Chương 107: Tướng đối tướng

Chương 107: Tướng đối tướng

“Vậy ra anh cũng moi được thông tin vụ đó hả. Rõ ràng trong hàng ngũ của tôi có đứa phản

bội. Không sao, bọn nó sẽ sớm bị lôi ra và trừng trị.”

Mặt vẫn đỏ gắt vì bị Lãng Tử chọc tức, Lý Huyền quay lại quát bang hội của mình:

“Huyết Nộ! Giết sạch! Bọn mình chơi tới bến luôn!”

Gã quay lại, dẫn đầu đoàn người Huyết Nộ, ầm ầm lao vào đội Kẻ Hủy Diệt.

“Giờ thì mọi chuyện đều nhờ hết vào mày đó, Chiến Chủ.” Lãng Tử nghiến răng, dựng mình lên chuẩn bị đợt t·ấn c·ông dữ dội của Huyết Nộ.

Từ vị trí bên trong ngôi đền, Hoàng Lâm thấy cả ngàn thành viên Kẻ Hủy Diệt như n·ước l·ũ miền trung đang điên cuồng tràn tới, xông thẳng vào đám Undead của hắn.

“Cái lôn má. Trận này coi bộ banh xác rồi. Chỉ cần cầm cự mười phút thôi!” Hắn nghiến răng nghĩ.

“Kỵ Sĩ Tử Thần, dựng tuyến phòng thủ! Cung thủ, pháp sư, BẮN TỰ DO!” Hoàng Lâm gầm lên, rồi lao vào đứng chung với đoàn quân của mình.

Đám người chơi không thèm quan tâm đến tổn thất, cứ cắm đầu đâm sầm vào hàng ngũ Kỵ Sĩ Tử Thần.

Ở bên cầu, Veylith đã sắp xếp binh lính của cô, thành một hàng phòng thủ vững chắc.

Hoàng Lâm cố bắt chước chiến thuật bức tường khiên của Veylith, nhưng đội hình của hắn

nhanh chóng bể nát trước lực lượng công phá của Kẻ Hủy Diệt.

Chiêu đó hiệu quả với Veylith bởi cô ta có ưu thế quân số.

Đám nhà mạo hiểm rất nhanh chọc thủng mấy khoảng trống trong đội hình, gây náo loạn trong đám đông Undead.

Hoàng Lâm thì bắt đầu hốt được một đống điểm đóng góp, nhờ những nhà mạo hiểm đ·ã c·hết dưới tay thuộc hạ của hắn, nhưng ngặt nỗi quân lính của hắn, cũng đang c·hết càng nhanh.

Một trong những Kỵ Sĩ Tử Thần của bạn đã bị g·iết!

Một trong những Kỵ Sĩ Tử Thần của bạn đã bị g·iết!

Một trong những Kỵ Sĩ Tử Thần của bạn đã bị g·iết!

Thời gian cứ thế trôi đi, đạo quân của hắn thì chỉ còn le que* bám trụ được

“Má nó, cứ kiểu này thì tiêu chắc,” Hắn lầm bầm, sau khi chớp nhoáng ước lượng tình hình.

“Rút về khu vực ngôi đền mau!”

Đám Undead chậm rãi lùi về phía ngôi đền, gắng gượng chặn đám nhà mạo hiểm lại, ở ngay

bậc thang đá dẫn vào lối vào chính. Phía sau bọn nó, là cánh cửa khổng lồ mở ra đại sảnh

trung tâm, nơi có một lá cờ xanh, dựng sừng sững ngay giữa gian phòng.

Một tiếng gào thét vang lên gọi tên hắn.

“HÀI CỐT!”

Chính Chiến Chủ đã nhận ra Hoàng Lâm, đang hùng hổ gầm rú xông tới.

“Mày sẽ c·hết ở đây!” Tên hội trưởng phun ra một cục đờm, giọng đầy căm phẫn.

“Má nó!” Hắn lùi lại nhanh hết cõ.

Thế nhưng Chiến Chủ đã kích hoạt kỹ năng di sản, hóa điên trong cơn cuồng nộ, quét sạch đám Undead xung quanh bằng hàng loạt đòn diện rộng, gây sát thương vô cùng mạnh.

Cuối cùng, gã ta phá nát đội hình Kỵ Sĩ Tử Thần cuối cùng, đứng sừng sững trước mặt hắn với cây rìu lớn trên tay, nhìn như một con quái vật bọc thép dính đầy máu mủ của Undead, thở hổn hển sau cơn tàn sát.

Để tiến tới được đây, cái giá gã phải trả cũng không hề nhỏ, máu chỉ còn dưới 5 phần trăm.

Dù vậy, nhiêu đó vẫn quá đủ cho một hội trưởng cấp cao, xử gọn một tên thây ma hèn mọn.

Đồng hồ gần điểm về số không, Hoàng Lâm chỉ cần cầm cự thêm ít phút nữa thôi!

Hắn không dám ra lệnh cho mấy Kỵ Sĩ Tử Thần quay lại cứu. Nếu làm vậy, tuyến phòng thủ sẽ sụp ngay, đám bang hội sẽ ập tới c·ướp cờ.

Hắn chỉ có thể tự cứu mình.

Nhưng chỉ một đòn của Chiến Chủ thôi cũng đủ tiễn hắn lên dĩa.

“Má, tình hình này, tiêu thiệt rồi!” Hắn chửi, vừa lùi vừa loạng choạng về phía cổng ngôi đền.

“Bu, Xu, che tao!” Hắn gào.

Hai tên Tinh Anh không chút ngần ngại lập tức xông tới cản gã hội trưởng.

Bu lao vào, liều mạng kềm chế bước chân Chiến Chủ lại.

Sự hy sinh can đảm của Bu đã đủ để trao huy chương.

Nhưng đáng tiếc là, con ngạ quỷ này ngay tức khắc b:ị chém c-hết, chỉ bởi một cú vung ru

hờ hững của Chiến Chủ.

Sau đó, tên hội trưởng tiếp tục đồ sát sạch đám thuộc hạ Undead của hắn.

Khi mọi thứ đã tan nát, chỉ còn mình hắn đứng lại, Chiến Chủ dùng ánh mắt lạnh tanh liếc

hắn:

“Giờ thì không còn ai cho mày trốn sau lưng, cũng chẳng còn chỗ nào để chạy. Hài cốt, mày đáng lẽ nên đi thương lượng với bọn tao khi còn cơ hội.”

Bàn tay Hoàng Lâm run run.

Vầng ánh sáng đỏ quanh thân Chiến Chủ, báo hiệu máu gã ta đã tụt xuống cực thấp, dưới 5 phần trăm.

Nhưng với tình thế này, hắn không có cửa nào làm đối phương b:ị thương được.

Trừ khi… liều mạng, nhưng biết đâu thành công…

Hắn cắm đầu lao thẳng vào Chiến Chủ.

“Thằng ngu!” Tên hội trưởng phun ra lời khinh miệt, rồi vung cây đao dài bổ xuống.

Hắn lập tức kích hoạt [Thành Lũy].

Đòn đánh bị vô hiệu, nhưng Chiến Chủ là một tay lão luyện. Gã chờ đợi, ra tay đúng khoảnh khắc hiệu ứng miễn thương ba giây của hắn kết thúc.

Hắn dùng [Chém Bổ Nhảy Lên] để né thoát.

Chiến Chủ liền dí sát khoảng cách bằng kỹ năng [Xung Phong].

[Ngăn Chặn]

Hắn hóa giải được sát thương, nhưng lại dính hiệu ứng ‘choáng’ toàn thân cứng đờ, cho đến khi kỹ năng [Ý Chí Của Chiến Binh] phá vỡ hiệu ứng, giúp hắn thoát ra.

“Mày chỉ đang cố vùng vẫy vô ích mà thôi!”

Chiến Chủ tung ra kỹ năng mạnh nhất trong di sản Thần Chiến Tranh – [Nắm Đấm Thần].

Một khe nứt khổng lồ rạch ngang bầu trời của trận chiến, rồi một cái găng tay vàng kim sáng rực xuất hiện, giáng xuống đầu hắn.

Trên gương mặt thây ma nở một nụ cười rùng rợn, cả bầu trời chỉ còn lại hình ảnh cái găng khổng lồ đang nện xuống.

“Mình chỉ kéo dài thêm được vài giây quý báu thôi. Người dùng di sản đúng là quá trùm sò..Nhưng thôi, sắp nát xương rồi…”

[-389 520]

Bạn đ·ã c·hết!

Chiến Chủ gào lên một tiếng hú chiến thắng, âm vang điên cuồng, cái xác thây ma biến mất dưới cú đánh trời giáng của [Nắm Đấm Thần].

Cuối cùng, kẻ bị săn lùng nhiều nhất trong toàn bộ trò chơi Chiến Phạt, chìa khóa mở ra bản

mở rộng kế tiếp, khởi đầu cho những chuyến phiêu lưu kích thích và vinh quang ngút trời, để

bị giết.

Biết bao nhiêu người chơi, đã từng cố săn và g·iết cho bằng được cái thằng xương trơn tuột này, để rồi thất bại nhục nhã, c·hết thảm dưới mưu mẹo ranh ma của nó?

Nhưng Chiến Chủ thì không giống như đám đông đó.

Gã là dân chuyên nghiệp, một người chơi quán quân, còn là hội trưởng của bang hội mạnh nhất trong game.

Chiến Chủ quay lưng khỏi nơi thây ma ngã xuống, hướng về lá cờ.

Đó chính là chiến lợi phẩm thứ hai của sự kiện trọng đại này, một chiến thắng khiến gã thấy thỏa mãn, chẳng kém gì việc đ·ánh c·hết Hài Cốt, cộng thêm một lý do khác.

Nó đồng nghĩa cả khu vực đột kích này, sẽ trở thành lãnh thổ của Kẻ Hủy Diệt, được chính hệ thống công nhận.

Theo 'quyền chinh phạt' trong Chiến Phạt, HA!

Từ đây, Kẻ Hủy Diệt sẽ là kẻ quyết định ai được phép đặt chân vào Âm Giới.

Sẽ có đất đai để chinh phục, của cải để chiếm đoạt, danh dự để vinh danh.

Chưa kể khu vực này còn cho điểm kinh nghiệm cao hơn bất kỳ đâu trong Chiến Phạt, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để bang hội của gã, vượt xa đối thủ hàng dặm dài.

Thế nhưng, có cái gì đó khiến gã khó chịu, giống như vừa bỏ quên một điều cực kỳ quan trọng mà não bộ đang cố nhắc nhở.

Là chuyện gì vậy?!

Dù vậy, Chiến Chủ vẫn lâng lâng, giống như người đang lướt sóng trên đỉnh ngọn s·óng t·hần.

.——————-

Giải thích từ ngữ

Le que: Còn lại rất ít, thưa thớt, lèo tèo, không đáng kể, còn mót lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập