Lục Uyên nằm im lìm trong kẽ đá suốt ba ngày.
Đó không phải là sự lười biếng, mà là sự kiên nhẫn của một nhà khoa học đang quan sát mẫu vật — và mẫu vật lần này chính là bản thân anh.
[Phân tích cấu trúc hiện tại:
Hệ xương (Nén 1.
2x)
, Hệ cơ (Suy kiệt)
, Hệ thần kinh (Quá tải 15% do mảnh Thái Sơ)
"Nếu cứ tiếp tục hấp thụ gen bừa bãi, mình sẽ chỉ là một mớ hỗn độn sinh học."
– Lục Uyên thầm nghĩ.
Anh bắt đầu sử dụng khả năng phân tích của bộ não thiên tài để lập ra một
"Bản thiết kế sơ cấp"
Thay vì mong chờ vào sự đột biến ngẫu nhiên, anh sẽ chủ động chọn lọc những đoạn mã gen cần thiết để xây dựng một bộ khung hoàn hảo ngay từ mức độ tế bào.
Ưu tiên 1:
Hệ hô hấp (Tăng khả năng chiết tách oxy trong nước bẩn)
Ưu tiên 2:
Hệ cảm giác (Phát triển đường bên nhạy cảm để thay thế tầm nhìn hạn hẹp)
Ưu tiên 3:
Sự liên kết (Dùng năng lượng Thái Sơ để làm
"keo sinh học"
gắn kết các gen ngoại lai)
Để thực hiện bản thiết kế này, Lục Uyên cần một môi trường ổn định.
Anh bắt đầu quẫy đuôi, bơi chậm rãi quanh khu vực bể chứa nước thải, tìm kiếm một nơi mà Linh khí không bộc phát dữ dội mà chảy trôi êm đềm.
Cuối cùng, ở góc khuất nhất của bể chứa, bên dưới một ống xả thải đã rỉ sét từ lâu, Lục Uyên phát hiện ra điều bất thường.
Ở đó không có rong rêu phát quang, cũng không có cá biến dị lai vãng.
Chỉ có một dòng nước ấm áp, tinh khiết một cách lạ kỳ phun ra từ kẽ nứt sàn bê tông.
Ở trung tâm kẽ nứt đó, một mẩu kim loại nhỏ xíu, trông giống như một chiếc vảy rồng bằng đồng cổ, đang cắm sâu vào nền đá.
Nó không tỏa hào quang rực rỡ, nhưng mỗi khi dòng nước chảy qua nó, sự hỗn loạn của linh khí xung quanh đều bị
"lọc"
sạch, trở thành một loại năng lượng dịu nhẹ như tơ tằm.
[Phát hiện vật thể lạ:
Mảnh vỡ của
"Vĩnh Hằng Quy Tắc"
(Mức độ hư tổn 99.
9%)
[Hiệu ứng:
Bình ổn sinh trường, ức chế sự sụp đổ gen trong bán kính 1 mét.
Lục Uyên sững người.
Một mảnh vỡ của Thần Khởi Nguyên – Vĩnh Hằng.
Dù chỉ là một mảnh vụn nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, nhưng đối với một con cá đang đứng trước bờ vực sụp đổ gen như anh, nó chính là
"Lò phản ứng ổn định"
vô giá.
Anh nhẹ nhàng bơi đến, nép mình bên cạnh mảnh đồng cổ.
Ngay lập tức, cảm giác đau rát trên da thịt biến mất, thay vào đó là một sự mát lạnh thấu tận tủy.
[Tiến trình cấp độ:
0.
22.
23.
(Trạng thái:
Cực kỳ ổn định)
Lục Uyên bắt đầu thực hiện bước đi táo bạo đầu tiên trong bản thiết kế.
Anh không ăn thịt những con cá khác nữa.
Anh bắt đầu nhặt nhạnh những mảnh vụn gen đang trôi lơ lửng trong dòng nước quanh mảnh đồng — những đoạn mã gen bị
"vảy đồng"
lọc ra từ các sinh vật chết.
Anh thu thập từng chút một:
Một chút tính bền bỉ của Rùa Đá.
Một chút khả năng lọc máu của Tảo Lục.
Một chút phản xạ của Tôm Càng.
Dưới sự bảo hộ của mảnh vỡ Vĩnh Hằng, Lục Uyên bắt đầu
"lắp ghép"
chúng.
Đây là một quá trình tẻ nhạt và chậm chạp.
Đôi khi cả ngày anh chỉ tích hợp được một sợi protein nhỏ.
Nhưng anh không vội.
"Càng chậm, nền móng càng chắc.
Khi tòa tháp cao vạn trượng được xây lên, nó sẽ không bao giờ bị sụp đổ bởi một cơn gió nhẹ.
"Mười ngày trôi qua.
Hai mươi ngày trôi qua.
Lục Uyên vẫn chỉ là một con cá nhỏ dài 7cm, nhưng nếu quan sát kỹ, lớp da của anh giờ đây không còn màu xám bẩn mà chuyển sang màu xanh đen sâu thẳm, bóng loáng như gốm sứ.
Đôi mắt cá không còn lồi ra vô hồn mà trở nên sắc sảo, ẩn chứa một trí tuệ vượt xa mọi sinh vật trong vùng nước này.
35/100 (Phàm Thai – Sơ Kỳ)
Tốc độ tăng trưởng này có thể nói là rùa bò so với các sinh vật biến dị khác, nhưng Lục Uyên biết, mỗi 0.
01% tăng lên hiện tại đều là sức mạnh thực chất, không có một chút tạp chất nào.
Đúng lúc này, từ phía đường ống rỉ sét bên trên, một giọt chất lỏng màu tím đậm rơi xuống, phá vỡ sự tĩnh lặng của
"căn cứ"
nhỏ bé.
Đó là máu của một sinh vật cấp cao hơn đang bị thương nặng và đang chạy trốn vào đây.
Cuộc sống bình yên của Lục Uyên sắp bị gián đoạn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập