Chương 103: Lo thừa?
Với 20 ngàn quân dự bị dưới tay, Hoàng Lâm chắc chắn bọn bang hội sẽ thất bại, trong nhiệm vụ hệ thống hạng 8.
“Tin xấu!” Mũi Tên Cô Đơn chen ngang.
“Gì vậy?”
“Đám bang hội vừa xài “biến thân di sản. Tuyến đầu của Undead đã bị phá vỡ, hoặc là đang sắp bể. Người chơi sẽ có mặt ở đây trong một tiếng nữa.”
“Má nó chứ!” Hoàng Lâm rít qua kẽ răng.
Veylith nghe tin thì hoảng hốt, lập tức gào lệnh cho bộ hạ, chuẩn bị phòng thủ.
“Veylith, nếu chúng ta cứ ngồi chờ bọn nhà mạo hiểm mò tới, thì sẽ bị bọn họ nghiền nát liền. Cây cầu bắc qua sông dung nham, là chỗ duy nhất chúng ta có thể cầm chân được bọn đó”
“Đúng vậy. Ta đã ra lệnh cho quân tiên phong rút về cầu. Bọn hắn sẽ chặn ở đó. Sẽ làm chậm bước tiến lũ quân xâm lược, nhưng đám người dùng di sản thì khó mà đối phó.”
“Chúng ta không cần g:iết, chỉ cần câu giờ. Khi quân đoàn của Nhà Vua đến, bọn hắn sẽ diệt sạch lũ người sống này.”
Hoàng Lâm chia lực lượng, dẫn mười Ky Sĩ Tử Thần và đám quân lính ra cầu giữ chân bọn bang hội.
Mười tên còn lại sẽ ở lại phòng thủ ngôi đền, làm quân dự bị khi cần.
Ra lệnh cho mười Ky Sĩ Tử Thần theo sau, hắn nhanh bước về phía đường hầm, dẫn đến cây cầu trên sông dung nham.
Cô Đơn hấp tấp đuổi theo.
“Anh đi đâu vậy?”
“Không thấy rõ hả? Tui muốn tận mắt ra coi chừng cho chắc.”
“Anh có biết tụi mình là đám cấp thấp nhất, trong cái khu vực mỏ rộng này không dậy?” Cô Đơn nói.
“Đừng lo, Cô Đơn. Nếu tình hình căng quá, thì tụi mình rút về đây là được,” Hoàng Lâm cười, với vẻ tự tin nhìn cô.
Hoàng Lâm ra lệnh cho mấy tên Ky Sĩ Tử Thần mới dưới trướng, phải hành quân nhanh nhất có thể để chiếm lấy cây cầu.
Bọn gã tức thì tuân lệnh, rầm rập bước qua hang động, theo sau là mười con Undead cũ của Hoàng Lâm.
Mỗi đứa sau khi được thăng hạng, thì giờ cũng có thêm mười bộ hạ Undead của riêng mình. “Tui thấy chuyện này hông ổn đâu đó Hòn Lăm…” Cô Đơn đè dặt lên tiếng.
“Tui nói rồi mà, tui sẽ không tự đem mình ra liểu mạng đâu. Cái nhiệm vụ này bắt buộc tui không được đăng xuất, hay bỏ chạy khỏi trận. Ngồi lì ở đây coi bộ cũng tính là bỏ trốn rồi đó,” Hoàng Lâm đáp, giọng tỉnh bơ, lại có vẻ hớn hở như đứa con nít sắp nhận quà sinh nhật, cười tươi đi thẳng tới trận chiến.
Khi tới hang động bị con sông dung nham cắt ngang, bọn hắn nghe rõ tiếng kim loại chạm nhau chan chát, lẫn theo tiếng la hét của người lẫn quái thú.
Bọnhắn đứng ngay cửa đường hầm, vừa hít cái hơi nóng ngột ngạt pha mùi lưu huỳnh với sắt cháy, vừa chậm rãi tiến về phía cây cầu.
Ngay trước cây cầu là một bãi đất rộng, nơi có hàng ngàn binh lính Undead, được chỉnh tề xếp thành từng khối.
Khi nhóm Hoàng Lâm xuất hiện, các lính Undead lập tức tách hàng nhường đường.
Từ xa, ánh chớp lóe lên, những v-ụ n:ổ giữa trận tuyến ẩm ầm liên tục nổ ra.
Ở sát ngay bên cầu, tiền tuyến đang giằng co ác liệt.
Đám nhà mạo hiểm cứ như những lưỡi hái, từng nhát từng nhát gặt rụng đám Undead, từng chút một chiếm đất lấn tới.
Hoàng Lâm từ chỗ hắn đứng nhìn rõ cảnh tượng tiền tuyến.
Một người đàn ông mặc bộ giáp hồng chóe đứng một mình, cản đường lao tới của hai Ky Sĩ Tử Thần.
Mỗi lần gã vung tay, cánh tay lại kéo dài ra, đẩy lùi được bọn nó.
Còn mỗi khi bị tấn công, thân thể gã lại như bong bóng mềm nhũn uốn cong, giảm đi phần lớn sát thương.
“Đó là Quý Ông Lãng Tử đó! Ống có di sản hạng A, Người Biến Hóa, không những chịu được sát thương khủng khiếp, mà còn giảm sát thương nhận vào. Một di sản phòng thủ cực mạnh,” Mũi Tên Cô Đơn reo lên, mắt long lanh như gặp ai-đồ.
Ngay cạnh đó, một người khác cũng đang hùng hổ chém griết.
Người đàn ông cầm cây đao dài lớn, mình khoác giáp đen, cả người phát ra một vầng hào quang sáng trắng không ngừng đốt cháy Undead xung quanh.
Mỗi nhát bổ đều nặng như búa giáng, griết địch như gặt rom rạ.
Sau lưng gã, một chiến binh khổng lồ cao tới mười mét, mờ ảo như hồn ma, lặp lại từng động tác của gã, gây ra sát thương diện rộng kinh khủng.
“Di sản hạng 8, Chiến Chủ,” Hoàng Lâm lẩm bẩm.
Nhìn tình hình, Hoàng Lâm nhận ra phe nhà mạo hiểm đang chiếm ưu thế.
Viện binh vẫn ùn ùn kéo đến từ phía sau, sớm muộn gì cũng phá vỡ phòng tuyến, tiến thẳng tới đấu trường bên ngôi đền.
Khi đó, lãnh thổ của Undead sẽ bị chiếm, còn hắn thì chắc chắn toi mạng.
Veylith mặt mày nghiêm nghị, gầm lớn.
“Bầy tôi của Vua Undead, không thể để lũ xâm lược này c-ướp đất của chủ nhân chúng ta! Mau đi chiến đấu, cho dù có chết, lòng trung thành của các ngươi vẫn sẽ được Vua ban thưởng!”
Vừa dứt lời, trên tay cô ta xuất hiện một cây roi sắt đầy gai, dính máu đỏ loang lổ.
Tiếng hò chiến trận vang dậy!
+5% sát thương trong 20 phút
-5% tổng sát thương nhận vào
Veylith dẫn theo một đội Undead, lao thẳng vô tiền tuyến.
“Đó là quái vật lớp trùm đó! Rút lui! Cho Thiên Hĩ lên thay!” Lãng Tử thét.
Đám nhà mạo hiểm tuyến đầu vội vàng rút lại, nhường cầu.
Thiên Hĩ, bang hội toàn Đỡ Đòn với Chiến Binh Cuồng Nộ liền xông lên thay.
Bọn họ đông người hơn, cấp cao hơn, đồ đạc ngon hơn, máu cũng đầy, dư sức đối đầu với lớp trùm như Veylith.
“Tới đoạn hay rồi” Hoàng Lâm nói nhỏ, nhưng tuyệt nhiên hông có ý định rút lui.
Hắn ra lệnh cho hai KySïTử Thần cùng với dưới trướng. mỗi tên 1000 quân.
“Bay đâu, kéo quân tới hỗ trợ Veylith, không cho ai vượt qua cô ta. Nếu bọn nhà mạo hiểm thu hút cừu hận của cô ta, bây đánh ép hông cho tụi nó thành công.”
Mũi Tên Cô Đơn hỏi.
“Rồi anh tính làm gì?”
“Nếu để bọn họ hấp dẫn cừu hận Veylith, chắc chắn cô ta sẽ c:hết, rồi cũng sẽ tới lượt tụi mình. Tui sẽ nhắm thẳng vô những ai đang cố kéo cô ta, phá ngang. Cô ta mà không còn bị dắt, thì sẽ đối phó được bọn đó, làm đối phương loạn hết hàng ngũ,” Hoàng Lâm trả lời. Hắn quay sang tám Ky Sĩ Tử Thần còn lại.
“Tập trung hết kẻ thi pháp, cung thủ với nhóm trấn công tầm xa. Quất thẳng vô tuyến sau của quân xâm nhập, ria máu nhóm người trị liệu, đồng thời thả “suy yếu! vô tiền tuyến. Đừng cho tụi nó hồi máu được.”
Cả tám Ky Sĩ Tử Thần im lặng tuân lệnh.
Bọn này triệu hồi hàng trăm Undead trấn c-ông tầm xa, chia nhóm dẫn tới vị trí theo kế hoạch.
“Tui cũng muốn đi góp dui!” Mũi Tên Cô Đơn nói.
“Đừng có liều, nhớ kỹ, cô hông phải Undead. Nếu nhảy vô, hệ thống đánh dấu bà là Kẻ tấn c:ông đó, cô mà chết là bị tống thẳng ra ngoài khu vực đột kích đó,” Hoàng Lâm nhắc. “Khỏi lo, có biến thì tui Chớp Nháy ra, quay lại liền,” cô đáp.
“Ù, cẩn thận” Hoàng Lâm gật, rồi áp sát tiền tuyến.
Hắn tuyệt nhiên không có ý định cận chiến với đám người chơi cấp cao, mà chỉ dùng [Bom Ma Quái] với chiêu tầm xa mới học [Đâm Kiếm] để hỗ trợ đám Undead.
Veylith trở thành cơn ác mộng cho tiền tuyến.
Cây roi gai bằng sắt của cô có hiệu ứng kỳ dị: mỗi lần quất trúng là người chơi bị mất máu theo % thanh máu, đồng thời dính suy yếu [Vết Thương Trầm Trọng] giảm hiệu quả hồi máu xuống còn phân nửa.
Cộng thêm đám Undead dùng phép đánh xa qruấy rối người trị liệu, tiền tuyến của bang hộ bắt đầu ngã như rạ.
“Má nó! Hồi máu cho tui mau, mau!!!” Một Đỡ Đòn hét toáng lên vì không cầm cự nổi khi giữ cừu hận của trùm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập