Chương 1: Chuyển sinh

Chương 1:

Chuyển sinh

“Đến lúc rồi, Johan.

” Giọng nữ the thé vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng bệnh lạnh lẽo.

Làn gió se lạnh của buổi sáng sớm thổi vào phòng, khiến tấm rèm che tung bay nhè nhẹ.

Từng tia sáng xuyên qua khung cửa sổ như tiếp thêm sức mạnh cho bóng hình đơn độc đang ngồi trên giường.

“Vâng.

Đi bây giờ luôn ạ?

Johan nhẹ nói, đôi mắt vô cảm nhìn xem người đàn bà trang điểm lòe loẹt đứng ở cửa phòng bệnh.

Trông bà ta vui ra mặt, tay nắm thật chặt giấy xác nhận hiến tặng bước tới gần giường cậu.

“Đúng vậy, mẹ đã sắp xếp xong rồi.

Con chỉ cần tiến vào phẫu thuật là xong.

” Ả gật đầu, bước tới dìu Johan xuống giường.

“Không cần đâu mà mẹ.

Con tự đi được mà.

” Johan bất đắc dĩ nói, né tránh đôi tay bà ta và tự đứng dậy.

“Không được!

Lỡ như trên đường đi con bị thương thì làm sao?

Nếu ca phẫu thuật bị dời đi sẽ tệ lắm đấy!

Joe, anh con không thể trì hoãn thêm nữa đâu.

‘À, quan tâm đứa con nuôi như tôi đến thế cơ đấy?

Chứ không phải lo sợ thứ ‘nguyên liệu’ này bị hư hại mà mất đi giá trị à?

Mà thôi, nợ một mạng trả một mạng vậy, mình cũng không có gì luyến tiếc.

’ Johan nghĩ vậy, khuôn mặt vẫn treo nụ cười nhẹ nhàng, ngoan ngoãn đáp.

“Được rồi, mẹ.

Nghe mẹ hết.

Hai mẹ con dìu dắt nhau bước đi trên hành lang bệnh viện.

Cảnh tượng này đối với một số người có thể rất ấm áp, nhưng với Johan, nó tựa như có hàng trăm con sâu bọ đang bò lúc nhúc khắp cơ thể.

Một cảm giác ghê tởm tột độ khi phải tiếp xúc với kẻ đang dẫn mình đi đến cái chết, mà bản thân còn không thể phản kháng.

Đứng trước phòng phẫu thuật, Johan hít thật sâu.

Đây sẽ là lần cuối cùng cậu được hô hấp bằng chính sức mình.

Đằng sau cánh cửa này là nơi sẽ vẽ lên dấu chấm tròn, kết thúc cuộc đời nhàm chán và mệt mỏi của cậu.

Ánh mắt Johan dần kiên định, đẩy mạnh cửa tiến vào căn phòng.

Các bác sĩ mặc áo phẫu thuật đang nhanh chóng điều chỉnh thiết bị và kiểm tra dụng cụ mổ.

Họ tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc của mình, đến mức mồ hôi thấm đẫm cả chiếc khẩu trang trên mặt mà không hề hay biết.

Một người bước tới đỡ lấy Johan, dìu cậu nằm lên bàn mổ.

Vài người khác bước tới dán những miếng xốp vuông nhỏ lên người cậu, rồi thao tác trên thiết bị xung quanh đó.

Chiếc máy trông có vẻ như là máy đo nhịp tim bắt đầu phát ra từng tiếng “bíp” đều đặn và lạnh lẽo.

Một bác sĩ bước tới, đội mũ trùm và đeo khẩu trang y tế kín mít.

Ông nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, rồi trầm giọng nói:

“Hiện tại bắt đầu ca phẫu thuật thu hoạch tim.

Thời gian bắt đầu:

8 giờ 30 phút.

“Tiến hành gây mê toàn thân.

Johan bỗng cảm thấy một cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt trở nên nặng trĩu.

‘Phẫu thuật… kết thúc rồi.

Vĩnh biệt, cuộc đời mệt nhọc.

Không biết mình sẽ được lên Thiên Đường hay xuống Địa Ngục đây, haha…’ Johan than thầm, rồi dần dần lịm đi.

Khi tỉnh táo lại, Johan cố gắng mở mắt, nhưng cảm giác như có thứ gì kẹp chặt hai mí mắt cậu lại.

Cậu bắt đầu thử cảm nhận môi trường xung quanh.

Làn da ẩm ướt và trơn trượt.

Cơ thể cậu hơi gập lại, dù cố gắng cỡ nào cũng không thể duỗi thẳng.

Trọng lượng cơ thể nhẹ bẫng như đang trôi nổi trong nước.

‘Đây là chỗ nào?

Địa Ngục à?

Hay cửa vào Thiên Đường?

Không giống miêu tả trong mấy truyền thuyết dân gian gì nhỉ?

’ Johan tự hỏi, bắt đầu thử vung vẩy tay chân.

Cậu cảm nhận được không gian xung quanh đều bị giới hạn, dường như có tấm màng gì đó nhốt cậu lại nơi này.

Đột nhiên, tay cầm nắm được thứ gì đó.

Johan cầm nó bằng hai tay, nhẹ nhàng xoa xoa, cảm nhận thật kĩ vật lạ này.

‘Mềm mềm, trơn trơn… quấn từng vòng giống dây thừng kiểu này…’ Johan hoảng sợ.

Một suy đoán táo bạo vừa nảy sinh trong đầu, rồi lại nhanh chóng chiếm trọn bộ não cậu.

‘C-có chút giống dây rốn… Không phải chứ…?

’ Johan cúi đầu, một tay sờ lên cằm, ra vẻ suy tư.

Có vẻ như cậu đang được đầu thai.

Mặc dù hơi nhanh và khác một chút so với dự đoán của cậu, nhưng cũng không thể trách được.

‘Dù sao cũng chưa có ai từng sống lại mà ghi chép quá trình đầu thai cả, tất cả thông tin trong Kinh Thánh hay truyền thuyết gì đó cũng toàn là suy diễn… Ừm, chắc là vậy rồi.

Mà phải công nhận là nhanh thật, còn tưởng được sống an nhàn rất lâu trên Thiên Đường chứ…’ Johan nhíu mày.

Ảo tưởng được sống những ngày vô lo vô nghĩ trên Trời tan vỡ trong nháy mắt, khiến cậu cũng hụt hẫng đôi chút.

Đột nhiên, mông cậu bị đẩy mạnh, khiến cả người đâm vào lớp màng nước ối.

Johan cảm nhận cơ thể bị đẩy đi, ngay trên đầu cậu dường như có một đường dẫn mở ra, chút nước ối cũng theo đó chảy ra ngoài.

‘Gì vậy… sắp sinh rồi sao?

Mình nên thuận nước đẩy thuyền nhỉ?

’ Johan nghĩ, hai chân vung vẩy, bơi tới hướng lối ra.

Một cảm giác đè ép bao quanh cơ thể Johan, tựa như cả cơ thể bị nhét vào một cái khuôn bé xíu.

Áp lực từ phía sau không ngừng đẩy mạnh cậu ra ngoài.

Căn phòng ngủ rộng lớn, phảng phất mùi trầm hương và thuốc khử trùng, đang chìm trong bầu không khí căng thẳng.

Đám nữ hầu đứng cạnh giường, mồ hôi nhễ nhại nhìn xem chủ nhân họ quằn quại với cơn đau đẻ.

Tiếng gầm yếu ớt phát ra từ sản phụ khiến vài cô hầu không nhịn được mà nhắm mắt, tựa như chính họ cũng cảm nhận được cơn đau này.

“Gắng lên phu nhân, chỉ một chút nữa thôi…” Bà đỡ lo lắng nắm tay người phụ nữ, không ngừng động viên cô.

“Gư…aaa!

“Ra rồi ra rồi, sinh được rồi!

” Bà đỡ mừng rỡ kêu lên, khéo léo cắt đi dây rốn rồi quấn khăn lót quanh người đứa trẻ.

Bà nhẹ nhàng bế nó lên, quan sát kĩ đứa trẻ mới sinh.

Sau khi cảm giác cơ thể dễ chịu trở lại, Johan tò mò muốn quan sát xung quanh.

Cậu nheo nheo đôi mắt, cố gắng thích ứng ánh sáng.

Bên tai cậu lúc này xuất hiện một giọng nữ xa lạ.

“Chúc mừng phu nhân, chúc mừng phu nhân.

Con của bà là một bé trai, rất khỏe mạnh.

Tôi ước chừng cũng khoảng ba cân đấy.

“Con, cho ta ôm con…” Một giọng nữ yếu ớt vang lên.

Johan hé mở đôi mắt, đón nhận những tia sáng đầu tiên trong cuộc đời mới.

Từ sâu trong tiềm thức, một cảm giác khó tả dâng lên, thôi thúc cậu há miệng.

“Oe oe oe…”

Tiếng gào khóc vang vọng cả căn phòng, người mẹ nhẹ nhàng ôm đứa con còn đỏ hỏn vào ngực, vừa vỗ nhẹ lưng vừa âu yếm nói.

“Mẹ đây mẹ đây, ngoan.

Johan căng cứng tinh thần, gắng hết sức mới áp chế được cảm giác muốn khóc.

Cậu mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm gương mặt người mẹ.

‘Đây là mẹ mới của mình sao?

Thật xinh đẹp.

’ Johan nghĩ.

Cậu mở miệng muốn nói chuyện, nhưng chỉ hít được mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong phòng.

Ký ức tồi tệ hiện lên trong tâm trí Johan, khiến cậu nhíu mày lắc lắc đầu.

Cậu nhắm mắt lại, vô thức mút ngón tay và thiếp đi.

Người mẹ mỉm cười nhẹ nhàng, lưu luyến đưa đứa trẻ cho nữ hầu gái đứng gần đó, rồi nằm xuống nghỉ ngơi.

Cô hầu gái nâng niu đứa trẻ, từ từ đặt vào cái nôi xốp cạnh giường.

Cánh cửa phòng bỗng hé mở một khoảng nhỏ, lộ ra bóng dáng người đàn ông đứng khuất ngay sau đó.

Gã rón rén lách qua khe hẹp, tiến tới nhìn xem đứa bé mới sinh, đôi mắt toát lên đầy kỳ vọng xen lẫn tình yêu thương.

“Chủ nhân, ngài…” Cô hầu gái nhíu mày, bất mãn nhẹ nói.

“Suỵt…” Người đàn ông ra dấu im lặng, chớp đôi mắt đáng thương nhìn nữ hầu gái, khiến cô phồng má quay đầu đi.

Gã quan sát đứa trẻ ngủ say trong nôi, một tia sáng kỳ dị lóe qua đôi mắt.

Ngón tay thô ráp của hắn cẩn thận chạm vào trán nó, nhẹ giọng nói:

“Johan.

Tên của con sẽ là Johan Jolyphn.

Hết chương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập