Chương 120: Còn nhớ thương

Chương 120: Còn nhớ thương

Lãng Tử lắc đầu, “Tụi tôi đã so sánh và phân tích hành vi, cách nói năng của hắn. Theo tất cả tiêu chí, hắn hoàn toàn là con người.”

“Đây mới chỉ là khu đột kích đầu tiên được khám phá trong Âm Giới. Sẽ còn nhiều nữa. Tụi tui đang tìm những lối vào khác. Ngoài ra đã mướn hội [Đi Làm Mướn] lần theo dấu của Mr Hài Cốt. Người chơi di sản hạng 8 của tụi nó đã nhận hợp đồng”

Linh mục Trung Kiên gật đầu.

“Con nhỏ nắm giữ di sản Sát Thủ Bóng Đêm đó không phải hạng vừa. Chính nhờ cô ta mà tụi mình mới cai trị vương quốc phương Tây này. Nhớ không, chính cô ta đã á-m s-át ông vu: cũ, mở đường cho bang hội Kẻ Hủy Diệt nắm trọn ngôi vua. Nếu có ai lần ra được tung tích của tên thây ma kia thì chỉ có cô ta, nhất là với bộ kỹ năng quái chiêu của cô ta.”

“Không có tên thật của một người chơi, tôi nghĩ khó mà làm được. Nhưng ai biết được, có thể anh nói đúng, cô ta có thể lần được hắn, chỉ là giết hắn thì không đáng,” Chiến Chủ nói. Lãng Tử gật đầu, “Giết thây ma chỉ là phương án cuối cùng. Tốt hơn là dụ nó về phe mình. Nếu nó chịu gia nhập, nó có thể cung cấp cuộn dịch chuyển vào Âm Giới cho tụi mình. Khi đó tụi mình sẽ có quyển tiếp cận trước người khác, không còn lệ thuộc vào việc phải tìm cổng mới ít nhất trong khoảng thời gian ngắn. Có được quyền độc quyền vào Âm Giới và thời gia để chuẩn bị, tụi mình sẽ chinh phục Âm Giới, rồi dần dần là cả Chiến Phạt nữa!”

Hoàng Lâm canh giữ gần cổng hầm ngục.

Hắn đã ngáp suốt một tiếng đồng hồ rồi.

“C-hết cha, sáu tiếng trôi qua mà chưa thấy thằng nào tới. Buồn phát ia. Mình không chơi lại cái trò này nữa, nếu muốn lên cấp thì đâu có rảnh mà rước khổ như dầy.”

“AI đã gửi BTK ngay khi mình tới đây, điều đó nghĩa là nó có thể dùng một nhiệm vụ triệu hồi bất kỳ trùm khủng nào từ hội nào khác, và bốc hơi mình nếu nó muốn.”

“Có lẽ tao nên ở lại Âm Giới luôn, ít nhất khi đó mình chỉ có gặp quái. Nếu săn tượng quỷ đá với dê quỷ, mình có thể lên cấp mà khỏi lo bị PK.”

Khi Hoàng Lâm nghĩ vậy, làn sương ở cửa cổng hầm ngục tan và hai bóng người bước vào. Một hiệp sĩ và một lĩnh mục.

Hoàng Lâm nhận ra hai người đó trước khi họ kịp phát hiện hắn.

“, tao nói mày nghe nè, không có chuyện nó quay về chỗ này đâu. Dô đây cày cấp cho xong ở lại đây dô nghĩa lắm,” Người lĩnh mục cứ càm ràm với gã hiệp sĩ.

“Tao sẽ không nghỉ cho tới khi phá hủy nó. Thằng chó đó cướp mất nhiệm vụ di sản của tao mày nghĩ tao để yên cho nó hưởng hết vinh quang hả?” Hiệp sĩ rên rỉ, mắt gã như mắt heo đảo khắp nơi.

Miệng Hoàng Lâm khô lại.

Hắn nhận ra hai người chơi ngay khi dòm thấy họ.

Thép Không Gi

Linh mục

Cấp độ 335

Kẻ Nghiền Sọ

Hiệp sĩ

Cấp độ 348

Hoàng Lâm lặng lẽ lui ra khỏi miệng hang khi đã nhận diện xong hai kẻ kia.

Hắn chửi thầm khi lùi sâu vào trong hầm, biết là nực cười: một trùm hầm ngục vật mà lại chạy trốn trước mấy thằng phiêu lưu.

Hai thằng chó đó đúng là không biết mắc cỡ là gì.

Vardros có thể đánh bại họ phần lớn là vì hai người này không đoàn kết.

Khi tụi nó bị ép phải chuyển về nơi hồi sinh, nhiệm vụ di sản 8 của tụi nó rót ra, để Hoàng Lâm lụm được.

Rõ ràng, dù bọn nó phản bội và muốn giết hắn trước, cuối cùng bọn nó vẫn đổ lỗi cho hắn v: vận rủi của bọn nó.

Đúng là nghiệt duyên, trong đầu Hoàng Lâm, hai thằng đó nhận đúng những gì tụi nó đáng được, một trường hợp hiếm hoi của công lý tức thời… hay nói cho sang là công lý Chiến Phạt.

Hoàng Lâm dừng lại, một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

“Bọn thất bại này chỉ biết mình với cái tên Tử Kích. Bọn nó sẽ ngạc nhiên lắm nếu tụi nó nhận ra mình là người chơi thây ma Mr. Hài Cốt khi mình đang ở dạng “trùm” này. BTK chi nhận diện dạng thây ma của mình, vì trận đấu trước bọn đó đã tiếp cận quá gần.”

Nghĩ vậy, Hoàng Lâm rẽ vô một phòng phụ, gặp đúng ba thằng người chơi mà hắn kiếm, bonnó vừa tiêu diệt một đám Undead.

Hoàng Lâm nở nụ cười thây ma xấu xa, lùm lùm xuất hiện phía sau ba người, vô thức vuốt râu.

Bươm Bướm Nhút Nhát rùng mình, ngoảnh lại thấy trùm Hoàng Lâm nhìn chằm chằm xuống mình, răng như cá mập, như muốn gặm não của gã.

“Đụ má!

“Sao nữa, Bươm Bướm?” Bắn Không Hụt quay sang bạn, giật mình khi chạm phải ánh mắt rợn tóc gáy của thây ma.

“Tui có việc cho cả đám nè. Muốn kiếm vàng không?” Hoàng Lâm hỏi.

“VÀNG! Có chớ sao hông!” Pháo Đài phấn khởi đấm tay vào nhau.

“Được thôi,” Bắn Không Hụt đáp, “Việc gì vậy? Có phải là bẫy không dậy?”

“Không có gì nguy hiểm hết, chỉ hơi mạo hiểm xíu. Bọn mình sẽ chọc hai thằng chó kia. Chơi bọn nó một dố.”

Thép Không Gi với Kẻ Nghiền Sọ đang dò dần vào sâu hơn trong đường hầm.

“Mày có nghe gì không?” Thép Không Gi dừng lại hỏi.

“Nghe gì?” Kẻ Nghiền Sọ đáp.

“Tao nghĩ tao vừa nghe tiếng gì đó.”

Kẻ Nghiền Sọ la lại, “Chắc lại xương khô nữa thôi. Đừng có nhát, đây là hầm ngục cấp thấp, hai đứa mình dọn cái một. Tập trung vào mục tiêu đi.”

Một vài bộ xương xui rủi chọn đúng lúc đó để tấn c-ông. Kẻ Nghiền Sọ vung cây chùy sắt, mấy con xương nổ tan, đúng nghĩa là bể nát thành bụi.

“Tao nghĩ nó sẽ không quay lại chỗ này đâu, Nghiền So. Nó không cần gì ở trong hầm ngục này đâu,” Thép Không Gì nói.

“Nó phải quay lại. Nó đang theo nghề hiệp sĩ. Nó nhận nhiệm vụ ở nhà thờ thành phố Hollowrest, với bất cứ hiệp sĩ nào mới bắt đầu ở đây, nhiệm vụ đầu tiên là giết Undead bậc thấp. Nó SẼ quay lại và tao sẽ ở đây để giành lại thứ của tao!“

Kẻ Nghiền Sọ nói đúng, Hoàng Lâm đáng lẽ đã quay lại hầm ngục nếu hắn tiếp tục tuyến nhiệm vụ hiệp sĩ.

Nhưng Hoàng Lâm đã bỏ nhiệm vụ Hiệp sĩ, chuyển hướng để trở thành Tông Đồ Của Thần Chết.

Không Gi thở dài, “Thôi. Hai tuần nay ngày nào tụi mình cũng tới đây rồi. Tụi mình tụt hậu so với nhóm, thua điểm kinh nghiệm, không lên cấp. Không đáng đâu. Gặp lại thằng đó được khó lắm. Đi chém griết cho đã rồi kiếm điểm kinh nghiệm.”

“Không, đĩ má nó! Nếu tao giết nó, tao lấy lại được di sản hạng S, tao sẽ thành một trong những ông trùm ở Chiến Phạt,” Kẻ Nghiền Sọ hùng hồn nói, trong đầu gã đã thấy trước tất cả vinh quang, vàng bạc, gái gú.

Tất cả sẽ nằm trong tay gã.

Thép Không Gi đang định cãi thêm lần nữa, thì bọn họ đụng phải một cảnh tượng kỳ lạ.

Ba người chơi đang lom khom lụm đồ rơi trên đất, trông y như cảnh tượng sau một vụ tàn sát vả bầy quái.

Nhưng cái đó chưa phải là kỳ dị nhất.

Cái quái lạ ở chỗ, mấy món đồ rải rác đó, đang được lụm ngay dưới mũi một con quái trùm trong hầm ngục.

Con thây ma khổng lồ trong bộ giáp đen, đứng chễm chệ ngay giữa phòng, đầu và vai cao đến mức mất hút trong màn bóng tối phía trên, còn dưới đất thì ánh lửa đuốc leo lét chỉ chiếu sáng đến chân nó.

Một thanh kiếm dài chống mũi xuống nền sàn, Những ngón tay khổng lồ, xương xẩu, trắng bệch của nó siết chặt lấy chỗ thanh chắn cong của chuôi kiếm.

Trong cảnh tượng u tối, cái hộp sọ đồ sộ của nó, lại y như đang cầu nguyện cúi rạp xuống chuôi kiếm.

Dòng chữ đỏ chót nổi lơ lửng trên đầu con thây ma cao lớn, rõ rành rành, cho thấy nó chính là trùm hầm ngục, kèm theo cả tên lẫn mô tả.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập