Khe đá dưới chân mảnh đồng Vĩnh Hằng trở thành một phòng thí nghiệm sinh học nguyên thủy nhất thế giới.
Lục Uyên lơ lửng trong dòng nước, đôi mắt không rời khỏi con Cá Chim Vây Dài — thứ mà anh hiện tại gọi là
"Mẫu vật số 1"
Con cá chim sau khi được mảnh Vĩnh Hằng ổn định vết thương đã bắt đầu hồi phục, nhưng nó vẫn vô cùng yếu ớt.
Đôi vây cánh bướm của nó rũ rượi, không còn khả năng phát quang lấp lánh như lúc mới rơi xuống.
"Gen 'Linh Quang' của nó quá cao cấp so với cơ thể hiện tại.
Đây là một lỗi thiết kế sơ đẳng của đám người ở Viện nghiên cứu."
— Lục Uyên lạnh lùng phân tích.
"Họ cố nhồi nhét sức mạnh vào một vật chứa yếu ớt, chẳng khác nào lắp động cơ phản lực vào một chiếc thuyền nan.
"Lục Uyên quyết định can thiệp.
Anh cần con cá này không chỉ để làm cảnh, mà phải là
"đôi mắt"
và
"lá chắn"
của anh.
Anh bắt đầu bơi xung quanh bể thải, không phải để săn mồi lớn, mà để tìm kiếm những loài thủy sinh đặc thù:
Một loại tảo có khả năng dẫn điện nhẹ thường mọc trên các đầu ống đồng, và một loài ốc nhỏ có lớp vỏ chứa hợp kim phế thải.
Sau khi thu thập đủ, Lục Uyên quay lại.
Anh nhả ra những vụn năng lượng đã được
"Thái Sơ"
tinh lọc, ép chúng hòa lẫn với dịch cơ thể của mình rồi truyền vào miệng con cá chim.
[Bắt đầu quá trình:
Tái cấu trúc Gen liên kết.
[Mục tiêu:
Mẫu vật số 1.
[Tiêu hao năng lượng của chủ thể:
0.
05 điểm tiến hóa.
Lục Uyên cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi một chút, tiến trình cấp độ lùi về 0.
31/100.
Việc hy sinh điểm tiến hóa của bản thân để nâng cấp cho kẻ khác là một hành động mà bất kỳ sinh vật biến dị nào cũng coi là điên rồ, nhưng với Lục Uyên, đây là một khoản đầu tư có lãi.
Dưới tác động của Lục Uyên, con cá chim bắt đầu co giật.
Đôi vây bướm trong suốt của nó từ từ biến đổi, xuất hiện những đường gân màu đồng nhạt — kết quả của việc tích hợp gen từ loài tảo dẫn điện và ốc hợp kim.
"Đừng chống lại.
Tôi đang giúp cậu chịu đựng được sức mạnh của chính mình."
— Lục Uyên truyền đi một loại sóng âm trấn an.
Một giờ sau, quá trình hoàn tất.
Con cá chim vây dài mở mắt.
Ánh sáng từ đôi vây của nó không còn phát tán lung tung làm lộ vị trí nữa, mà giờ đây thu liễm lại, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt chạy dọc theo các đường gân đồng.
Đặc biệt, đôi vây của nó đã trở nên cứng cáp hơn, có thể thu gọn sát người để bơi với tốc độ xé nước, hoặc xòe rộng để cảm nhận rung động ở khoảng cách hàng trăm mét.
[Cải tạo thành công:
Mẫu vật số 1 (Đã thuần hóa)
[Kỹ năng mới:
Cộng hưởng radar (Chủ thể có thể nhận chia sẻ tầm nhìn từ Mẫu vật số 1)
Lục Uyên thở hắt ra một làn bong bóng.
Bây giờ, anh đã có một vệ sĩ trung thành và một hệ thống cảnh báo sớm.
Anh ra lệnh cho con cá chim bơi lên tầng nước trung lưu để thám thính, còn bản thân mình thì quay lại nép bên mảnh Vĩnh Hằng để bù đắp phần năng lượng đã mất.
Đúng lúc này, thông qua tầm nhìn của con cá chim, Lục Uyên nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh phải chú ý.
Ở phía bên kia bể thải, nơi có một đống đổ nát của một robot vận chuyển cũ, một loại thực vật lạ đang bắt đầu nảy mầm từ những vết nứt kim loại.
Nó không xanh lục, mà có màu vàng kim nhạt, tỏa ra một loại dao động rất giống với mảnh vỡ thần tính.
"Linh dược?"
— Ánh mắt Lục Uyên lóe sáng.
Trong thế giới linh khí khôi phục, thực vật thường là thứ tiến hóa chậm nhất, nhưng một khi chúng đã biến dị thành linh dược, chúng chứa đựng những đoạn mã gen thuần khiết nhất của tự nhiên.
Đây chính là thứ anh cần để bù đắp cho sự thiếu hụt điểm tiến hóa và ổn định lại xương sống đang rạn nứt của mình.
Nhưng xung quanh đó, không chỉ có mình anh phát hiện ra.
Một đàn cá trê biến dị khổng lồ đang từ từ bao vây lấy đống đổ nát kia.
"Đến lúc kiểm tra thành quả cải tạo rồi."
— Lục Uyên khẽ quẫy đuôi, bóng dáng nhỏ bé biến mất vào vùng nước tối, hướng về phía kho báu vàng kim.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập