Chương 41: Lưu Lượng Kiếm Được Nhờ Dựa Hơi

Màn đêm buông xuống, Đỗ Cách tuyên bố kết thúc phiên tòa công thẩm.

Những người đến kêu oan dù chưa nhận được tiền thì trong lòng vẫn còn nhiều tiếc nuối, nhưng cũng đành lục tục quay về thành.

Ở thế giới này, tư tưởng phân chia giai cấp đã ăn sâu vào tiềm thức, cho họ mười lá gan cũng chẳng dám làm ảnh hưởng đến giấc nghỉ ngơi của Thiên ma đại lão gia.

Thiên ma đại lão gia tâm địa thiện lương thì có thiện lương thật, nhưng giết người cũng chẳng nương tay bao giờ.

Danh tiếng của Duy Hòa bang nương theo từng nắm bạc Đỗ Cách rải ra mà lan nhanh khắp thành Lư Dương như lửa gặp gió.

Thiên ma Phùng Thất là người tốt, là Bao Thanh Thiên, là thần hộ mệnh của bách tính…

Nhất thời, người này truyền tai người kia, tiếng thơm bay xa vạn dặm.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, danh vọng của Đỗ Cách tại thành Lư Dương đã đạt đến đỉnh điểm, thuộc tính tổng hợp tăng lên gấp ba lần.

Hiện tại, tốc độ và sự nhanh nhẹn khi tấn công trực diện của hắn cũng đã ngang ngửa với tốc độ khi thi triển “Bối Thích” (Đâm lén)

lúc đánh lén Khâu Nguyên Lãng.

Còn về chiêu “Bối Hậu Đột Thứ” thì khỏi phải bàn.

Có thể nói, trong phạm vi mười mét, cú đâm của hắn tạo ra hiệu ứng chẳng khác nào

"Tốc biến"

Ở cái thế giới võ hiệp cấp thấp này, không ai có thể né được…

Đêm khuya, Duy Hòa bang chìm trong tĩnh lặng.

Từ tối qua đến giờ, các thành viên cũ của Thiết Chưởng bang bị Đỗ Cách hành cho lên bờ xuống ruộng, gần như không được chợp mắt chút nào.

Phiên tòa vừa kết thúc, tinh thần buông lỏng, ai nấy đều không trụ nổi nữa.

Ngay cả cao thủ võ công cao cường như Liễu Thành cũng ngáp ngắn ngáp dài.

Hoàng đế cũng không thể sai khiến binh lính đang đói, thấy cảnh này, Đỗ Cách dứt khoát cho tất cả mọi người đi nghỉ ngơi.

Trong khuôn viên rộng lớn của Thiết Chưởng bang, tiếng ngáy vang lên như sấm dậy, những kẻ duy nhất còn hoạt động chỉ còn lại đám tạp dịch và ba gã Thiên ma.

[Đỗ Cách:

Xếp hạng tổng hợp số 1, Tinh thần lực 100, Tổng số người trong trường mô phỏng:

576]

Mở bảng thông tin cá nhân lên xem, Tinh thần lực lại tăng thêm 20 điểm, tổng số người chơi lại giảm đi vài chục mạng.

Đỗ Cách thở dài, nhìn quanh Thiết Chưởng bang trống hoác, tắt bảng thông tin rồi lẩm bẩm:

“Người dùng được ít quá!

“Thất ca, em dùng được này!

” Phùng Trung cười xòa, nịnh nọt nói, “Tinh lực của em vẫn còn tốt chán, anh có việc gì cứ sai bảo, vì sự nghiệp của Thất ca, bảo em lên núi đao xuống biển lửa em cũng làm.

Em không tranh thứ hạng đâu, chỉ muốn trải nghiệm cuộc sống trong trường mô phỏng thôi…”

Tháp tùng Đỗ Cách xử án cả ngày trời, Phùng Trung sợ đến mức không dám bỏ chạy.

Mãi đến bây giờ hắn mới có cơ hội mở miệng, chỉ sợ Đỗ Cách vẫn còn ghim thù muốn giết mình nên vừa mở miệng là đã vội vàng biểu lòng trung thành.

“Thất ca, giết hắn đi!

Nhóm càng đông người càng khó kiểm soát, có tôi bên cạnh hỗ trợ anh là đủ rồi.

Vương Tam để tóc xõa che kín trán, đầu hơi cúi xuống, giọng nói âm u lạnh lẽo.

Hắn vẫn ôm khư khư một cái tay đứt lìa mà nghịch ngợm.

Giống như Đỗ Cách, chỉ số của hắn hôm nay tăng phi mã, một bước nhảy vọt lên hạng hai bảng xếp hạng.

Hắn thừa biết ai là người đứng thứ nhất.

Trước đó, hắn còn oán thầm việc Đỗ Cách để lộ từ khóa, đẩy cả hai vào tầm ngắm của thiên hạ.

Nhưng chỉ sau một ngày, thuộc tính bạo tăng, nhảy tót lên vị trí Á quân trường mô phỏng, hưởng hết mọi lợi lộc, hắn đương nhiên không muốn kẻ khác phá hỏng tiền đồ xán lạn của mình.

“Không nghe Thất ca nói thiếu người à?

Một thằng Bệnh kiều như mày ngoài việc dọa người ra thì làm được tích sự gì?

Phùng Trung không phục cãi lại, “Mày có thể xoay chuyển đại cục thiên hạ không?

Nếu không nhờ tao gửi bức thư cho Khâu Nguyên Lãng, khơi dậy hứng thú của lão với Thiên ma, thì giờ này bọn mày vẫn còn đang lặn ngụp ở Hưng Ngọc lâu tìm Thiên ma khác ấy chứ!

Làm sao mà tạo ra được động tĩnh lớn thế này, thực lực tiến bộ nhanh như vậy?

“Mày đang khiêu khích tao đấy à?

Vương Tam toét miệng cười, đột ngột quay phắt sang nhìn Phùng Trung, ánh mắt sắc như dao.

Vụt một tiếng, Phùng Trung đã nấp ngay sau lưng Đỗ Cách, cảnh cáo:

“Tao cảnh cáo mày, đừng có dùng kỹ năng lên người tao nhé!

Thất ca còn chưa giết tao, mày mà dùng kỹ năng làm hỏng việc lớn của Thất ca, anh ấy không tha cho mày đâu.

Lúc nãy cha con Khâu Nguyên Lãng đã được đại phu cứu tỉnh.

Hai người vừa mở mắt ra, nhìn thấy Vương Tam mà như chuột thấy mèo, ánh mắt lấm lét, toàn thân run lẩy bẩy.

Phùng Trung nhìn thảm trạng của họ, đương nhiên không muốn dính phải kỹ năng của tên biến thái này, nếu không thì hắn coi như phế hẳn, chẳng làm ăn được gì nữa.

“Phế vật.

” Vương Tam cười khẩy một tiếng, thu lại ánh mắt.

Hắn mặc nhiên thừa nhận quyền chỉ huy của Đỗ Cách nên không dám vượt quyền.

Tuy chỉ số tăng mạnh, nhưng hắn cảm giác mình vẫn không thể né được cú đâm của Phùng Thất.

Tốc độ của tên này quá nhanh.

“Thất ca, không quá mấy ngày nữa, danh tiếng Duy Hòa bang sẽ truyền đến tai từng thí sinh.

” Phùng Trung nói, “Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, ai mà biết được người khác mang từ khóa gì.

Muốn giữ vững cục diện hiện tại, cách tốt nhất là đánh nhanh thắng nhanh, dọn sạch bọn chúng trước khi chúng kịp phản ứng và trưởng thành.

Hắn ngập ngừng một chút rồi hỏi:

“Đại ca, xếp hạng của anh chắc là số một rồi nhỉ?

Đỗ Cách liếc hắn một cái, chưa kịp nói gì thì Vương Tam đã chen vào:

“Thứ hạng của Thất ca cũng là thứ để mày dò hỏi à?

“Có chút não thì cũng đoán ra được chứ khó gì?

Hai ngày trời quậy ra động tĩnh lớn như thế, nếu mà không đứng nhất thì đúng là không có thiên lý.

” Phùng Trung mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn Vương Tam, “Cái thằng chết tiệt này bớt nói vài câu đi, lo mà hôn cái tay thối của mày ấy, mày thì hiểu gì về bố cục chiến thuật?

“Để hắn nói.

” Đỗ Cách lên tiếng.

Đám Liễu Thành đã kiệt sức, còn Khâu Mộc Thiên và Hàn Tá từ lúc vào thành đến giờ vẫn bặt vô âm tín, không biết chừng đang giở trò quỷ gì sau lưng.

Thiết Chưởng bang hiện tại, tính già tính non cũng chỉ có hơn bốn trăm người, gọi là cao thủ thì chỉ có mỗi Liễu Thành, mà võ công của gã cũng chỉ ngang ngửa Phùng Thế Nghĩa.

Trước đây, kế hoạch thành lập Duy Hòa Tiên Phong đoàn của Đỗ Cách là tuần tự từng bước, tích lũy dần những người cùng chí hướng.

Nhưng bị Phùng Trung khuấy đảo, cái mâm này bỗng nhiên bị trải ra quá rộng, nhân sự dùng được lại quá ít.

Dù hắn có tinh lực dồi dào đến đâu cũng không thể chu toàn mọi mặt, chuyện gì cũng phải tự tay làm.

Kế sách

"đánh nhanh thắng nhanh"

của Phùng Trung là một giải pháp, nhưng để thực hiện thì độ khó cực cao.

Rốt cuộc thì thế giới này quá rộng lớn.

“Thất ca, danh sách mười người đứng đầu trường mô phỏng phải một tháng nữa mới được công bố.

Bây giờ anh sướng thì sướng thật, nhưng cũng đồng nghĩa với việc tự làm lộ thứ hạng của mình trước thời hạn.

” Phùng Trung phân tích, “Hơn nữa, anh còn phá hỏng quá trình ẩn mình phát triển của tất cả mọi người, có thể nói là đã trở thành mục tiêu công kích chung.

Sẽ chẳng ai trơ mắt nhìn anh lớn mạnh đâu.

Dù sao thì giết anh là có thể trực tiếp chiếm lấy thứ hạng của anh.

Mà từ khóa của anh lại là Duy hộ…”

Hắn cười hì hì:

“Đương nhiên, em biết đó chỉ là ngụy trang, nhưng sẽ luôn có người từ hành vi của anh mà phán đoán ra từ khóa thật sự, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị nhắm vào khắc chế.

Cho dù không đoán ra, cứ thử đi thử lại vài lần cũng sẽ lòi ra thôi.

Nhất là khi anh đã để lộ thân phận Thiên ma, kiểu gì cũng có những kẻ thông minh giống như anh, mượn sức của thổ dân để đối phó.

Danh sách mười người đứng đầu sẽ công bố sau một tháng?

Bo vòng sao?

Từ lời nói của Phùng Trung, Đỗ Cách nắm bắt được một thông tin quan trọng hơn cả.

Thảo nào!

Trước đây hắn còn nghĩ thế giới rộng lớn thế này, giữa hàng chục triệu dân mà có mấy trăm người chơi ẩn nấp thì dễ quá.

Nếu toàn dựa vào tự lực cánh sinh để phát triển thì lấy đâu ra tính đối kháng?

Hóa ra còn có một cơ chế như vậy bên trong.

Sau một tháng phát triển, danh sách mười người đứng đầu sẽ trở thành những tấm bia sống sáng rực, bị tất cả mọi người nhắm vào.

Phàm là kẻ có tâm tranh đoạt thứ hạng, giết kẻ trong top 10 để soán ngôi chính là con đường tắt để thăng tiến.

Hơn nữa càng về sau, khi người càng ít đi, cuộc tàn sát sẽ càng khốc liệt…

Mẹ kiếp!

Không hiểu luật chơi đúng là hại chết người ta!

Cũng may hắn còn có chiêu “Bối Thích” làm bình phong, bọn người này lại bị lối tư duy theo quán tính chi phối, không coi “Duy hộ” là từ khóa thật sự của hắn.

Nếu không thì đúng là đủ cho hắn uống một bình…

Đỗ Cách cảm thấy hơi đau đầu.

Nhưng hắn suy đi tính lại, cho dù biết luật thì đã sao, chẳng lẽ hắn lại không tranh top 10 à?

Dù sao thì hắn cũng nhiều hơn người khác một từ khóa, trời sinh đã có lợi thế, lọt vào top 10 quá dễ dàng.

Bây giờ bị lộ hay một tháng sau bị lộ, đối với hắn mà nói cũng chẳng khác biệt mấy.

Phát triển trước còn giúp thuộc tính bản thân tăng vọt, đối mặt với một đám gà mờ chưa kịp lớn, vẫn tốt hơn nhiều so với việc phải đối đầu với một lũ cáo già nham hiểm đã cày cuốc cả tháng trời.

Nghĩ vậy, Đỗ Cách lại thấy nhẹ lòng.

Giọng Phùng Trung vẫn tiếp tục vang lên:

“… Lúc này, chính là lúc cần dùng đến Thị Phi Chi Thiệt của em.

Chúng ta có thể khiến tất cả các môn phái đều bận rộn, náo loạn lên, thậm chí dụ cao thủ các phái tới, rồi lần lượt thu biên hoặc tiêu diệt bọn họ.

Như vậy, thế lực của chúng ta sẽ ngày càng lớn, khiến kẻ khác muốn lợi dụng thổ dân cũng không lợi dụng nổi.

Thị Phi Chi Thiệt?

Khá khen cho cái lưỡi thị phi, tài ăn nói của tên này quả thực có sức thuyết phục!

Đỗ Cách liếc nhìn Phùng Trung:

“Xếp hạng của cậu bao nhiêu rồi?

Phùng Trung cười hì hì, vẻ mặt hơi đắc ý:

“Nhờ phúc của Thất ca, em ban lộng thị phi giữa anh và Thiết Chưởng bang.

Cũng coi như đã khuấy đảo đại thế thiên hạ, hiện giờ xếp hạng chín trong trường mô phỏng, miễn cưỡng lọt vào top 10.

Đệt!

Đỗ Cách thầm chửi một tiếng.

Mình vất vả ngược xuôi đánh đấm mới lên được top 1, tên này từ đầu đến cuối chỉ viết đúng một bức thư, dựa hơi ké fame mà cũng lọt vào top 10, thật mẹ nó quá bất công.

“Chó ngáp phải ruồi.

” Vương Tam lầm bầm, rõ ràng cũng rất bất mãn việc Phùng Trung chui được vào top 10.

“Xếp hạng của cậu bao nhiêu?

Đỗ Cách hỏi Vương Tam.

“Nhờ phúc của Thất ca, hạng hai toàn trường, miễn cưỡng lọt vào top 3.

” Vương Tam liếc xéo Phùng Trung, cố tình nói to thứ hạng của mình để chọc tức gã.

“Vãi!

” Phùng Trung trợn tròn mắt, “Cái thằng biến thái nhà mày mới là chó ngáp phải ruồi ấy!

Không có Thất ca, với cái từ khóa tởm lợm của mày, vừa ló mặt ra đã bị người ta thiêu chết rồi, làm sao mà phát triển nhanh thế được?

Một đứa hạng hai, một đứa hạng chín!

Đỗ Cách bỗng bật cười:

“Được rồi, đừng tranh cãi nữa.

Giờ chúng ta đều nằm trong top 10, là châu chấu trên cùng một sợi dây, một tháng sau ai cũng không chạy thoát được đâu.

Chi bằng đồng tâm hiệp lực, nghĩ cách làm sao để giữ vững cái ghế của mình đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập