Chương 101: Thăng bậc
Tò mò, Hoàng Lâm bước lại gần.
Khi hắn vừa vào tới bóng râm của hiên đền, bóng người kia liền cử động, rời khỏi cây cột đá, đứng đậy.
Quần áo rách rưới treo lủng lắng trên cái thân gầy trơ xương, da dán chặt lấy xương và cơ, tạo ra khuôn mặt như ác mộng.
Đôi mắt vàng nhạt sâu hoắm, lóe sáng như dao nhọn đầm thẳng vào Hoàng Lâm.
Một con thây ma Bắc Âu, y chang hắn.
Trên đầu thây ma đó bỗng hiện ra, một dấu chấm than xanh lá sáng lấp lánh.
Một người dạy kỹ năng!
Hoàng Lâm vừa định mở miệng hỏi xin học đàng hoàng, thì gã thây ma đã hừ lạnh, giọng khinh khinh.
“Ngươi có quá nhiều lỗ hổng trong phòng thủ với tấn công, ta còn lạ là sao ngươi leo được tới cấp 50, chớ nói chi tới 100.”
“Cái thằng mất dạy này!” Hoàng Lâm nghiến răng nghĩ. “Nhưng mình không được làm phậ ý, đây là cơ hội duy nhất để học kỹ năng.”
Hắn nuốt giận, đáp.
⁄Ừ, tôi đâu có nhiều kỹ năng lớp đâu. Kiếm hoài mà không gặp ai dạy hết.”
“Ta có thể dạy cho ngươi vài kỹ năng cần thiết.” Gã thây ma nói, vung cái bàn tay khô khốc. Ngay lập tức, trước mặt Hoàng Lâm hiện ra bảng thông báo:
Bạn đã học được kỹ năng:
[Tường Chắn] (Cấp độ 20)
[Xung Phong] (cấp độ 30)
[Nhảy Anh Dũng] (cấp độ 40)
[Nguy Khốn] (cấp độ 50)
[Đập Địa Chấn] (cấp độ 60)
[Ý Chí Của Chiến Binh] (cấp độ 70)
[Đâm Tới] (cấp độ 80)
[Thành Lũy] (cấp độ 90)
[Chấn Động Bộc Kích] (Tuyệt Kỹ)
Hoàng Lâm trọn mắt, chửi thề: “Má nó…!”
Đó toàn là mấy kỹ năng cơ bản mà bất kỳ lớp Đỡ Đòn nào, cũng sẽ mở được khi lên cấp độ. Nếu hắn có mấy kỹ năng này từ sớm, thì cuộc sống trong game đã dễ thở, nhẹ đầu biết chừng nào.
Trước khi hắn kịp mở miệng than vãn về mấy cái khó khăn của mình, thì hệ thống vang lên một tiếng "Đing" và bảng thông báo mới hiện ra.
Do lớp nhân vật Tông Đồ Của Thần C-hết, mấy kỹ năng sau đây đã được thay đổi:
[Tường Chắn] đổi thành [Phước Lành Thần C-hết]
[Xung Phong] đổi thành [Ảo Ảnh Bất Hủ]
[Nhảy Anh Dũng] đổi thành [Tử Vong Giáng Lâm]
[Đập Địa Chấn] đổi thành [Sóng Tử Thần]
[Ý Chí Của Chiến Binh] đổi thành [Ý Chí Bất Diệt]
Hoàng Lâm cẩn thận xem từng kỹ năng vừa mới nhận được, đặc biệt là mấy cái đã được “nâng cấp” bởi vì hắn chưa từng nghe tới bao giờ.
[Phước Lành Thần C-hết]
Giảm thụ động 10% toàn bộ sát thương ma thuật. Khi kích hoạt thì miễn nhiễm hoàn toàn với ma pháp trong 2 giây. Hồi chiêu 5 phút.
[Áo Ảnh Bất Hủ]
Lập tức dịch chuyển đến chỗ mục tiêu, bùng nổ ma thuật trử v-ong đẩy kẻ địch ra xa, khiến chúng rơi vào trạng thái Sợ Hãi trong 2 giây. Hồi chiêu 2 phút.
[Tử Vong Giáng Lâm]
Nhảy thẳng tới vị trí mục tiêu, bỏ qua mọi hiệu ứng khống chế, gây 200% sát thương v-ũ khi khi đánh trúng. Hồi chiêu 5 phút.
[Nguy Khốn]
Mỗi khi mất 10% máu, sẽ tăng thụ động khả năng hấp thụ ma pháp, giảm sát thương thêm 1%. Khi máu đưới 50% tỉ lệ chí mạng tăng thêm 5%.
[Sóng Tử Thần]
Dậm mạnh xuống đất, tạo ra sóng năng lượng trử v-ong lan ra 5×5 ô xung quanh. Làm chậm kẻ địch. Nếu kẻ địch đang trong trạng thái Sợ Hãi thì nhận thêm 300% sát thương v:ũ k:hí. Hồi chiêu 30 giây.
[Ý Chí Bất Diệt]
Xóa hết toàn bộ khống chế đang dính trên bản thân, đồng thời tăng 5% miễn nhiễm trong 2 giây tiếp theo. Hồi chiêu 2 phút.
[Đâm Kiếm]
Phóng ra một luồng kiếm khí theo đường thẳng dài 20 mét, xuyên qua kẻ địch và gây 250% sát thương v:ũ khí cho chúng. Với mỗi kẻ địch trúng chiêu sau đó, lượng sát thương giảm đi 20%.
[Thành Lũy]
Nhận 100% miễn nhiễm và miễn nhiềm khống chế trong 3 giây. Nhưng trong thời gian đó không thể di chuyển hay xài kỹ năng. Hồi chiêu 3 phút.
[Chấn Động Bộc Kích]:
Đòn đánh kế tiếp gây 500% sát thương v-ũ k:hí. Nếu mục tiêu dưới 20% máu, sát thương tăng thành 750% kèm theo 10% cơ hội gây choáng trong 5 giây. Hồi chiêu 20 phút.
“Khá hơn tồi đó, thằng cu, khá hơn rồi. Giờ ngươi đã bót đi mấy cái lỗ hổng trong công và thủ. Nhưng nhớ kỹ, phải tập luyện nhiều mới tăng được uy lực kỹ năng.” Người hướng dãn lên tiếng, trong khi dấu chấm than trên đầu gã biến mất.
Hoàng Lâm nhăn mặt, như muốn giảm cơn nhức đầu lấy tay xoa thái dương.
“Tại sao lần này mình không cần làm nhiệm vụ, hay khổ luyện như lúc nhận [Đòn Đập Mạnh]? Tên này nhét kỹ năng vô thẳng thanh kỹ năng của mình, chẳng báo trước gì hết.” “Giờ sau bản vá mới, người hướng, dẫn không còn bắt làm nhiệm vụ, hay cày cuốc để học kỹ năng nữa đâu,” Mũi Tên Cô Đơn lên tiếng trả lời thắc mắc của hắn.
“Hồề vậy là tui hên rồi. Chứ nếu phải làm nhiệm vụ, hay tập luyện để học hết đống này, chắc tốn cả đống thời gian,” Hoàng Lâm cười khẽ.
Hắn mở bảng của quân đoàn, khẽ cười. Đây chính là thứ hắn chờ đợi bấy lâu nay.
Lần gần nhất hắn dùng tính năng này, là khi thách đấu một con Xương Khô Tinh Anh để tranh chức vụ trong hệ thống quân sự.
Chỉ cần một ngàn điểm đóng góp, hắn đã mua được quyền thách thức thủ lĩnh tiểu đoàn để giành vị trí lãnh đạo.
Thông báo: Thăng Bậc Undead
Bạn đã mua quyền và gửi lời thách đấu đến thủ lĩnh của tiểu đoàn số 2809
Zarkhui (Đạo tặc).
Trong nháy mắt, Hoàng Lâm bị dịch chuyển.
Hắn xuất hiện trên một đấu trường, ngay chính giữa là một bộ xương cầm hai con dao găm, xoay xoay quanh tay, chằm chằm nhìn Hoàng Lâm.
Khán đài xung quanh hiện ra như một cái đấu trường rộng lớn, từng bậc ghế đá và dãy ghế VIP sáng rực ánh đuốc, khắp bốn phía là hàng ngàn Undead đang gào thét, la hét khản cả giọng, vung v:ũ k:hí trong không trung.
Sau dãy ghế trên cao là một bức tường điêu khắc tỉnh xảo, bao bọc toàn bộ công trình lộ thiên.
Ngon Tháp Xương, biểu tượng vươn cao phía sau bức tường kia, xác nhận ngay địa điểm này: đấu trường thành phố của Vua trong Cõi Chết.
Đứng đối diện nhau trên sàn đấu, Hoàng Lâm và thủ lĩnh tiểu đoàn, Zarkhul, với ánh mắt sắc bén nhìn nhau, cân đo điểm mạnh điểm yếu.
Đây chính là bước kế tiếp trong. chuỗi nhiệm vụ của Vardros.
Hắn buộc phải thắng trận này, giành lấy danh hiệu Thủ Lĩnh Undead, đoạt luôn vị trí của thủ lĩnh.
Một giọng nói vang đội khắp không trung.
“CHIẾN ĐẤU!”
Hoàng Lâm kích hoạt [Áo Ảnh Bất Hủ] toàn thân chìm vô trong bóng tối, rồi lóe sáng một cái, hắn biến mất, xuất hiện ngay trước mặt Zarkhul, kèm theo một luồng khí tức cái c-hết bùng nổ.
Gã Đạo tặc bị hất văng lộn nhào trên sàn đấu, bởi sức ép của v-ụ nổ đen thui đó.
Hiệu ứng Sợ Hãi thất bại!
Chưa kịp hồi lại, Hoàng Lâm liền tung [Đâm Kiếm] vào tư thế đấu kiếm cổ điển.
Mũi kiếm của hắn đâm rách cả không gian, tạo ra một vệt méo mó như xoắn lại trước mắt. Thanh kiếm xuyên qua chỗ biến dạng đó, rồi vùn vụt phóng to, to bằng cánh máy bay, như một tia chớp nhắm thẳng vô mục tiêu, dùng sát thương diện rộng, cộng thêm sức mạnh kỹ năng giáng xuống.
Tốc độ và kích thước khổng lồ của đòn kiếm này, khiến Zarkhul gần như không thể né hết, cho dù gã đã xài [Né tránh].
L422]
Zarkhul dính một nhát vô sườn, loạng choạng, bị hất văng lùi lại, nhưng cũng may gã né được phần sát thương chí mạng.
Không dừng lại, Hoàng Lâm liền dùng [Dẫm Đạp] với thanh kiếm đã vung ra sau lao tới thủ lĩnh tiểu đoàn, chuẩn bị quét tói.
Tiếng xé gió ghê răng rít lên kéo dài, bùng nổ khi hắn chém xé ngực của gã đạo tặc, như một đoàn tàu lửa mất thắng lướt ngang qua.
[-1822]
Sát thương cơ bản cao của [Dẫm Đạp] cộng thêm hiệu ứng “Loạng choạng” kết hợp, khiến Zarkhui bị thương tích nặng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập