thế Nghĩa kích động đến run rẩy.

"Tại sao phải chạy?"

Đỗ Cách bật cười.

"Có qua mà không có lại thì thất lễ quá.

Đêm hôm khuya khoắt thế này, Thiết Chưởng bang có thể đến tập kích chúng ta, tại sao chúng ta không thể đi tập kích ngược lại bọn chúng?"

".

.."

Phùng Thế Nghĩa sững sờ, cố nén cơn giận trong lòng.

"Thất tiên sinh, đã đến nước này rồi, xin ngài đừng nói đùa nữa."

"Nhị đương gia, tôi không nói đùa."

Đỗ Cách nghiêm túc đáp.

"Ông còn nhớ 'Đoàn gìn giữ hòa bình chính nghĩa' của chúng ta không?

Cái loại u nhọt giang hồ như Thiết Chưởng bang, chỉ vì tư lợi mà động một chút là diệt môn nhà người ta, chẳng lẽ không nên diệt trừ để trả lại hòa bình cho võ lâm sao?

Khoan nói đến việc chúng ta là nạn nhân, cho dù không phải, chỉ cần nghe thấy chuyện bất bình này cũng nên đứng ra lấy lại công đạo cho người bị hại, 'Duy hộ' chính nghĩa chứ!"

".

.."

Phùng Thế Nghĩa bị một tràng lý luận kinh thiên động địa này làm cho choáng váng, ngây ngốc nhìn Đỗ Cách, nhất thời không biết nên nói gì.

Mẹ kiếp!

Vương Tam suýt tắt thở.

Tên này ăn gan hùm hay sao?

Muốn chết cũng đâu cần tìm cách này.

Lúc này chẳng phải nên trốn đi, ẩn nhẫn chờ thời, tìm cơ hội gây dựng lại sự nghiệp sao?

Chút niềm tin và hảo cảm vừa mới nhen nhóm lập tức tan thành mây khói.

Ý định hợp tác lại một lần nữa bị Vương Tam quẳng ra sau đầu.

Phải chạy thôi, vẫn là nên chạy thôi.

Cho dù Phùng Thất là một

"thánh hỗ trợ"

, nhưng hợp tác với một gã mãng phu thế này chẳng khác nào chê mình chết chưa đủ nhanh.

"Thất tiên sinh, có thể ngài không hiểu rõ về Thiết Chưởng bang.

Khâu Nguyên Lãng là cao thủ hàng đầu, chỉ xếp sau chưởng môn của ngũ phái tam môn.

Bang chúng dưới trướng hắn ít nhất có ba nghìn người.

Chỉ một tên Đường chủ thôi đã có công lực ngang ngửa tôi, mà Đường chủ như vậy Thiết Chưởng bang có tới mười người.

Mỗi Đường chủ còn có một Phó đường chủ và bốn Hương chủ hỗ trợ.

"Sợ Đỗ Cách không hiểu mức độ nghiêm trọng, Phùng Thế Nghĩa bổ sung:

"Võ nghệ của một tên Hương chủ cũng ngang ngửa Vân Kiệt.

.."

"Những kẻ này bình thường đều ở tổng đàn Thiết Chưởng bang sao?"

Đỗ Cách ngắt lời.

Phùng Thế Nghĩa ngẩn ra một chút rồi đáp:

"Thiết Chưởng bang nắm giữ tào vận (vận chuyển đường thủy)

, ngày thường công việc rất nhiều, các Đường chủ và Hương chủ đều có địa bàn phụ trách riêng.

Thường trú ở thành Lư Dương chắc chỉ có hai hoặc ba Đường chủ thôi."

"Đã chết một tên rồi."

Đỗ Cách chỉ tay vào cái xác Đường chủ nằm dưới đất.

".

.."

Phùng Thế Nghĩa.

"Sự việc xảy ra quá gấp, Khâu Nguyên Lãng chắc chắn sẽ không, và cũng không đáng để điều động phần lớn nhân lực về.

Cho dù thành Lư Dương vốn có ba Đường chủ, giờ chết một, tối đa chỉ còn hai."

Đỗ Cách phân tích.

"Việc bắt Thiên Ma thế này, hắn chắc chắn sẽ không rêu rao cho ai cũng biết.

Hơn nữa, nhìn việc hắn chỉ phái một Đường chủ đến tập kích đêm nay cũng đủ thấy hắn căn bản không coi Phùng gia ra gì, mười phần thì đến tám chín phần là sẽ không đề phòng thêm.

Biết đâu hai tên Đường chủ còn lại chẳng hề hay biết chuyện ở đây, giờ này đang ôm ấp nữ nhân ngủ say sưa cũng nên.

Lấy hữu tâm tính vô tâm, cơ hội chúng ta phản sát Khâu Nguyên Lãng là rất cao.

"Phùng Thế Nghĩa vốn tưởng ý định tập kích Thiết Chưởng bang là do Phùng Thất phát điên, không ngờ nghe hắn phân tích xong, lão bỗng cảm thấy việc này hoàn toàn khả thi.

Vương Tam kinh ngạc nhìn Đỗ Cách.

Chỉ trong thời gian ngắn mà phân tích được nhiều thứ như vậy, tên này đâu có ngốc, sao cứ toàn làm chuyện điên rồ thế nhỉ?

Đỗ Cách nhìn vẻ mặt dao động của Phùng Thế Nghĩa, tự tin nói:

"Nhị đương gia, lợi thế đang thuộc về chúng ta."

"Thất tiên sinh, cho dù chúng ta có thể lẻn vào Thiết Chưởng bang, nhưng võ công của bản thân Khâu Nguyên Lãng cực cao.

Ngay cả tôi e rằng cũng không đi quá được ba chiêu dưới tay hắn."

Phùng Thế Nghĩa suy nghĩ một chút rồi vẫn lắc đầu.

"Huống chi, người phe ta ai nấy đều bị thương, Vân Kiệt nó lại.

.."

"Nhị đương gia, chúng ta có Vương Tam mà."

Đỗ Cách vươn tay khoác vai Vương Tam, nói:

"Một khắc trước, ông cũng đâu ngờ chúng ta có thể tiêu diệt toàn bộ kẻ địch đâu!

Nhị đương gia, thời đại thay đổi rồi, Thiên Ma giáng thế, quan niệm chiến đấu cũ kỹ cũng nên sửa đổi đi thôi.

"Phùng Thế Nghĩa nhìn Đỗ Cách, lại nhìn Vương Tam, do dự không quyết:

"Thất tiên sinh, nhỡ thất bại, Phùng gia e là khó thoát kiếp nạn.

Tại sao chúng ta không chọn cách an toàn hơn, bây giờ quay về vẫn kịp chạy trốn.

.."

"Trốn được một lúc, không trốn được cả đời."

Đỗ Cách nhíu mày.

"Cơ nghiệp to lớn của Phùng gia định bỏ hết sao?

Bất kể vì lý do gì, chúng ta đã giết một Đường chủ của Thiết Chưởng bang, tổn thất lớn như vậy, ông nghĩ Khâu Nguyên Lãng sẽ buông tha chúng ta chắc?

Đến lúc hắn tập hợp đủ chín Đường chủ còn lại, Phùng gia lấy gì ra mà đỡ?

Huống hồ, Phùng gia vì tôi mà suy tàn, tức là tôi 'Duy hộ' bất lực, thực lực của tôi chắc chắn sẽ giảm mạnh.

Đến lúc đó ai bảo vệ các người?

Dựa vào Vương Tam hay Phùng Cửu à?"

Phùng Thế Nghĩa trầm mặc.

Vương Tam là người mới gia nhập, không có Phùng Thất bảo vệ thì vừa rồi hắn đã bị Đường chủ của Thiết Chưởng bang giết chết.

Còn Phùng Cửu ở Phùng gia không biết phải chịu bao nhiêu tra tấn, hắn không quay lại cắn Phùng gia đã là may lắm rồi, mong hắn giúp đỡ quả là nằm mơ giữa ban ngày.

Suy đi tính lại, Phùng Thế Nghĩa phát hiện ra đề nghị của Đỗ Cách lại là phương án tốt nhất.

Tử trung cầu hoạt – tìm đường sống trong cõi chết!

Đỗ Cách hỏi:

"Nghĩ thông chưa?"

Phùng Thế Nghĩa hít sâu một hơi:

"Được, làm!"

"Tốt, nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta xuất phát."

Đỗ Cách hừng hực khí thế.

"Chúng ta sẽ đánh cho hắn trở tay không kịp.

À mà Nhị đương gia, ông kiếm cho tôi thanh kiếm nào chắc chắn một chút, đừng để bị đối phương dễ dàng bẻ gãy nữa.

"Vương Tam cũng nói chen vào:

"Tìm cho tôi món binh khí nào thuận tay nữa."

"Ừ."

Phùng Thế Nghĩa nhìn hai người, hít sâu một hơi rồi đột nhiên nói:

"Nếu sự việc không thành, Thất tiên sinh cứ việc mang theo Vương Tam chạy trốn trước, tôi sẽ dốc toàn lực đoạn hậu cho hai vị.

"Đỗ Cách ngạc nhiên nhìn Phùng Thế Nghĩa, nói:

"Nhị đương gia, ông nói thế là vả vào mặt tôi rồi.

Thiên tính của tôi là 'Duy hộ', chỉ có tôi bảo vệ người khác, làm gì có đạo lý để người khác bảo vệ tôi."

"Thất tiên sinh, đây không phải vấn đề ai bảo vệ ai."

Phùng Thế Nghĩa cười khổ than.

"Tôi chết không sao cả, nhưng các ngài còn sống thì Phùng gia mới có hy vọng tiếp tục tồn tại!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập