Chương 29: Người tốt việc tốt

Lâm Quỳnh Hoa cạn lời, chỉ với chất lượng giáo viên của trường trung học trên trấn, vàng có tốt đến mấy cũng không có ngày tỏa sáng.

Cô vẻ mặt nghiêm túc phản bác:

"Mạnh mẫu vì con mà ba lần chuyển nhà.

Bố mẹ em chắc cũng có thể mua cho em một căn nhà gần trường, đây là khoản đầu tư tất yếu.

"Giáo viên chủ nhiệm và cô giáo dạy Toán nhìn nhau một cái, không khỏi bắt đầu đồng tình với Lâm Vi Sâm.

Trẻ con quá thông minh cũng không phải là chuyện tốt, chủ kiến lớn quá.

Ai mà chẳng biết giáo viên giỏi là rất quan trọng, nhưng thế chẳng phải làm khó phụ huynh sao?

Ai ngờ câu tiếp theo của Lâm Quỳnh Hoa lại khiến họ xua tan ý nghĩ đó.

"Thầy ơi, nhà em giải tỏa.

Bố mẹ em mua nổi nhà trên huyện ạ.

"Giáo viên chủ nhiệm cảm thấy hôm nay mình như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, cứ lên lên xuống xuống, quá kích thích.

Lúc này thầy chỉ thấy mừng thay:

"Thật sao?

Vậy thì tốt quá rồi.

"Lâm Vi Sâm cầm liềm đi tới, vừa hay nghe được câu cuối cùng, tưởng thầy giáo khen thành tích con gái tốt, không khỏi cười ha hả:

"Thành tích của con gái tôi không tệ chứ thầy?"

Giáo viên chủ nhiệm cũng gật đầu theo:

"Đúng thế!

Thành tích rất tốt.

"Thầy liếc nhìn Lâm Quỳnh Hoa một cái, rồi nói với Lâm Vi Sâm:

"Con gái anh nói muốn lên trường huyện học, vừa hay nhà lại gặp lúc giải tỏa, chuyện tốt đấy.

Điều kiện trường trung học trấn mình quả thực không sánh bằng trên huyện được.

Có thể cho con lên huyện học, thì anh vẫn nên đưa con lên đó đi, đừng làm lỡ dở đứa trẻ.

Biết đâu sau này con bé còn thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại cũng nên.

"Lâm Vi Sâm chưa bao giờ nghĩ có ngày con gái lại có thể đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại, hai mắt trợn tròn xoe to hơn cả chuông đồng:

"Thật sao?

Con gái tôi lợi hại thế cơ à?"

Trời đất mẹ ơi, mả tổ nhà anh bốc khói xanh rồi, con gái vậy mà lại có thể thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại!

Hồi anh còn đi học, đến mơ anh còn chẳng dám mơ tới.

"Thiên phú của con bé quả thực rất cao, nhưng cũng cần có danh sư chỉ dạy."

Giáo viên chủ nhiệm biết nhà anh không thiếu tiền, chỉ sợ Lâm Vi Sâm không nỡ từ bỏ cuộc sống ở nông thôn, không nỡ lên huyện mua nhà, nên ra sức khuyên anh chú trọng đến việc giáo dục con cái.

Bản thân thầy cũng là người nông thôn, biết rất nhiều bậc phụ huynh trọng nam khinh nữ, không thích đầu tư cho con gái.

Nên thầy mới bày cái lợi ra trước mặt.

Lâm Vi Sâm đương nhiên không có lời nào phản đối:

"Vâng vâng vâng!

Thầy nói đúng!

"Anh xoa xoa tay:

"Vậy còn chuyện nhảy lớp thì sao ạ?"

Giáo viên chủ nhiệm không nói hai lời, dẫn họ đi tìm hiệu trưởng.

Lâm Quỳnh Hoa và cô giáo dạy Văn đi theo phía sau.

Ngày đầu tiên khai giảng, công việc của hiệu trưởng cũng khá nhiều, lúc này đang bận tối mắt tối mũi.

Giáo viên chủ nhiệm bước tới, thầy kể lại sự việc một lượt, rồi đặt bài thi trước mặt hiệu trưởng.

Hiệu trưởng đánh giá Lâm Quỳnh Hoa kỹ càng một lượt:

"Em muốn nhảy lên lớp năm?"

Lâm Quỳnh Hoa sư tử ngoạm há miệng đòi hỏi:

"Em có thể trực tiếp lên học lớp sáu (sơ nhất)

được không ạ?"

"Cái đó thì không được.

Kỳ thi chuyển cấp tiểu học lên trung học cơ sở đã kết thúc rồi.

Em tối đa chỉ có thể nhảy lên lớp năm thôi."

Hiệu trưởng nhìn bài thi, vậy mà lại đúng hết.

Thầy quay đầu nhìn giáo viên chủ nhiệm:

"Sao tôi chưa từng nghe nói trong lớp thầy có một thiên tài thế này?"

Giáo viên chủ nhiệm cười ngượng ngùng, thầy có thể nói là trước đây đứa trẻ này rất nghịch ngợm, đến tám mươi điểm còn chưa thi được sao?

Lâm Quỳnh Hoa trả lời thay giáo viên chủ nhiệm:

"Trước đây em không thích học, cảm thấy học chẳng có ích lợi gì.

Nhưng bây giờ em thấy học hành có ích, nên trong kỳ nghỉ hè em đã tự học ạ.

"Hiệu trưởng đi dạy bao nhiêu năm nay, nếu nói chưa từng thấy một thiên tài nào, thì cũng không thể.

Bản thân thầy cũng dạy Toán, biết môn Toán quan trọng đến nhường nào.

Thầy tùy ý hỏi Lâm Quỳnh Hoa vài bài toán, Lâm Quỳnh Hoa nhanh chóng trả lời được hết.

Thầy chắp tay sau lưng:

"Được, vậy ngày mai em đến lớp Năm (1)

đi.

"Lâm Quỳnh Hoa vội hỏi:

"Thầy hiệu trưởng, sách của em thì sao ạ?

Em vừa mới nhận sách lớp hai, em phải đổi sách ạ.

"Hiệu trưởng bảo em đi tìm giáo viên chủ nhiệm lớp Năm (1)

"Cô ấy sẽ phát sách mới cho em."

"Vâng ạ!

"Chuyện nhảy lớp giải quyết xong, Lâm Quỳnh Hoa và Lâm Vi Sâm liền bước ra khỏi phòng hiệu trưởng.

Giáo viên chủ nhiệm và cô giáo dạy Văn không đi theo ra, hai người họ đang xin hiệu trưởng chút tiền thưởng.

Vất vả lắm mới dạy ra được một học bá, vậy mà lại nhảy lớp, không đòi chút lợi ích thì quá có lỗi với bản thân rồi.

Lâm Vi Sâm dẫn Lâm Quỳnh Hoa đến lớp Năm (1)

Giáo viên chủ nhiệm tên là Trần Ngọc Cần, đang chỉ huy học sinh xếp bàn ghế trong lớp, Lâm Vi Sâm gõ cửa, nói chuyện con gái nhảy lớp sang lớp cô.

Trần Ngọc Cần đánh giá kỹ càng Lâm Quỳnh Hoa:

"Nhỏ thế này đã nhảy lớp?

Có thích hợp không?."

"Không có gì là không thích hợp cả.

Lãng phí thời gian đồng nghĩa với việc lãng phí sinh mệnh."

Lâm Quỳnh Hoa ưỡn thẳng lưng.

Trần Ngọc Cần cũng không có biểu cảm thừa thãi, cô chỉ vào một vị trí:

"Vậy chuyển bàn học của em sang bên đó đi?"

Lâm Quỳnh Hoa tuổi còn nhỏ, đương nhiên phải ngồi bàn đầu.

Chỗ thừa ra lùi về phía sau.

Lâm Vi Sâm quay lại lớp hai giúp con gái chuyển bàn học qua.

Các bạn học khác tò mò xúm lại:

"Cậu nhỏ thế này đã lên lớp năm rồi?

Cậu đi học từ mấy tuổi vậy?"

Lâm Quỳnh Hoa cười híp mắt chào hỏi mọi người:

"Tớ trước đây học lớp hai.

Nghỉ hè tự học, giờ tớ học lớp năm.

"Được nhảy lớp đã nói lên rõ vấn đề rồi, có người hỏi:

"Cậu là thiên tài à?"

Lâm Quỳnh Hoa lắc đầu:

"Còn kém xa thiên tài thực thụ lắm, tớ là chủ nghĩa lấy về dùng.

"Bậc tiểu học chưa đọc tạp văn của Lỗ Tấn tiên sinh:

"Thế nào là chủ nghĩa lấy về dùng?"

Lâm Quỳnh Hoa giải thích:

"Tớ chỉ biết dùng thôi, chứ không biết tự mình phát minh, nên khác với thiên tài thực sự.

"Giao tiếp với học sinh lớp năm quả nhiên không quá mệt mỏi.

Cô vừa nói thế, mọi người đã hiểu ngay.

"Tức là cậu chỉ biết sử dụng, không biết phát minh chứ gì!"

"Đúng vậy!"

Lâm Quỳnh Hoa gật đầu.

"Thế cũng giỏi lắm rồi!

"Trong lúc Lâm Vi Sâm chuyển bàn học, con gái đã làm quen được với vài người bạn học.

Anh khá khâm phục khả năng giao tiếp của con gái, nói chuyện với ai cũng được.

Học sinh ở trường không bao lâu, dọn dẹp xong sân trường, lớp học, nhận sách mới là có thể về nhà rồi.

Ngày hôm sau đi học bình thường, giờ vào học của lớp năm sớm hơn lớp hai nửa tiếng.

Lâm Vi Sâm dắt con gái ra khỏi cổng trường thì gặp Thanh Thanh.

Thanh Thanh bĩu môi, oán trách cô:

"Lâm Quỳnh Hoa, sao cậu lại như thế hả?

Cậu muốn nhảy lớp, sao trước đó không nói với tớ một tiếng?"

"Tớ nói với cậu, thì được gì?"

Lâm Quỳnh Hoa hỏi vặn lại.

Thanh Thanh ấm ức nhìn cô:

"Tớ cũng có thể học cùng cậu mà.

Cậu nhảy lớp được, tớ chắc chắn cũng nhảy được.

"Cô bé không hề nói khoác, suy cho cùng thì trước đây thành tích thi cử của Lâm Quỳnh Hoa rất kém, còn cô bé thì khác, hai môn đều thi được hơn chín mươi điểm.

Cô bé cảm thấy chuyện Lâm Quỳnh Hoa làm được, bản thân cũng chắc chắn làm được.

Lâm Quỳnh Hoa dở khóc dở cười, cũng không đả kích sự tự tin của bạn:

"Vậy cậu cố gắng học cho giỏi, đến lúc đó chúng ta lại làm bạn cùng bàn.

"Mắt Thanh Thanh sáng lên:

"Vậy một lời đã định nhé!

"Nói rồi cô bé chìa ngón út ra, Lâm Quỳnh Hoa bước tới ngoắc tay:

"Ngoắc tay đóng dấu, một trăm năm, không được đổi!

"Hai đứa trẻ nở nụ cười rạng rỡ, Lâm Vi Sâm cũng mỉm cười hiểu ý.

Chia tay ở ngã ba đường, Lâm Vi Sâm và Lâm Quỳnh Hoa về đến nhà, Tống Lan Phương đang làm hoa cài đầu.

Lâm Vi Sâm vừa bước vào sân đã gọi to:

"Lan Phương, con gái nhà mình thành công rồi.

"Trong mắt Tống Lan Phương cũng đong đầy ý cười:

"Thành công thật rồi á?

Nhảy lên lớp mấy?"

"Lớp năm, năm sau là lên trung học được rồi."

Lâm Vi Sâm cười ha hả nói.

Lâm Quỳnh Hoa bổ sung thêm:

"Mẹ ơi, thầy giáo nói rồi, chất lượng dạy học của trường trung học trên huyện tốt hơn, đặc biệt là lớp chọn của trường trung học thực nghiệm, đảm bảo đỗ trường cấp ba trọng điểm một trăm phần trăm.

"Tống Lan Phương không rõ về các trường trung học trên huyện, bà chỉ biết trường trung học ở trấn họ năm nay cũng chỉ có hai học sinh đỗ cấp ba, mà cũng không phải là trường trọng điểm, chỉ là trường cấp ba bình thường, bà vui mừng cười tít mắt:

"Thật sao?

Vậy nhà mình cũng lên trường huyện học.

Con có hỏi xem làm thế nào mới được học không?

Thi lọt top năm trăm toàn thị xã thì có được không?"

Lâm Quỳnh Hoa gật đầu:

"Top năm trăm thị xã cũng không được ạ, trường trung học thực nghiệm là trường xét theo hộ khẩu, phải mua nhà ở gần đó.

"Tống Lan Phương bây giờ có tiền rồi, phẩy tay một cái:

"Không sao.

Tiền mua nhà nhà mình có.

Chỉ cần giúp ích cho việc học của con, bố mẹ chắc chắn sẽ mua.

"Dù sao con gái lên huyện học, họ cũng phải mua nhà.

Lâm Quỳnh Hoa vui vẻ ôm chầm lấy mẹ, đung đưa người bà:

"Mẹ ơi, mẹ thật tốt!

Có được người mẹ tốt như mẹ, con vui lắm.

"Tống Lan Phương bị cô bé dỗ cho sướng rơn cả người:

"Vậy thì học cho thật giỏi nhé.

"Lâm Quỳnh Hoa lập tức đáp:

"Con sẽ cố gắng ạ.

Mẹ yên tâm đi.

"Cô bé vào phòng dọn dẹp, Lâm Vi Sâm kể cho Tống Lan Phương nghe chuyện giáo viên chủ nhiệm cho làm bài thi, con gái đạt điểm một trăm.

Tống Lan Phương đang nghe say sưa thì nhà có khách đến.

Người đến không phải ai khác, chính là nữ công an hôm trước.

Cô ấy tên là Tô Phương Phi, tên vừa hay, dáng dấp lại oai phong lẫm liệt.

Hôm nay cô ấy vẫn mặc đồ cảnh sát, chứ không mặc thường phục.

Lâm Vi Sâm gọi con gái ra, Lâm Quỳnh Hoa nhìn thấy nữ công an, liền hỏi ngay:

"Chị ơi, người đó có phải là kẻ buôn người không ạ?"

Tô Phương Phi gật đầu:

"Phải!

Đứa bé là do hắn bế trộm từ bệnh viện ra.

Người nhà vô cùng biết ơn em, vốn dĩ định đích thân đến tận cửa cảm ơn, nhưng cân nhắc việc đứa bé bị lạc mất mấy ngày, trên người lại không có vết bớt rõ ràng, nên cần phải xét nghiệm ADN để xác nhận thân phận.

Cho nên cần phải chờ thêm vài ngày nữa.

"Lâm Vi Sâm tò mò hỏi:

"Cái ADN đó là gì vậy cô?"

Người thời bấy giờ hoàn toàn không hiểu về việc giám định quan hệ huyết thống, chỉ có nhân viên phá án và những người làm trong ngành y mới am hiểu đôi chút, Tô Phương Phi cũng không thấy lạ lẫm, liền giải thích sơ qua một lượt.

Lâm Vi Sâm cảm thán:

"Bây giờ xã hội phát triển nhanh thật đấy, lại có cả loại kỹ thuật như thế.

"Giải đáp xong thắc mắc của anh, Tô Phương Phi mới nói rõ mục đích đến:

"Tôi đến đây là để thông báo, mọi người có thể làm đơn xin phần thưởng kiến nghĩa dũng vi (thấy việc nghĩa hăng hái làm)

"Cùng với việc chính sách kế hoạch hóa gia đình được thực thi, có rất nhiều đứa trẻ bị bắt cóc.

Hành vi giống như của Lâm Quỳnh Hoa hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để được nhận danh hiệu kiến nghĩa dũng vi.

Lâm Vi Sâm nhớ lại chuyện hôm đó, đến giờ vẫn còn rùng mình sợ hãi, anh hỏi:

"Hắn ta sẽ phải ngồi tù mấy năm?"

"Thông thường là năm mười năm.

"Lâm Vi Sâm nhíu mày, gã đàn ông đó mới ba mươi tuổi, năm mười năm sau ra tù, nếu tìm con gái anh tính sổ thì không xong:

"Lúc đó hắn tưởng anh cả tôi báo cảnh sát, nên mới buông lời mắng mỏ hung tợn với anh ấy.

Sau đó là nhờ các cô nói tình cờ bắt gặp, hắn mới không ôm hận.

Nếu để hắn biết là do con gái tôi tố giác, e rằng sẽ ghi hận con bé.

Con gái tôi còn nhỏ thế này, không thể sống trong cảnh nơm nớp lo sợ được.

Thôi, tôi không xin phần thưởng nữa đâu.

"Nếu trong nhà thiếu tiền, anh thực sự có khả năng sẽ xin phần thưởng kiến nghĩa dũng vi, nhưng hiện tại nhà không thiếu tiền, sự an toàn vẫn quan trọng hơn.

Tô Phương Phi bảo anh không cần lo lắng:

"Sau khi ra tù, tỷ lệ tái phạm tội thấp hơn 2%.

"Tuy tỷ lệ thấp, nhưng Lâm Vi Sâm không muốn con gái phải mạo hiểm:

"Thôi bỏ đi, tôi làm người tốt việc tốt không màng danh lợi.

"Tô Phương Phi thấy vậy cũng không ép buộc nữa, cô lấy từ trong túi xách ra một phong bì:

"Đây là bố mẹ đứa bé biếu tặng.

Mặc dù chưa có kết quả giám định ADN, nhưng họ nhận định đó chính là đứa con của mình.

Vì vậy đã nhờ tôi mang chút tiền đến đây để bày tỏ lòng biết ơn.

Vốn dĩ họ đã chẳng còn chút hy vọng nào nữa rồi.

"Cô nói sơ qua một chút về tình hình của gia đình họ.

Đứa bé bị bắt cóc ở bệnh viện, sản phụ phát điên, ông bà nội của đứa bé cũng ngã bệnh, bố đứa bé phải chăm sóc cả ba người, sức cùng lực kiệt, nên mới không thể đích thân đến tận nhà để cảm ơn.

Lâm Vi Sâm không chịu nhận, nhưng Tô Phương Phi nói số tiền này là do bố mẹ đứa bé đưa, cô không thể tự quyết định được.

Lâm Vi Sâm đành phải nhận, vốn dĩ định giữ cô ở lại ăn cơm, nhưng Tô Phương Phi còn phải bận rộn chuyện khác nên đã rời đi trước.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập