Chương 2:
Nhẹ Nhàng.
#TNL:
CK#LTU:
Y Thiên vẫn đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt lạnh lẽo, nhìn về phía hành lang nơi bóng dáng phụ thân vừa khuất.
Nỗi bất an từ giấc mơ kinh hoàng.
vẫn còn vương vấn trong tâm trí, quấn lấy từng thớ thịt, từng hơi thở.
Hắn siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau thể xác để xua đi nỗ đau vô hình.
"Gia tộc.
bình yên.
cả sinh mệnh của những người ta yêu quý.
tất cả.
tất cả đều mong manh như sương khói trước gió.
.."
Hắn muốn gào thét mọi nỗi bi ai ra bên ngoài, nhưng đọng lại chỉ còn vén vẹn một câu hỏi:
"Ta.
một phế vật, có thể làm gì hơn?"
Câu hỏi ấy lởn vởn trong đầu, không có lời đáp.
Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa trời đêm, ánh sáng yếu ớt của nó không thể xua tan bóng tối trong lòng hắn.
Gió đêm Tây Vực mang theo hơi lạnh của cát, khẽ lay động vạt áo choàng, như một lời nhắc nhở về sự cô độc.
Bỗng một tiếng bước chân nhẹ bằng vang lên từ phía sau, kèm theo một tiếng cười khúc khích trong trẻo như tiếng chuông bạc:
"Ôi chao!
Y Thiên ca ca lại lén lút ngắm trăng một mình đó sao?"
Y Thiên giật mình, theo bản năng quay phắt lại.
Trước mắt hắn, một tiểu cô nương nhỏ nhắn, chỉ cao đến lưng chừng ngực hắn, đang đứng đó với đôi mắt to tròn lấp lánh sự tỉnh nghịch.
Nàng mặc một bộ y phục ngủ bằng lụa mềm mại, mái tóc đen mượt buộc hờ sau gáy, trông như một nàng tiên nhỏ lạc bước trong đêm.
Đó chính là Mạc Linh Nhi, muội muội yêu dấu của hắn.
Nàng nhỏ hon hắn năm tuổi, nhưng sự lanh lợi và vẻ thiên phú rạng rỡ của nàng lại đối lập hoàn toàn với vẻ u uất của hắn.
Nhìn thấy nàng, những cảm xúc tiêu cực đang vặn vẹo trong lòng Y Thiên bỗng dịu đi tức khắc, như băng tuyết gặp nắng xuân.
"Linh Nhi?
8ao muội lại ra đây giờ này?
Đêm khuya rồi, không sợ sao?"
Y Thiên hạ giọng, ánh mắt địu dàng nhìn muội muội, tay khẽ đưa lên xoa đầu nàng.
Tóc nàng mềm mại lướt qua kẽ tay hắn, ấm áp.
Hắn cảm nhận được sự sống động, hồn nhiêr từ nàng, khác hẳn những nỗi lo toan của người lớn.
Linh Nhi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn hắn, khuôn mặt trắng trẻo ánh lên vẻ ngái ngủ.
Nàng chu môi, giọng trong trẻo đến lạ lùng như tiếng suối chảy khe khẽ giữa rừng.
"Đại ca!
Muội khó ngủ quá, cứ trằn trọc mãi.
Huynh cho Linh Nhi qua ngủ chung với!
Phòng huynh rộng hơn, lại ấm áp nữa.
Với cả có huynh, Linh Nhi dễ ngủ lắm!"
Nàng nói rồi, hai tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo choàng của hắn khẽ lay lay, ánh mắt lấp lánh van xin.
Y Thiên nhìn vẻ mặt ngây thơ của muội muội.
Trong tâm trí hắn, nàng giống như một cây nấm linh chi quý hiếm mọc giữa đầm lầy, tình khiết và quý giá.
Hắn cúi người xuống, ánh mắt phức tạp nhìn sâu vào đôi mắt nàng.
Sự phức tạp đó đến từ chính thân phận của hắn.
Là trưởng tử của tộc trưởng Mạc gia, là con trai duy nhất của Thừa Tướng Mạc Lãnh Sơn quyền uy.
Nhưng vì ngụy linh căn mà không.
thể tu luyện, hắn là một nỗi nhục nhã chưa từng có trong.
lịch sử hiển hách của Mạc gia, một trong các ngũ đại gia tộc đứng đầu Sa Đô Đế Quốc, năng lực rất lớn không phải dạng vừa.
Mạc gia tuy không đến mức bạc đãi hắn, nhưng vì ngại, vì danh tiếng nên cũng chưa từng đi lộ mặt hắn ra ngoài cho thiên hạ biết.
Người ngoài tộc chỉ biết Mạc Lãnh Sơn có một trưởng tử tên Mạc Y Thiên là phế vật, là nỗi hổ thẹn của gia tộc, nhưng tuyệt nhiên không ai biết diện mạo hắn.
So với các huynh đệ khác trong tộc, tên tuổi vang đội thì cái tên Y Thiên nhỏ nhoi của hắn luôn được đính kèm theo tiếng thở dài mỗi khi thốt ra.
Tương tự, Linh Nhĩ, thiên tài hiếm có của Mạc gia cũng được giữ kín diện mạo.
Gia tộc lo sợ nàng sẽ trở nên kiêu căng, ham chơi mà lơ là tu luyện nếu quá sớm được ca tụng, đi theo vết xe đổ của các thiên kiêu khác đã bị danh vọng làm mờ mắt.
Một phần quan trọng hơn là để phòng ngừa những thế lực thù địch á-m s-át hòng làm suy yếu Mạc gia.
Bởi vậy, ngoại tộc chỉ biết Thừa Tướng Mạc Lãnh Sơn ngoài nhi tử lớn phế vật ra còn có đứa con gái thiên tài tên Mạc Linh Nhi.
Chính vì vậy, việc Y Thiên và Linh Nhi cùng nhau ra ngoài phố dạo chơi là một điều hiếm khi xảy ra, trừ phi được sự cho phép đặc biệt, hoặc đôi khi là những cuộc đi chơi lén lút của hai huynh muội.
Nói đến đây thì cũng phải nói về việc hắn sắp bước hoàn toàn sang tuổi mười lăm, ngày làm lễ trưởng thành sắp đến gần.
ỞIễ trưởng thành này, hắn sẽ chính thức được bàn dân thiên hạ biết đến thân phận trưởng tử của Mạc gia, con trai duy nhất của Thừa Tướng Mạc Lãnh Sơn.
Và cũng trong lễ trưởng thành này, đồng thời cũng là lễ đính hôn long trọng của hắn với thanh mai trúc mã Bạch Tư Mĩ.
Nhưng Y Thiên luôn tự hỏi:
"Khi biết Y Thiên ta là trưởng tử của Mạc gia, thiên hạ sẽ nghĩ gì về ta đây?
Một trưởng tử phế vật, nỗi nhục nhã của Mạc gia, liệu rằng ta có trở thành nấm mồ c:
hôn vrùi của cả Bạch gia?"
Nghĩ vậy, bàn tay hắn khẽ siết chặt thêm cái bàn tay nhỏ xinh xắn của Linh Nhi, khóe môi nở nụ cười chua chát đến cực điểm:
"Hay họ sẽ cười nhạo ta không xứng với thiên kiêu băng lãnh Bạch Tư Mĩ, nói rằng ta dựa vào gia tộc của mình mà ích kỉ kéo nàng xuống?
Một kẻ phế vật mà cũng dám mơ tưởng đến một thiên kiêu lẫy lừng, có khi nào Bạch Tư Mĩ sẽ bị những lời xì xào đó làm ảnh hưởng, đến mức quyết định từ hôn ta hay không?"
Đến đây, Y Thiên bật cười tự giễu, một nụ cười chua chát mà Linh Nhi không thể hiểu.
Hắn xoa đầu nàng, sự dịu dàng hiện rõ trên nét mặt:
"Được, qua phòng đại ca ngủ.
Muội đói không?
Đại ca có chuẩn bị bánh hoa cúc cho muội."
Thiên nói, giọng hắn nhẹ nhàng như làn gió, xua tan đi vẻu uất ban nãy.
Linh Nhi nghe đến bánh hoa cúc, đôi mắt nàng lập tức sáng rỡ, như những vì sao đêm.
Nàng vui vẻ gật đầu liên tục, mái tóc đen khẽ tung bay:
"Thật sao?
Bánh hoa cúc của huynh là ngon nhất đó!
Hì hì"
Đương nhiên là Linh Nhi thích rồi, bởi đó là món ăn vặt yêu thích của nàng, một món bánh ngọt ngào, thơm lừng mùi hoa cúc dịu nhẹ.
Nhưng chỉ có vị Mạc đại ca này là hay chuẩn bị cho nàng thôi, dù có là buổi tối hay buổi sáng sớm ở trong phòng hắn cũng có.
Nàng vui vẻ nhảy chân sáo, một mạch chạy về phía tẩm phòng của Y Thiên, chiếc áo ngủ lụa mềm mại bay bay theo mỗi bước nhảy.
Hắn đi phía sau, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, vui tươi của nàng mà khóe môi khẽ cong lên, nụ cười hiếm hoi hiện rõ trên khuôn mặt:
"Ước gì, cả đời này của ta mãi được yên yên bình bình như vậy."
Mọi cảm xúc tiêu cực, mọi nỗi lo lắng và ám ảnh từ giấc mơ, khi ở bên nàng lập tức tan biến, như sương sớm gặp nắng vàng.
Hắn đối với nàng là một tình cảm rất to lớn, một tình yêu thương sâu đậm đến mức có thể vì nàng mà làm những điểu mà chính hắn còn không dám nghĩ tới, những điều vượt quá giới hạn của một con người.
Chính vì vậy, Linh Nhi là điểm yếu của hắn, nhưng cũng là sức mạnh to của hắn.
Trở lại tẩm phòng, Linh Nhi đã ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bọc lụa mềm mại, đôi chân nhỏ đung đưa trong không trung, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía chiếc bàn trà.
Y Thiên bước vào, đóng cửa lại ngăn cách sự tĩnh mịch của đêm khuya Hoàng Kim Sa Thành bên ngoài.
Hắn đi đến chiếc tủ nhỏ đặt gần tường, mở ra, bên trong là một vài hộp gỗ nhỏ được xếp chồng lên nhau.
Hắn lấy ra một chiếc hộp chạm khắc tỉnh xảo, mùi hương hoa cúc thoang thoảng bay ra.
"Đây, của muội."
Hắn đặt chiếc hộp lên bàn trà.
Linh Nhi lập tức mở ra, đôi mắt nàng sáng rỡ khi nhìn thấy những chiếc bánh hoa cúc vàng ươm, được xếp ngay ngắn bên trong.
Nàng vươn tay nhỏ nhắn cầm lấy một chiếc, cắn một miếng nhỏ vẻ mặt trông rất mãn nguyện.
"Ngon quá đi mất!
Mạc đại ca là tuyệt nhất!"
Nàng vừa nhai vừa líu lo, miệng dính đầy vụn bánh.
`Y Thiên mỉm cười, lấy một chén trà nóng từ trên bàn, đưa cho nàng:
"Ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn.
Uống chút trà nóng đi, đêm khuya dễ nhiễm hàn."
Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, ngắm nhìn muội muội ăn bánh.
Khoảnh khắc này, trong căn phòng ấm cúng, có lẽ là khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trong cuộc đời lắm bộn bề của hứn.
Linh Nhi uống một ngụm trà, rồi ngẩng đầu nhìn hắn:
"Đại ca, huynh không ngủ được sao?
Muội vừa bước ra đã thấy huynh thở không đều, sắc mặt cũng tệ đi trông thấy."
Nàng nói, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng non nót.
Y Thiên khẽ giật mình.
Hóa ra muội muội cũng cảm nhận được, rốt cuộc thì với bản tính chiểu chuộng của mình hắn làm sao có thể để nàng buồn được cơ chứ, chỉ khẽ đưa tay xoa xoa mái tóc Linh Nhi:
"Không có gì, chỉ là huynh nằm mơ thấy ác mộng thôi.
Giờ không sao rồi, có Linh Nhi ở đây, mọi cái gì gọi là ác mộng đó đều đã theo mây trôi cả rồi."
Hắn không muốn nói về giấc mơ c-hết chóc đó, không muốn gieo rắc sự sợ hãi vào tâm hồn thuần khiết của nàng.
"Ác mộng gì mà ghê vậy?
Huynh kể muội nghe đi!"
Linh Nhi tò mò.
Hắn lắc đầu, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nhẹ:
"Chỉ là mấy chuyện vớ vẩn thôi.
Muội mau ăn bánh đi, rồi ngủ cũng khuya rồi."
Hắn đẩy đĩa bánh gần hơn về phía nàng.
Linh Nhi thấy hắn không muốn nói, cũng không hỏi nữa.
Là một cô bé thông minh, nàng biết khi nào nên dừng lại và tiếp tục thưởng thức bánh hoa cúc.
Y Thiên lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng lại nổi lên một nỗi lo vô định:
"Giấc mơ kia, và sự trầm ngâm của phụ thân.
Liệu sự bình yên này có kéo dài?
Và kéo dài đến bao giờ.
Con mẹ nó, ta không biết.
ta thực sự không biết.
Nhưng, ta chỉ biết, ta phải bắc vệ Linh Nhi!
Bằng mọi giá!"
Ánh mắt của hắn bỗng trở nên cuồng loạn, trừng trừng mở to nhìn vào bóng đen như thể một con thú dữ bị dồn vào chốn khốn cùng.
Hai huynh muội cứ thế ngồi bên nhau trong đêm khuya, một người ăn bánh, một người trần ngâm ngắm trăng qua khung cửa sổ, cùng nhau chia sẻ sự ấm áp hiếm hoi trong phủ đệ rộng lớn.
Đến gần rạng sáng, Linh Nhi dựa vào vai hắn mà chìm vào giấc ngủ.
Y Thiên nhẹ nhàng bế nàng đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi nằm xuống bên cạnh, lắng nghe hơi thở đều đặn của nàng trong lòng cảm thấy chút bình yên hiếm có:
"Thoải mái.
quá.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Y Thiên.
Hắn vươn vai, nhìn sang bên cạnh thì thấy Linh Nhi đã tỉnh giấc, đôi mắt nàng chớp chớp nhìn hắn, vẻ mặt tươi tắn hơn nhiều so với đêm qua.
"Y Thiên ca ca, dậy thôi!
Hôm nay tròi thật đẹp, chúng ta ra phố dạo đi!"
Nàng reo lên, hào hứng cực kì.
Y Thiên khẽ gật đầu:
"Được thôi, muội đi chuẩn bị đi.
Ta khi xong thì sẽ ở ngoài chờ muội."
Sau khi sửa soạn tươm tất, Y Thiên mặc một bộ trường bào màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn mây cát tỉnh xảo, chất liệu lụa mềm mại.
Hắn trông vẫn mảnh khánh, nhưng vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự mệt mỏi của đêm qua.
Linh Nhi thì mặc một chiếc váy màu hồng đào, điểm xuyết vài bông hoa nhỏ, trông nàng như thể một búp bê sứ.
Hai huynh muội rời khỏi phủ đệ Mạc gia, hướng thẳng ra khu phố chính của Hoàng Kim Sa Thành.
Tuy là ít ai ngoại tộc và các gia tộc thân thiết biết về thân phận của họ, nhưng lỡ thì sao?
Cũng là không muốn các trưởng lão người lớn trong tộc biết bọn hắn lén lút trốn ra ngoài đi chơi.
Để đảm bảo, Y Thiên khoác thêm chiếc mũ choàng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt.
Linh Nhi cũng được mặc chiếc áo choàng tương tự có mũ rộng vành, khéo léo che đi khuôn.
mặt non nớt của nàng.
Hoàng Kim Sa Thành, thủ đô của Sa Đô Đế Quốc, là một đô thị tráng lệ được xây dựng từ đá sa thạch vàng óng ánh, dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ thì càng thêm lộng.
lẫy.
Kiến trúc nơi đây mang đậm phong cách Tây Vực, với những mái vòm cong những tháp cao vrút, và những bức tường thành chạm khắc tỉnh xảo.
Thông thường, vào buổi sáng, con phố chính đã tấp nập những dòng người qua qua lại lại khắc họa nên một bức tranh chợ sáng nhộn nhịp.
Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách buôn, tiếng cười nói rộn ràng.
của người dân, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt, đặc trưng của một đô thành phồn thịnh.
Các gian hàng hai bên đường bày bán đủ thứ, từ vải vóc lụa là, trang sức vàng bạc, đến các loại gia vị thơm lừng, dược liệu quý hiếm, và cả những loại pháp khí sơ cấp cho các tu sĩ.
Mùi hương của các món ăn vặt bốc lên thơm lừng, quyến rũ bất cứ ai đi ngang qua.
Tuy nhiên, hôm nay lại có một vẻ kỳ lạ.
Một vẻ rất khó nhận ra, một sự khác biệt tỉnh tế mà chỉ những người quen thuộc với sự ổn ào hàng ngày của thành phố mới cảm nhận được.
Cor phố vẫn đông đúc, nhưng tiếng ồn ào đã giảm đi đáng kể.
Các gian hàng vẫn mở cửa, nhưng không khí mặc cả không còn sôi nổi như thường lệ.
Ngườ đi lại vẫn nhiều, nhưng bước chân họ có vẻ vội vã hơn, ánh mắt họ thường xuyên liếc nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác, hoặc cúi gằm xuống đất, tránh v-a chạm.
Tiếng cười nói hiếm hoi, thay vào đó là những tiếng xì xào to nhỏ, đầy vẻ lo lắng.
Một số người lính triều đình, mặc giáp sắt sáng loáng, đi tuần tra nhiều hơn bình thường, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông, tạo thêm một tầng áp lực vô hình.
Không có sự hỗn loạn hay hoảng loạn rõ rệt, nhưng có một sự căng thẳng ngầm, một cảm giác bất an len lỏi trong không khí, như thể một tảng đá lớn đang đè nặng lên trái tim của cả thành phố.
Y Thiên khẽ nhíu mày, cảm nhận được bản thân trực giác linh ứng được thứ gì đó liên quan đến việc thay đổi này.
Cảnh tượng trong giấc mơ đêm qua chọt lướt qua tâm trí hắn, khiến hắn bất giác siết chặt tay Linh Nhĩ, tay kia khẽ kéo vành mũ che mặt xuống thấp hơn một chút.
"Đại ca, bên kia có kẹo hồ lô kìa!
Ngon lắm đó!"
Linh Nhi reo lên, ánh mắt nàng sáng rỡ khi nhìn thấy một xe hàng nhỏ với những xiên kẹo hồ lô đỏ au, lấp lánh dưới nắng.
Nàng kéo tay Y Thiên, đôi mắt lấp lánh mong chờ.
Y Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn dưới vành mũ.
"Được rồi, muội thích thì huynh sẽ mua cho muội."
Hắn dắt tay nàng, đi về phía xe kẹo.
Người bán kẹo là một lão nhân hiền từ, râu tóc bạc phơ, đang ngồi gật gù bên xe kẹo:
"Hai vị công tử, tiểu thư đây muốn mua gì?"
Lão nói, ánh mắt lướt qua bộ y phục sang trọng của hai huynh muội.
"Cho chúng con hai xiên kẹo hồ lô."
Y Thiên nói, tay rút ra mấy đồng bạc nhỏ, đặt vào tay lão.
"Y Thiên ca ca ăn cùng Linh Nhi đi!"
Linh Nhi hào hứng giơ xiên kẹo lên.
Y Thiên nhận lấy một xiên, mỉm cười gật đầu, nhưng hắn chỉ cắn một miếng nhỏ, chủ yếu đê muội muội vui lòng.
Hắn biết Linh Nhi rất thích đồ ngọt, đặc biệt là kẹo hồ lô, loại kẹo mà ở Mạc gia hiếm khi được dùng, bởi người lớn cho rằng nó không có lợi cho việc tu luyện.
Chỉ có hắn, một phế vật, mới không bận tâm đến những điều đó, và luôn cố gắng chiều lòng Linh Nhi.
"Đại ca, kẹo này ngọt quá!
Muội muốn uống nước trái cây!"
Linh Nhi vừa cắn miếng kẹo thứ hai, vừa ngẩng đầu lên nói.
Y Thiên nhìn sang một gian hàng bán nước trái cây gần đó:
"Được, muội chờ huynh một chút.
Ta lập tức đi mua nước cho muội."
Hắn buông tay Linh Nhi ra, dặn dò:
"Đứng yên đây nhé, đừng chạy lung tung."
Linh Nhi gật đầu Ha lịa, tập trung vào xiên kẹo của mình.
Y Thiên bước nhanh về phía gian hàng nước, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh, trong lòng thầm ngờ vực:
"Hoàng Sa Kim Thành.
hôm nay làm sao vậy?"
Khihắn quay lại với hai lợ nước trái cây mát lạnh, Linh Nhi đã đứng đợi sẵn, tay vẫn cầm xiên kẹo hồ lô:
"Y Thiên ca ca, nhanh lên!
Bánh cốm bên kia thơm quá!"
Hắn đưa ly nước cho nàng:
"Của muội đây."
Hắn lại nắm lấy tay nàng, tiếp tục đi dạo.
Hai huynh muội tiếp tục đi dạo, Linh Nhi vừa ăn kẹo vừa uống nước trái cây, miệng không ngừng líu lo kể những câu chuyện nhỏ nhặt trong phủ, về con chim sẻ làm tổ trên mái hiên, về tỳ nữ vừa mới tập được một điệu múa mới.
Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng giữa không khí ồn ào nhưng lại tĩnh lặng bất thường của con phố, tạo thành một nốt nhạc lạc lõng đầy đáng yêu.
"Y Thiên ca ca, huynh xem cái trâm này có đẹp không?"
Nàng chỉ vào một gian hàng bán đồ trang sức, một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích, khắc hình con bướm đang bay, lấp lánh dưới ánh nắng.
"Đẹp lắm.
Linh Nhi thích thì huynh mua cho."
Y Thiên đáp, ánh mắt hắn luôn dõi theo muội muội, đảm bảo nàng không bị lạc giữa đám đông.
Hắn thầm nghĩ, dù nàng không cần, hắn vẫn muốn mua cho nàng mọi thứ tốt đẹp nhất.
"Thôi không cần đâu, Y Thiên ca ca.
Muội đã có nhiều trâm rồi."
Linh Nhi lắc đầu, nụ cười tươi r Ói:
"Chúng ta đi xem cái khác đi."
Nàng kéo tay hắn, hướng về một cửa hàng bán lụa tơ tằm.
Y Thiên khẽ gật đầu, lòng hắn cảm thấy ấm áp.
Linh Nhi là một cô bé hiểu chuyện, không bao giờ đòi hỏi quá đáng, điều đó càng khiến hắn yêu thương nàng nhiều hơn.
Hắn không khỏi nghĩ đến tương lai của nàng, một thiên tài tu luyện với tương lai rộng mở, và thầm ước mình có thể đồng hành cùng nàng trên con đường ấy.
"Nhưng tiếc thay.
ta lại là một phế vật.
ha.
Nghĩ đến điểu này trong lòng không khỏi nở thêm vài nụ cười đắng chát.
Đang đi dạo giữa phố, Linh Nhi đột nhiên kéo áo hắn, ngẩng đầu:
"Y Thiên ca, nhìn kìa!
Là Bạch tỷ tỷ!"
Y Thiên ngước mắt nhìn theo hướng tay muội muội.
Ở phía đối diện con phố, gần một gian hàng bán đồ trang sức đá quý, một thiếu nữ đang đứng đó.
Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa màu trắng ngà được thêu những họa tiết tình xảo, mái tóc đen nhánh được búi cao, cài trâm ngọc bích lấp lánh.
Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt phượng khẽ cụp xuống dáng vẻ đoan trang, cao quý.
Đó chính là Bạch Tư Mỹ, tiểu thư khuê các của Bạch gia, một trong tứ đại thế gia của Hoàng Kim Sa Thành, nhưng khi so với Mạc gia thì vẫn cách xa.
Đương nhiên với mối quan hệ này, nàng là một trong số rất ít người ngoại tộc được biết về thân phận và diện mạo của hai huynh muội Y Thiên – Linh Nhi.
Y Thiên và Bạch Tư Mĩ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ.
Bạch gia và Mạ gia là bạn cũ lâu năm, hai gia tộc có mối quan hệ gắn bó mật thiết, và vốn đã định hôn ước cho Mạc Y Thiên và Bạch Tư Mĩ từ nhỏ.
Bình thường, Tư Mĩ cũng rất thích chơi với Y Thiên, nàng không chê bai hay xa lánh hắn như những người khác, thậm chí đôi khi còn động viên hắn.
Đôi khi có giận dỗi, nhưng cũng không đến mức tránh mặt như bây giò.
Nàng tuy cũng thương hại hắn vì là phế vật, nhưng lại không thích hắn theo kiểu ái tình nan nữ, nhưng nàng chưa từng chán ghét hắn, và cũng chấp nhận mối hôn sự đã định này.
Nàng là một nữ tử tài năng, Khí Linh của nàng mang hệ Hỏa – Phong là một con gà lửa uy dũng, được Bạch gia bồi dưỡng rất kỹ càng.
Một người như nàng, không có lý do gì để đột nhiên né tránh hắn một cách kỳ lạ như vậy.
Linh Nhi vẫy tay về phía Tư Mĩ, vẻ mặt hớn hở, chiếc mũ choàng khẽ tụt ra phía sau, để lộ một phần khuôn mặt xinh xắn:
"Bạch tỷ tỷ!
Bạch tỷ tỷ!"
Nàng gọi lớn, giọng trong trẻo vang vọng.
Bạch Tư Mi nghe tiếng gọi, thân hình khẽ cứng lại.
Nàng từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lướt qua Linh Nhi, TỔi dừng lại trên người Y Thiên.
Ánh mắt đó rất phức tạp, có sự ngạc nhiên, kèm theo một chút bối rối, và một vẻ gì đó khó hiểu, như nỗi lo lắng hay là áy náy, trộn lẫn với một ta buồn bã.
"Tư Mĩ.
nàng làm sao vậy?"
Y Thiên tự hỏi trong lòng, hai mày không khỏi nhíu chặt lại nhìn qua.
Nàng dường như muốn nói điều gì đó, môi khẽ mấp máy, nhưng lại im bặt cánh môi mỏng khẽ run lên.
Nàng nhìn hắn bằng một ánh mắt khó tả, tựa như có một lời muốn nói nhưng bị nghẹn lại.
Y Thiên và Tư Mĩ chạm mắt.
Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn dưới vành mũ định bước qua đường chào hỏi nàng như thường lệ, đưa tay lên, vẫy chào:
"Bạch Tư Mi!
Là ta đây!"
Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc chân, Bạch Tư Mĩ lại đột ngột quay người đi, vội vã hòa vào dòng người, biến mất khỏi tầm mắt trong chốc lát.
Cử chỉ của nàng nhanh đến mức Y Thiên không kịp phản ứng, bàn tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Linh Nhi ngơ ngác nhìn theo.
"Hả?
Bạch tỷ tỷ sao lại đi nhanh vậy?"
Quay sang hỏi Y Thiên, vẻ mặt đầy khó hiểu, đôi mắt to tròn chớp chớp:
"Tỷ ấy không thấy hai huynh muội ta sao?"
Y Thiên khẽ nhíu mày, đưa tay kéo vành mũ của Linh Nhi xuống thấp hơn một chút, che đi khuôn mặt nàng.
ta Lu Ỷ_ovu.
—— ó Ắ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập