Nơi đây vốn là một mảnh tối đen như mực, lúc này chợt lóe lên vài điểm sáng màu lam nhạt, như một đám tinh tú giữa bầu trời đêm, nhưng sau đó liền biến mất.
Đột nhiên “ầm” một tiếng, thân thể đồ sộ của Long Ngạc liền gập đôi lại, bay vụt về phía sau một đoạn dài.
Chiếc áo gã đang mặc trên người cũng căng phồng lên, bị các khối cơ bắp xé cho rách toác ra.
Long Ngạc cố dừng lại thân hình, hàm răng nghiến chặt, kiềm chế cơn ho không tràn ra khỏi cổ họng.
Hai mắt gã long lên sòng sọc, gương mặt trở nên vặn vẹo, trông có vẻ đang rất đau đớn.
Vừa rồi, gã cảm giác như bị một nắm đấm vô hình đấm mạnh vào giữa ngực, không một tiếng động nhưng lại nặng tựa ngàn cân, khiến gã dù cho thân thể cứng cáp cũng muốn mềm nhũn ra.
Long Ngạc lắng tai nghe ngóng xung quanh, nhưng vẫn không nghe được gì cả.
Chỉ thấy trên cánh tay lấm tấm mồ hôi ánh lên chút lam quang nhợt nhạt, rồi phía sau gã, vài điểm sáng lại bỗng chớp lóe rồi chớp tắt.
Trên tấm lưng rắn chắc như thép, một dấu bàn chân vô thanh vô tức lõm xuống, đạp cho cơ thể đang khom lại của Long Ngạc duỗi thẳng ra, lại bay vụt tới trước.
Một ngụm máu tươi không kiềm chế nổi buộc phải phun ra, gã quay phắt người lại, hai mắt chứa đầy nộ khí.
“Tên khốn chó má hèn hạ, có giỏi thì ra đây đấu với ông ba trăm hiệp.
Chửi thì chửi vậy, nhưng Long Ngạc biết rõ Lý Đại chẳng có lý do gì để làm theo cả.
Dù sao mấy lời trước đó của hắn, bản thân gã cũng thấy hợp lý, trách là trách gã sơ suất rơi vào trong trận pháp mà thôi.
Có điều gã không thể không chửi, bởi cái cảm giác mất hết cảm giác khiến tinh thần gã căng cứng như là bong bóng nước, mà lúc này lại bị tấn công một cách quỷ dị đến mức không kịp chống đỡ, khiến cái bong bóng ấy bị vỡ ra.
Là một kẻ thô thiển, chỉ có chửi bậy mới khiến Long Ngạc phát tiết được phần nào sự khó chịu trong người.
Tuy nhiên, đáp lại gã chính là tiếng cười khanh khách của Lý Đại, cùng với vài chấm sáng lần nữa lập lòe chớp tắt.
Long Ngạc ánh mắt chợt lóe, vội xoay người đấm ra một quyền.
Trong khoảnh khắc, đầu quyền đã va chạm với một thứ lực lượng vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Toàn thân Long Ngạc lại chấn động rồi cuốn ngược ra sau.
Tuy nhiên, như vậy cũng coi như hóa giải được một lần công kích của trận pháp.
Gã xoa nhẹ bàn tay, gương mặt bỗng lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu sao lại có cảm giác lực lượng vừa tấn công mình khá quen thuộc.
Nhưng không chờ cho Long Ngạc kịp suy nghĩ, bốn phía trước sau trái phải lại đồng thời lóe lên những điểm sáng.
Gã chửi thầm một tiếng, hai tay hai chân nhanh chóng vung vẩy, liên tiếp đấm đá ra xung quanh.
Lần này, Long Ngạc canh thời điểm chuẩn xác hơn nên hóa giải được ba đòn công kích, đòn cuối cùng hơi lệch một chút nên khiến chân trái có phần không thoải mái.
Long Ngạc xoa nhẹ đầu gối, đã bắt đầu phán đoán được các đòn công kích quỷ dị của trận pháp.
Tuy nhiên, điều đó không khiến gã nhẹ nhõm đi phần nào, ngược lại nét mặt càng trở nên ngưng trọng.
Bởi vì thứ lực lượng tấn công lên người gã, rất giống với những gì gã đánh ra trước đó.
Gã không biết là trận pháp này mô phỏng lại, hay thật sự là đem quyền cước của mình đáp trả lên chính mình.
Nhưng cho dù là cái nào thì cũng đều quá mức kinh người, khó có thể tưởng tượng ra được.
Long Ngạc còn chưa kịp định thần, xung quanh gã, từng chấm sáng lam sắc lại nối đuôi nhau nhấp nháy.
Mà lần này, những thứ đó xuất hiện càng nhiều hơn, đến tận mười sáu hướng khác nhau.
Mười sáu luồng lực đạo chớp mắt đến gần, vẫn như cũ không có âm thanh vang lên, cũng không có chấn động truyền ra.
Vô thanh vô tức đến, vô thanh vô tức đi, yên tĩnh khiến lòng người giận sôi.
Chỉ khi nào thứ lực lượng đó chạm lên người, ngươi mới có thể cảm nhận được.
Khóe mắt mãnh liệt giật một cái, Long Ngạc vội hít sâu một hơi, siết chặt mấy ngón tay, co quắp mấy ngón chân, cả người lập tức chồm lên rồi quát lớn:
“Ngạc Lộng Đàm Không.
Giữa vùng tinh không được tạo bởi trận pháp, huyễn ảnh cá sấu lắc mình hiện ra.
Điên cuồng gào thét, điên cuồng quẫy đạp, tựa như dưới chân là một đầm nước do chính nó cai quản, bất cứ thứ gì cũng không thể mạo phạm.
Hết thảy các luồng công kích đều bị một chiêu này phá giải, nhưng khí tức trong người Long Ngạc cũng không khỏi nhộn nhạo sôi trào.
Một vệt máu tươi chảy xuống khóe miệng, dính trên hàm râu quai nón.
Tuy nhiên, gã không hề dừng lại, mà cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết.
Mặc kệ trận pháp này là như thế nào, nếu tiếp tục dây dưa thêm nữa, không bị hút cạn linh lực thì cũng bị đánh cho đến chết.
Dù gì cũng không biết cách hóa giải trận pháp, chi bằng dốc hết sức thử đột phá xem sao.
Theo tinh huyết phun ra, huyễn ảnh cá sấu nhanh chóng vụt lớn lên gấp nhiều lần, thân hình chớp mắt đã dài hơn ngàn trượng.
Nhưng đến đây, Long Ngạc càng cả kinh hơn nữa, bởi vì gã vẫn không cảm nhận được biên giới của vùng không gian này.
Lẽ nào nó thật sự là vô tận?
Long Ngạc gầm lên một tiếng, chỉ có thể nghe thấy thanh âm của chính mình trong đầu, bàn chân đạp đạp vào khoảng không, lựa chọn một phương hướng rồi hung hăng lao tới.
Trận pháp giống như bị biến hóa này làm cho kích thích, khắp nơi đều sáng rực lên, cực kỳ chói mắt.
Toàn thân Long Ngạc, kể cả huyễn ảnh ngạc ngư, dù là ngóc ngách nhỏ nhất cũng được soi rọi rõ ràng, trong chớp mắt bị nuốt chửng bởi lam sắc quang mang.
Bên ngoài trận pháp, thiếu niên vì nhiều lý do, nhưng chủ yếu là không chịu nổi mùi hôi của chiếc giày nên đã ngất đi.
Trên ngực thiếu niên, Lý Đại ngồi nhởn nhơ nhìn vào màn sương mù hỗn độn ở bên cạnh.
Chỉ thấy phía ngoài màn sương, khi thì hiện lên dấu nắm đấm, lúc thì hiện lên dấu bàn chân, giống như có người bị trùm trong một tấm vải, không ngừng hướng ra bên ngoài đấm đá.
Nhưng những dấu vết ấy rất nhanh liền biến mất, rồi mọi thứ lại trở về với trạng thái ban đầu.
Mà lúc này, màn sương đột nhiên căng phồng lên, biến thành hình dạng một con cá sấu, điên cuồng lắc lư thân mình, ngoác mồm gào thét không ra tiếng.
Tiếc là cá sấu có vùng vẫy thế nào, tấm màn thủy chung vẫn không rách ra nổi một khe hở.
“Hừ, chỉ một con cá sấu ghẻ cũng đòi thoát khỏi khốn long trận của ta, nằm mơ đi.
” Lý Đại cười nhạt, sau đó lại khẽ lắc đầu thở dài.
“Vốn dĩ định cho ngươi hai canh giờ để hồi tưởng về huynh đệ bằng hữu, chiêm nghiệm lại cuộc sống, ghi nhớ gương mặt anh tuấn cùng dáng vẻ tiêu sái của ta, nhưng ngươi đã muốn chết sớm như thế thì cũng không trách ta được.
“Mà nghĩ lại thì, ngươi đúng là không thích hợp làm người, nhanh đi đầu thai làm cá sấu có khi còn tốt hơn.
Trừng trị xong hai kẻ dám làm con trai mình bị thương, Lý Đại cảm thấy cũng nên trở về xem Lý Vũ thế nào.
Nhưng đang định đứng dậy rời đi, hắn chợt thấy dưới thắt lưng thiếu niên lóe lên một vệt kim quang, liền cúi xuống nhìn xem.
Ở đó có một quả cầu bằng vàng, đường kính khoảng nửa tấc, xung quanh điêu khắc vài hình chim thú trông khá sinh động, thủ pháp chế tác vô cùng tinh xảo, vừa nhìn liền biết giá trị không nhỏ.
Lý Đại nhặt quả cầu lên xem, sờ sờ nắn nắn nhưng không thấy có động tĩnh gì.
Hắn thử bóp mạnh hơn một chút, quả cầu bỗng lắc lư phát ra tiếng kêu leng keng, chớp mắt biến thành một cái lồng chim rất lớn.
“Thật thú vị.
” Lý Đại tấm tắc khen.
Thứ này không có nhiều tác dụng với hắn, nhưng có thể đem về cho Lý Vũ làm đồ chơi.
Nhìn cái lồng, hắn nhớ ra lúc tóm được thiếu niên, ở gần đó có hai con chim, thế là đi tìm rồi bắt cả hai bỏ vào.
Có điều một con đã chết, hắn đành phải vứt xác nó đi, chỉ giữ một con đang nằm thoi thóp.
Nhưng vừa bỏ con chim vào, cái lồng khẽ run lên, phun ra từng tia bạch quang lên người con chim rồi leng keng vài tiếng, chớp mắt lại biến thành hình dạng quả cầu như lúc trước.
Lý Đại giật mình “a” lên một tiếng.
Con chim lớn như thế, cái lồng tự dưng thu nhỏ lại còn chút xíu, chẳng phải là hỏng hết con chim ở bên trong sao.
Hắn vội ấn ấn bóp bóp, đem cái lồng lần nữa mở ra, sau đó khẽ thở phào một hơi.
Con chim chẳng những không chết, mà ngược lại trông còn có vẻ như đang được chữa trị.
Lý Đại tiếp tục mò mẫm cách thu nhỏ, phóng to cái lồng như ý muốn, lặp lại hơn chục lần mới thôi.
Sau đó, hắn lại nhìn về phía thiếu niên đang nằm hôn mê.
Trước đó, thiếu niên thấy tình hình không ổn, định lấy vài món bảo bối để sử dụng nhưng không kịp, túi trữ vật cứ thế mở toang, cái lồng chim cũng vì vậy mà rơi ra ngoài.
Lý Đại bèn nhặt chiếc túi lên xem, thấy cũng có vài thứ tạm dùng được, liền thu vào tay áo.
Hắn liền nhìn Long Ngạc vẫn còn vùng vẫy trong trận pháp, biết người này không kiên trì được bao lâu nữa, cứ mặc kệ rồi rời đi.
Thân ảnh Lý Đại nhoáng một cái liền biến mất.
Chỉ là ngay sau đó, hắn lại đột nhiên hiện ra ở cách đó không xa.
Bên cạnh còn có thêm một người nữa, chính là cha hắn.
Lý lão quan sát trận pháp, lại liếc mắt về phía Lý Đại rồi nhàn nhạt mở miệng:
“Mau giao ra đây.
“Giao cái gì cơ?
Lý Đại ngạc nhiên hỏi lại.
“Cách giải trận pháp chứ còn cái gì nữa.
“Cha muốn thứ đó để làm gì?
Chẳng lẽ là muốn cứu con cá sấu kia ư?
“Bảo ngươi đưa thì cứ đưa, còn dám lằng nhằng?
“Nhưng trận pháp này là chính cha đã dạy cho con mà, chẳng lẽ cha không tự giải được sao?
“Ngươi!
” Lý lão trợn ngược mắt, tức giận đến mức suýt nữa thì thổ huyết.
Trận pháp đúng là lão dạy hắn, có điều chỉ toàn là mấy thứ cơ bản.
Mà thất tinh thất biến trận này vốn chỉ có bảy bảy bốn chín tinh là hết, nhưng chẳng hiểu hắn học kiểu gì, lại có thể bốn chín lần bốn chín lên, sau đó lại nhân lên thêm vài lần nữa, biến hóa đến nỗi lão cũng chẳng biết đường nào mà lần.
Lý lão không muốn lộ ra là mình không biết cách phá trận, đành nén giận trong lòng, khẽ ho một tiếng rồi ôn tồn nói:
“Người nào buộc chuông thì người đó cởi chuông, chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý này sao?
Lý Đại gật gù suy ngẫm, giả vờ tỏ ra là đã hiểu, liền đi về phía trận pháp.
Dù sao hắn cũng không muốn làm cho cha mình thật sự nổi giận.
Lý lão nhìn theo hỏi:
“Ngươi định làm gì vậy?
“Thì cởi chuông.
” Lý Đại đáp.
“Cái thằng nhãi này, ta nói là nói như thế, nhưng có nói nhất định phải là ngươi làm việc đó đâu.
Cứ đưa cách phá trận đây rồi mau đi xem Vũ Nhi thế nào đi, chuyện còn lại cứ để ta lo liệu.
Vết thương của Lý Vũ đúng là rất nặng, song chỉ cần uống vào viên đan dược Lý Đại đã cho thì cũng không đến nổi nguy hiểm đến tính mạng, mà ở nhà có Lý bà chăm sóc lại càng không đáng ngại.
Tuy nhiên, con trai bị thương thì cha mẹ nào không lo lắng, Lý Đại liền lấy ra một cái ngọc giản lưu lại cách phá trận, đưa cho Lý lão rồi rời đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập