Năm trăm năm sau cuộc đại chiến thiên hà lần thứ nhất.
Nhân giới.
Trái Đất, thành phố Thiên Dương.
Trong một lớp học nào đó ở khu ngoại ô thành phố.
Reng… reng… reng…!
Tiếng chuông báo hết giờ vừa dứt, bầu không khí trong lớp đã lập tức thay đổi.
Sách vở bị đẩy sang một bên.
Vài tiếng ghế kéo loạt xoạt, vài tiếng cười nói vang lên.
Một đám học sinh không biết từ lúc nào đã tụ tập lại thành một vòng tròn quanh chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Ở chính giữa vòng người ấy, có một thiếu niên đang ngồi trên mặt bàn.
Hai chân hắn vắt chéo, lưng hơi ngả về sau.
Tư thế không mấy là chuẩn mực, ngược lại rất vô cùng tự nhiên.
Hắn tên là Minh Duy, năm nay mười chín tuổi.
Vừa mới chuyển tới ngôi trường này chưa đầy một tháng.
Thế nhưng không hiểu bằng cách nào, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cái tên Minh Duy kia đã lan khắp các lớp như một câu chuyện truyền miệng.
Không phải vì hắn học giỏi xuất sắc.
Cũng không phải vì hắn thích gây chuyện đánh nhau.
Mà là vì… hắn kể chuyện quá hay.
Hắn kể về sự tích của vũ trụ.
Về những thời đại xa xôi mà ánh sáng và bóng tối còn chưa phân ranh.
Về thiên thần, về ác quỷ.
Và về cả những thứ mà con người chỉ có thể chạm tới bằng trí tưởng tượng.
Minh Duy đã nói rằng…
Nhân loại trong thiên hà này vốn dĩ chỉ là những sinh vật nhỏ bé.
Họ không có sức mạnh bẩm sinh.
Không thể biết hết mọi bí mật ngoài kia của thiên hà.
Và cũng không đủ tư cách để tự mình đối đầu với những tồn tại vượt xa sự hiểu biết của họ.
Con người cần được che chở.
Cần đến sự bảo hộ của các thiên thần.
Bởi thiên thần chính là kẻ đã dựng lên trật tự cho toàn bộ thiên hà.
Là kẻ có thể dùng quyền năng của mình ngăn cách ánh sáng và bóng tối, bảo vệ những sinh vật non yếu như họ khỏi sự nuốt chửng của hỗn loạn.
Nghe giống như mấy cái truyện cổ tích lắm phải không ?
Nhưng nói là cổ tích thì không đúng.
Bởi vì cổ tích là hư cấu.
Còn những chuyện mà Minh Duy kể vừa rồi là có thật.
Những tiếng nói cười lại tiếp tục vang lên.
Có kẻ lắc đầu, cau mày, rõ ràng là không tin vào những điều đó.
Nhưng cũng có những người ánh mắt sáng lên, trong lòng dâng lên một thứ tò mò rất khó diễn tả.
Thiên thần… có thật sự tồn tại không ?
Và nếu thiên thần có tồn tại, vậy thì ác quỷ chẳng phải cũng sẽ tồn tại hay sao ?
Thiên thần trông như thế nào ?
Ác quỷ có giống với những gì mà phim ảnh đã dựng nên hay không ?
Hay là chúng cũng biết cách ẩn mình dưới lớp vỏ của con người ?
Hàng loạt câu hỏi cứ thế mà lơ lửng trong không khí.
Không ai ở đây…
Có thể trả lời chính xác được những câu hỏi đó cả ?
Người duy nhất biết, có lẽ là cái người đã chủ động mở ra chủ đề kia.
Nhưng hắn ta lúc này đây… lại không có ý định kể tiếp cho bọn họ.
Biết như thế là đủ rồi.
Biết nhiều để làm gì cơ chứ ?
Minh Duy lúc này mới nhảy xuống khỏi mặt bàn, tiếp đất rất nhẹ, rồi thong thả bước về phía một bàn học cách đó không xa.
Nơi có một cái thiếu niên khác đang gục mặt xuống bàn.
“Ê Tân, chiều nay đi chơi bóng một chút không ?
Mấy đứa lớp bên rủ tao với mày xuống sân chơi bóng đó.
Cậu thiếu niên tên Tân kia khẽ nhúc nhích.
Một lúc sau mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn Minh Duy một cái rồi cất giọng khàn khàn:
“Thôi, mày đi đi.
Hôm nay tao còn phải về nhà làm chút chuyện.
Minh Duy thấy thế thì không nói gì thêm.
Còn Thiên Tân thì lặng lẽ thu dọn đồ đạc, khoác cặp lên vai rồi chậm rãi rời khỏi lớp.
Cả ngày ngồi ở trường đã mệt lắm rồi đó.
Sức đâu mà tiếp tục đi chơi bóng nữa chứ ?
Thiên Tân thật sự không hiểu Minh Duy lấy đâu ra nhiều năng lượng đến như vậy.
Nhưng thôi…
Bỏ đi.
Hắn ta cũng chẳng có nhu cầu muốn biết.
Bởi vì ngay lúc này đây, bản thân Thiên Tân… còn chưa hiểu nổi chính mình nữa.
Mấy ngày gần đây, cơ thể hắn cứ liên tục xuất hiện những cảm giác rất khó chịu.
Cảm giác ấy… thật sự rất kỳ lạ.
Kỳ lạ theo một cách rất khó để lý giải.
Nó không đau đớn như bệnh tật.
Cũng không có một biểu hiện cụ thể nào.
Chỉ đơn giản là… ngực hắn thỉnh thoảng sẽ rất nặng.
Hơi thở đôi lúc sẽ không thông.
Cảm giác buồn nôn sẽ đột ngột xuất hiện rồi biến mất.
Hình như có một thứ gì đó… đang muốn thoát ra khỏi lồng ngực hắn thì phải ?
Thứ đó là gì thì Thiên Tân không biết.
Nhưng hắn ta có thể cảm nhận được rằng…
Là thứ đó… đang dần mất kiên nhẫn.
Trở về lại khung cảnh trong lớp học một chút.
Thấy Minh Duy không có ý muốn kể tiếp câu chuyện.
Các bạn học trong lớp liền sau đó cũng kéo nhau ra về.
Tiếng bước chân xa dần.
Tiếng cười nói tan đi theo dọc hành lang dài.
Chỉ còn lại mỗi Minh Duy, và một căn phòng học trống trải.
Hắn không vội rời đi.
Thay vào đó lại đứng yên tại chỗ, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hướng ra bầu trời bên ngoài khung cửa sổ.
Bầu trời ngoài kia bình yên quá.
Bình yên đến mức khiến người ta dễ sinh ảo giác thật.
Trong lòng Minh Duy khi này mới dấy lên một cảm giác nghi hoặc rất khẽ.
Bởi vì những gì mà hắn vừa kể ban nãy…
Vốn không phải là một câu truyện bịa đặt.
Thiên thần đúng là có thật.
Và Minh Duy chính là một tiểu thiên thần của thiên giới.
Những câu chuyện về vũ trụ, về thiên thần và ác quỷ, đều là sự thật đã từng được ghi chép trong sử thư của Thiên Giới.
Theo những gì mà sử thư để lại, thì thiên hà năm đó… đã từng xảy ra một cuộc đại chiến giữa thiên thần và ác quỷ.
Diễn biến của cuộc chiến ấy thế nào… thì Minh Duy không rõ.
Chỉ biết rằng kết cục… là phe thiên thần khi đó đã thắng.
Còn phe ác quỷ thì thất bại thảm hại.
Thất bại của chúng thế nào… sử thư lại không hề đề cập đến nó.
Minh Duy chỉ là một cái tiểu thiên thần nhỏ bé.
Hắn ta không có quyền được biết nhiều về cuộc đại chiến năm đó.
Chỉ biết rằng Nhân Giới này… là lãnh thổ thuộc về Thiên Giới.
Ác quỷ… chắc chắn sẽ không thể xuất hiện ở đây được.
Thật sự là… không thể xuất hiện sao ?
Cuộc sống này… có nhiều cái trớ trêu lắm đó.
Chẳng hạn như ngay lúc này đây…
Một người có bạn thân là ác quỷ… nhưng không hề hay biết.
Còn người kia thì chính bản thân mình… cũng không biết mình là ai.
Chuyển cảnh.
Thiên Tân đứng chờ ở một cái trạm dừng xe buýt trước trường.
Xung quanh hắn là vài nhóm bạn học đang cười nói vui vẻ.
Họ vừa cười vừa đùa, có người còn khoác vai nhau.
Rồi cùng nhau bàn tán cái gì đó về trận đấu chiều nay…
Về bài kiểm tra sắp tới…
Về những câu chuyện rất bình thường của tuổi trẻ.
Thiên Tân đứng ở đó, tay đút túi áo, ánh mắt lướt qua rồi lại rơi xuống mặt đường.
Trong lòng, bỗng nhiên dâng lên một cảm giác hơi cô đơn.
Hắn thật ra không giỏi kết bạn.
Càng không phải kiểu người hướng ngoại, dễ hòa nhập như Minh Duy.
Nói cho đúng hơn thì, Minh Duy có lẽ là người bạn đầu tiên…
Và cũng là người bạn duy nhất của hắn, kể từ khi đặt chân tới ngôi trường này.
So với Thiên Tân…
Minh Duy có phải là quá nổi trội rồi đúng không ?
Dễ nói chuyện, dễ hòa đồng.
Luôn là trung tâm của đám đông mà chẳng cần cố gắng gì nhiều.
Nhưng nổi trội hay không, thật ra Thiên Tân cũng chẳng mấy quan tâm.
Bởi trong mắt hắn…
Minh Duy kia, suy cho cùng, cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi.
Bình thường… nhưng có hơi ảo tưởng một chút.
Cái gì mà thiên thần… rồi còn ác quỷ chứ ?
Cái tên Minh Duy đó…
Có phải là hắn đã coi phim nhiều quá nên mới sinh ra mấy suy nghĩ kỳ lạ như vậy không ?
Về mấy chuyện này, Thiên Tân cũng không có hứng thú bình luận.
Dù sao thì…
Họ đang sống trong thời đại nào kia chứ?
Một thời đại mà khoa học và công nghệ phát triển, nơi mà mọi thứ trên thế giới này đều có thể giải thích bằng logic và lý luận.
Thiên thần hay ác quỷ…
Thật sự có thể tồn tại trong một thời đại như thế này hay sao?
Chiếc xe buýt chậm rãi tấp vào trạm.
Cửa xe mở ra, tiếng động cơ khẽ gầm lên một tiếng rồi im bặt.
Thiên Tân không vội đứng nhích sang một bên, chờ mấy bạn học kia lên trước, sau đó mới lên theo.
Khi hắn bước lên xe, thì bên trong đã gần như chật kín.
Chỉ còn đúng một chỗ trống ở hàng ghế cuối cùng.
Hắn ngồi xuống chỗ đó.
Chiếc ghế bên cạnh hắn hình như đã có sẵn một người.
Là một cô gái đang mặc cổ phục thì phải ?
Cô ta quay đầu nhìn ra phía cửa sổ.
Từ góc độ của Thiên Tân, hoàn toàn không thể nhìn thấy rõ gương mặt của cô ấy.
Hắn chỉ thấy một bóng dáng nghiêng nghiêng phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính.
Ra ngoài đường mà ăn mặc như thế ?
Lẽ nào là.
sinh viên của khoa gì đó liên quan đến nghệ thuật hay chăng ?
Thiên Tân cũng không để tâm nhiều đến vậy.
Hắn chỉ liếc qua cô gái ấy một cái, rồi lại quay đầu đi.
Quãng đường từ học viện về nhà hắn khá xa.
Nhà hắn ở tận trung tâm thành phố, còn trường thì lại nằm sâu trong khu ngoại ô.
Đi xa thế này, tranh thủ chợp mắt một chút cũng tốt.
Thiên Tân tựa lưng vào ghế, thả lỏng cơ thể, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã ngủ bao lâu.
Cho đến khi tỉnh lại thì chiếc xe buýt đã vắng đi rất nhiều.
Bầu trời lúc này cũng đã sụp tối.
Chỉ còn lác đác vài hành khách ngồi rải rác trong khoang xe.
Thiên Tân quay đầu khẽ nhìn sang bên cạnh.
Cô gái ngồi bên hắn ban nãy… cũng đã biến mất từ bao giờ.
Chiếc xe buýt rất nhanh sau đó đã dừng lại ở trạm dừng của hắn.
Từ trạm xe buýt này về nhà hắn, chỉ còn phải đi bộ thêm một đoạn ngắn nữa nhỉ ?
Thiên Tân cứ thế mà đi bộ về thôi.
Nhưng mới đi được vài bước… thì biến cố đã xảy ra rồi đấy.
Một lá bùa rơi từ trên không trung xuống trước mặt hắn.
Rồi thêm một lá nữa.
Những lá bùa mỏng như giấy cứ thế rơi lả tả xung quanh, từng lá từng lá lơ lửng trong không khí, khiến bước chân Thiên Tân vô thức phải khựng lại.
Hắn nhìn chúng, ngập ngừng đưa tay chạm thử vào một lá gần nhất.
Bàn tay hắn xuyên qua nó như xuyên qua không khí.
Gì đây ?
Có ai đó đang bày trò để trêu chọc hắn sao?
Thiên Tân cúi đầu nhìn những lá bùa rơi đầy trên mặt đất.
Chưa được vài giây thì một giọng nói vang lên phía sau, khiến hắn phải giật mình quay lại theo phản xạ.
“Chúng chỉ là ảo ảnh thôi.
Nhưng con người…
Làm sao ngươi… có thể thấy được chúng ?
Ánh mắt cô ta nhìn hắn, mang theo một sự kinh ngạc không hề che giấu.
Thiên Tân ngay lúc này cũng lập tức nhận ra.
Cô ta.
chẳng phải là cái cô gái.
Ban nãy đã ngồi cạnh hắn trên xe buýt hay sao ?
Một khoảng lặng ngắn diễn ra giữa hai người.
Cả hai nhìn chằm chằm vào nhau, ánh mắt người này vẫn không rời khỏi người kia một khắc.
Thiên Tân trong mắt của cái cô gái kia có gì đó lạ lắm.
Lạ từ lúc.
hắn ta vừa bước lên chiếc xe buýt.
Lạ từ khoảnh khắc.
hắn ta có thể nhìn thấy cô.
Làm sao mà hắn có thể nhìn thấy cô được chứ ?
Bởi vì chiếc áo choàng trên người cô ta lúc này đây.
Vốn dĩ là thứ… có thể dùng để che giấu sự tồn tại của sinh vật khoác lên nó cơ mà ?
Hắn còn có thể nhìn thấy cả.
những lá bùa ảo ảnh do chính cô tạo ra.
Một nhân loại mắt phàm.
làm sao có thể thấy được nhiều thứ như thế chứ ?
Cô tò mò bước tới gần Thiên Tân hơn một chút.
Rồi rất tự nhiên, đưa tay đặt nhẹ lên ngực của Thiên Tân, như thể đang cảm nhận thứ gì đó bên trong cơ thể hắn.
Thiên Tân sững người trong chớp mắt.
Cô gái này…
Có phải là tùy tiện quá rồi không?
Hắn theo bản năng bước lùi lại một bước, né khỏi tay cô ta, sau đó vội quay người mà rời đi.
Ánh mắt của cô gái kia lúc này vẫn dõi theo bóng lưng của hắn.
Rồi cô cúi đầu nhìn xuống cái bàn tay vừa nãy đã chạm vào ngực hắn.
Hắn ta.
hình như là ác quỷ đúng không ?
Nhưng nếu là quỷ, thì vì sao trong cơ thể lại tồn tại tiên khí?
Tiên khí và quỷ khí vốn là hai loại khí tức xung khắc với nhau.
Làm sao hắn có thể sống…
Mà trong mình lại mang cả hai loại khí tức đó được chứ ?
Ba phút trầm lặng để suy tư.
Thêm một phút để cô có thể đưa ra quyết định.
Không cần biết.
cái tên đó là quỷ hay là tiên.
Những kẻ dám bán linh hồn cho ác quỷ như hắn đều phải chết.
Sát ý ngay lập tức lóe lên trong mắt của cô ta.
Rồi từng tia sáng vàng kim hội tụ lại, ngưng thành một đạo kim quang sắc bén lơ lửng giữa không trung.
Một cái vẫy tay thật nhẹ.
Đạo kim quang theo đó ngay lập tức phóng đi.
Xuyên thẳng qua cơ thể của Thiên Tân, kẻ vẫn đang bước đi phía trước, như một mũi tên ánh sáng mà không chút do dự.
Thế giới ngay khoảng khắc ấy dường như chậm lại đi một nhịp.
Thiên Tân chưa kịp hiểu chuyện gì thì cơ thể đã bỗng dưng mất thăng bằng.
Ầm.
Hắn ngã xuống mặt đất.
Cặp sách trượt khỏi vai, lăn sang một bên theo cú ngã.
Không gian xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng.
Thiên Tân cả người nằm yên bất động giữa ánh đèn đường nhợt nhạt, hơi thở gần như đã tắt liệm.
Cô gái đứng phía sau nhìn cảnh đó, ánh mắt lạnh lẽo, không có lấy một tia dao động.
Cô nhìn hắn thêm một chút.
Nhìn những người đi đường hốt hoảng chạy tới đỡ hắn lên…
Nghe họ nói rằng… cái tên đó đã chết.
Thì cô mới lẳng lặng xoay người mà rời đi.
Thân ảnh cô dần hòa vào bóng đêm, biến mất như chưa từng xuất hiện.
Minh Duy lúc chiều ở trường đã kể rất nhiều thứ.
Về thiên thần, về ác quỷ và về những hiện tượng siêu nhiên mà con người đến nay vẫn chưa thể lý giải.
Nhưng hắn ta… dường như đã kể thiếu một chi tiết rất quan trọng rồi thì phải ?
Rằng ngoài thiên thần, ác quỷ và con người ra.
Trong thiên hà này vẫn còn tồn tại những thế lực khác song hành đấy.
Đó là tiên, là ma.
Là yêu nhân, trùng quái.
Bọn họ đang ở đâu đó bên ngoài kia trái đất.
Đang lặng lẽ quan sát, hoặc âm thầm can dự vào ván cờ của thiên hà phân tranh.
Cái cô gái đã ra tay với Thiên Tân ban nãy thực ra chính là một tiên nhân.
Cô ta chính là Tiên Mệnh Cô Cô.
Là một vị Thượng Tiên đã may mắn sống sót sau cuộc đại chiến của thiên hà năm đó.
Cuộc chiến năm đó thật sự quá tàn khốc.
Quỷ Tộc khi ấy đã huỷ diệt, nghiền nát toàn bộ mọi thứ mà bọn chúng đi qua.
Và Tiên Tộc… chính là nạn nhân lớn nhất của cái cuộc đại chiến ấy.
Vô số tiên nhân đã ngã xuống.
Những kẻ còn sống sót đều phải dựa dẫm vào sự bảo hộ của Thiên Giới.
Tiên Mệnh Cô Cô là một trong số đó.
Cô ta thật sự rất căm ghét chúng.
Căm ghét Quỷ Tộc.
Căm ghét tất cả những kẻ đứng về phe của ác quỷ.
Cái ác cần phải bị tiêu diệt.
Cái xấu cần phải được thanh trừng.
Và sứ mệnh mà cô ta mang theo từ sau cuộc đại chiến năm ấy…
Chính là khôi phục lại Tiên Giới.
Nhưng Tiên Giới không biết đã khôi phục được đến đâu.
Thì Quỷ Giới.
lại sắp trỗi dậy nữa đây này.
Cái tên Thiên Tân kia.
Cái tên nhân loại đó…
Tiên Mệnh Cô Cô…
Cô ta đáng lẽ… không nên ra tay giết hắn.
Ngay cái khoảnh khắc mà Tiên Mệnh Cô Cô vừa rời đi.
Thì Thiên Tân… lại đột nhiên mở mắt.
Hắn ta vẫn chưa chết.
Hay phải nói đúng hơn… là hắn ta, đã sống lại rồi nhỉ ?
Thiên Tân khẽ chớp mắt, tầm nhìn mờ mờ rồi mới từ từ rõ lại.
Hắn ta bây giờ đang nằm trên một cái nền đá lạnh.
Không gian xung quanh quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức.
bản thân hắn còn có thể nghe thấy cả nhịp thở của chính mình.
Thiên Tân chống tay ngồi dậy, ánh mắt lướt nhìn qua bốn phía.
Chuyện gì đây ?
Tại sao hắn.
lại ở cái nơi này ?
Đây rõ ràng không phải là con đường về nhà hắn.
Vậy thì… đây là đâu?
Sao nó trông giống như… một ngôi đền cổ đã bị thời gian lãng quên quá vậy chứ.
Chưa kịp để hắn định thần lại, thì một giọng nói nhẹ nhàng bỗng vang lên từ phía sau:
“Chủ nhân, ngài đã tỉnh rồi sao?
Thiên Tân giật mình quay phắt lại.
Ngay trước mặt hắn, gần đến mức hơi thở như sắp chạm vào nhau, là một khuôn mặt trong suốt như pha lê.
Không có mắt, không có mũi.
Chỉ đơn giản là một cái miệng đang nằm trơ trọi ở giữa gương mặt ấy.
Thiên Tân lùi lại theo bản năng, đôi mắt quét nhìn thứ vừa xuất hiện kia thêm lần nữa.
Đứng cách hắn chỉ vài bước chân đó là một cô gái.
Hay đúng hơn là một sinh thể kỳ lạ mang hình dáng nữ nhân.
Cô ta mặc một bộ váy dài như được dệt từ sương khói, thân thể trong suốt, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt như pha lê hòa cùng ánh trăng.
Mọi đường nét đều đẹp đẽ, thanh thoát, hư ảo như bước ra từ giấc mộng.
Ngoại trừ… cái khuôn mặt thiếu đi đôi mắt và sống mũi kia.
“Cô.
cô.
là ai…?
Giọng Thiên Tân khàn khàn, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt hắn vẫn không thể rời khỏi khuôn mặt quái dị ấy.
Cái miệng trên gương mặt trong suốt kia cong lên, tạo thành một nụ cười rất nhẹ.
“Ngài sao vậy?
"Tôi đã chờ ngài ở đây.
rất rất lâu rồi đó ?
Thiên Tân chớp mắt nhìn cô ta, nuốt khan một cái, rồi vẫn chỉ có thể lặp lại câu hỏi ban nãy:
“Cô… cô là ai…?
Cô gái kia không trả lời.
Chỉ nhẹ nhàng xoay người, chậm rãi bước ra xa hắn vài bước.
Bộ váy sương khói theo đó khẽ lay động, không hề phát ra một tiếng âm thanh nào.
Đi thêm được vài bước, thì cô ta bỗng nghiêng đầu, bất chợt quay lại nhìn Thiên Tân.
Giọng nói mang theo chút bất mãn rất kỳ lạ.
“Ngài đang giỡn mặt với tôi đó hả?
Giỡn mặt cái gì ở đây chứ ?
Thiên Tân thật sự.
không có biết cái thứ sinh vật đó à nha.
Hắn nhìn cô ta.
Rồi cô ta cũng nhìn chằm chằm lại hắn.
Hai bên nhìn nhau trong vài giây, bầu không khí bỗng trở nên hơi… ngượng ngùng theo một cách rất khó tả.
Trong lúc Thiên Tân còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì cô gái kia đã đột nhiên tiến lại gần.
Cô ta đưa tay lay lay nhẹ người hắn mấy cái, động tác tự nhiên đến mức khiến Thiên Tân không biết phải phản ứng thế nào.
“Chủ nhân này, chủ nhân này…”
“Đừng có đùa cái kiểu đó chứ.
“Sao ngài lại.
có thể quên tôi được ?
“Rồi cái phong ấn trên người tôi thì sao ?
“Ngài có muốn quên.
thì ít nhất cũng trả lại tự do cho tôi đi chứ ?
Cô ta cứ thế mà nói liền một mạch.
Còn Thiên Tân thì đơ ra tại chỗ, đầu óc trống rỗng, biểu cảm chẳng khác gì một tên khờ bị quăng vào giữa một vở kịch mà mình không hề biết kịch bản.
Rồi một cơn đau đầu không biết từ đâu lại đột nhiên ập tới.
Cảnh vật trước mắt theo đó mà từ từ méo đi.
Ngôi đền cổ vỡ ra thành từng mảnh như gương nứt.
Cô gái trước mặt hắn còn đang mở miệng nói gì đó, nhưng âm thanh đã bị kéo dài, méo mó, rồi biến mất hoàn toàn.
Thiên Tân chỉ kịp nghe loáng thoáng một tiếng kêu đầy bất mãn.
Sau đó thì.
mọi thứ tối sầm.
“Này!
Này!
Tỉnh lại đi?
“May quá, hình như là cậu ta tỉnh rồi!
“Cậu có nghe tôi nói gì không?
“Để tôi gọi xe cứu thương cho cậu nhé ?
Thiên Tân giật mình mở mắt.
Ánh sáng trắng chói lòa khiến hắn nhíu mày theo phản xạ.
Tai ù đi trong chốc lát, sau đó là những âm thanh quen thuộc dần tràn về.
Tiếng ồn ào quen thuộc tràn vào tai, xe cộ, người nói chuyện, còi xe vang lên liên hồi.
Hắn lúc này lại đang nằm trên vỉa hè.
Xung quanh là vài người đi đường đang cúi nhìn hắn với vẻ mặt lo lắng.
Thiên Tân chớp mắt mấy cái, mất thêm vài giây mới định hình lại được.
Ban nãy.
chỉ là mơ thôi sao ?
Nhưng cái giấc mơ gì.
mà trông kỳ lạ quá vậy ?
Và quan trọng hơn hết là tại sao ?
Tại sao hắn lại đột nhiên gục xuống.
rồi rơi vào cái giấc mơ kỳ lạ đó.
Không ai có thể giải thích cho hắn.
Mà chính bản thân Thiên Tân… cũng hoàn toàn không biết chút gì về nguyên nhân.
Ngày hôm nay… thật sự quá kỳ lạ.
Như thể mọi chuyện bất thường đều đã hẹn nhau, rồi cùng lúc kéo tới luôn thì phải ?
Thật ra thì.
Không có gì là kỳ lạ ở đây đâu.
Mọi thứ đều đang trôi.
theo đúng dòng chảy thời gian của nó đấy.
Một sự kiện xuất hiện, đồng nghĩa với việc bánh răng của những sự kiện khác đã bắt đầu luân chuyển theo.
Bóng đêm đã trở lại.
Thì ánh sáng lúc này cũng đã nhận ra sự tồn tại của nó.
Thiên Giới, tầng trời thứ chín.
Điện Linh Tiêu.
Xa xa giữa những tầng mây cao vút, có một vị nữ thần đang ngồi lặng lẽ trước một hồ nước rộng lớn.
Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương bạc, phản chiếu bầu trời vạn sắc phía trên cao.
Ánh sáng mờ nhạt từ những dải tinh vân xa xôi rọi xuống, bao phủ lấy thân ảnh thanh mảnh của cô trong một vầng sáng nhè nhẹ tựa khói sương.
Tên cô gọi là Phù Cẩm Dao.
Danh xưng là Vấn Tâm Cổ Thần.
Một trong tám vị Cổ Thần chí cao của Thiên Giới.
Cô khoác trên người một tấm áo choàng dài phủ gót, trên thân áo thêu những đồ án cổ xưa, mang theo khí tức của thời đại đã lùi sâu vào truyền thuyết.
Đã năm trăm năm rồi sao…
Đã năm trăm năm trôi qua, mà cái thiên hà này vẫn hỗn loạn như cũ.
Quỷ Giới từng bị Thiên Giới đánh bại thì đã sao ?
Họ cùng lắm chỉ có thể kìm hãm lại bọn chúng.
Chứ đâu thể nào tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng được.
Chiến tranh ngay từ đầu, đã không thể bị dập tắt.
Việc Quỷ Tộc đại bại năm đó…
Chỉ khiến bàn cờ thiên hà này trở nên sôi động hơn mà thôi.
Ánh mắt Phù Cẩm Dao chậm rãi hạ xuống.
Nhìn vào mặt hồ linh tuyền không gợn sóng.
Nhìn vào thế cục của bàn cờ thiên hà đang bày ra trước mặt.
Thiên Giới bây giờ…
Đã trở thành một mối hiểm họa chung trong mắt của các thế lực khác.
Nếu Thiên Thần Vương lúc này không thể xử lý cho thật tốt…
Thì sớm hay muộn…
Cuộc đại chiến thiên hà lần thứ hai cũng sẽ bùng nổ cho mà xem.
Một tiếng đàn trong Điện Linh Tiêu khẽ vang lên.
Âm thanh trầm lắng, kéo dài, như dòng nước chảy qua năm tháng, mang theo nỗi buồn… mãi mãi không bao giờ tan.
Phù Cẩm Dao nghiêng đầu nhìn sang cái người đang chơi đàn đó.
Trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia… chán nản rất nhẹ.
Đã năm trăm năm rồi…
Vậy mà người đó… vẫn còn chơi khúc nhạc ấy sao ?
Không thể nào đổi sang một khúc nhạc khác đi chứ.
Đổi một khúc nhạc khác ư ?
Điều đó có lẽ… là không thể nào đâu.
Bởi khúc nhạc kia… chính là một thành tựu của người đang gảy đàn đấy.
Chúng ta cũng nên giới thiệu về cái người đấy một chút đi nhỉ ?
Cái người đang đánh đàn kia.
Cô ta thật ra cũng là một vị Cổ Thần giống như Phù Cẩm Dao đấy.
Tên cô là Thái Tâm Ly.
Là Luyến Tâm Cổ Thần, vị Cổ Thần đã từng lập nên đại công gây rúng động cho toàn bộ Thiên Giới.
Khúc nhạc của Thái Tâm Ly đang chơi được gọi là Thiên Thuỷ Trường Ca.
Một khúc nhạc tình buồn mà cô dành tặng cho Ngạo Thiên và Nhược Thuỷ sau cuộc chiến năm ấy.
Quỷ Tộc của năm đó…
Từng có hai cái tên khi nhắc đến liền khiến cả thiên hà phải run sợ.
Đó chính là Ngạo Thiên… và Diệc Thần.
Một trong hai cái tên ấy đã bại dưới tay của Thái Tâm Ly.
Nhưng dường như… điều đó vẫn chưa đủ.
Thái Tâm Ly đã chiến thắng Ngạo Thiên.
Một chiến thắng đủ để khắc tên cô vào sử sách của Thiên Giới.
Thế nhưng.
Cô nào đâu đã chiến thắng được Diệc Thần ?
So với Ngạo Thiên, Diệc Thần mới là cái bóng mà cô chưa từng bước qua được.
Thắng được Ngạo Thiên là một thành tựu.
Nhưng chỉ khi đánh bại Diệc Thần…
Thì Thái Tâm Ly mới có thể thật sự thỏa mãn.
Tiếng đàn của cô vang lên thêm một lúc rồi chậm rãi dừng lại.
Ngay khoảnh khắc âm thanh cuối tan vào không trung.
Thì mặt hồ trước mặt Phù Cẩm Dao bỗng chấn động dữ dội.
Một cột sóng lớn bất ngờ dâng lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đã kéo dài suốt hàng trăm năm qua.
Cả hai cùng nhìn sang.
Phù Cẩm Dao nhíu mày.
Còn Thái Tâm Ly thì… khẽ cong môi.
Cột sóng ấy không phải là thứ ngẫu nhiên.
Mà nó.
chính là điềm báo.
Là dấu hiệu cho thấy hai tai họa lớn nhất của Thiên Giới.
đã bắt đầu chuyển động trở lại.
Diệc Thần đã trở lại rồi sao ?
Hay Ngạo Thiên.
đã thoát được khỏi cái phong ấn của Dòng Sông Vĩnh Hằng năm ấy ?
Nhưng dù là tên nào đi nữa.
thì đó chắc chắn cũng đều không phải tin tốt.
Bởi Phù Cẩm Dao ngay lúc này đây.
không hề muốn đối diện với bất kỳ ai trong số hai kẻ đó.
Thiên hà này đã đổ quá nhiều máu.
Có thể nào đừng khiến nó.
đổ thêm nhiều máu nữa, được không ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập