Quán lẩu nằm trong một con hẻm nhỏ gần trường.
Trời chỉ vừa nhá nhem thì khách đã ngồi kín gần nửa quán.
Tiếng nói chuyện lẫn với tiếng nước lẩu sôi ùng ục nghe rất ồn, nhưng lại dễ chịu theo một cách nào đó.
Thiên Tân ngồi xuống chiếc ghế nhựa, thả cặp sang bên cạnh.
Minh Duy thì đã cầm thực đơn từ lúc chưa kịp ngồi yên.
“Cho hai phần bò, thêm hai phần viên thả lẩu, rau nhiều một chút nha.
Hắn gọi một hơi, không biết là cái bạn nhân viên kia có ghi kịp không nữa.
Thiên Tân chỉ ngồi đó, mặc cho Minh Duy muốn gọi gì thì gọi.
Nồi nước dùng rất nhanh đã được đặt lên bếp.
Lửa bật lên.
Nước bắt đầu sôi, hơi nước nóng bốc lên làm không khí quanh bàn ăn trở nên mờ mịt trong chốc lát.
Minh Duy vén tay áo, gắp một đĩa rau đổ thẳng vào nồi.
Thiên Tân cũng cầm đũa, gắp thêm vài lát thịt thả vào.
Miếng thịt xoáy trong nước sôi rồi đổi màu.
Mọi thứ bình dị đến mức khiến người ta tạm quên đi những sóng gió ngoài kia.
Minh Duy ăn rất nhiệt tình.
“Ê, cái này ngon đó mày.
Thiên Tân gật nhẹ.
Hắn ăn chậm.
Ánh mắt dừng lại trên làn khói bốc lên từ nồi lẩu.
Rồi bỗng nhiên…
Thiên Tân đặt đũa xuống.
“Ê, mày.
Minh Duy ngẩng lên.
“Gì?
Thiên Tân nói rất tự nhiên.
“Trong mấy câu chuyện hư cấu của mày…”
“Có ai tên là ‘Diệc Thần’ không?
Động tác của Minh Duy bỗng khựng lại.
Đôi đũa trên tay theo đó mà dừng giữa không trung.
Cái tên “Diệc Thần” ấy vang lên rất nhẹ.
Nhưng với Minh Duy, nó như một tảng đá rơi thẳng xuống đáy lòng.
Hắn ngẩng lên nhìn Thiên Tân.
Ánh mắt bỗng sắc lại:
“Mày nghe cái tên đó ở đâu?
Thiên Tân nhíu mày.
Một chút chần chừ, một chút do dự.
Rồi hắn nhún vai.
“Không đâu cả.
“Chỉ là… tự nhiên tao nghĩ ra thôi.
Thật sự là tự hắn nghĩ ra sao ?
Đương nhiên là không rồi.
Cái tên “Diệc Thần” ấy là thứ mà hắn nghe được từ cái sinh vật kỳ lạ xuất hiện trong giấc mơ của mình.
Nhưng làm sao mà Thiên Tân có thể nói rằng mình đã nghe nó từ một sinh vật trong suốt như pha lê được chứ ?
Từ trong một giấc mơ không có thật hay sao ?
Nghe thôi cũng đã thấy quá vô lý rồi đó.
Dù cho Thiên Tân đã trực tiếp nhìn thấy cô ta hai lần.
Nhưng hắn.
không muốn tin vào những thứ hư cấu đấy.
Bởi đó chỉ là một giấc mơ.
có hơi bất thường tí thôi, đúng chứ ?
Minh Duy nhìn hắn rất lâu.
“Diệc Thần…”
Hắn lặp lại khẽ.
Ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt người bạn thân trước mặt mình.
“Cái tên đó…”
“Không phải thứ mày nên tùy tiện nhắc tới đâu.
Khói lẩu vẫn bốc lên giữa hai người.
Nhưng không khí giờ đây đã khác hẳn.
Thiên Tân ngẩng lên.
“Mày sao thế ?
“Bộ cái người tên Diệc Thần ấy.
có vấn đề gì sao ?
Minh Duy không cười.
Chỉ lạnh giọng đáp lại.
“Không.
“Cái kẻ tên Diệc Thần đó.
“Hắn ta.
không phải là thiên thần.
Chuyển cảnh.
Cùng lúc ấy.
Tại một nơi nào đó trên Trái Đất.
Giữa con phố tấp nập người qua lại, nơi tiếng rao bán chen lẫn tiếng động cơ xe cộ.
Có một cô gái đang đứng lặng bên lề đường.
Cô xinh đẹp đến mức khiến người đi ngang phải ngoái nhìn, nhưng dường như chính cô lại không nhận ra điều đó.
Ánh mắt cô ngỡ ngàng, hoang mang như thể vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Ánh đèn neon liên tục nhấp nháy phản chiếu trong đôi mắt mở lớn của cô.
Đỏ.
Xanh.
Rồi lại Vàng.
Mọi thứ chất chồng lên nhau tạo thành một khung cảnh vừa hỗn loạn, vừa sống động.
“Đây chính là… Nhân Giới sao?
Cô khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
“Thì ra.
Nhân Giới lại đặc sắc đến như vậy.
Không có cấp bậc biểu lộ qua khí tức.
Cũng không có uy áp đè nặng lên bất kỳ ai.
Tất cả chỉ có vô số những sinh linh nhỏ bé đang sống trọn từng khoảnh khắc của mình.
Thời điểm chín mùi cuối cùng cũng đã đến.
Những đường thẳng không song song… cuối cùng cũng giao nhau.
Thái Tâm Ly khi đó đã đoán không hề sai.
Yêu Mị Quỷ quả thật đã đi đến Nhân Giới.
Phải biết rằng.
Khi các Vệ Hồn Thượng Quỷ của Diệc Thần đi đến đâu.
Thì nơi đó, sẽ khó tránh khỏi cái họa phải đổ máu.
Nhân Giới này lẽ nào đã gặp phải đại nạn của nó rồi sao ?
Giữa những dòng người vẫn đang cười nói kia, liệu có ai biết rằng một tồn tại vượt ngoài nhận thức của họ đang đứng ngay giữa phố?
Yêu Mị dạo quanh các con phố, đôi mắt cô lấp lánh sự tò mò.
Mọi thứ xung quanh đều là những điều mà cô chưa bao giờ thấy trước đây.
Từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía trước.
Yêu Mị ngừng lại bên một quán cà phê vỉa hè, nhìn ngắm những dòng xe cộ đang di chuyển vội vã.
Cái âm thanh ồn ào, sự hối hả của con người…
Tất cả đều khiến cô cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới kỳ diệu.
Trái đất này thú vị hơn cô tưởng.
Và rồi khi ánh đèn đường dần chuyển sang một màu vàng nhẹ.
Yêu Mị bỗng nghe thấy một tiếng rít kim loại vang lên từ phía trước.
Cô ngẩng đầu lên một chút.
Đó hình như là một ga tàu điện nằm trên cao thì phải ?
Thứ này là gì đây ?
Yêu Mị chưa bao giờ thấy một phương tiện di chuyển như thế này cả.
Không có linh lực, cũng không có phép thuật, nhưng lại có thể chạy và chở người được ư ?
Cô tiến lại gần, đôi chân khẽ dẫm lên mặt đường lạnh lẽo, mắt vẫn không rời khỏi chiếc tàu điện đang chầm chậm tiến vào.
Tàu vừa dừng lại, cửa tự động ngay lập tức mở ra, để lộ ra những hành khách đang ngồi bên trong.
Mọi người đều đang rất bận rộn, không ai để ý đến cô, như thể chính cô cũng không tồn tại trong cái không gian này.
Mặc kệ cái đám người đó đi.
Yêu Mị bước lên tàu, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của nó, rồi tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Khoang tàu điện rung nhẹ rồi bắt đầu chuyển bánh.
Đôi mắt cô nhìn qua ô cửa sổ, nhìn những tòa nhà cao chọc trời và các con phố dần lùi lại phía sau.
Yêu Mị khẽ mỉm cười, một nụ cười thích thú, nhẹ như gió thoảng, thoáng hiện rồi tan đi.
Con tàu này rồi sẽ đi về đâu, cô có lẽ cũng chẳng thèm để ý.
Đối với một kẻ sống ngoài thời gian như cô, điểm đến chẳng bao giờ là điều quan trọng.
Tiếng loa thông báo bỗng vang lên trong khoang tàu.
Liền sau đó là một âm thanh máy móc cũng đều đều vang lên.
“Tuyến số 4, điểm dừng cuối:
thành phố Thiên Dương.
Trở lại khung cảnh của quán lẩu gần trường một chút.
Kể từ lúc mà Thiên Tân nhắc tới cái tên “Diệc Thần” kia.
Thì thái độ của Minh Duy đã hoàn toàn đổi khác.
Hắn không còn cười đùa.
Cũng không còn nói liên hồi như ban nãy.
Minh Duy lúc này đang ngồi thẳng lại.
Ánh mắt hắn đặt lên Thiên Tân rất lâu.
Không dò xét quá lộ liễu.
Nhưng đủ để thấy hắn đang suy nghĩ.
Làm sao mà cái cậu bạn này của hắn lại biết đến cái tên của kẻ đó ?
Theo lời của Thiên Tân nói thì đó chỉ là “tự nhiên” nghĩ ra thôi hay sao ?
Tự nhiên này.
có phải là quá trùng hợp rồi không chứ ?
Mặc cho Minh Duy đang suy diễn mấy cái chuyện gì đó.
Thiên Tân khi này vẫn ăn như bình thường.
Gắp thịt.
Nhúng rau.
Chấm nước sốt.
Giống như cái tên “Diệc Thần” kia chỉ là một câu hỏi vu vơ.
“Diệc Thần chính là một ác quỷ.
Minh Duy cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng hắn trầm hơn trước.
Và cũng nghiêm túc hơn rất nhiều.
“Hắn là tồn tại từng khiến cả Thiên Giới phải đề phòng.
Thiên Tân nghe thế thì nhìn sang Minh Duy vài giây.
Rồi hắn nhún vai, gắp thêm một miếng thịt thả vào bát.
“Nghe ghê vậy.
“Chuyện mà mày kể trên lớp.
là thật chứ ?
Minh Duy gật đầu:
“Mày có thể không tin tao như bọn họ.
“Nhưng nếu mày tin…”
“Thì đó là thật đấy.
Thiên Tân ngẩng lên nhìn hắn.
Ánh mắt hai người giao nhau trong đó là nhiều điều khó diễn tả.
Minh Duy lúc này trông không giống là nói xạo, còn Thiên Tân thì đã thấy những thứ mà hắn chưa từng thấy.
Ánh mắt Thiên Tân khẽ cụp xuống.
Đôi đũa trên tay hắn chạm nhẹ vào thành bát.
Hắn ta bây giờ cũng không biết phải nói gì thêm nữa.
Liệu hắn có nên kể ra cái giấc mơ và thứ sinh vật kỳ lạ kia hay không ?
Thiên Tân còn chưa kịp quyết định thì phía sau lưng đã vang lên tiếng ghế kéo.
Hai bạn học nữ không biết từ đâu đã xuất hiện ngay bên bàn của họ.
Một người khẽ cười hỏi:
“Chúng tớ ngồi đây có được không?
Thiên Tân ngơ ngác nhìn sang Minh Duy.
Ánh mắt rõ ràng là đang rất thắc mắc.
Chuyện gì nữa đây ?
Sao tự nhiên lại có hai cái bạn học này vậy ?
Minh Duy lúc này lại đang rất bình thản.
Như thể tất cả đều nằm trong dự tính của hắn ngay từ đầu.
“Hai cậu ngồi đi.
Minh Duy nói rất tự nhiên, rồi kéo thêm hai chiếc ghế đến bên bàn.
“Giới thiệu một chút.
Đây là Thiên Tân, bạn thân tớ.
Thiên Tân gật đầu chào, vẫn chưa kịp tiêu hóa hết chuyện đang xảy ra thì Minh Duy đã tiếp lời.
“Cậu ấy vẫn còn là trai tân đấy.
Không khí trên bàn khựng lại nửa nhịp.
Hai cô gái sững ra.
Rồi một người bật cười.
Thiên Tân quay sang nhìn Minh Duy.
Ánh mắt rất rõ là đang cảnh cáo hắn.
“Mày đang nói linh tinh cái gì vậy?
Minh Duy thấy thế thì vẫn thản nhiên như không.
“Thật mà.
“Loại trai tân chưa từng tiếp xúc với con gái như cậu ta bây giờ hiếm lắm đó.
“Mày im đi có được không?
Giọng hắn không gắt.
Nhưng đủ để Minh Duy có thể nhận ra được giới hạn.
Hai cô gái kia cười khúc khích.
Một người nghiêng đầu nhìn Thiên Tân.
“Vậy hả?
Thiên Tân thở ra.
Giọng có phần hơi bất lực.
“Các cậu không cần nghe nó đâu.
Không khí trên bàn ăn theo đó mà lập tức thay đổi.
Tiếng nói chuyện bắt đầu rộn ràng hơn.
Minh Duy cũng bắt đầu dẫn dắt câu chuyện chuyển sang một hướng khác.
Chuyện học hành, phim ảnh, rồi mấy câu chuyện lặt vặt, linh tinh trong lớp.
Một người than thở chuyện đề Toán sắp tới sẽ rất khó.
Người còn lại thì kể về bài thuyết trình sắp tới sẽ thế nào.
Thiên Tân ngồi đó lắng nghe.
Thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu khi hắn bị hỏi đến.
Khói lẩu tiếp tục bốc lên.
Tiếng cười nói cứ thế mà hòa lẫn vào âm thanh của cái quán ăn đang ngày một đông khách.
Ngay lúc này đây.
Tại một góc khác của thành phố Thiên Dương.
Trong khi Yêu Mị Quỷ vẫn còn trên chuyến tàu điện ấy.
Thì Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly đã ở đây ngay từ lúc mà họ vừa đặt chân đến Nhân Giới.
Trái Đất này không quá nhỏ, nhưng cũng không đủ lớn để che giấu mãi một tồn tại như Yêu Mị.
Vấn đề là…
Nếu muốn tìm kiếm một ai đó ở đây thì thật sự không phải là điều dễ dàng.
Yêu Mị Quỷ cho đến bây giờ vẫn chưa để lộ thêm bất kỳ động tĩnh nào.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao vì thế mà cũng không thể tìm ra vị trí của cô ta.
Hai người tạm dừng chân ở một quảng trường nhỏ.
Giữa đó là một bức tượng thiên sứ bằng đá trắng, đôi cánh mở rộng, hai tay chắp trước ngực.
Con người Trái Đất xem thiên thần là biểu tượng của đức tin.
Một tín ngưỡng dịu dàng và vô hại.
Phù Cẩm Dao nhìn bức tượng thiên sứ một lúc.
Ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
Từ lúc họ xuất hiện ở Nhân Giới, không ít những ánh mắt đã đổ dồn về phía họ.
Dù đã cố gắng tiết chế khí tức.
Nhưng dung mạo thì không thể nào che giấu.
Phù Cẩm Dao thanh nhã.
Thái Tâm Ly lạnh lẽo.
So về nhan sắc thì hai người này hiển nhiên không thua gì Yêu Mị.
Chỉ riêng bộ y phục cổ trang trên người họ thôi, cũng đã đủ khiến người qua đường phải ngoái nhìn.
Ai lại mặc áo dài lụa trắng, tay áo rộng, thắt đai ngọc giữa cái thành phố hiện đại này chứ.
Phù Cẩm Dao còn có thể miễn cưỡng xem như là mình đang cosplay.
Nhưng Thái Tâm Ly.
nào đâu có quan tâm đến mấy cái chuyện ấy.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đá bên quảng trường.
Chiếc đàn xuất hiện trong tay như thể vốn dĩ là nó luôn ở đó.
Phù Cẩm Dao trông thấy mà chỉ biết cạn lời.
Cô biết Thái Tâm Ly sắp làm gì luôn rồi.
“Lại là Thiên Thủy Trường Ca nữa sao?
Thái Tâm Ly.
Cô ta không có ý định buông tha cho cái nhân giới này luôn à.
Âm thanh đầu tiên vừa vang lên.
Mọi người xung quanh liền có chút hiếu kỳ.
Vài người đứng lại.
Vài người lấy điện thoại ra định quay.
Nhưng chỉ sau vài nhịp đàn…
Họ bắt đầu rời đi.
Không phải vì khó nghe.
Mà là vì tiếng đàn ấy quá nặng.
Âm thanh ấy như kéo theo một thứ cảm xúc không thuộc về nơi này.
Nó thật sự quá u buồn.
U buồn đến mức khiến người ta vừa nghe thấy liền nhớ đến những ký ức đau thương.
Cả quãng trường rất nhanh chỉ còn lại hai người họ.
Ai mà nghe nổi cái khúc nhạc bi thương đến thế chứ ?
Thiên Thủy Trường Ca vốn không phải là thứ dành cho nơi ồn ào như thế này.
Thái Tâm Ly vẫn ngồi yên.
Ngón tay thanh thoát lướt qua trên dây đàn.
Âm thanh trầm lặng kéo dài trong không gian trống trải.
Phù Cẩm Dao đứng bên cạnh, khoanh tay, nhìn bức tượng thiên sứ phía trước.
Rồi bỗng nhiên, một cô gái đi ngang qua.
Cô ấy không dừng lại lâu.
Chỉ khẽ cúi xuống.
Đặt một tờ tiền ngay trước mặt Thái Tâm Ly.
Rồi quay lưng rời đi.
Phù Cẩm Dao đứng cạnh như bị ai đó xịt keo.
Gì đây ?
Cho tiền hát rong sao ?
Không đúng.
Họ không phải nghệ sĩ đường phố đâu đấy.
Mặc cho Phù Cẩm Dao kia vẫn còn đang hoang mang.
Thái Tâm Ly lúc này vẫn không có ý định dừng đàn.
Phù Cẩm Dao nhìn tờ tiền nằm trên nền đá.
Rồi nhìn theo bóng lưng cô gái kia.
Cô bước tới, chậm rãi nhặt cái tờ tiền ấy lên.
Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào mép giấy thì một luồng tiên lực mỏng manh đã thấm vào da cô, khiến Phù Cẩm Dao phút chốc phải khựng lại.
Chuyện này… thật sự quá vô lý.
Đây chẳng phải.
là tiên khí đó sao ?
Người vừa rồi.
có phải là một Thượng Tiên đúng chứ ?
Phù Cẩm Dao ngẩng đầu lên định đuổi theo cô ta.
Nhưng cô gái kia đã biến mất vào dòng người ở ngoài phố.
Tiếng đàn của Thái Tâm Ly lúc này mới dừng lại.
Âm thanh cuối cùng tan vào không khí như khiến cho mọi thứ xung quanh ngừng trôi.
Tay cô chậm rãi hạ xuống.
Ánh mắt cũng không che giấu được đôi chút bất ngờ.
“Vậy ra…”
“Những Thượng Tiên của Tiên Tộc năm đó… xem ra vẫn chưa hoàn toàn bị tận diệt.
Chúng ta có phải giới thiệu lại cái Thượng Tiên vừa chạm mặt Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly hay không nhỉ ?
Chắc là đã đoán ra rồi đúng không ?
Thượng Tiên kia còn ai khác ngoài cái người đã ra tay giết Thiên Tân ngày hôm ấy.
Người đó chính là Tiên Mệnh Cô Cô đấy.
Tiên Mệnh Cô Cô và hai vị Cổ Thần của Thiên Giới kia cuối cùng đã gặp nhau.
Nhưng cuộc gặp lần này có lẽ cũng chỉ là tình cờ mà thôi.
Tiên Mệnh Cô Cô đang tìm thứ gì đó để khôi phục lại Tiên Giới.
Còn Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao thì đang lần theo tung tích của Yêu Mị Quỷ.
Mục đích của mấy người bọn họ ngay từ đầu đã không hề giống nhau.
Không có lý do gì để hai đường thẳng vừa giao nhau kia phải dừng lại tại một điểm.
Ai rồi cũng phải tiếp tục con đường của riêng mình.
Chỉ là…
Nhân Giới này, tưởng như nhỏ bé, lại đang trở thành nơi hội tụ của quá nhiều tồn tại.
Quỷ, Thần, Tiên, Ma, .
Một ngày nào đó không xa.
Những cái tên có thể ảnh hưởng đến toàn bộ thế cục của thiên hà đều sẽ có mặt đông đủ tại nơi này.
Buổi ăn lẩu hôm nay kéo dài hơn Thiên Tân nghĩ.
Chuyện trên trời dưới đất bọn họ nói sao vẫn chưa hết vậy.
Hai bạn nữ kia trông cũng xinh đẹp đấy.
Nói chuyện cũng rất là dễ nghe.
Nhưng rõ ràng là ánh mắt của họ, thường dừng lại ở Minh Duy nhiều hơn.
Cũng phải thôi.
Một nam sinh lúc nào cũng nhiệt huyết, nói chuyện cuốn hút, lại ưa nhìn như hắn… đương nhiên rất dễ khiến người khác chú ý.
Minh Duy cười là có người cười theo.
Minh Duy kể chuyện là có người nghiêng đầu lắng nghe.
Thiên Tân ngồi bên cạnh.
Lặng lẽ ăn phần còn lại trong bát.
Hắn không ghen tỵ, cũng không tỏ ra chút khó chịu.
Chỉ đơn giản là thấy không cần phải so sánh.
Mỗi người có một cách riêng để tồn tại.
Minh Duy tỏa sáng theo cách của riêng hắn.
Còn Thiên Tân…
Hắn giống như một khoảng trống yên tĩnh giữa tiếng ồn.
Khói lẩu đã nhạt đi.
Thực khách trong quán cũng đã vơi đi phần nào.
Thiên Tân nhìn đồng hồ, có lẽ cũng đến lúc nên về nhà rồi nhỉ.
Thành phố Thiên Dương về khuya trông thật là yên bình.
Đèn đường trải xuống mặt đất thành một màu vàng nhạt, kéo dài thành từng vệt sáng song song trên mặt nhựa.
Minh Duy dừng xe trước một con đường lớn.
“Đến đây được chưa?
Thiên Tân mở cửa bước xuống.
“Ừ.
Từ đây tao đi bộ được rồi.
Minh Duy tựa tay lên vô lăng, nhìn hắn thêm một chút.
“Về tới nhà nhắn tao.
Thiên Tân đóng cửa xe.
Chiếc xe rẽ đi, đèn hậu đỏ dần rồi biến mất ở cuối đường.
Hắn đứng lại một giây.
Rồi nhét tay vào túi áo, bước chậm về phía trước.
Đoạn còn lại không xa.
Chỉ vài phút đi bộ là tới nhà.
Gió đêm thổi nhẹ qua vai áo.
Tiếng bước chân vang lên, dần rõ hơn giữa con phố yên tĩnh.
Đầu óc hắn lúc này mới bắt đầu có khoảng trống để suy nghĩ.
Cái thứ sinh vật trong suốt như pha lê đó, liệu có đột ngột trở lại vào giấc mơ của Thiên Tân nữa không ?
“Ngài có phải là đang nhớ đến tôi rồi đúng chứ ?
Thiên Tân giật mình dừng bước.
Âm thanh vừa rồi phát ra từ đâu vậy ?
Con phố này… từ nãy đến giờ đâu có ai.
Có khi nào là hắn.
đã nghe nhầm hay không ?
“Tôi đang ở đây này.
Giọng nói ấy lại vang lên.
“Phía sau lưng ngài đó.
Thiên Tân giật mình quay phắt lại.
Ngay phía sau lưng hắn.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt là một thân ảnh mảnh mai trong suốt đang đứng đó.
Ánh sáng xuyên qua cơ thể cô như xuyên qua một lớp pha lê.
Gương mặt không mắt, không mũi, chăm chăm nhìn hắn mà mỉm cười.
“Diệc Thần đại nhân.
“Ngài ổn chứ ?
Mấy chữ ấy rơi xuống giữa con phố vắng khiến Thiên Tân chết lặng.
Não hắn phải mất thêm vài giây thì mới kịp xử lý.
…Từ từ đã.
Gặp ma.
Chắc chắn là hắn… gặp ma rồi.
Hắn hít một hơi sâu.
Sau đó thì nhắm mắt lại.
Một.
Hai.
Ba.
Khi hắn mở mắt ra thì cái thứ sinh vật trong suốt như pha lê kia… vẫn đứng đó.
Ánh đèn đường vẫn xuyên qua cơ thể cô, làm viền sáng quanh thân ảnh ấy nhàn nhạt phát quang.
Đùa nhau à.
Ban đầu rõ ràng chỉ là mơ.
Tại sao thứ sinh vật từ trong giấc mơ ấy lại bước ra ngoài đời thực được hay vậy ?
Thiên Tân nuốt khan một cái.
Không nói gì, thay vào đó chỉ lặng im mà quay đầu.
Định luật vạn vật không tồn tại.
Chỉ cần hắn không thấy thì thứ kia xem như không tồn tại.
Thiên Tân tiếp tục bước đi.
Chắc là do hắn đã nghĩ nhiều quá nên mới sinh ảo giác.
“Ngài sao thế ?
Ngay sát bên tai Thiên Tân, rõ ràng đến mức khiến hắn không thể nào phủ nhận.
“Ngài giả vờ không thấy tôi sao?
Giọng nói ấy dường như đã nghiêng xuống gần hơn.
Như thể cái thứ kia lúc này cũng đang đi song song với hắn.
Hắn tăng tốc thêm vài bước.
Rất nhanh đã đi đến trước cửa nhà.
Thiên Tân rút chìa khóa, tra vào ổ.
Tay hắn hơi run run nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Cạch.
Cửa nhà vừa mở ra thì Thiên Tân đã bước vào trong thật nhanh.
Rồi hắn quay người lại…
Rầm.
Cánh cửa đóng sập mà không chút chần chừ.
Thiên Tân dựa lưng vào cửa, sau đó thở ra một hơi dài.
“Ổn rồi.
Hắn lẩm bẩm.
“Tất cả chỉ là ảo giác thôi mà, phải không ?
Phải hay không còn phải hỏi nữa sao ?
Thân ảnh trong suốt như pha lê kia vẫn còn đứng ở đó.
Bên ngoài cánh cửa gỗ vừa đóng lại.
Cô gái pha lê nghiêng đầu.
Bàn tay trong suốt đưa lên chạm nhẹ vào cánh cửa.
Diệc Thần đại nhân đang làm trò gì vậy ?
Ngài ấy… định trốn cô ta à.
Trốn không có được đâu.
Bởi vì cô… chính là một phần của hắn mà.
Một tiếng “cạch “ khẽ vang lên.
Chiếc đèn hành lang lại bỗng dưng bật sáng.
Thiên Tân còn chưa kịp phản ứng thì một cô bé chừng mười hai mười ba tuổi từ trong nhà bước ra.
Mái tóc buộc gọn phía sau.
Áo thun rộng in hình hoạt hình.
Trên tay còn cầm theo một cái điện thoại, cùng với vẻ mặt rất ư là khó chịu.
“Anh đứng trước cửa làm gì vậy?
“Em còn tưởng là có trộm nữa chứ.
Thiên Tân nhìn cái cô bé đó rồi chớp mắt một cái.
Cô bé ấy cũng liếc nhìn Thiên Tân, ánh mắt hơi nheo lại.
Giống như vừa phát hiện ra điều gì đó không ổn.
“Anh sao thế ?
“Vẻ mặt anh… sao trông như vừa gặp ma rồi vậy ?
Thiên Tân khựng lại.
“Không có gì.
Hắn đáp rất nhanh.
Sau đó thì vội vàng cúi xuống cởi giày, bước vào trong.
Động tác có phần gấp gáp hơn bình thường.
Cô bé kia vẫn đứng đó nhìn theo.
Cái đầu nhỏ khẽ lắc lắc.
Vẻ mặt đúng kiểu…
Thật là hết nói nổi.
Nói gì với cái người anh trai này bây giờ ?
Hắn ta bình thường cũng đâu có bình thường.
Giới thiệu một chút về cái cô bé đó đi nhỉ ?
Tên cô bé ấy là Thiên An.
Em gái của Thiên Tân, một cô bé nhân loại bình thường.
Nhưng tính cách có phần hơi hướng ngoại một chút.
Không giống như cái người anh trai lập dị kia.
Thiên Tân đi thẳng vào phòng khách.
Ánh mắt lướt qua chiếc tivi đang phát cái chương trình giải trí của Thiên An từ nãy giờ.
Đúng là mấy cái chương trình của con nít.
Thiên Tân bước xuống bếp.
Mở tủ lạnh, lấy chai nước, rót ra ly.
Nhưng còn chưa kịp uống thì cái giọng nói kia lại vang lên bên tai.
“Chủ nhân a.
“Một người có thân phận như ngài mà lại ở cái nơi nhỏ bé này thì đúng là thê thảm quá rồi đó.
Thân ảnh trong suốt kia lúc này đang đứng dựa vào quầy bếp.
Ánh sáng từ bóng đèn xuyên qua cơ thể cô, khiến mép tủ phía sau lu mờ đi một phần.
Thiên Tân hít sâu một hơi.
Sau đó thì nhíu mày quay sang nhìn cái thứ sinh vật kia.
Hắn ta lần này không muốn giả lơ nữa.
“Cô… cô rốt cuộc là cái thứ gì vậy ?
Cô gái pha lê khẽ nghiêng đầu.
Rồi bỗng dưng bước tới thêm một bước, khoảng cách giữa hai người trong phút chốc đã bị rút ngắn lại.
“Tôi là… người của ngài đó.
“Thưa Diệc Thần đại nhân.
Thiên Tân lại cau mày.
Giọng hắn lần này đã có đôi chút thiếu kiểm soát.
“Đừng có gọi tôi như vậy.
“Tôi không phải là cái người tên ‘Diệc Thần’ mà cô đang nhắc tới.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua giữa hai người.
Rồi cô gái pha lê là người lên tiếng trước.
“Ngài vẫn chưa nhận ra điều gì sao ?
“Điều gì cơ ?
“Nếu ngài là một người bình thường…”
“Thì vì sao ngài có thể nhìn thấy tôi được hay vậy ?
Câu hỏi ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng khiến Thiên Tân phút chốc như chết lặng.
“Anh đang nói chuyện với ai thế ?
Một giọng nói khác vang lên từ phía trên.
Thiên Tân giật mình quay lại.
Thiên An lúc này đang đứng ở cửa bếp, tay ôm chiếc gối ôm trước ngực.
Cô bé nhíu mày nhìn người anh trai mình.
Giọng vẫn rất là nghi hoặc.
“Anh đứng một mình trong bếp rồi tự hỏi tự trả lời cái gì vậy?
Thiên Tân liếc sang bên cạnh.
Cô gái pha lê vẫn ở đó.
Đứng sát ngay quầy bếp.
Nhưng rõ ràng… là Thiên An cũng không thể nhìn thấy.
Thiên Tân đáp với giọng bình thường nhất có thể.
“Anh chỉ đang … nói chuyện với bạn qua điện thoại mà thôi.
“Điện thoại sao ?
Thiên An nhìn xuống tay hắn.
Trên tay rõ ràng là đâu có điện thoại.
Nhưng cô bé lại không bắt bẻ chuyện ấy, thay vào đó chỉ bước thêm vào trong bếp một chút.
Ánh mắt cô đảo quanh qua căn bếp, quầy bếp, rồi tủ lạnh.
Sau đó thì nhìn Thiên Tân thêm vài giây.
Ánh mắt lần này hoàn toàn là bất lực.
Người anh trai của cô… đã tự kỷ đến mức này rồi sao?
Không ai nói với ai câu nào.
Tất cả chỉ là những suy nghĩ lặng lẽ chạy qua trong đầu người đối diện.
Thiên Tân vẫn cố giữ gương mặt mình bình thường.
Còn Thiên An thì nhìn hắn, rồi thở dài mà lẳng lặng quay người rời khỏi bếp.
Không khí trong bếp tự dưng lại trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ.
Cô gái pha lê khi này vẫn đứng sát bên hắn.
Đôi môi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
“Ngài thấy chưa?
“Ngoài ngài ra thì… không ai có thể nhìn thấy được tôi cả.
Giữa những tòa nhà cao tầng và ánh đèn đường kéo dài bất tận.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao cuối cùng cũng cảm nhận được khí tức của ác quỷ.
Chỉ là cái loại khí tức này.
Sao nó lại… không giống với thứ từng toả ra từ người Yêu Mị Quỷ vậy chứ ?
Ánh mắt của Phù Cẩm Dao phút chốc như sắc lại.
Còn Thái Tâm Ly khi này cũng vô thức nhíu mày.
Lẽ nào vẫn còn một Vệ Hồn Thượng Quỷ khác…
Ngoài Yêu Mị Quỷ đang hiện diện ở Nhân Giới này hay sao ?
Cách vị trí của Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly không xa.
Giữa một khu chợ đêm sáng đèn, cũng đang có một cái nữ nhân ăn mặc trông rất là kỳ lạ.
Trang phục không hẳn là cổ trang.
Nhưng cũng không hoàn toàn hiện đại.
Mái tóc dài buông xuống vai.
Ánh mắt lấp lánh như đứa trẻ lần đầu tiên bước vào hội chợ.
Cô đi chậm dọc theo dãy hàng quán.
Dừng lại trước một quầy nhỏ không người.
Ánh nhìn bị thu hút bởi những cái vỉ nướng đỏ rực.
Trên đó toàn là những xiên… côn trùng.
Dế, bọ cạp, rồi châu chấu…
Thứ mà không phải ai cũng đủ can đảm để thử.
“Cái này bán thế nào vậy ông chủ ?
Ông chủ nhìn mấy thứ mà cô ta đang chỉ rồi mỉm cười niềm nở.
“Dế và châu chấu hai mươi nghìn một xiên.
“Bọ cạp thì ba mươi.
“Cô ăn thử đi, giòn lắm.
Cô gái kia nghe thế khẽ nghiêng đầu.
Mùi khói và mùi gia vị cay nồng ngay lập tức xộc thẳng vào khứu giác.
Cô không do dự cắn một miếng.
Rộp.
Âm thanh giòn tan ấy vang lên làm đôi mắt cô khẽ sáng.
Mấy con côn trùng nướng này… quả nhiên là rất ngon.
“Cho tôi năm xiên mỗi loại.
Ông chủ thoáng ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên mà ông ta thấy có một cô gái gọi liền mười lăm xiên côn trùng.
“Cô ăn được nhiều như vậy sao?
Cô gái kia không đáp.
Chỉ chăm chú nhìn những xiên que đang được lật đi lật lại trên vỉ nướng.
Khói trắng bay lên, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt cô là một sự thích thú rất thuần túy.
Lần đặt chân đến Nhân Giới này của cô.
Đúng là không lãng phí một chút nào.
Ở cách đó không xa, Phù Cẩm Dao và Thái Tâm Ly khi này cũng đang âm thầm quan sát.
Ánh mắt họ không rời khỏi gian hàng bán côn trùng nướng cùng với cả cái cô gái kỳ dị kia.
Cái bộ dáng và gương mặt quen thuộc đó.
Cái khí tức mơ hồ vừa lộ ra rồi lập tức thu liễm.
Phù Cẩm Dao khẽ nheo mắt.
“Cô ta không phải là Yêu Mị.
Thái Tâm Ly nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Dưới lớp khí tức đang được che hờ ấy là một tầng dao động rất đặc trưng.
“Hồ Điệp Quỷ.
“Cái nữ nhân đó… thế mà lại là Hồ Điệp Quỷ sao?
Phù Cẩm Dao cũng nhận ra.
Ánh mắt của cô thoáng chốc lại trầm xuống.
Những tồn tại mà Thiên Giới không ai muốn va chạm.
Tại sao lại đồng thời xuất hiện ở Nhân Giới này được cơ chứ ?
Hồ Điệp Quỷ chẳng phải cũng giống như Yêu Mị Quỷ đúng không ?
Đúng là giống nhau về cấp bậc thật đó, nhưng cái Hồ Điệp Quỷ kia…
Cô ta sợ là… còn tàn ác hơn cả Yêu Mị Quỷ nữa đấy.
Vệ Hồn Thượng Quỷ của Diệc Thần… từng người một đã bắt đầu lộ diện.
Hết Yêu Mị.
Giờ lại thêm Hồ Điệp.
Thái Tâm Ly khi này lại nảy sinh một linh cảm đầy nghi hoặc.
Nhân Giới này, rốt cục là có cái thứ gì…
Mà sao nó có thể, thu hút nhiều tồn tại vượt trên cả Thượng Huyền như vậy chứ ?
Theo lời mà Minh Duy kể trước đó.
Thượng Huyền… vốn dĩ đã là đỉnh cao nhất trong mắt phần lớn các sinh linh.
Nhưng mấy ai biết được…
Trên cái Thượng Huyền Cảnh kia, vẫn còn có một tầng cấp bậc khác.
Thiên Thần gọi cái cấp bậc ấy là cảnh giới Thần Nguyên, còn Ác Quỷ thì gọi nó là Hỗn Nguyên Cảnh.
Thái Tâm Ly và Phù Cẩm Dao, chính là hai đại diện của cảnh giới Thần Nguyên ấy.
Khí tức của họ nếu để lộ ra bên ngoài.
Chỉ một chút thôi cũng đủ khiến Nhân Giới này chấn động.
Còn Yêu Mị Quỷ và Hồ Điệp Quỷ kia…
Bọn họ cũng chính là hai Hỗn Nguyên Quỷ điển hình cho cái cảnh giới vượt trên cả Thượng Huyền Cảnh ấy.
Thần Nguyên Cảnh và Hỗn Nguyên Cảnh tuy khác nhau về tên gọi.
Nhưng bản chất lại không hề khác nhau.
Bất kỳ ai chạm đến cấp bậc ấy… đều là những kẻ đã chạm đến đỉnh cao của thiên hà.
Họ có thể bóp méo mọi pháp tắc.
Có thể khiến một hành tinh đang hưng thịnh biến mất khỏi bản đồ thiên hà.
Vậy thì liệu Trái Đất này… có còn ổn hay không ?
Khi mà nhiều tồn tại mạnh mẽ như thế, có thể đụng độ nhau ở bất kỳ thời điểm ngẫu nhiên nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập