“Rạo rạo…”
Tựa như đang thưởng thức một trái cà chua, Lợi Duy Thản ưu nhã gặm nhấm trái tim hắn cầm trong tay.
Toàn bộ quá trình không bị dính lấy một giọt máu.
Cử chỉ thanh tao nhã nhặn tựa như một quý ông sành điệu thưởng thức bữa trà chiều.
Vèo!
Hắn phi tới chỗ Phương Bình.
Trong nháy mắt đ…
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập