Chương 5: Sự Thật!

Chương 5:

Sự Thật!

#TNL:

CK#LTU:

Khi bước vào tẩm phòng của Mạc Y Thiên, Bạch Tư Mĩ lập tức đóng chặt cánh cửa lại, âm thanh

"cạch"

khô khốc của chốt cửa như tiếng cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới bên ngoài, một bức tường vô hình ngăn cách họ với những ánh mắt phán xét, những lời bàn tán cay nghiệt.

Ngay lập tức, vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo thường thấy của nàng tan biến.

Ánh mắt nàng dịu lại, rồi khẽ rơi nước mắt, rất đau lòng.

Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, như thể đang kìm nén một cơn bão tố cảm xúc đã bị giam cầm quá lâu.

Gương mặt nàng nhăn nhó vì đau đớn, hai khóe môi mím chặt cố gắng không bật ra tiếng nấc, nhưng bờ vai nàng vẫn run lên bần bật không ngừng.

Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt chất chứa bi thương tột cùng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã lăn dài trên đôi má trắng ngần làm mờ đi vẻ đẹp thoát tục của nàng.

"Ta thật sự không dám nói mình yêu chàng, nhưng ta dám nói là Bạch Tư Mĩ ta chấp nhận chàng là phu quân là thật."

Nàng.

nấc nghẹn, từng câu chữ như bị xé ra từ lồng ngực nàng, giọng nàng run rẩy đến vỡ vụn, đầy tuyệt vọng:

"Nhưng, nhưng.

phụ thân ta và phụ thân chàng đã bàn, có lẽ chàng đã nghe về các tin đồn ấy."

Nàng lại khóc nấc lên, hai tay nàng siết chặt vào nhau, móng tay đâm sâu vào da thịt:

"Bạch gia may mắn không vướng vào nên an toàn thoát đi.

Phụ thân chàng vì sợ Bạch gia dính líu mà đã nói ta từ hôn chàng.

Ông ấy không muốn Bạch gia chúng ta bị liên lụy, ông ấy.

ông ấy đã đến gặp phụ thân ta, cầu xin phụ thân ta hãy từ hôn chàng, để Bạch gia được an toàn!

Mạc gia sắp gặp nạn lớn rồi, chàng có biết không?"

Y Thiên sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng gật đầu, một cái gật đầu giống như đã biết và cam chịu số phận.

Nước mắt nàng bất chọt tuôn rơi như mưa, thẩm ướt gương mặt xinh đẹp, lấp lánh dưới ánh nến yếu ớt.

"Ta Bạch Tư Mĩ, trước nay chưa từng có lỗi với chàng, xin chàng chỉ lần này thôi.

hãy cho ta có lỗi với chàng."

Nàng đưa tay lên che miệng, cố kìm nén tiếng nấc nhưng bờ vai nàng vẫn run lên bần bật:

"Hãy tha lỗi cho Bạch Tư Mì ta.

hãy tha lỗi cho thiếp thân!"

Nước mắt lưng tròng, nàng lao đến ôm hắn thật chặt, vòng tay yếu ớt siết lấy, như muốn vĩnh viễn giữ chặt khoảnh khắc này, giữ chặt hắn trong vòng tay mình, để nỗi đau này không bao giờ đến hồi kết, để họ mãi mãi ở bên nhau trong khoảnh khắc mong manh này.

Nước mắt nóng hổi của nàng rơi lã chã, thấm ướt vạt vai áo của Mạc Y Thiên, từng giọt như thiêu đốt trái tìm hắn, nhưng lại mang theo một sự ấm áp đến lạ lùng.

Hắn cũng vòng tay ôm lấy nàng, dịu dàng xoa đầu nàng, lòng đau như cắt nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để không làm nàng thêm tổn thương.

"Ta hiểu mà."

Chỉ ba từ nhẹ nhàng như lông vũ phát ra từ Y Thiên, giọng hắn khàn đặc, đầy xót xa, nhưng lại chứa đựng một sự mạnh mẽ, trưởng thành.

Tư Mi nghe qua ba từ không hề trách cứ, không hề giận hờn, chỉ có sự thấu hiểu, sự bao dung và một nỗi buồn sâu thẳm.

Chính cái sự không hờn không dỗi này của hắn đã khiến cho nàng càng thêm đau.

khổ, nàng biết hắn đang chịu đựng nhiều hơn nàng tưởng.

Rồi hắn nói tiếp, giọng khẽ run lên, từng lời như được khắc sâu vào tâm trí nàng, như một lò chúc phúc cuối cùng giữa hai người yêu nhau không thành.

"Ta thích nàng, thật lòng.

Rất rất thật lòng.

Tình cảm của ta dành cho nàng, chưa từng thay đổi, cho dù ta là một kẻ phàm nhân vô dụng trong mắt người đời.

Hay là một cường giả siêu đại, lòng ta cũng vẫn thích nàng.

Vì vậy, ta không trách nàng.

Nên hãy vì ta, sống tốt.

Sống thật hạnh phúc.

Nhé!"

Hắn nhẹ nhàng buông nàng ra một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của nàng, ánh mắt hắn chất chứa bao nhiêu là tình yêu, sự đau khổ và cả sự chấp nhận:

"Tốt nhất là tìm được người mà nàng có thể giao phó cả đời.

Đâu dễ gì mà tìm được người nàng thích chứ, đúng không?

Nếu tìm được thì hãy cố gắng giữ lấy nhé, thật lòng đấy, ta chúc nàng hạnh phúc.

Tư Mi à."

Nàng khóc nấc lên càng to hơn, hai tay bám chặt lấy vạt áo hắn, móng tay gần như cào vào da thịt hắn vì đau khổ tột cùng.

Nàng nghẹn ngào nói:

"Được.

Nhưng xin chàng, hãy để ta thế này thêm chút nữa."

Nàng lại rúc vào lòng hắn, cố gắng níu giữ chút hơi ấm cuối cùng, như muốn thời gian dừng lại mãi mãi.

Khoảnh khắc đó, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nấc của nàng và tiếng thở dài của hắn, hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng bi thương của sự chia ly.

Nhưng thời gian lại không thể dừng lại theo ý muốn.

Chỉ một lúc sau, khi Bạch Tư Miốn định lại cảm xúc, nàng nhẹ nhàng buông.

hắn ra.

Ánh mắt nàng tuy vẫn còn vương vấn lệ nhưng đã ánh lên sự kiên định, sự lạnh lùng giả tạo nàng siết chặt tay như thể nàng vừa đưa ra một quyết định sống còn.

Nàng cầm lấy chiếc Hỏa Phượng Hoàn – chiếc vòng luyện linh tứ phẩm quý hiếm được làm từ đá pha lê đỏ rực như lửa, chạm khắchình phượng hoàng đang tung cánh.

Nàng khẽ nâng tay Y Thiên lên.

Đôi tay run rẩy của nàng nhẹ nhàng luồn chiếc vòng qua cổ tay hắn, đeo nó vào.

Vòng tay lạnh lẽo của nàng chạm vào da thịt hắn, nhưng trái tim hắn lại cảm nhận được sự ấm áp nhưng đau đớn đến tột cùng.

Nàng vuốt nhẹ chiếc vòng trên tay hắn, như một lời hứa, một sự ủy thác thầm lặng, một lời từ biệt không thể nói thành lời:

"Giữ nó cẩn thận.

Xin chàng đấy."

Nàng thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc, như một làn gió cuối cùng trước khi bão tố ập đến:

"Mó.

nó sẽ bảo vệ chàng."

Dứt lời, nàng không nói thêm gì.

Nàng quay đầu, bước nhanh ra cửa, không ngoảnh lại, trong lòng khóc không thành tiếng:

"Không được!

Nhất định không được ngoảnh đầu lại.

Tại khi ngoảnh lại, ta rất sọ.

sợ rằng ta sẽ không đành lòng bỏ hắn mà rời đi, sợ sẽ vì hắn mà liều mạng lao ra đối mặt với giống.

tố.

nhưng như thế mọi lời nói tàn nhẫn ta từng tuôn ra sẽ đều trở nên vô nghĩa mất rồi.

.."

CỤP!

Tiếng cửa khẽ đóng lại, vang lên một âm thanh khô khốc, lạnh lẽo, như tiếng cắt đứt cuối cùng mối duyên tình giữa hai người, để lại Y Thiên một mình trong căn phòng trống rỗng, với nỗi đau chất chồng và chiếc Hỏa Phượng Hoàn lạnh lẽo trên cổ tay.

Sau khi Bạch gia rời đi, Mạc Lãnh Sơn đến tìm Y Thiên.

Ông không nói nhiều về việc từ hôn, chỉ nhìn con trai bằng ánh mắt phức tạp, vừa đau lòng vừa tự hào.

Mạc Lãnh Sơn nhẹ nhàng vỗ vai hắn, không nói một lời nào, nhưng ánh mắt ông đầy thấu hiểu.

Ông để lại cho hắn không gian riêng tư để đối diện với nỗi đau và sự thật.

Y Thiên trong lúc này một mình đã hoàn toàn sụp đổ.

Nỗi đau tình cảm, sự sỉ nhục bị từ hôn công khai, và lớn nhất là cảm giác bất lực của một phế vật không thể làm được gì, tất cả dâng lên điịnh điểm:

"Ta biết.

ta biết mọi chuyện đều có nguyên do, nhưng ta chỉ mới chưa đủ mười lăm tuổi mà.

mọi người có từng nghĩ đến chuyện này chưa?"

"HAHAHA!

' Hắn ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu không biết đang khóc hay cười, chỉ biết là rất đau thương.

Nhưng trong nỗi đau tột cùng đó, một ngọn lửa mới lại bùng lên:

Ta sẽ mãi không để cơn đau này hủy diệt mình!

Mà sẽ dùng nó để vươn mình tăng tốc tiến lên để chứng minh cho tất cả thấy, một ngụy linh căn cũng có thể làm nên kỳ tích, một ngụy.

linh căn sẽ làm được những thứ mà người khác không thể làm được!

Cú sốc này không thể griết chết hắn, mà đã biến thành động lực mạnh mẽ, thiêu đốt mọi sự yếu đuối còn sót lại.

Trong tiếng cười vang trời, nước mắtlại không ngừng tuôn rơi, làm ướt đẫm g Ò má và vạt áo Nỗi đau thể xác do móng tay siết chặt lòng bàn tay chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tột cùng trong trái tim:

Nhưng cho dù là vậy.

rốt cuộc là tại sao.

tại sao lại là ta?"

Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, đầy thống khổ, ngước nhìn lên trần nhà như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp từ hư không.

Nhưng chỉ có sự tĩnh mịch bao trùm, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và lạc lõng.

Cuộc đời hắn đã định sẵn là sống trong cái bóng của phụ thân và Linh Nhi, là một kẻ vô dụng, không có quyển lực, không có tài năng, thậm chí đến quyền được yêu cũng bị tước đoạt một cách nghiệt ngã.

Hắn nhớ lại những ánh mắt chế giễu của các gia nô, những lời thì thầm cay độc về thân phận"

Phế vật"

của mình.

Chúng như những con dao găm, khoét sâu vào v-ết thương lòng đang rỉ máu.

Trong đầu hắn chọt hiện lên hình ảnh Linh Nhi đang say ngủ, khuôn mặt ngây thơ, vô tư lự.

Nàng, một thiên tài hiếm có của Mạc gia, nhưng lại quá nhỏ bé để đối mặt với cơn bão tố sắp ập đến.

Và phụ thân, người vĩ đại đã hy sinh tất cả vì gia tộc, người đã đặt niềm tin cuối cùng vào hắn, một kẻ mà ai cũng coi là vô dụng.

Hắn siết chặt chiếc Hỏa Phượng Hoàn trên cổ tay, tuy mang theo hàn khí lạnh lẽo từ kim loại nhưng lại khiến lòng hắn ấm nóng hơn bao giờ hết.

Nó.

nó sẽ bảo vệ chàng.

Là những gì còn lại của nàng trao lại trong nó để an ủi lấy trái tìm đã nguội lạnh.

Y Thiên đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên định.

Hắn đi đến chiếc bàn, nơi hai cuốn bí pháp Thất Tình Tiên Kiếm Pháp và Vô Tình Đạo Pháp nằm đó, tay khẽ vuốt ve bìa sách cũ kỹ.

Đúng như phụ thân đã nói, chúng cổ kính và đầy bí ẩn, chúng cho hắn những thứ liên kết kì lạ nhưng lại khiến hắn mãi không thể giải đáp được.

Sau đó, hắn đốt một cây nến, ánh sáng le lói chiếu rọi khắp căn phòng.

Hắn ngồi xuống, lấy ra một trong hai cuốn sách, Thất Tình Tiên Kiếm Pháp.

Bìa sách mờ chữ, nhưng hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ từ bên trong.

Hi.

nộ.

ái.

ố.

ai.

cụ.

dục.

dùng thất tình cộng hưởng linh lực, từ hư vô hiệu triệu.

Tiên kiếm xa vời vợi tựa như trước mắt, sừng sững như núi nặng nề nhưng nhẹ nhàng uốn lượn như sóng, vô hình vô dạng.

Tâm trí hắn chìm vào những dòng chữ đầu tiên.

Khác với những công pháp tu luyện thông thường đòi hỏi Linh Căn và Khí Linh, Thất Tình Tiên Kiếm Pháp lại nhấn mạnh vào sự lĩnh ngộ thất tình:

hỉ, nộ, ái, ố, ai, cụ, dục (vui mừng, giận dữ, yêu thương, căm ghét, buồn bã, sợ hãi, ham muốn)

Mỗi loại cảm xúc được miêu tả như một"

kiếm ý"

cần phải được cảm nhận, thấu hiểu đến tậr cùng, rồi chuyển hóa thành lực lượng.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn.

Ban đầu, hắn gặp khó khăn.

Ngay cả việc tập trung vào những dòng chữ cũng khiến đầu óc hắn quay cuồng.

Nhưng mỗi khi hắn nghĩ đến nỗi đau mất mát, đến sự sỉ nhục, đến khao khát được bảo vệ Linh Nhi, một luồng năng lượng vô hình lại trỗi dậy trong lồng ngực, như muốn hòa nhập vào từng câu chữ trong cuốn sách.

Rồi, hắn cũng bắt đầu thử nghiệm.

Hắn hồi tưởng lại những khoảnh khắc vui vẻ với Linh Nhi, những lúc giận dữ vì bị người khác coi thường, hay nỗi đau khổ khi bị Bạch Tư Mĩ từ hôn.

Lạ lùng thay, mỗi khi một cảm xúc được đẩy lên đến cực điểm, lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh lưu chuyển trong cơ thể, rồi dần dần chuyển hóa thành một thứ năng lượng khác lạ, không phải linh lực nhưng lại mang một sự kiên cố và linh hoạt đến bất ngờ.

Hắn lật giở từng trang, đọc đi đọc lại những đoạn khó hiểu nhất, cố gắng cảm nhận từng tầng ý nghĩa sâu xa mà cổ nhân để lại.

Hắn hoàn toàn quên mất thời gian, quên mất nỗi đói khát, quên cả thế giới bên ngoài đang sục sôi.

Trong tâm trí, Y Thiên dần hình dung ra một lưỡi kiếm vô hình, không phải kiếm bằng kim loại, mà là kiếm được rèn từ chính những cảm xúc, từ những nỗi đau và khát khao của hắn.

Mỗi khi một cảm xúc được"

nạp"

vào, cảm nhận về lưỡi kiếm đó lại trở nên sắc bén hơn, mạnh mẽ hơn.

Hắn cũng lướt qua cuốn Vô Tình Đạo Pháp.

Cuốn sách này lại hoàn toàn trái ngược với cuốn trước.

Nó nói về sự"

vô tình"

nhưng không phải là vô tâm, mà là đạt đến cảnh giới siêu việt, rũ bỏ mọi chấp niệm, mọi gông cùm của cảm xúc để đạt tới sự thanh tịnh tuyệt đối của tâm trí, từ đó sinh ra một loại sức mạnh vô biên.

Vô Tình Đạo Pháp tu luyện cần vô tình, nhưng nhập môn cần nâng tầm đủ thất tình?

Tại sac vô tình lại cần thất tình để nhập môn?"

Hắn khó hiểu mà ngẫm nghĩ.

Hai cuốn sách, hai con đường tu luyện đối lập hoàn toàn, nhưng lại được đặt cạnh nhau, như thể bổ sung cho nhau, tạo nên một vòng tuần hoàn hoàn mỹ.

Đêm dần về khuya, ánh nến lung lay soi rõ khuôn mặt đầy vẻ tập trung và quyết tâm của Y Thiên, trong lòng không ngừng lẩm bẩm:

Con đường phía trước đã định sẵn là không hề dễ dàng, nhưng.

biết sao bây giò.

vì gia tộc, vì ta, vì phụ thân, vì Tư Mi.

và vì Linh Nhi!

Ta tuyệt đối không thể không cố gắng!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập